Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

C107,108: Tôi thực sự rất yêu cô ấy


Sau khi em bé được lấy khỏi bụng mẹ thành công, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Vì sanh mổ, nên phải lấy hết nước bẩn trong người sản phụ ra khỏi bụng. Sau đó mới tiến hành khâu vết mổ lại như bình thường.

Y tá cũng bắt đầu tiến hành xử lí thông thường cho trẻ sơ sinh sau sinh. Thanh âm tiếng khóc của bảo bảo nhà Phi Nhung vô cùng có lực, giống như cái loa mini, căn bản không ngừng lại, oa oa suốt.

Trong khi nữ bác sĩ chính của ca mổ đang chuẩn bị tiến hành khâu vết mổ thì đột nhiên, ánh mắt sắc bén của bà chợt phát hiện có cái gì không đúng.

Đúng lúc này, âm thanh của y tá vang lên, " trưởng khoa, huyết áp sản phụ giảm mạnh."

Trái tim tất cả mọi người bỗng nhảy lên. Vì ban đầu vào phòng mổ, Phi Nhung thân thể   yếu ớt, cộng thêm mệt mỏi, lại bị ngã, nên phải hỗ trợ gắn thêm máy móc hỗ trợ...

" Tần suất nhịp tim bất thường rồi." Nữ bác sĩ cả người trấn động.

" Không ổn, cô ấy xuất huyết rồi."

Ý thức của Phi Nhung ở trong bóng tối vô biên vô hạn, cô vẫy vùng nhưng một chút ánh sáng nhỏ nhoi cũng không níu lại được. Lại nghe thấy tiếng quát lớn giống như một mảnh hỗn độn ở bên tai cô, réo rắt không ngừng.

Từng cơn đau đớn, khó chịu trong đầu ập tới, nó như nói với cô, mình đã xảy ra chuyện.

Cô khó khăn mà hô hấp từng hơi lớn, giống như người đuối nước giãy dụa trong dòng nước lớn, cả người tím tái... Trước mắt cô, một mảnh ánh sao, mồ hôi lạnh đổ ra ướt hết lưng...

" Phu nhân, cô đừng sợ, sẽ không sao đâu." Y tá vội vàng khuyên.

Phi Nhung chưa từng khẩn trương và sợ hãi tột độ như lúc này. Cô cảm giác tâm tình mình giống như một giây cung bị kéo căng, nếu nó căng đến một lực nhất định, chỉ cần dùng lực nhẹ nó lập tức sẽ đứt.

Cứ mỗi nhịp thống khổ tràn ra trên người, cô cảm thấy như đang bị một cái gì đó xé rách, đang nghiền nát cô, sợi dây cung trong lòng cô đã không chịu nổi lực kéo nữa, mạnh mẽ bị đứt lìa.

Cảm giác tuyệt vọng vô hạn vô biên xông lên đầu, vô cùng đau đớn.

Lương Minh Phương một bên nhìn thấy tinh thần của Phi Nhung thất thường, là bác sĩ tâm lí khoa sản có kinh nghiệm, cô vội chụp lấy bàn tay đang run rẩy đầy mồ hôi của cô, lập tức nói, " Nhung Nhung, đừng sợ, tôi ở đây rồi, ở bên cô, yên tâm, hít sâu vào, hít sâu, nghe tôi nói không?..... Đang chuẩn bị khâu rồi, không sao, không sao..."

Phi Nhung vừa đau vừa sợ, cô chỉ cảm thấy lúc này, trong đầu mình nhưng kí ức đen tối nhất trong quá khứ, giống như ma quỷ được thả ra khỏi địa ngục, bắt đầu nhe nanh múa vuốt.

Mỗi một nỗi thống khổ bị quật đánh mạnh mẽ, bị bạo lực đến từ cha ruột của cô, dường như đã quay trở lại, ánh mắt người ta có chết cũng khó quên được của mẹ cô trước khi qua đời, lại một lần rồi lại một lần hằn hiện lên rõ ràng từng nét.

Mỗi lần bị đuổi đi, mỗi một lần chân tâm bị người ta ruồng bỏ, bị hung hăng đạp dưới chân, coi cô như một thứ rác rưởi, mỗi một lần nhìn thấy tấm hình tản ra hơi thở ngọt ngào của Mạnh Quỳnh và Lưu Tâm Nhã....

Sắc mặt Phi Nhung trắng bệch, tím lại đến cực hạn, rốt cục không nhịn được mà bật khóc.

