Chương 284: Em đi rồi, tôi không được a.
Mình không có kinh nghiệm edit nên nhiều đoạn không được mượt lắm, các bạn thấy sai thì góp ý với mình nhé.
------------------------------------------------------
Chu Lê bị chỉnh, không chỉ có làm cho Du Minh mở miệng ác khí, cũng làm cho tình cảnh của cậu ấy được cái thiện. Những người lúc trước chỉa mũi nhọn vào cậu ấy bây giờ đều thành thành thật thật, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn rốt cuộc không ai dám đánh chủ ý lên Du Minh.
Nhưng tình hình Hạ Hoằng Uy bên kia không lấy gì làm dễ chịu, ngược lại có xu thế ngày càng nghiêm trọng hơn, phía trước chính là Hạ mẫu, sau lại kinh động đến Hạ phụ, tình huống càng ngày phức tạp.
Cho nên, Du Minh vẫn như lúc trước tâm tình không tốt sống qua ngày.
Cũng may còn có Hàn Đông anh em tốt này mỗi ngày đều cùng cậu ta đồng cam cộng khổ, Du Minh không được gặp mặt Hạ Hoằng Uy, Hàn Đông cũng không đi gặp Vương Trung Đỉnh, vô luận Vương Trung Đỉnh lấy lòng như thế nào, Hàn Đông chính là quyết tâm không quay trở về.
"Tôi nói này, cậu muốn xem náo nhiệt kiểu gì nữa? Nên chạy trở về đi ,chạy trở về đi." Du Minh đã nhịn không nổi .
Hàn Đông ngạnh cổ lên, làm vẻ mặt bất khuất, "Anh ta đối với tôi như thế, tôi khi không lại tha thứ cho anh ấy? Tôn nghiêm nam nhân của tôi đặt ở chỗ nào?"
Hai chữ "Tôn nghiêm" từ cái miệng của đồ đê tiện này nói ra Du Minh thực cảm thấy buồn cười, "Cậu cần hiểu biết chính xác đạo tôn nghiêm, lần tới người ta mang tới tặng đồ này nọ thì đừng nhận, đồ ăn ăn đến thơm ngon như vậy, còn theo tôi đàm tôn nghiêm?"
Trên mặt Hàn Đông có chút không nhịn được, "Tôi là sợ lãng phí lương thực, bỏ đi rất đáng tiếc, trả về lại nguội mất."
"Vậy cậu đem cái đồng hồ trên tay tôi xem? Cái này có thể trả lại mà."
Hàn Đông sau khi nghe xong vội vàng che tay bảo vệ, mặt mũi trơ trẽn cười mỉa, "Nhưng tôi sẽ không trả, tôi sẽ thiếu một cái đồng hồ da đeo buổi tối."
Du Minh hừ lạnh một tiếng, "Đồng hồ còn phân biệt đeo ban ngày buổi tối?"
"Cậu không hiểu à? Ban ngày cần mang đồng hồ cứng, để tạo khí chất. Buổi tối mang đồng hồ dây bằng da mềm mại, để có thể thả lỏng bầu không khí, cái này gọi là thưởng thức cuộc sống."
Du Minh cắt một tiếng, không nói cái gì nữa.
...
Bên này, Vương Trung Đỉnh hỏi Nhị Lôi: "Đồ vật kia đã tặng chưa?"
"Tặng rồi."
"Cậu ấy có nhận không?"
"Nhận."
Vương Trung Đỉnh chờ thật lâu, hi vọng Nhị Lôi nói thêm phần sau, kết quả miệng Nhị Lôi từ lúc ngậm lại sẽ không tiếp tục mở ra.
"Cậu ấy không nói cái gì khác nữa?" Vương Trung Đỉnh rốt cục không nín được hỏi.
Nhị Lôi thật xin lỗi nói cho hắn biết, "Gì cũng không nói."
Hàng này... Vương Trung Đỉnh quả thực thấy hắn nghịch ngợm không cách nào trị được, nhưng lại tự nhận đuối lý, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
"Tây Tây." Mở miệng gọi con trai.
Tây Tây một đường chạy vào phòng, "Ba ba."
"Con đi một chuyến đem đuôi sam thúc thúc gọi về." Vương Trung Đỉnh trực tiếp phân phó.
"Gọi về bằng cách nào?" Tây Tây hỏi.
Vương Trung Đỉnh trầm mặc hơn nữa ngày mới mở miệng.
"Nói là con muốn chú ấy."
Tây Tây nói: "Nhưng là con không muốn chú ấy."
Vương Trung Đỉnh nóng nảy, "Làm sao con có thể không muốn đây?"
