Chương 5
Hồi tốt nghiệp cấp hai, Pond đã từng bị Dunk bỏ lại.
Khi đó, bọn họ là bộ đôi ăn ý nhất, là những cậu thiếu niên thanh xuân dạt dào, đẹp trai kiêu ngạo; bọn họ rất yêu bóng rổ, cũng rất yêu cuộc sống; bọn họ là bạn cùng bàn, cũng là đồng đội; bọn họ chia sẻ với nhau những bí mật, cũng chia sẻ với nhau cuộc sống thanh xuân.
Nhưng có một ngày, Dunk thất hứa.
Lúc ấy, Dunk không xin lỗi, cũng không giải thích, chỉ im lặng ngồi ở chỗ của mình, đầu cúi thấp để Pond không nhìn được vẻ mặt của cậu. Thậm chí, giọng nói cũng không có chút nào sợ hãi hay phập phồng.
Cậu nói với Pond, cậu không đánh bóng rổ nữa.
Pond không tin. Lúc đó, anh cảm thấy cậu chỉ đang nói bậy nói bạ.
Nhưng quả thật, Dunk không đánh bóng rổ nữa. Thậm chí, cậu cũng không vào trường cấp ba mà hai người đã hẹn trước. Cậu một mình vào trường trung học của quận, trở thành học bá xuất sắc nhất trong khóa, trở thành cầu thủ toàn năng mà đồng đội tiếc nuối nhất.
Lúc đó, Pond cảm thấy, anh rất hận cậu.
Anh thừa nhận lòng dạ mình hẹp hòi, không thể phủi được hạt cát dính vào mắt, thời gian hợp tác trong quá khứ càng tốt đẹp bao nhiêu, anh lại càng hận Dunk đã phản bội mình bấy nhiêu. Vì vậy, khi gặp lại nhau ở cấp ba, hai người từ oán giận ban đầu đã dần dần tháo gỡ được khúc mắc, một lần nữa trở thành bạn tốt, khoảng thời gian đó trải qua bao nhiêu trắc trở, nếu như không có Joong, Pond cũng không nghĩ rằng anh và Dunk có thể vượt qua được quá khứ.
Khi ấy, anh và cậu cùng ngồi bên cạnh sân tập bóng, Dunk thẳng thắn với anh, cho anh một lời giải thích, cũng mong anh tha thứ. Tuy rằng Pond tha thứ cho cậu, nhưng anh biết, suy cho cùng thì chuyện này cũng chưa thực sự qua đi.
Từ đầu đến cuối, dù nói đạo lý gì, dù bởi lý do gì, anh đã từng bị Dunk bỏ lại; mà đáng sợ hơn chính là, hôm nay, cậu lại muốn bỏ lại anh một lần nữa.
Sao lại có người tàn nhẫn như vậy.
Pond nhìn Dunk đang ngồi dưới đất. Khu giải trí rõ ràng là địa điểm vui vẻ như vậy, chung quanh đều là trẻ con cầm bóng bay và các chú hề đang hát hò, thế nhưng Dunk trước mắt anh lại không vui vẻ một chút nào.
Đôi mắt của cậu đỏ lên như một con thỏ.
Đột nhiên con thỏ này từ dưới đất bò dậy.
Tiếp theo, cậu giống như đạn pháo, nhào thẳng về phía Pond.
Có lẽ Joong cũng không ngờ mọi chuyện lại diễn ra như vậy, cho nên cậu căn bản là không kịp kéo Dunk lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn người bạn tốt thường ngày ôn hòa, ấm áp, giờ đột nhiên như một kẻ điên lao về phía một người bạn tốt khác.
Cảnh tượng này làm Joong có chút hốt hoảng, khiến hắn không tự chủ được mà nhớ tới những chuyện thật lâu thật lâu trước kia. Khi đó, hai người bạn tốt này của hắn căn bản là không quá thân nhau, bọn họ thường xuyên trêu chọc, móc xỉa lẫn nhau, từ ngữ cũng không được tốt đẹp văn minh cho lắm. Ban đầu, hắn nghĩ hoài cũng chẳng hiểu ra làm sao, tại sao một người thường ngày luôn tao nhã, lịch sự hệt một thân sĩ như Dunk, cứ hễ nhìn thấy Pond thì sẽ biến thành một ác ma miệng lưỡi độc địa; tại sao một người trong nóng ngoài lạnh, lại vô cùng nhiệt tình như Pond, cứ hễ gặp Dunk thì sẽ tự động hạ thấp nhiệt độ quanh mình, ánh mắt tựa như ngay lập tức nhảy lên trán.
Rõ ràng là bọn họ không ghét đối phương.
