Chương 54
Chương 54: Nhân quả
Rạng sáng ngày thứ hai, Tạ Du đã một mình cầm theo huyết thư trở lại kinh thành. Ban đầu Lục Khai Hoàn khuyên hắn để cho thị vệ mang theo chứng cứ cùng huyết thư này trở về, đỡ nhọc cho bản thân, nhưng Tạ Du cự tuyệt, hắn nói: "Thỉnh nguyện này của hơn 3000 bách tính quá nặng, ta không yên lòng để kẻ khác cầm đi."
Lục Khai Hoàn sau khi nghe xong thật lâu không nói, hắn nhìn sương mù mỏng giống như ánh trăng ngoài cửa sổ, trong lúc nhất thời cảm khái vô ngàn. Hắn quay người lấy ra sổ sách mà Phương Ngọc Sinh chuẩn bị tốt đưa cho Tạ Du, nói: "Mang cái này cùng về đi, sáng mai ta sẽ không tiễn ngươi."
Theo Tạ Du trở lại còn có một nạn dân chạy nạn, là tự nguyện làm tuỳ tùng theo Tạ Du hồi kinh làm nhân chứng, Tạ Du suy nghĩ một chút, cũng dẫn người thanh niên kia cùng đi.
Gièm pha của Lăng Châu, nửa tháng sau đã chỉnh tề rõ ràng bày ra trước mặt hoàng đế.
Ban đầu Hoàng đế còn nghi hoặc, lão luôn nghĩ dân của Đại Thiên quốc đều an lạc sung sướng, làm sao sẽ xảy ra chuyện này đâu? Nhưng khi lão nhìn thấy thỉnh nguyện dài không kết thúc của nạn dân, hắn không nhịn được một chưởng vỗ mạnh vào bàn, thấp giọng nói: "Đồ chó má Trần Vĩnh Trường, sao dám làm ra chuyện như vậy! Hắn có mấy cái đầu đủ cho trẫm chém!"
Thanh niên quỳ trên mặt đất kia lần thứ hai đập đầu xuống đất, trên trán xuất hiện máu bầm, cũng không dừng lại. Hắn một bên quỳ rạp trên kim loan điện, một bên lớn tiếng nói "Cầu bệ hạ nhất định phải làm chủ cho chúng thảo dân, cầu bệ hạ cho chúng thảo dân một cái công đạo!"
Trên trán Hoàng đế gân xanh nhảy loạn, trong lòng lửa giận bừng bừng thiêu đến đầu óc lão có chút choáng váng. Lão đứng dậy, chỉ cảm thấy trước mắt một trận đen, không nhịn được lấy tay chống bàn, mới không có ngã xuống.
"Việc này, trẫm nhất định sẽ cho các ngươi một câu trả lời..."
Chứng cứ xác thực, làm ác khó thoát, mà Thôi gia chiếm giữ Lăng Châu nhiều năm, cấu kết quan chức, trên dưới tư thông, một bên làm vua một cõi Lăng Châu, một bên tính toán kế hoạch trăm năm, thậm chí cũng dám đưa bàn tay đến trong cung, cùng Thục quý phi thầm giao dịch, đây thực sự là vừa khiến người căm tức, lại khiến người ta buồn nôn!
Nguyên Thái đế lên cơn giận dữ, nhưng càng kinh sợ Thôi gia vậy mà không hề kiêng dè gì, phẫn nộ Thôi thị dám khinh miệt hoàng quyền, còn không đợi nói cái gì, liền cảm thấy một ngụm máu tươi sền sệt dâng lên cuống họng, há mồm ho một tiếng, một ngụm máu lớn phun ra ngoài, điểm sắc đỏ lên sắc vàng của long bào, khiến người ở chỗ này không khỏi kinh hoảng đến luống cuống tay chân.
Thái giám đứng một bên hét thảm "Bệ hạ" liền muốn chạy tới đỡ hoàng đế, hoàng đế lại khoát tay quát bảo hắn ngưng lại: "Tất cả lui ra!"
Bên trong kim loan điện, tất cả mọi người dừng nện bước, ngậm miệng lại, giống như một nồi nước sôi đột nhiên đông cứng lại
Chỉ nghe âm thanh hoàng đế trầm xuống, từng chữ từng chữ khí phách nói "Truyền ý chỉ của trẫm, đem tri phủ Lăng Châu Trần Vĩnh Trường lập tức xử tử, đem đầu treo ở cửa thành, lấy đó làm cảnh tỉnh, đem nam nhân thành niên của Thôi gia chém đầu, nữ nhân và hài đồng lưu đày ở biên cương. Lệnh Khác vương tại Lăng Châu động viên dân chạy nạn, tiền bạc của Thôi thị còn sót lại, xung hết vào quốc khố. Còn có, phế bỏ chức vị quý phi của Thục quý phi, tức khắc đày vào lãnh cung, muôn đời không được bước ra một bước."
