Chương 57: Cung vây gợn sóng động, hồng nhan tranh đấu nhiều (2)
Chương 57: Cung vây gợn sóng động, hồng nhan tranh đấu nhiều (2)
Nhóm Cung nữ hít hà một hơi, tất cả đều im lặng như ve sầu mùa đông.
Nữ tử trước mặt lại cười, giống như đi qua băng tuyết lại thấy hoa đào nở nộ, mang theo chút ấm áp và quyến rũ: “Bổn cung sẽ sắp xếp đổi cho các ngươi một ma ma giáo tập tốt, con đường về sau nên đi như thế nào, các ngươi hãy tự mình cân nhắc.”
Nói xong, xoay người đi ra ngoài. Hàm Tiếu và Hưu Ngữ đuổi theo, phía sau là nhóm Cung nữ quỳ rạp.
“Nương nương, có cần nô tài điều tra Lưu ma ma kia là người của ai không?” Ngồi lên kiệu, Tiểu Quế tử nhỏ giọng hỏi một câu.
“Ừ.” Liễm Diễm gật đầu: “Đi đi.”
Gần đây vội vàng chuyện của Tất Trác, lại xem nhẹ Hậu cung bên này. Vài vị chủ tử trong cung e là lại không an phận, muốn gây phiền phức cho nàng.
Có điều chẳng sao, ngày tháng trong cung buồn chán, nàng không ngại chơi đùa cùng bọn họ.
“Nương nương, về Trầm Hương cung đúng không ạ?” Hàm Tiếu tâm tình sung sướng hỏi.
Liễm Diễm nghĩ nghĩ, nói: “Đi Hiển Dương cung một chuyến đi.”
Đã lâu chưa qua thỉnh an Hoàng hậu, người nọ một mình ốm đau trong cung cũng thật đáng thương, vẫn nên qua thăm một lát.
“Vâng ạ.” Chiếc kiệu đổi hướng, đi về phía cung Hiển Dương. Dọc đường Liễm Diễm suy ngẫm từng người trong cung, ngoài Liễu Tắc Nhu và Hoàng hậu, nàng không tới lui nhiều với các nữ tử khác trong cung, Hứa Nghệ phu nhân và Tường Tân phu nhân là kiểu người sống khép kín, còn Anh Thục Viên và Liên Mỹ Nhân nàng không hiểu rõ lắm, rốt cuộc là ai rảnh rỗi lại đâm nàng một dao đây.
“Quý phi nương nương, Hoàng Hậu nương nương vừa mới dùng thuốc xong, đang chuẩn bị nghỉ ngơi, người…” Trước cửa cung Hiển Dương, cung nữ khó xử nhìn nàng nói.
Liễm Diễm nhướng mày, cũng không dây dưa, khom người nói: “Một khi đã như vậy, thần thiếp sẽ không quấy rầy nữa, sức khỏe của Hoàng hậu quan trọng hơn.”
“Cung tiễn Quý phi nương nương.” Cung nữ uốn gối hành lễ.
Biểu hiện này xem như đã ăn canh bế môn*, cũng không biết Hoàng Hậu nghĩ gì. Liễm Diễm ngồi trở lại trên kiệu, nghĩ nghĩ vẫn nên dẹp đường hồi cung, thuận tiện phân phó Hưu Ngữ lát nữa tặng đồ bổ sang đây.
*Canh bế môn: chỉ hành động đóng cửa, không muốn tiếp khách
***
Buổi tối Hoàng đế không đến Trầm Hương cung, nhưng lại cho người tới tặng một tấm thẻ kẹp sách. Liễm Diễm nhìn qua, mặt trên của tấm thẻ là chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo:
“Ái phi ơi ái phi, bọn họ muốn trẫm ngồi xe dê* để chọn phi tần lâm hạnh, nàng để cỏ xanh trước cửa Trầm Hương cung nhiều vào nhé.”
*Một sự việc vào thời nhà Tấn ở Trung Quốc, Hoàng đế nhà Tấn là Tấn Vũ Đế Tư Mã Viêm, hậu cung của ông có rất nhiều phi tần, nhưng ông không biết sẽ chọn ai để thị tẩm, bèn nghĩ ra một sáng kiến lạ đời đó là ngồi lên những chiếc xe do dê kéo, gọi là “xe dê”, “xe dê” dừng ở cung nào ông sẽ thị tẩm phi tần của cung đó.
Ngữ khí vô cùng đáng thương, như xuyên qua tấm thẻ là thấy được vẻ mặt đáng thương của người nọ. Liễm diễm nhịn không được cười, xe dê chọn người lâm hạnh, những người này thật là biết cách làm khó dễ.
Có điều Hoàng đế ngốc ghé cung của người khác cũng được, chỉ cần người khác không bắt nạt hắn, nàng cũng có thể làm nhiều việc hơn.
Cất tấm thẻ kẹp sách đi, Liễm Diễm ngẩng đầu hỏi Tiểu Quế Tử: “Tra đến đâu rồi?”
Tiểu Quế Tử cúi đầu trước Liễm Diễm, im lặng không nói, rồi đứng dậy viết chữ “Hoàn” lên bàn.
Hoàn Quý phi, đúng vậy, tại sao nàng lại quên mất nàng ta nhỉ? Cũng đều là Quý phi ngang nhau, nhưng thân phận Hoàn quý phi không cao quý bằng nàng, nàng ta nhờ vào gia thế để ngồi lên phi vị, giờ đây không nhịn được nữa, muốn khiêu khích nàng ư?
“Nương nương tính làm thế nào?” Tiểu Quế Tử hỏi.