Nhưng có vẻ như bọn họ cũng không tìm được cách thức đối xử tốt với đối phương.
Giống như bây giờ.
Joong thấy Dunk hung hăng ấn Pond xuống đất, ngồi trên người anh. Sau đó, nắm tay cậu như mưa rào nện xuống mặt, xuống người Pond, cổ họng của cậu truyền ra âm thanh gầm nhẹ tựa như dã thú bị thương, khóe mắt của cậu vừa đỏ vừa sưng, nước mắt rơi xuống giống như những viên trân châu bị đứt dây.
Pond đột nhiên bị đánh, căn bản là không kịp phản kháng, sau khi ăn vài đấm mới nhớ ra phải giơ tay lên đỡ. Lúc này, chung quanh đã có mấy người xa lạ cùng Joong xông đến ngăn lại, mỗi người một bên kéo Dunk ra khỏi người anh.
Pond được người khác lảo đảo đỡ lên, sau khi bò dậy, cả người anh đau nhức đứng cũng không vững, nhưng ánh mắt vẫn nhìn vào Dunk. Anh thấy cậu cúi đầu giùng giằng theo bản năng, dường như vẫn muốn nhào tới chỗ anh, tay cậu nắm thành nắm đấm run cầm cập, vừa khom người ho khan vừa muốn ói, gần như nói không ra lời.
Nhìn thấy Dunk như vậy, Pond hầu như theo bản năng muốn tiến tới, anh cũng không biết mình muốn làm gì, có lẽ chỉ muốn đưa tay lên chạm vào cậu, hoặc là ôm cậu. Nhưng Joong đại khái cho rằng anh muốn xông lên đánh người, vì vậy giữ chặt không cho anh nhúc nhích. Cho nên Pond chỉ có thể đứng nhìn, cách mấy thước nhìn Dunk đột nhiên chậm rãi tránh khỏi những người đang kéo cậu.
Từ cảm xúc đỉnh điểm lấy lại bình tĩnh, đối với Dunk thật ra cũng chỉ mất một chút thời gian. Nhìn cậu hiển nhiên là mệt lả, đại khái là dùng hết sức lên người Pond rồi, vì vậy, giờ phút này cũng lảo đảo đứng không vững. Pond nhìn cậu chậm rãi lắc lắc đầu, sau đó giơ tay lên lau mặt một cái, từ đầu đến cuối không hề ngẩng đầu lên để người khác thấy được vẻ mặt của cậu.
Dunk cứ thế yên lặng đứng trước mặt mọi người một lúc lâu, cuối cùng, cậu không quay đầu lại bước đi.
Cậu đi không hề nhanh, thậm chí bước chân cũng không dứt khoát, mọi người xung quanh cũng không dám cản trở, liền tự động nhường ra một con đường. Trong cả quá trình, ánh mắt Pond vẫn luôn dõi theo cậu.
Đoạn đường này, quả thật cậu không hề quay đầu lại.
Mọi người thật sự không ngờ rằng buổi hẹn này lại khiến cho tất cả khó chịu hơn.
Sau khi Dunk bỏ đi, nhân viên y tế vào bảo vệ của khu giải trí lập tức chạy tới, không nói lời nào ấn Pond trên mặt đất bắt đầu kiểm tra vết thương.
Mặt anh gần như bị Dunk đánh đến biến hình, mắt sưng, mặt cũng sưng, máu mũi chảy nửa ngày cũng không ngừng được, trong miệng nồng nặc mùi tanh. Lily và Bell bên cạnh cũng sốt ruột, hai người lấy từ túi xách ra đủ loại khăn khô khăn ướt giúp anh lau các vết máu trên cổ.
Nhiều người vây quanh anh như vậy, nhưng Pond hầu như không có cảm giác gì. Con ngươi đen nhánh của anh nhàn nhạt nhìn về nơi nào đó, trong đầu đều là dáng vẻ Dunk mới vừa rồi ngồi lên người anh đánh anh, anh thề cả đời này chưa bao giờ nhìn thấy Dunk có dáng vẻ như vậy.
Không chỉ có mình anh chưa từng thấy, anh tin chắc người khác cũng chưa từng thấy.
Dunk là một người rất rất hiểu chuyện.
Cậu vĩnh viễn khiêm tốn như vậy, nhất là hồi học cấp ba, khuôn mặt lúc nào cũng mang vài phần ngoan ngoãn, cậu đáp ứng được kỳ vọng của tất cả mọi người: Vẻ ngoài đẹp, tính cách tốt, tính khí tốt. Dunk là đứa con trai và cậu học sinh lý tưởng của tất cả người lớn, cậu cũng là kiểu bạn mà tất cả những người trẻ muốn có; cả đời này cậu cũng không phản nghịch được mấy lần, một lần duy nhất là bởi vì mẹ cậu không cho chơi bóng rổ; hơn nữa, nói là bỏ nhà đi, nhưng thật ra cũng chỉ là đến sân thể dục của trường học ngồi mấy tiếng, thật ra nếu muốn cậu ấy làm chuyện gì đó khác thường, có lẽ cậu ấy không làm được.
