#2
Triệu Tiểu Đường nhường cô đi vào thang máy trước. Sau đó bấm số tầng 27. Thang máy đi lên rất chậm. Ngu Thư Hân cảm nhận được ánh mắt dính chặt lên người mình của Triệu Tiểu Đường. Cửa thang máy mở ra và trước mắt cả hai chỉ có duy nhất một cánh cửa. Triệu Tiểu Đường đi tới và đưa tay của mình vào máy xác nhận, sau đó đẩy cửa mở vào trong. Tay còn tiện giữ cửa cho Ngu Thư Hân đi vào.
Hóa ra đây đã là tầng cao nhất của tòa nhà. Và Triệu Tiểu Đường sống trong một căn penthouse có một bức tường toàn kính nhìn thẳng ra thành phố Bắc Kinh. Mưa vẫn rất dày nên tầm nhìn bị che khuất. Nội thất của căn nhà rất tối giản, hầu như là màu xám, đen, trắng và đỏ. Ánh đèn vàng thắp sáng mọi góc trong nhà. Tầng hai có hai căn phòng nối với nhau bằng một hành lang có lan can bằng kính.
Triệu Tiểu Đường cởi bỏ áo khoác ngoài, chỉ để lại chiếc áo len mỏng, đi vào bếp rót ra một cốc nước ấm.
Mang cốc nước ấm ấy tới trước mặt Ngu Thư Hân, em nhẹ nhàng hỏi: "Chị có muốn thay đồ không?"
Ngu Thư Hân lắc đầu mạnh tới mức có thể văng cả đầu ra xa. Triệu Tiểu Đường thấy thế chỉ bật cười, ngồi xuống sofa da, tay vỗ vỗ ý muốn người kia ngồi cạnh. Ngu Thư Hân đem chồng sách đặt cẩn thận lên mặt bàn rồi ngồi xuống cạnh Triệu Tiểu Đường. Hớp lấy một ngụm nước ấm em lấy cho mình, không dám thở mạnh.
"Ngu Thư Hân." – Triệu Tiểu Đường gọi với đúng chất giọng ban nãy trong hành lang trường.
Ngu Thư Hân không trả lời, cũng không dám quay qua nhìn. Không hiểu vì sao mỗi lần nghe thấy tên mình, cô lại cảm thấy mình là một pho tượng.
"Em nghĩ chị nên thay đồ đi. Em sẽ đưa quần áo của em cho chị mặc. Sau đó chị muốn đi ăn gì tùy thích."
Ngu Thư Hân cực lực phản đối. Làm sao mà có thể mặc đồ của người lạ chứ?
"Chị vừa theo người lạ về tận nhà đấy thôi." – Triệu Tiểu Đường tỉnh bơ mà nói lại.
Dù rất muốn cãi lại, nhưng Ngu Thu Hân biết mình không còn lí lẽ.
Triệu Tiểu Đường đưa cho Ngu Thư Hân một chiếc áo nỉ sáng màu, cùng một cái áo khoác hoodie thoải mái. Sau đó mặc kệ cô lên phòng thay đồ của mình. Ngu Thư Hân lúng túng thay đồ ở phòng khách, tự hỏi quanh đây có camera hay không.
"Mày điên rồi." – Ngu Thư Hân lẩm bẩm.
Sao tự nhiên lại đi theo người lại về nhà, lại còn đồng ý ăn tối? Chưa kể còn mặt dày mặc đồ của người ta? Đã vậy còn đỏ mặt khi bị gọi tên?
"Chị muốn ăn gì?" – Triệu Tiểu Đường nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Ngu Thư Hân. Hơi ấm theo chiều gió đẩy đến bên cạnh người cô, mùi hương ấm áp của gỗ bay vào mũi.
"Chị ăn gì cũng được."
"Vậy em nấu ở nhà được không? Mưa to lắm, có khi chị cũng không về được nhà ấy chứ."
Ngu Thư Hân nhìn Triệu Tiểu Đường. Triệu Tiểu Đường nhìn Ngu Thư Hân. Bốn mắt nhìn nhau.
"Em nói gì vậy?"
"Là đêm nay sẽ mưa rất to. Chị đi về em không yên tâm. Chẳng phải chị ở kí túc xá à? Không phải đi tàu điện về cũng phải đi bộ một đoạn rất xa sao?"
Ngu Thư Hân thực sự cảm thấy muốn đi về.
"Sao em biết chị ở kí túc xá?"
"Thẻ kí túc của chị nằm trên đống quần áo kìa?" – Triệu Tiểu Đường khó hiểu hỏi lại.
Ngu Thư Hân có lẽ chỉ muốn trốn khỏi nỗi xấu hổ này chứ không hẳn là muốn về nhà.
Triệu Tiểu Đường bỏ lại Ngu Thư Hân ở phòng khách, tiến vào bếp nấu nướng.
Ngu Thư Hân chỉ hận mình sao bỗng nhiên lại đi theo con người này về nhà.
