Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

2


pond đến đón em lúc tám giờ sáng, chẳng mảy may càu nhàu em câu nào khi em xuất hiện muộn hơn một tiếng chỉ vì ngủ quên. 

"em nghỉ ngơi tốt chứ? có phải mệt vì tối hôm qua đi đến đêm không?" hắn hỏi ngay khi em vừa bước vào xe. 

phuwin lắc đầu, lười biếng vươn vai. "không, chỉ là em quên đặt báo thức thôi, bình thường em còn đi chơi muộn hơn thế này nữa cơ." 

hắn không đáp, chỉ cẩn thận đưa người qua thắt dây an toàn giúp em. 

"hôm nay chúng ta sẽ đi đâu đây?" 

"thật ra anh không có kinh nghiệm lắm, nhưng anh đã thử tìm trên mạng rồi, em có thể chọn nhé, đi công viên giải trí, quán cà phê, workshop thủ công, nhà sách hay là mua sắm cũng được." 

em bật cười. "lần đầu tiên có người đề nghị đưa em đến những chỗ như thế này đó." 

hắn bối rối. "em không thích sao?" 

"không hẳn, chỉ là thấy lạ thôi, nhưng những nơi này đúng là hợp với anh thật."

"nếu em không thấy hứng thú thì chúng ta có thể tìm hoạt động khác, hay em muốn đi biển không? leo núi thì sao? anh có thể đưa em đến thành phố khác, dù gì cũng còn sớm." 

em khua tay. "được rồi, em muốn đi workshop làm gốm." 

pond gật đầu. "ừ, để anh đưa em đi."  

phuwin không thích làm đồ thủ công, cũng chẳng thường tham gia những hoạt động nhẹ nhàng như thế này, chỉ là suy nghĩ làm gốm bật ra trong đầu khi em ở bên cạnh hắn thôi. 

tuy là tự mình lựa chọn nhưng phuwin lại không có kiên nhẫn để tỉ mỉ nặn ra thành phẩm, chỉ vừa qua ba mươi phút đầu thì em đã cảm thấy chán rồi bỏ ngang cho pond tự làm phần còn lại. 

"em không thấy chán chứ?" hắn lo lắng hỏi. 

sau khi rửa tay, em trở lại chỗ ngồi rồi chống cằm nhìn hắn. "không, anh cứ tiếp tục đi." 

chính phuwin cũng không hiểu sao mình lại muốn ở lại nơi này, nếu như bình thường thì em đã dứt khoát đứng dậy rồi bỏ rơi người đối diện từ rất lâu rồi. 

có lẽ là do pond quá ngây thơ, ừm, nói ngây thơ thì cũng không đúng lắm, dùng từ chân thành thì may ra sẽ hợp hơn. 

ở gã trai này toả ra một năng lượng thật khác biệt, giống như là hắn đã moi hết ruột gan ra để tán tỉnh em một cách nguyên thuỷ nhất vậy. đó chính là lý do phuwin để pond nán lại trong đời mình đến bây giờ, nhưng em thừa biết em sẽ không để hắn đi xa hơn. vì pond tuy trông như đang đáp ứng được tất cả nhu cầu nhưng em lại thấy hắn thiếu một điều rất cốt tử - sự cứng rắn. 

sau khi tạo hình xong, pond bắt đầu chuyển sang tô màu và vẽ hoạ tiết. hắn cặm cụi một lúc lâu, phuwin cũng tò mò mà liếc xem vài lần. 

"sao anh lại vẽ cánh cho con mèo?" 

hắn cười. "vì anh thấy một con mèo trắng sẽ trông rất đẹp khi có một đôi cánh." 

em bĩu môi, không nghĩ ra lời gì để đáp lại. 

chợt nhớ đến điều gì đó, em bỗng xoay qua hỏi hắn. "mà này, anh biết em từ đâu vậy, p'dunk hả?" 

hắn giật mình, giống như là đang chột dạ khi bị hỏi về chuyện này. pond chưa từng kể với em về việc hắn đã yêu em lâu như thế nào, và hắn nghĩ hắn cũng không nên nói quá nhiều, vì có khi em lại không thích. 

hắn lắc đầu. "cũng không hẳn, dunk chưa chủ động kể về em cho anh lần nào cả, nhưng cũng có thể cho là dunk giúp anh biết đến em." 

hắn đưa ra một lời nói dối dở tệ, em cũng thấy mơ hồ mà mỉa mai nhìn hắn. 

pond cũng không bất ngờ khi phuwin chẳng phát hiện ra việc hắn và em từng học chung trường từ hồi cấp hai. mà có khi đây lại là chuyện tốt, vì pond không chắc rằng em sẽ chấp nhận một người có lai lịch chẳng mấy vẻ vang như hắn. 

sau khi vẽ xong, chiếc cốc bằng gốm của pond được mang đi tráng, phuwin cũng tình nguyện ở lại chờ tiệm làm xong quy trình. 

rời khỏi nơi làm gốm thì trời cũng đã quá trưa, pond đưa em đến ăn trưa ở một nhà hàng nhật, sau đó là mua sắm ở siam discovery. 

em khoanh tay rồi lắc đầu chán nản. "đi một vòng rồi mà chẳng thấy cái đồng hồ nào ưng mắt cả." 

"em muốn mua đồng hồ à?" hắn hỏi. 

phuwin gật đầu. "bỗng dưng có hứng." 

pond đảo mắt nhìn xung quanh, đúng là chẳng có một quầy nào phù hợp với em cả. 