Pond biết nguyên tắc đối nhân xử thế của cậu, đại khái chính là mặc cho dù người ngoài tạo áp lực như thế nào, ta cũng sẽ không chịu bất cứ ảnh hưởng gì.
Giống như bọn họ cùng nhau thi đấu nhiều trận bóng rổ như vậy, bất luận đối thủ mạnh cỡ nào, khiêu khích bọn họ ra sao, khiến họ gặp phải bao nhiêu vấn đề khó khăn, đến cuối cùng, là cậu vẫn sẽ tỉnh táo đưa ra phán đoán hợp lý nhất.
Một người như vậy, trong lòng phải có bao nhiêu không cam lòng và đau khổ, mới có thể bị mình ép thành như vậy?
Pond đột nhiên muốn cười, nhưng mà nhếch mép một cái lại thấy đau nhói, liền hít một hơi.
"Pond, sao mày luôn có thể ép Dunk thành như vậy?"
Lúc này, Joong bên cạnh đột nhiên ghé vào tai anh hỏi một câu.
Sau khi Dunk đi, người này không hề lên tiếng, bình thường lúc nào cũng là dáng vẻ gào thét ầm ĩ, đột nhiên trấn định lại, bây giờ một tay giúp bác sĩ đỡ Pond, một tay cầm tờ giấy từ tay Bell giúp anh cầm máu.
"Tao ép?" Giờ phút này Pond nhìn thấy hắn lập tức phát cáu. "Rõ ràng là bị mày ép."
"Tao?"
Joong đột nhiên có loại cảm giác, đang ngồi trong nhà bỗng có cái nồi từ trên trời rớt xuống.
"Tao làm sao?"
"Mày..." Pond nhìn dáng vẻ đần độn của cậu liền cảm thấy rất chi là bực mình, muốn nói hết luôn nhưng lại không thể nói được. Nói trắng ra, đó là tình cảm của Dunk, anh cảm thấy mình nói như thế nào cũng không thích hợp, nói như thế nào cũng không được.
"Tao không biết giữa tụi mày xảy ra chuyện gì, cũng không hiểu quan hệ bây giờ của tụi mày là sao. Nhưng mà, Pond, chuyện giữa hai người tụi mày, từ trước tới giờ tao có chen vào sao?" Vẻ mặt của Joong tựa như Pond vừa nói điều gì đó rất nực cười. "Trước kia tụi mày cắt đứt, gây gổ, làm hòa? Tao thật sự có tham gia sao?"
.......
Pond nghe đến đây, đột nhiên giật mình.
"Đến giờ tao vẫn không biết, hồi cấp ba tại sao lúc đầu tụi mày lại nháo lợi hại như vậy, sau đó tại sao đột nhiên lại làm hòa, sao thế? mày còn muốn ném cái nồi này lên đầu tao nữa."
"Pond, mỗi lần mày ép Dunk thành như vậy, không phải bỏ nhà đi thì cũng là đánh lộn trước mặt mọi người, không phải do mày hết sao."
.......
Không phải do anh hết sao.
Mỗi lần Dunk khóc, không phải do anh sao.
Chơi bóng rổ là bởi vì anh, muốn tiếp tục đánh bóng rổ là bởi vì anh, năm đó muốn vào X là bởi vì anh, không đi du học cũng bởi vì anh, một lần nữa chơi bóng rổ là bởi vì anh, bỏ nhà đi là bởi vì anh, đối tượng hôn môi đầu tiên là anh, lần đầu tiên khóc trên giường cũng bởi vì anh, sang nước ngoài du học không muốn nhìn anh coi mắt kết hôn là bởi vì anh, bị phơi bày ngay trước mặt mọi người không chỗ nào che giấu không biết làm sao là bởi vì anh, cuối cùng vết thương chồng chất rời đi đầu cũng không dám quay lại cũng bởi vì anh.
Đều là vì anh.
Pond, đều là vì anh.
Pond ngây ngốc quay đầu nhìn Joong.
Khoảnh khắc ấy, không hiểu tại sao, đột nhiên trong đầu nhớ tới câu nói anh đã từng nói với Dunk ngày trước.
—– Cũng chẳng phải là thích tao, tại sao tao phải tuyệt giao với mày?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com