16. Đen
Hôm nay, Pond đã trở lại trường. Trước đó ít hôm, Phuwin ngày nào cũng giảng lại bài cho cậu, nhờ vậy mà khi đi học lại, Pond không quá bỡ ngỡ.
Pond chìm đắm trong những câu chuyện Lịch sử mà thầy giáo đang giảng. Tay nhanh nhẹn gạch vài gạch đầu dòng, ghi lại thông tin quan trọng.
- Thông qua con đường buôn bán và truyền đạo, các nước tư bản phương Tây đã sớm biết đến Việt Nam. Đến thế kỉ XVII, Anh định chiếm đảo Côn Lôn của Việt Nam nhưng không thành... - Tiếng thầy chầm chậm, chắc nịch.
- Côn Lôn? Này Pond, mày nghe có thấy quen không? - Phuwin thúc vào vai Pond.
Pond lắc đầu, đáp:
- Không, quen gì đâu.
Nhưng ngay sau đó, Pond quay ngoắt lại nhìn Phuwin.
- Côn Lôn! Đêm hôm qua có mơ thấy, có nghe thấy!
- Đúng rồi! Từ qua giờ tao cứ mang máng cái tên trong giấc mơ. Là Côn Lôn.
- Vậy đêm nay chúng ta chắc sẽ vào tác phẩm nào đó liên quan đến Côn Lôn nhỉ? Từ lúc đánh mụ Need, chúng ta chưa tìm thấy mảnh nào của Katanazit nữa. - Pond nghiêm túc nhìn Phuwin.
Phuwin im lặng, một cái tên lóe lên.
- "Đập đá ở Côn Lôn".
*
Trống đánh, đã đến giờ tan học. Như mọi ngày, Pond và Phuwin cùng nhau ra nhà xe. Pond và bố đã chuyển đến nhà ông nội, trùng hợp là đường về nhà Phuwin lại đi ngang nhà ông nên Pond đã ké xe, phụ tiền xăng cùng bạn.
Phuwin lắc lắc cổ xe. Quái lạ, cậu có khóa cổ bao giờ. Phuwin đành tra chìa vào, thực hiện thao tác mở khóa. Nhưng dù thử lại mấy lần, cái cổ xe vẫn cứng ngắc.
- Sao thế? - Pond hỏi.
- Cổ bị khóa rồi nhưng tao mở không được. - Phuwin nhăn nhó.
- Đưa tao xem!
Pond lấy chiếc chìa khóa trên tay Phuwin, thử mở cổ xe. Cậu lắc mạnh vài cái, cuối cùng nó cũng trơn tru trở lại.
- Được rồi này. Nãy chắc kẹt cái gì thôi.
- Ừm, về nhà thôi! Mày chở đi, tao buồn ngủ quá. - Phuwin đội mũ bảo hiểm lên đầu, tay kéo lại khẩu trang cho đúng. Cậu đứng lui ra, chờ Pond quay xe.
Pond đã đội mũ, bịt kín mặt xong xuôi cả. Cậu quay xe, ngồi lên, nổ máy.
- Lên đi! - Pond khẽ gọi.
Phuwin bám vai Pond, ngồi lên xe.
- Về nhà hả hai đứa? Cổ xe mở có lâu lắm không? - Một giọng nữ vang lên từ phía sau.
Tiếng giày cao gót lộc cộc trên nền bê tông. Người phụ nữ bước đến trước đầu xe của Phuwin, chăm chăm nhìn hai người. Cô ta cười một cách kì quặc.
- Cô là ai? - Pond nhìn cách ăn mặc của cô ta, không giống người bình thường tí nào.
- Mến chào hai đứa, cô là Bee, là một phù thủy tốt lành thay trời hành đạo, đòi lại công bằng cho hội phép thuật đen.
Pond nghe xong đã hiểu luôn vấn đề. Cậu mệt mỏi thở ra một hơi.
- Phiền thật đấy! - Pond lụng bụng.
- Cậu là yêu tinh hiếm, Pond Naravit.
Pond hơi bất ngờ khi bà phù thủy này biết cả tên lẫn bí mật của mình. Nhưng cậu lại không hề nao núng, nhìn thẳng vào mắt Bee.