"anh có ý này." hắn dừng một chút rồi nói. "hay tối nay anh sẽ gửi cho em một số mẫu đồng hồ, em thích cái nào thì cứ nói với anh, anh mua tặng em nhé." 

phuwin nhếch miệng cười. "phải tốn nhiều thời gian như vậy luôn sao? anh định tìm đồng hồ ở đâu thế." 

"nếu em không ngại đợi lâu, thì là patek philippe." 

em chợt khựng lại, khuôn miệng chợt trở nên đông cứng, sau một lúc mới tiếp lời. "anh không nói đùa chứ? patek philippe cho một người anh vừa mới gặp?" 

pond cười trừ. "đối với anh thì em không đơn giản là một người mới gặp đâu." 

vì chính em là người giúp hắn trèo lên từ vực sâu, chính em tạo động lực cho hắn tồn tại đến tận bây giờ, nên việc đổ tiền giúp cho em vui đối với hắn chẳng có vấn đề gì cả, vốn giống như là trả mọi thứ về nơi nó bắt đầu thôi.

"nếu em lo rằng anh không thể dễ dàng liên hệ với họ thì đừng nghĩ nhiều nhé, anh cũng được biết đến như một doanh nhân mà." 

phuwin khua tay. "em không nói đến chuyện đó." 

em nói rồi nâng mi nhìn thẳng vào mắt hắn, trao cho hắn một ánh nhìn vô cùng hiểm hắc mà pond chẳng thể đoán được em đang nghĩ những gì. 

"rồi anh sẽ hối hận thôi." em nói. 

pond ngay lập tức đáp lại. "anh sẽ không." 

cuộc trò chuyện về đồng hồ đã kết thúc tại đó, cùng với một nụ cười nhạt nhoà nơi em. 

đến tối hắn lại đưa em đi ăn rồi về nhà trước khi qua nửa đêm. ngày hẹn hò hôm nay diễn ra thật đơn điệu, nhưng kỳ lạ thay, em lại không thấy chán như thường lệ. 

"em nghỉ ngơi sớm đi nhé." hắn nói trong lúc gỡ dây an toàn giúp em. 

em cúi xuống nhìn hắn, lạ thay, pond vẫn cứ chính trực như thế. 

"nếu là người khác thì bọn họ đã hôn em trong tình huống này rồi." em nói. 

pond không đáp, trông hắn có vẻ ngại ngùng trước câu nói của em. 

thật ra pond không muốn làm quá nhiều khi cả hai chưa xác định mối quan hệ, vì hắn nghĩ đó là phép lịch sự tối thiểu mà hắn nên giữ đối với người mình ái mộ. 

"thôi được rồi, mình sẽ nói về chuyện này trong lần sau nhé." pond đáp, rồi cầm túi giấy đựng ly gốm ban trưa đưa cho em. "em giúp anh giữ thứ này được không?" 

em nghiêng đầu hỏi. "tại sao chứ?" 

hắn gãi đầu. "vì lúc làm ra nó anh chỉ toàn nghĩ đến em, nên sẽ thật tốt nếu em giữ nó làm kỷ niệm." 

em nhún vai rồi nhận lấy. "cũng được, em vào nhà đây." 

phuwin bước vào nhà, lúc này mới lấy điện thoại ra để kiểm tra thông báo. 

màn hình hiện lên một tràn tin nhắn đến từ nhóm bạn, phần lớn là của fourth đang cáu kỉnh hỏi mọi người rằng mấy hôm nay phuwin đang bận đi chơi với ai. 

"sao rồi, hẹn hò vui chứ?" dunk vừa gửi thêm một tin nhắn cá nhân. 

phuwin chỉ xem mà không trả lời, vì em cũng không biết phải miêu tả ngày hôm nay, và cả miêu tả pond như thế nào cho đúng. 

hắn tán em một cách chậm rãi và đứng đắn đến lạ kỳ, chính em còn sốt ruột thay pond vì có khi sáng mai em sẽ xoá sạch số điện thoại của hắn rồi đi chơi với một người mới thú vị hơn không chừng. 

pond đã khơi gợi lên một cái gì đó thật khó nói trong em, nhưng phuwin biết em sẽ không chứa chấp hắn quá lâu, vì pond quá nhu nhược, em không cảm nhận được từ hắn sự bảo vệ đáng có để em có thể dựa vào và tung hoành với những trò chơi quái đảng của mình. 

phuwin nhìn đến túi giấy trên tay, em lấy cái cốc ra, dành vài giây để nhìn ngắm. 

có vẻ pond rất khéo tay, từ hình dáng chiếc cốc đến màu vẽ đều rất hoàn mỹ và chỉn chu, xem ra hắn đã đặt rất nhiều tâm huyết cho món quà này. 

rồi em bật cười, cười vì cái cốc này hệt như đang đại diện cho sự nhu nhược và nhỏ nhẹ một cách gây khó chịu của hắn. 

em buông tay, thả vật trên tay từ một vị trí thật cao. chiếc cốc cũng như dự đoán mà vỡ tan tành thành nhiều mảnh. 

rồi em bước đi, chẳng nghĩ nhiều mấy về việc vừa rồi, cũng chẳng để tâm chuyện phải dọn dẹp các mảnh vỡ để tránh để người khác giẫm phải. 

cảm xúc của em, từ đầu đến cuối đều là cấu thành bởi sự mâu thuẫn. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com