Triệu Tiểu Đường dường như rất tập trung vào công việc của mình, không hề để ý người kia đã quay hẳn người trên sofa chỉ để nhìn mình.
"Triệu Tiểu Đường, em ở một mình à?" – Ngu Thư Hân phá tan bầu không khí im lặng.
Triệu Tiểu Đường gật đầu.
"Em đưa người lạ về nhà mà không sợ chị là người xấu hả?"
"Chị theo người nhà về nhà mà không sợ bị bắt cóc à?" – Triệu Tiểu Đường đáp lại mà không cần ngẩng đầu lên.
"Nhìn Tiểu Đường rất giống người tốt."
"Rất xinh đẹp."
Lần này thì Triệu Tiểu Đường ngẩng hẳn đầu lên nhìn Ngu Thư Hân. Khóe môi em kéo cong lên. Kể cả khi cười cũng rất xinh đẹp.
"Chị không phải bị đa nhân cách đấy chứ? Lúc thì xấu hổ ngượng ngùng, lúc sợ hãi kiên quyết không thay đồ, thay đồ xong lại mạnh miệng khen em xinh đẹp?"
Ngu Thư Hân nhận ra em nói rất đúng diễn biến tâm lí của cô từ lúc gặp tới giờ. Không biết nên phản ứng thế nào cho phải.
Đồ ăn dọn xong, Ngu Thư Hân đi tới và ngồi xuống bàn ăn, đối diện với Triệu Tiểu Đường. Mùi hương hấp dẫn lan tỏa khắp nhà. Em nấu ăn rất ngon. Ngu Thư Hân không khỏi tò mò sao một người như em lại sống một mình, ở trong căn hộ đắt tiền thế này, lại còn không e ngại mà mời cô ở lại.
"Triệu Tiểu Đường, em nấu ăn rất ngon."
"Cảm ơn Ngu Thư Hân." – Triệu Tiểu Đường trêu đùa đáp lại.
Ngồi đối diện em thế này, cảm giác không có gì xa lạ. Em nói rằng mình rất thích xem phim, hôm nào hãy đi xem phim cùng nhau nhé. Ngu Thư Hân đáp rằng mình rất thích đọc sách, em lại nói mình có cả một căn phòng để đọc sách, nếu muốn cứ tìm em để mượn. Em thích ngôi trường mà cả hai đang học, nhưng không thích đồ ăn căng tin, nên thường xuyên tự nấu ở nhà vì lười dừng xe giữa đường mua đồ ăn sẵn. Ngu Thư Hân sống ở kí túc xá, thường xuyên ăn đồ ăn căng tin, đúng là chán thật, nhưng phải chịu vì ở kí túc xá không cho nấu ăn. Em nói rằng ở trường em có rất ít bạn bè thân thiết, nhưng lại có rất nhiều bạn quen biết em, vì tính em rất quảng giao. Còn Ngu Thư Hân ngoài nóng trong lạnh, rất khó để làm bạn cùng cô. Em nói chị ở kí túc xá không chật chội sao. Ngu Thư Hân gật đầu, nhưng cô đang muốn tự lập về tài chính, không dựa dẫm vào gia đình, rẻ nhất thì chỉ có lựa chọn đó mà thôi. Gia đình cô thực ra rất giàu có, nhưng cô muốn đi con đường của riêng mình, dù sao cũng tốt hơn là dựa dẫm. Triệu Tiểu Đường gật đầu, nhưng không phải ở kí túc bất tiện lắm sao, bao nhiêu người lại còn có giờ giới nghiêm. Ngu Thư Hân đúng là có chút bất tiện, bạn cùng phòng của cô rất ồn ào. Triệu Tiểu Đường hỏi hay chị dọn qua ở với em đi.
"Hả? Em nói gì vậy?" – Ngu Thư Hân hoảng hốt nhìn Triệu Tiểu Đường.
"Em ở một mình rất buồn. Em sẽ giảm tiền thuê nhà cho, dù sao tiền thuê bình thường một mình em lo cũng vẫn được. Em vẫn còn một phòng trống."
Không phải thế này quá nhanh sao? Ngu Thư Hân muốn suy nghĩ thêm, nhưng Triệu Tiểu Đường ép cô vào đường cùng, rằng em chỉ để duy nhất cơ hội này tới sáng mai thôi. Em ở một mình đã một năm nay, cảm giác không còn vui như lúc đầu nữa. Ngu Thư Hân tranh rửa bát, vừa rửa vừa nghĩ. Triệu Tiểu Đường sau đó rủ cô xem phim. Hai người ngồi trên sofa, đắp chăn mỏng nhìn vào màn hình.
"Sao em rủ một người lạ tới ở cùng mà không cần suy nghĩ gì thế?" – Ngu Thư Hân ngẩng đầu lên hỏi người bên cạnh giữa lúc phim đang cao trào.
Triệu Tiểu Đường dường như không vội trả lời, đợi qua đoạn này rồi nhẹ nhàng nói: "Vì em tin chị."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com