————————
Lăng Châu cách kinh thành không phải là gần, coi như là cưỡi ngựa phi nước đại, không ngủ không nghỉ, thì cũng phải mất 4 đến 5 ngày, tin tức mới truyền đến, lúc này Lục Khai Hoàn đã cùng Mạnh Sênh thu xếp ổn thỏa cho hầu hết dân chạy nạn.
Sau khi tiếp nhận ý chỉ, Lục Khai Hoàn ngồi ở trên ghế suy nghĩ rất lâu, cuối cùng hắn kéo Mạnh Sênh qua, tay y lạnh như băng, được lòng bàn tay hầm hầm lửa nóng của hắn bao bọc, nhẹ giọng hỏi y "Mạnh Sênh, ngươi có muốn tự tay báo thù không?"
Mạnh Sênh bỗng nhiên đứng lên, y nhìn chằm chằm Lục Khai Hoàn, nghẹn ngào hỏi: "Ngươi... Đây là ý gì?"
Lục Khai Hoàn không hề trả lời, hắn chỉ là ngửa đầu nhìn Mạnh Sênh, dương môi nở nụ cười: "Ta đang hỏi ngươi, muốn hay không muốn?"
Đã gần đến hoàng hôn, ánh sáng vàng xuyên qua từng khẽ lá xum xuê, hắc lên áo bào đỏ tía của Lục Khai Hoàn, tạo thành vài vệt màu đỏ. Mạnh Sênh nhìn chằm chằm những ánh sáng cuối cùng, giãy dụa, gằn giọng nói "Muốn"
Ngay đêm đó, đại lao Lăng Châu.
Hai bóng người vốn không nên xuất hiện ở đây, đánh thứ ngục tốt đang buồn ngủ. Ngục tốt giương mắt chỉ thấy lệnh bài bên hông Lục Khai Hoàn, lại nghe người kia dặn dò muốn đi gặp Trần Vĩnh Trường, muốn hắn dẫn đường. Ngục tốt cúi đầu không dám hỏi nhiều, vội vã giơ lên ngọn đèn dầu, mang quý nhân đi vào phía trong.
"Mở ra."
Lục Khai Hoàn nhấc cằm, ra hiệu hắn cửa mở phòng giam. Ngục tốt dừng một chút, sau đó nhanh chóng tìm chìa khóa, mở phòng đang giam giữ phạm nhân ra. Bởi vì bên trong giam giữ chính là phạm nhân trọng yếu, lúc trước Lục Khai Hoàn đã dặn dò kỹ phải chiêu đãi thật tốt, bởi vậy hai tay hai chân Trần Vĩnh Trường đều mang xích sắt, đầu xích đều bị đóng chặt trên tường, tuy rằng Trần Vĩnh Trường có phạm vi hoạt động nhất định, thế nhưng chỉ cần cách tường ba bước, sẽ bị dây khóa chặt chẽ xiết chặt, nửa tấc cũng khó bước.
Ngục tốt kia cực có tâm nhãn mà thắp đèn sáng sau đó lập tức lui xuống.
Mạnh Sênh đôi môi khẽ nhếch, sắc mặt không được tốt. Y biết cho đến bây giờ, khi nhìn thấy Trần Vĩnh Trường, cảm xúc hận thù rất khó có thể đè nén, rất xấu xí —— bởi vì gương mặt ghê tởm đó của Trần Vĩnh Trường cùng nỗi đau khổ thời thơ ấu luôn dằm trong đáy lòng y, cho nên thái giám tổng quản Mạnh Sênh luôn luôn ôn hòa đã bị quấy nhiễu, cảm xúc lên xuống.
Có lúc, hận cũng giống nhau như yêu, đều không giấu được, không bỏ được.
Y nhắm mắt lại, tựa hồ còn có thể nhìn thấy mẫu thân ôn nhu chạm vào gương mặt y, dịu dàng cười mỉm "Sênh Nhi thực sự rất ngoan, mẫu thân mua đường cho con ăn."
Gương mặt xinh đẹp tuyệt trần kia dẫn trở nên méo mó, nét mặt phẫn nộ, tuyệt vọng, thống khổ, tóc mai nàng tán loạn, ra sức mà giãy dụa dưới thân người kia. Khi đó phụ thân còn ở trong lớp học dạy học, không hề biết sự tình đang diễn ra bên trong, Mạnh Sênh cùng đệ đệ chỉ là hai đứa bé, nhào tới cản trở, cuối cùng ngược lại bị đánh cho bầm tím đầy mặt. Mẹ hắn nắm chặt lấy tay cũng những người nam nhân kia, hô to "Đừng đánh, đừng đánh, ta và các ngươi đi, đừng đánh bọn nó..."
Những ký ức này, Mạnh Sênh đã cố gắng quên đi, y đều cất chúng vào chiếc hộp khóa lại, bỏ vào một góc, cưỡng bách chính mình không nghĩ nữa, thời gian lâu dài, phía trên hộp đã phủ kín một tầng bụi dày, y còn nghĩ bản thân đã thực sự quên nó. Có thể vừa đến Lăng Châu này, đặc biệt là sau khi nhìn thấy Trần Vĩnh Trường, cái hộp kia như bị người một cước đạp đổ, những kí ức khổ sở cứ như thủy triều ào ào chảy ra, phơi thây dưới ánh nắng chói chang, thiêu đốt tâm y chỉ còn lại một nắm tro tàn.