"Chú ấy giành đồ ăn của con, giành đồ uống của con, giành đồ chơi của con, con vì sao phải muốn chú ấy?"
Vương Trung Đỉnh, "..." Nói được cũng là.
"Ba ba, còn có cái đức hạnh ấy, ba sẽ không muốn chú ấy đi?"
Vương Trung Đỉnh xoa xoa ấn đường, lời nói thấm thía khuyên nhủ: "Chính là bởi vì chú ấy không nhận tội người đối đãi, chúng ta mới chịu đem chú ấy gọi về, ba ba bình thường dạy con như thế nào?"
Tây Tây nói: "Đã không muốn chớ đẩy sang cho người khác."
"Cái này đúng rồi." Vương Trung Đỉnh gật đầu.
Tây Tây sâu kín thở dài, "Vậy được rồi, con sẽ cố hết sức."
...
Giữa trưa ngày hôm sau, Tây Tây đến ký túc xá của Hàn Đông, cũng không đi vào làm nũng mài người, mà là một bộ dạng Tiểu Vương Trung Đỉnh đứng sừng sững ở cửa, hai cái tiểu cánh tay vòng trước ngực.
"Không sai biệt lắm sẽ tốt hơn." Ồm ồm nhắc nhở.
Hàn Đông làm như không nghe thấy.
Đôi mắt nhỏ của Tây Tây hướng lên trên một phen, "Không cần phải làm cho con khó xử."
Hàn Đông như trước cứ thế ăn cơm của mình.
Tây Tây rốt cục không thể lạnh lùng nữa, ngón tay út mò lên nắm lấy khung cửa, rầu rĩ nói: "Con nhớ chú ."
Trái tim Hàn Đông nháy mắt hóa thành một vũng nước.
Hắn đi qua đem Tây Tây ôm lấy, nói: "Hôm trước chú đến cửa hàng thấy một chiếc xe đua đặc biết khốc."
"Thật sự?" Tây Tây đôi mắt nhỏ lập tức sáng.
Hàn Đông gật đầu, "Đi, chú dẫn con đi xem xem."
Vì thế buổi tối, Tây Tây ôm một đại đội đồ chơi trở về nhà.
Vương Trung Đỉnh hỏi: "Người đâu?"
"Người nào?" Tây Tây đã đem lời nói của Vương Trung Đỉnh ném ra sau đầu .
Vương Trung Đỉnh chán nản, "Ba ba không phải bảo con đi gọi đuôi sam thúc thúc về sao?"
"Chú ấy không cần trở lại." Tây Tây trong đầu buồn bực đang còn đùa nghịch xe đua của mình.
Vương Trung Đỉnh vi liễm hai mắt, "Không cần trở lại?"
Tây Tây ừ hai tiếng, "Chú ấy còn nói, khi nào nhớ chú, chỉ cần nhìn đồ chơi rồi nghĩ đến là được."
Vương Trung Đỉnh phổi suýt nữa thì nổ, em đi rồi, tôi không được a!
Vì thế, người vẫn luôn luôn chính trực, cao lãnh trứ danh là Vương tổng, cũng bị làm cho nổi điên phải đi hãm hại lừa gạt.
Trực tiếp thừa dịp Hàn Đông mộng du đi dụ bắt .
Kết quả ngày hôm nay Hàn Đông ý thức phòng bị đặc biệt mạnh, vô luận Vương Trung Đỉnh dùng cái chiêu số gì hắn cũng không mắc mưu.
"Em không thể để cho Tiểu Minh một mình ở lại đây, cậu ấy không có em thì không được."
Vương Trung Đỉnh gấp đến độ ngay cả những lời buồn nôn như bão thoát ra .
"Anh đối với em là được sao?"
Hàn người mù vẻ mặt bất đắc dĩ, "Bây giờ là thời kì đặc thù,em phải ở chăm sóc cậu ấy."
"Em ban ngày đã chăm sóc rồi à, buổi tối còn chăm sóc tiếp là sao chứ?"
Hàn Đông lại quyết tâm giống như, vô luận Vương Trung Đỉnh nói như thế nào cũng không lay động được.
Vương Trung Đỉnh không thể nhịn được nữa, thay đổi tác phong quân tử ngày xưa, trực tiếp khiêng người rời đi.
Hàn Đông gào khóc kêu to, giãy dụa tranh cãi ầm ĩ cũng không được, cứ như vậy bị Vương Trung Đỉnh áp giải trở về nhà.
Sau khi về đến nhà, Vương Trung Đỉnh đã nhiều ngày chưa đụng đến thức ăn mặn liền như dã thú, đối với Hàn Đông một phen "Đại khoái ăn ngốn" .