" Có thể tiêm an thần cho cô ấy không?" Minh Phương vội vàng hỏi.

" không được đâu." Thanh âm nữ bác sĩ chính kia vẫn vững vàng, nhưng lại mang trong đó một tia bối rối mà chính bà cũng không phát hiện, " không thể tiến hành đâu, tình huống hiện tại không thể đâu."

" Nhưng cô ấy...." Minh Phương muốn nói nhưng lại thôi...

"Lau mồ hôi." Động tác trong tay vị bác sĩ chính một khắc cũng không ngừng, hết sức tỉnh táo.

Y tá vội vàng đến lau mồ hôi trên trán của bà. Minh Phương nắm hai tay của Phi Nhung nói, " Nhung Nhung là tôi đây, cô sẽ không có chuyện gì đâu, tất cả sẽ ổn, tin tôi..."

Cô khóc nức, tâm tình rõ ràng bất ổn, kể từ sau khi lớn lên, cô cho tới giờ cũng chỉ khổ sở đến cực điểm ở trong góc tối mà không ai nhìn thấy, chưa từng bao giờ trước mặt ai mà khóc nức thương tâm như hiện tại.

Có lẽ vì quá tuyệt vọng.

Cô hiện tại mới phát hiện, cảm xúc của mình bị đè nén lâu như vậy, căn bản chưa từng buông bỏ, cho đến lúc nằm trên bàn mổ, chịu sự đau đớn thống khổ từ mọi phía, thứ cảm giác đè nén trong lòng cô mới chân chính bị châm ngòi, triệt để nổ tung.

Cô vừa khóc, vừa mơ hồ nói, " tôi muốn chết...."

Mắt Lương Minh Phương đã đỏ lên, " sẽ không đâu, cô sẽ không chết, nghe tôi nói, không được ngủ, một lát nữa, sẽ được ôm bảo bảo rồi, cô sẽ không sao đâu."

Khuôn mặt nhợt nhạt của Phi Nhung chan đầy mồ hôi lẫn nước mắt, " tôi sắp chết phải không, tôi lạnh quá, mệt quá, đau lắm...."

Minh Phương không ngăn được nước mắt rơi ra, nghẹn ngào nói, " thả lỏng đi Phi Nhung, là tôi, là Minh Phương mà, cô ngàn vạn không được ngủ, con trai cô đã thuận lợi sinh ra rồi, rất nhanh sẽ ổn mà."

Tiếng khóc của Phi Nhung đứt quãng, miệng không ngừng lẩm bẩm, " tôi mệt lắm, tôi nhớ mẹ, bà ấy đang đến đón tôi.."

Phi Nhung chìm vào mê sảng, nói cũng lung tung.

Nữ bác sĩ chính hai tay run rẩy, rốt cục không thể bình tâm nữa, nhìn đến máy điện tâm đồ, hồi lâu, cắn răng nói, " tiêm thuốc an thần cho cô ấy."

Phi Nhung bị hai y tá đè lại, cổ họng cô lúc này khô khốc, khóc đến khản đặc, thật thống khổ vô cùng.

Thuốc an thần vừa tiêm vào thân thể Phi Nhung, trước khi ý thức dần mất đi, trong đầu cô điên cuồng mà dấy lên hai ý nghĩ.

Nếu như cô cứ vậy mà chết đi....

Cô hi vọng, con trai bảo bối của cô, sau này lớn lên, đừng quên nó từng có một người mẹ, đã vì nó ở trên bàn mổ liều chết mà cố gắng. Cô rất rất yêu nó.

Cô cũng hi vọng, Mạnh Quỳnh sẽ nuôi nấng con trai bọn họ thật tốt...cô nhất định sẽ không hận Mạnh Quỳnh nữa, mang theo tất cả rời khỏi thế giới để anh yên lòng.

....

Bên ngoài, theo thời gian chầm chậm trôi qua, mọi người càng chờ, càng lo lắng.

Mạnh Quỳnh đã hoàn toàn ngồi không yên, bắt đầu không ngừng đi lại. Trên bức tường có một ô cửa kính nhỏ, mặc dù không nhìn thấy toàn bộ tình cảnh diễn ra trong phòng mổ, nhưng Mạnh Quỳnh đã quanh quẩn tại chỗ đó hơn cả trăm lần.

Anh gấp đến mức cả người muốn nổ tung.