“Không vội.” Liễm Diễm nói: “Những trò cỏn con của nàng ta còn chưa lọt vào mắt của bổn cung, đánh Lưu ma ma một trận, nàng ta cũng nên thu liễm lại. Lát nữa ngươi lấy chút Ngọc cơ cao đi sang Phù Dung cung, đưa cho những cung nữ bị thương kia dùng là được.”
“Tuân lệnh.” Tiểu Quế Tử đáp lời, lại móc từ trong tay áo ra một tờ giấy: “Còn có, Trương Thuật đại nhân có tin truyền đến, nương nương có muốn xem không ạ?”
Trương Thuật? Liễm Diễm cười, vị thần cơ diệu toán kia muốn nhắn với nàng điều gì đây?
“Đưa cho ta."
Mở tờ giấy ra, quét mắt nhìn mặt chữ trên giấy một lần, Liễm Diễm trầm mặc.
Ngũ Hiền Trúc Lâm? Đây là muốn làm cái gì? Ngay cả Hàn Sóc cũng phải đích thân ra tay.
“Ông ấy có nhắn điều gì khác không?” Liễm Diễm hỏi.
Tiểu Quế Tử gật đầu, kề sát bên tai nàng, thấp giọng nói: “Trương đại nhân nói, người đó họ Giang, tên gọi là Tùy Lưu, có thể trợ lực cho nương nương.”
Liễm Diễm nhướng mày, đọc đi đọc lại tờ giấy kia ba lần, sau đó thả xuống chậu than đang cháy.
“Bổn cung đã rõ.”
Đêm đó xe dê dừng lại trước cửa cung của Nhu phi, Hoàng đế không tình nguyện mà đi vào, cũng không cho truyền lời qua đây nữa. Liễm Diễm không để ý lắm, chỉ bảo Tiểu Quế Tử đi thu thập một số thông tin về Giang Tùy Lưu.
Nhưng liên tiếp nửa tháng, xe dê cũng không dừng lại trước cửa cung Trầm Hương, Hàm Tiếu kỳ quái hỏi nương nương nhà mình: “Cỏ xanh trước cửa cung chúng ta có cần chuẩn bị nhiều thêm nữa không ạ?”
Liễm Diễm đang thử một bộ trường bào nam, nghe vậy lắc đầu: “Không cần bận tâm, có người đang tìm mọi cách để không cho xe dê sang đây, chúng ta có rải bao nhiêu cỏ cũng vô dụng.
Tâm tư của Hoàng đế các nàng khống chế không được, nhưng phương hướng của xe dê rất dễ kiểm soát. Không đến thì không đến, nàng vừa lúc rảnh rỗi đi ra ngoài.
“Nương nương?” Hưu Ngữ bưng chậu nước tiến vào, thấy trước gương là một vị công tử mặc trường bào màu đen thanh nhã thì hoảng sợ.
Liễm Diễm quay đầu, nàng đã búi tóc lên bằng ngọc quan, bôi đi hoa điền giữa trán, môi không tô son, mặt không thêm phấn nhưng vẫn trắng hồng, vừa hay đây là bộ dáng mỹ nam thịnh hành nhất Đại Tấn thời nay.
“Đẹp không?”
Hai đứa nha đầu đều đỏ mặt, ngập ngừng lúng túng không nói nên lời. Liễm Diễm vừa lòng gật gật đầu, nói: “Xem ra không tồi. Nương nương nhà các ngươi bởi vì bị thất sủng mà buồn phiền, muốn xuất cung ra ngoài một chuyến, Hàn Thái phó đã chờ ở bên ngoài, Trầm Hương cung này giao cho các ngươi, nhớ trông coi cẩn thận, đừng để xảy ra việc gì.”
Hưu Ngữ nhíu mày: “Nương nương đi ra ngoài với Hàn Thái phó ư?”
Liễm Diễm gật đầu: “Trừ hắn ra, còn ai có thể mang bổn cung ra ngoài nữa? Chậc chậc, một Quý phi thất sủng thì chẳng còn quyền hạn gì cả.”
“Nương nương…” Hai nha đầu trông thấy dáng vẻ này của nàng thì buồn cười, nhưng vẫn có hơi lo lắng, Tại sao lúc này Hàn Thái phó lại đồng ý mang nương nương xuất cung nhỉ?
“Ta đi đây, các ngươi trông coi cung Trầm Hương cho tốt nhé.” Liễm Diễm lấy cây quạt che nửa mặt, nhanh chân đi ra khỏi Trầm Hương cung.
Hàn Sóc đứng chờ ở ngoài cửa, thấy nàng bước ra, y không nhịn được đánh giá nàng một phen.
“Nửa tháng không thấy, Thái phó nhớ tiểu nhân rồi chứ gì?” Liễm Diễm cười chế nhạo, đi theo sau lưng Hàn Sóc.
Bốn phía không có ai, hôm nay Hàn Sóc cũng chỉ dẫn Huyền Nô đi theo. Nghe vậy, Hàn hồ ly cười nhẹ: “Nhớ vô cùng, chỉ cần nàng nhắn một câu, ta chẳng phải đã có mặt ngay đây sao? Sao? Định đi ra ngoài với bộ dạng này à?”
“Thái Phó chớ có ghét bỏ, tiểu nhân cũng coi như học rộng hiểu sâu, tửu lượng hơn người. Đi cùng Thái phó dù đến đâu cũng sẽ không làm ngài mất mặt.” Liễm Diễm chắp tay làm lễ: “Hôm nay tiểu nhân nguyện làm gã sai vặt cho Thái phó, bưng trà rót nước, tuyệt đối không nói nhiều!”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com