Hàn Đông so với hắn còn kích động hơn, liên tiếp bắn nhiều lần, cuối cùng sảng khoái hét lên .
Vương Trung Đỉnh thật không biết mấy ngày này hắn chịu nghẹn kiểu gì.
Vừa tức buồn bực lại đau lòng.
Vương Trung Đỉnh trong lòng biết rất rõ, Hàn Đông cũng không thực sự giận mình, hắn luôn là tiếng sấm to mưa nhỏ, ngoài miệng tính toán chi li, kỳ thật so với ai khác đều rộng rãi hơn.
Hắn không muốn trở về, hơn phân nửa là bởi vì Du Minh.
Kỳ thật Hàn Đông thực nói nghĩa khí.
Trước kia luôn lén trở về, là bởi vì hắn cảm thấy chuyện này không lớn. Một khi bên kia Du Minh thực sự có chuyện, Hàn Đông tuyệt đối kiên quyết.
Loại nghĩa khí này...rất mạnh mẽ, quả thực rất quý hiếm. Không chỉ nói quen biết một hai năm, chính là quan hệ giữa Vương Trung Đỉnh cùng Hạ Hoằng Uy, đều chưa hẳn có thể đạt tới loại trình độ này.
Hàn Đông người này, càng tiếp xúc, càng yêu, càng hiếu thấu, càng khó tự kềm chế.
Vương Trung Đỉnh một đêm ôm thật chặt.
Buổi sáng, Hàn Đông tỉnh lại, trong mơ mơ màng màng đụng chạm phải lồng ngực rắn chắc, đó là do cuộc sống sung sướng từ nhỏ lại trải qua trường kỳ rèn luyện nên sờ vào rất có cảm xúc, vì thế nhịn không được sờ soạng một trận, miệng còn tìm đến cổ Vương Trung Đỉnh nếm một chút.
Vương Trung Đỉnh trên mặt biểu tình miễn bàn có bao nhiêu là hưởng thụ.
Hàn Đông thân lên thân lên mới ý thức có gì không thích hợp, lập tức mở mắt, ngây ngốc nhìn Vương Trung Đỉnh.
Vương Trung Đỉnh thu hồi biểu tình hăng say hưởng thụ kia, lại ra vẻ bộ dạng hờ hững tự nhiên.
"Em vì sao lại trở về?" Hàn Đông hỏi.
Vương Trung Đỉnh mặt không đổi sắc trả lời: "Còn có thể tại sao trở về ? Chính mình mộng du lén chạy về."
"Em sớm biết ——" Hàn Đông một bộ biểu tình phỉ nhổ chính mình, "Em phụ lòng Tiểu Minh."
Vương Trung Đỉnh thúc giục, "Được rồi, nhanh chóng rời giường đi."
Hàn Đông như cũ ở trên giường lăn lộn, "Ta cmn làm sao lại không có định lực như vậy..."
Vương Trung Đỉnh khóe miệng thoáng lộ ra một nét lơ đãng tươi cười.
...
Vài ngày sau, công tác hậu kì của《 trộm ảnh 2》thuận lợi hoàn công, cuộc chiến tuyên truyền đồng loạt khai hỏa.
Sáng sớm lúc Vương Trung Đỉnh hiện thân đã làm cả tòa nhà lớn sôi trào .
"Ta kháo, này... Đây là Vương tổng sao?"
"Đúng a, ngày hôm nay sao lại đẹp trai như vậy?"
"A a a a, chưa từng thấy hắn như vậy, đây là có việc vui gì sao?"
"..."
Vương Trung Đỉnh vốn chỉ mặc hai màu đen hoặc xám , là nam nhân vô cùng cẩn thận chặt chẽ, ngày hôm nay lại mang một chiếc áo sơ mi màu rượu đỏ, làm nổi bật làn da phi thường hồng nhuận, cả người thoạt nhìn thần sắc phi phàm, không cần quá nhiều phụ kiện, chỉ cần đem cổ tay áo kéo lên, xắn lại, trước ngực mở , liền làm người ta mê chết.
Mà hắn ngày hôm nay muốn đi đến nơi từ khi khỏi nghiệp mười mấy năm qua chưng từng đặt chân đến —— tống nghệ tiết mục thu hiện trường.
Scandal của Chu Lê đối với 《 trộm ảnh 2》 không thể nghi ngờ là tổn thất lớn, phần diễn của cô ta bị cắt bỏ hoàn toàn, cũng may là không ảnh hưởng đến nội dung bộ phim, cũng không gia nhập thêm nữ diễn viên nào nữa.
Vì thế bộ phim này thuần nam diễn viên diễn.