Ngay lúc này, cửa phòng mổ mở ra, cạch một tiếng, khiến mọi người ở đó đứng dậy.

Y tá đi ra, kéo nửa khẩu trang xuống, nặng nề nói, " em bé an toàn ra đời rồi..."

Hô hấp tất cả mọi người cứng lại, cảm giác vui sướng đột nhiên bộc phát ra, cơ hồ muồn đắm chìm bọn họ.

Nhưng câu sau của y tá lại một bước đẩy cả bọn xuống vực, " Nhưng sản phụ bên trong, nửa đường phẫu thuật xảy ra tình huống ngoài ý muốn, cô ấy bị băng huyết sau sinh, xuất huyết rất nhiều, đang cấp cứu ở bên trong....cái này...là thông báo nguy kịch, người nhà kí tên!"

Đầu óc Mạnh Quỳnh ong lên, giống như trong đầu có bom nổ tung, làm anh ngay cả suy nghĩ nhất thời cũng triệt để mất hết.

" Sao có thể vậy chứ?..." Thu Lan một bên chạy theo, sắc mặt không còn tí máu, kinh hãi nói.

" Cô ấy đang được các bác sĩ cấp cứu, chắc sẽ ổn, tình huống băng huyết trong ca sanh mổ rất hiếm, nhưng trường hợp này..... có lẽ do sản phụ quá yếu, tinh thần cô ấy bị tổn thương rất nhiều..." Y tá không nói thêm, liền hỏi, " ai là người nhà, người nhà đâu?"

"Là tôi." anh đột nhiên xông lên, "là tôi, là tôi đây."

" Anh là gì của cô ấy?"

" Tôi là chồng của cô ấy."

" Xin anh ký tên."

Cầm vào cây viết, bàn tay Mạnh Quỳnh run rẩy, anh chưa bao giờ cảm thấy cái tên của mình lại khó viết đến vậy, mỗi nét bút hạ xuống, thật không khác gì con dao nhọn, hung hăng mà đâm vào tim anh, đau thấu lòng.

Anh kí tên xong, rồi đứng chết lặng ở đó, trơ mắt mà nhìn cửa phòng mổ đóng lại một lần nữa, trơ mắt nhìn...Phi Nhung lúc này...có lẽ...đang một mình chống lại sinh tử...

Mạnh Quỳnh đứng cũng không vững, cả người lung lay, trong ánh mắt hoảng sợ của mọi người, đột nhiên quỳ gối trên mặt thềm hành lang.

Không thể nào?

Trong lòng anh điên cuồng gào thét, mang theo nước mắt như dòng chảy không thể ngăn được mạnh mẽ tuôn ra từ hai hốc mắt.

Anh khóc.

Đây là lần đầu tiên tất cả mọi người thấy được một Nguyễn Mạnh Quỳnh cao ngạo, tôn quý lại khóc.

Không được đâu, ông trời ơi, người không thể cướp lấy cô ấy từ tay tôi như vậy được!

Bàn tay anh siết chặt miếng ngọc bình an, góc cạnh ngọc đam vào tay anh, rỉ cả máu...

Anh chỉ vừa mới xác định tâm ý của mình, mới muốn cho Phi Nhung một mái nhà, cho vợ anh một gia đình cả đời, cô không thể cứ như vậy mà đi được, anh ngay cả một câu anh yêu em đường đường chính chính còn chưa kịp nói với cô kia mà. Cô không thể cứ thế mà bỏ anh đi như thế, không thể cứ vậy mà chết... không được đâu....anh không cho phép...

Thu Lan và Hoàng Hiếu lập tức xông tới đỡ Mạnh Quỳnh đứng lên, bọn họ sợ hãi nhìn người đàn ông bình thường trầm ổn,  cao tâm ngạo khí tới mức nào, đang quỳ trên mặt đất sống chết không chịu đứng dậy, cứ thế mạnh mẽ mà bật khóc nức nở dữ dội.

Anh từng làm nhiều chuyện sai trái với cô nhiều đến vậy, anh còn chưa tận lực đi sám hối, đi cứu vãn!

Ông trời nếu khăng khăng muốn hành hạ, vậy thì hành hạ mình anh được rồi, cứ lấy tuổi thọ của anh mà đổ vào cho Phi Nhung đi, bao nhiêu anh đều đồng ý chấp nhận.

Nhưng Phi Nhung cô ấy không thể đi như vậy được.