Thì ra từ trước tới nay y đều không thể quên.
Hiện nay, cũng nên là lúc chấm dứt.
Mạnh Sênh siết chặt bình sứ mà Lục Khai Hoàn cho ở trong tay, chậm rãi đi về hướng Trần Vĩnh Trường. Trần Vĩnh Trường đang ngồi trên nắm rơm tán loạn ở trên mặt đất, từ khi nhìn thấy hai người bọn họ, liền dự cảm được cái gì, kêu gào liên tục, nhưng lão quên mất, lão đã không là cái gì ở Lăng Châu, trong tù, lại không người có thể cứu lão.
Một bước, hai bước... Mạnh Sênh đi tới trước mặt Trần Vĩnh Trường, cúi đầu nhìn Trần Vĩnh Trường. Thân thể gầy gò của y bị ánh đèn lấp lóe kéo dài, không khác nào lấy quỷ đòi mạng
Một sự sợ hãi thấu xương từ trong lòng Trần Vĩnh Trường dâng lên, lão đối mắt với Mạnh Sênh, luôn cảm thấy đôi mắt này có một loại cảm giác quen thuộc không thể nói thành lời, nhưng lúc này lão đã mất đi suy nghĩ truy vấn, chỉ kiên cường chống đỡ lớn tiếng hét lên: "Ngươi, ngươi là ai! Ngươi muốn làm gì!"
"Trần Vĩnh Trường, ta hỏi ngươi..." Mạnh Sênh âm thanh rất thấp, mà từng chữ đều đủ để khiến Trần Vĩnh Trường hồn phi phách tán, "Mười mấy năm trước, ngươi phái người trắng trợn cướp đoạt tú nương Tống Lan đã là thê tử của người khác, có từng nghĩ tới báo ứng ngươi nhận phải?"
Trần Vĩnh Trường trên mặt máu rút hết, hắn trừng Mạnh Sênh, run giọng nói "Ngươi, ngươi là Tống Lan..."
Mạnh Sênh cười lạnh một tiếng, mở nút chai sứ, một tay đột nhiên dùng lực bóp mạnh hai má của Trần Vĩnh Trường, cưỡng bách lão há mồm, một tay đem độc dược trong bình sứ đổ thẳng vào cổ họng của Trần Vĩnh Trường!
"Không sai, ngươi đã đoán đúng, ta chính là nhi tử của Tống Lan " Mạnh Sênh ấn chặt Trần Vĩnh Xương không cho lão ta phản kháng, Trần Vĩnh Trường sắc mặt xám trắng, sau khi để lão nuốt hết độc dược, y nói "Hôm nay ta tới lấy mạng chó của ngươi, dùng để tế bái linh hồn của mẫu thân ta!"
Mặc cho Trần Vĩnh Trường liều mạng giãy dụa, nhưng tay chân lão bị khống chế, hơn nữa Mạnh Sênh ra tay rất dứt khoát, độc dược vẫn như cũ hơn nửa tiến vào bụng lão, chỉ chốc lát, độc phát tác. Trần Vĩnh Trường thống khổ phát ra từng tiếng gào to, lăn lộn trên nền đất, cào mạnh cổ họng của chính mình, nôn ra một bãi máu. Trên trán của lão mồ hôi như tuôn như mưa rơi, hòa cùng nước mắt thấm ướt gương mặt kinh hoảng vặn vẹo.
Độc này là Lục Khai Hoàn tỉ mỉ chọn lựa, vừa khiến người trúng độc trước khi chết cực kỳ thống khổ, lại không tạo thành quá nhiều thương tổn ở bề ngoài, như vậy cũng thuận tiện cho người sau chém đầu lão, treo ở cửa thành
Lục Khai Hoàn vẫn đứng phía sau Mạnh Sênh lẳng lặng mà nhìn, vừa không có nhúng tay, cũng không nói gì, yên tĩnh giống như không tồn tại, mãi đến tận khi Trần Vĩnh Trường thống khổ ngưng thở, hắn mới tiến lên hai bước, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Mạnh Sênh, kéo người ôm vào trong lòng.
Hắn vốn cho là Mạnh Sênh sẽ khóc.
Mà Mạnh Sênh chỉ là lẳng lặng đứng như vậy, ánh mắt rơi vào tử trạng thê thảm của Trần Vĩnh Trường, trên mặt không đau khổ cũng không vui, trong mắt không có một gợn sóng.
Lục Khai Hoàn nhẹ giọng hỏi: "Trở về đi?"
"Được, trở về..." Mạnh Sênh nhắm mắt lại, thở dài một cái thật dài, "Trở về."
Mộc: HU HU HU, báo thù được rồi, bé giỏi quá!!!!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com