Người ngoài đối với 《 trộm ảnh 2》 giữ các loại nghi ngờ, lúc Chu Lê rời khỏi càng làm cho nghi ngờ tăng cao.
Cho nên ba vị diễn viên Hạ Dương Trác, Hàn Đông, Lý Thượng tham dự sự kiên cần xuất tất cả vốn liếng đi vãn hồi lại lòng tin của người xem.
Tiết mục mở đầu theo bình thường đều do khách quý làm.
Hạ Dương Trác vốn không cần nhắc đến, vừa xuất hiện chính là vỗ tay cùng tiếng reo hò như núi lở sóng thần, làm cho hai người xuất hiện sau áp lực không nhỏ.
Lý Thượng từ trước vốn khoe khoang, lần này cùng Hàn Đông tham dự sự kiện, tâm tư tranh cường háo thắng đều viết ở trên mặt.
Trong một năm này gương mặt hắn biến hóa có thể nói là kinh người, nguyên bản ngũ quan bình thường không có gì đặc sắc đã trở nên góc cạnh sắc nét hơn rất nhiều. Nếu Hạ Dương Trác thuộc loại trắng trắng mềm mềm (chắc như kiểu ZhouZhou), hắn liền thuộc loại cực phú thành thục gợi cảm mị lực nam nhân.
Mà Hàn Đông chính là hình ảnh hoàn toàn tương phản.
Một cái cà vạt được thắt tinh tế, một thân âu phục may đo cẩn thận. Nơi ống quần chạm giày da bảo trì ở khoảng 0. 5-2 centimet, ống quần tự nhiên rũ xuống tự nhiên, không có vết gấp nào.
Một thân cẩn thận, chặt chẽ giả dạng chuyên nghiệp như thế, tất nhiên là xuất phát từ bàn tay của Vương Trung Đỉnh.
Sau lời nói giới thiệu, người chủ trì đồng thời phỏng vấn cả ba người.
Tại...này, trong quá trình phỏng vấn, cũng có thể thấy được mỗi vị đạo hạnh sâu cạn.
Lý Thượng hiển nhiên là ăn nằm với không ít tiết mục như vậy, pha trò nói cười tự nhiên, thường thường đẩu cái gánh nặng, làm cho người xem dưới sân khấu cười ha ha, khí tràng nháy mắt vượt qua hai người còn lại.
Mà Hàn Đông quốc tế danh dự bàng thân, lại thêm cố ý giả bộ cao lãnh, làm cho người ta có cảm giác khó tiếp cận, người chủ trì vốn cũng không dám nõi giỡn với hắn , bởi vậy cơ hội cho hắn phát biểu lại càng ít.
Phỏng vấn tập thể xong, người chủ trì lại bắt đầu phỏng vấn từng người.
Đầu tiên chính là Lý Thượng.
"Nghe nói Lý Thiên Bang là người có nhiều biệt danh nhất, cái gì lý đại chân dài a, lý đại tài tử a, có thể cụ thể cho chúng tôi biết cái đó có tồn tại sao?"
Lý Thượng ra vẻ khiêm tốn, "Không không, mọi người chính là vui đùa mà thôi."
Người chủ trì rất biết bưng bê cho hứn, "Không có sao? Lý đại chân dài chính là đã được công nhận a. Tôi nhớ được lúc ấy trên bìa tạp chí đều là cặp chân này của cậu, lúc ấy tôi đã tự hỏi, chân người này làm cách nào lớn lên? Lại có thể dài như vậy, lại còn thẳng như vậy."
Lý Thượng cũng phối hợp với người chủ trì, lúc này đang mang một cái quần dài bó sát, , càng lộ hai chân thon dài cao ngất.
"Có thể cho chúng tôi thưởng thức đôi chân của cậu chứ?"
Lý Thượng ngượng ngùng, "Hay là thôi đi?"
Người chủ trì tỏ ý khuyến khích, dưới sân khấu người xem cũng theo ồn ào.
"Đi một vòng, đi một vòng!."
Lý Thượng "cố mà làm" ở trên sân khấu đi một vòng, từng tư thế đặt chân đều vừa đúng thể hiện được hai đại chân dài.
Dưới sân khấu tiếng thét chói tai vang liên tục.
Người chủ trì còn nói: "Lý Thiên Bang còn có cái ngoại hiệu —— Lý đại tài tử, mọi người có biết vì sao mà có không?"
Mọi người ồn ào không rõ ràng lắm.
Người chủ trì nói: "Năm trước bộ phim siêu hot 《 xé rách 》, kịch bản do chính Lý Thiên Bang viết."
Phía dưới tiếng hô vang một góc.
X_qTy
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com