Mạnh Quỳnh chưa từng có một khắc nào khóc đến thất thố như lúc này, máu trong lòng bàn tay do ngọc bình an khảm vào, chảy nhỏ giọt như chân châu nhỏ....

" Anh yêu Em." Anh cực kì bi ai mà nói trong mơ hồ, " Nhung Nhung, anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em...."

" Anh yêu em, rất lâu trước đây, đã yêu em."

" Anh đã sai rất nhiều lần, xin em đừng bỏ đi, có được không, xin em quay lại nhìn anh một cái, anh xin em..."

" Đừng kéo tôi, cầu xin các người cứu cô ấy, cứu cô ấy, tôi ngay cả một câu xin lỗi, một câu anh yêu em cũng không kịp nói với cô ấy..."

Y tá trông ca nhất thời chạy tới, không biết ai lên tiếng vội vàng, chỉ thấy nước thuốc an thần được tiêm vào mạch tay của Phi Nhung.

" Cứu cô ấy đi, tôi yêu cô ấy, cứu vợ tôi đi, tôi thật sự rất yêu cô ấy....!!"

Cho đến cuối cùng, Mạnh Quỳnh vẫn không ngừng lập đi lặp lại một câu, " tôi thật sự rất yêu cô ấy." Tuần hoàn mà lặp đi lặp lại, cho đến khi chìm vào hôn mê.

_____

C108:

Trong Phòng Phẫu Thuật.

Phi Nhung tiêm an thần xong, chỉ cảm thấy cả người mơ hồ. Nhưng cảm xúc bất an, nôn nóng, tuyệt vọng kia, giống như bị mạnh mẽ ép xuống. Còn có Lương Minh Phương một bên trấn an, cô nghe lơ mơ tiếng của Minh Phương bên tai, yên tâm một chút, trong lúc nhất thời khôi phục lại được chút ý thức bình thường.

Bên cạnh có y ta nhắc nhở, " huyết áp cô ấy dần tăng lên rồi. Nhịp tim cũng bình thường trở lại."

" Tiến hành cầm máu, khâu thôi." Nữ bác sĩ chính không chút hoảng loạn nói.

" Để tôi làm." Minh Phương bình tĩnh nói.

Ý tá hai bên mang dụng cụ tới cho cô.

Động tác trên tay Lương Minh Phương bắt đầu, cẩn thận từng chút một, cô đợi tình hình xuất huyết của Phi Nhung giảm bớt, mới bắt đầu cầm kim khâu lên.

Khâu đúng 7 lớp, từng lớp thật cẩn thận, không hề có sai xót.

Đầu tiên là lớp cơ tử cung, lớp màng đệm, lớp màng bụng, vỏ trước, mô liên kết, lớp mỡ, sau cùng là lớp da bên ngoài....

Minh Phương khâu mất bao lâu thời gian, thì mọi người trong phòng mổ hồi hợp bất lâu. Cả đám người thì đỡ Phi Nhung, người thì giúp Minh Phương khâu, mồ hôi trên trán cả đám túa ra, bị đèn trong phòng mổ chiếu lên lấp lánh. Nhưng ánh mắt của tất cả bọn họ đều thẳng tắp mà để ý đến Phi Nhung, một khắc cũng không dời đi lực chú ý.

Lương Minh Phương nhìn thoáng qua vẻ mặt của Phi Nhung, cuối cùng cũng hoàn tất, thở phào, khuyên nhủ nói, " đừng sợ, đã qua rồi, tất cả đã qua rồi,.....rất nhanh sẽ ổn thôi."

...

Bên ngoài cửa.

Mạnh Quỳnh bị tiêm thuốc an thần, anh lúc này dần tỉnh lại, nhưng một mực lại quỳ ở cửa không chịu đứng lên.

Y tá theo lời của đám Thu Lan đi tới định xử lí cầm máu băng bó vết thương ở tay Mạnh Quỳnh, nhưng anh lại cố chấp không chịu buông tay, hoặc là nói, anh không muốn buông bỏ miếng ngọc bình an trên tay mình ra.

Anh không dám mạo hiểm, anh muốn thời thời khắc khắc giữ chặt miếng ngọc kia, cầu cho Phi Nhung của anh có thể bình an mà ra khỏi phòng mổ.

Lúc đó, anh sẽ nói với cô, "***anh yêu em***."

Anh muốn đưa mọi thứ tốt đẹp nhất trên thế giới cho cô.

Anh từng đối xử với cô vô tình như vậy, tùy ý mà phung phí chân tâm của cô, coi như đồ vật giá rẻ có thể tùy thời mà vứt bỏ.

Lúc trước, anh tất cả cái gì cũng chỉ có Lưu Tâm Nhã, đi du lịch, mua sắm các loại đồ xa xỉ, thậm chí muốn ở bên cô ta. Nhưng còn nỗi khổ của Phi Nhung, anh cho tới giờ cũng không đặt trong lòng.

Hiện tại, nhân quả luân hồi, nghiệp đánh tới.

Anh thực sự hối hận, hối hận đến ruột cũng xanh tím.

Anh căm hận mình hồi đó lạnh nhạt, hận mình không hiểu chuyện, làm tổn thương Phi Nhung vô cùng sâu sắc, bây giờ, quỳ trên mặt thềm lạnh như băng, ý thức của anh mới tỉnh táo lên vài phần, anh muốn dùng cái phương thức cơ hồ tự ngược này để nhắc nhở chính bản thân mình rằng:

" ***Người ở trong phòng mổ kia, đang vì mày mà chịu khổ, đang vì mày mà đấu tranh với sinh tử. Mày nhất định không thể nào quên***. "

Thu Lan nhẹ nhàng đi tới bên người anh, cúi đầu nói với anh, " Nguyễn tổng, thằng bé đã được mang vào lồng ấp rồi, tôi vừa qua xem, nó rất ổn."

" Ừ." anh trầm thấp mà đáp một tiếng.

Anh hiện tại, cả tim cả não, đều đổ đầy chính là an nguy của Phi Nhung, thật sự không còn chỗ dư thừa để cho việc con cái chen vào.

Lại qua khoảng nửa giờ nữa, cửa phòng mổ rốt cục cũng mở ra.

Hoàng Hiếu vội vàng muốn kéo anh dậy. Mạnh Quỳnh vừa đứng lên, cả đầu giống như đội cả tá sao kim, ong ong lên, suýt nữa ngay cả đứng cũng không vững.

Phi Nhung nằm ở trên băng ca, được y tá và bác sĩ chậm rãi đẩy ra bên ngoài. Nữ bác sĩ mổ chính tháo khẩu trang xuống, lau đi mồ hôi, " đã qua nguy hiểm."

Mạnh Quỳnh cũng không biết năng lực thừa nhận của mình lại kém như vậy, nữ bác sĩ chính đơn giản thông báo bốn chữ, vậy mà anh cơ hồ kích động cả người đều sắp ngất đi.

Thật tốt,Phi Nhung sống là tốt rồi....

Cô còn sống, anh còn có cơ hội để xám hối, anh còn có cơ hội ăn năn theo đuổi lại cô.

Mạnh Quỳnh cúi đầu nhìn khuôn mặt trắng bệch của Phi Nhung, trái tim cũng thắt lại, đau đến giống như bị dao găm cắm thẳng một phân nửa vào lồng ngực.

Nữ bác sĩ chính phân phó y tá, " trước hết quan sát hai giờ, xem xem có tình huống gì khác thường, nếu như không có gì khác thường, huyết áp bình thường thì sau hai giờ nữa, chúng ta tiến hành ép bụng thêm cho sản phụ."

" Vâng. " Y tá đáp.

Sau đó, cô được đẩy vào phòng hồi sức đặc biệt ở khoa sản.

Đặng Đình Phi đỡ Mạnh Quỳnh vỗ vỗ vai anh an ủi, " không sao rồi, không sao nữa rồi."

Anh gật gật đầu, nhưng nước mắt cứ vô thức tuôn ra, ngăn thế nào cũng không ngăn được.

Có lẽ, ông trời vẫn còn cho anh một cơ hội, để chuộc lại lỗi lầm, để đối tốt với cô.

Vậy nên, lần này, cho dù xảy ra chuyện gì, anh cũng một lòng theo đuổi lại cô, muốn bù đắp lại tất cả mất mát của cô do chính anh mang lại trong những năm bên cạnh anh.

Mạnh Quỳnh đưa tay lau đi nước mắt. Trong lòng vui sướng hạnh phúc dâng trào, thầm cảm ơn ông trời vẫn còn thương anh. Cảm ơn Phi Nhung, vợ của anh đã không bỏ lại anh một mình trên cuộc đời này."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com