- Chuyện này cũng đã kha khá phù thủy phép thuật đen biết rồi, hãy giữ cái mạng mày cho tốt, đừng để chúng tao giết được mày, thế giới sẽ tiếc lắm. Vả lại, mày và nó đang đi tìm Katanazit nhỉ? - Bee ngó ra sau nhìn Phuwin.
Cô ta cười khẩy.
- Vốn mày phải là yêu tinh đấy, sao bố mẹ mày lại không biết việc mày đáng ra nên trở thành yêu tinh nhỉ?
Phuwin hoang mang nhìn bà phù thủy đứng nói điên nói khùng.
- Trừ khi mày bị phong ấn và mày là người có thể khai triển bài chú Katanazit. Mày là chủ nhân mới của nó đấy Phuwin.
Vãi *beep*! Giờ bà ta còn biết cả tên Phuwin nữa.
Phuwin không hiểu, từ bé đến lớn, đẻ ra làm người, ở đâu một con mụ mặc đồ đỏ lè, đội cái mũ màu đen đến bảo mình là yêu tinh bị phong ấn, rồi là chủ nhân mới của Katanazit.
- Ôi bà điên! - Phuwin hồn nhiên thốt lên.
- Mày im mồm! Mày bảo ai điên? - Bee hét lên.
- Bà mới im đi đấy. Tránh ra không tôi cán mềm xương bà! - Pond đã cọc, Pond không vui, không muốn mất thời gian với bà phù thủy điên này.
Pond vặn ga, xe bắt đầu chạy. Phù thủy kia buộc phải né sang một bên. Bà tức lắm vì chuẩn bị ngần ấy rồi mà không dọa được hai đứa mười bảy tuổi.
- Chúng mày nhớ đấy! Phuwin, mày có Katanazit bảo hộ chứ yêu tinh hiếm khắc tinh với phù thủy phép thuật đen bọn tao thì không sống được lâu đâu.
Pond và Phuwin đi ngang, hứng trọn những lời Bee nói vào tai, có muốn không nghe cũng chẳng được.
*
Pond và Phuwin ngồi trên xe, im lặng không ai nói ai câu nào. Dẫu không muốn để tâm nhưng những lời ả phù thủy lúc nãy đã khiến hai cậu suy nghĩ nhiều.
- Pond này...
- Ừ!
- Thật ra... chuyện bà phù thủy lúc nãy nói tao đã từng đọc trong cuốn sổ tay rồi đấy.
Pond chép miệng bảo Phuwin quên đi, chuyện nhảm nhí không nên nhớ làm gì.
- Nhưng là thật đấy. Trong đó có viết chủ nhân của Katanazit sẽ khai triển được thuật chú, suốt thời gian đi tìm và sử dụng, Katanazit sẽ bảo vệ cho chủ nhân. Còn người có nốt ruồi son giống với chủ nhân của Katanazit, cùng lạc vào những giấc mơ sẽ là người trực tiếp bảo hộ cho chủ nhân Katanazit. Và hội phù thủy phép thuật đen rất ghét chuyện Katanazit bị tìm ra, vì như thế, khoảng thời gian ngủ của yêu tinh trong kì tai nhọn sẽ chỉ còn 1 ngày, mà 1 ngày thì họ sẽ không có thời gian đi tạo nghiệp được. Bình thường, họ bị kiểm soát bởi các yêu tinh mắt chàm, giống như mày ấy, ở mày có một luồng áp lực vô hình lan rộng khắp nơi và nó chỉ có tác dụng trên những phù thủy xấu. Và khi đến kì nhọn tai, trong một ngày đầu, áp lực ấy vẫn còn hiệu quả nhưng ngày thứ 2, thứ 3 thì không còn gì cả, đó cũng là lúc năng lượng xấu của họ có dịp đi rắc nghiệp, làm chuyện thất đức khắp nơi. Coi như Katanazit và yêu tinh mắt chàm là sợi dây xích chân những phù thủy phép thuật đen vậy. Nên tao sợ mày...
- Không làm sao cả đâu. - Pond nhanh chóng trấn an bạn.
- Nhưng lỡ họ thật sự làm gì mày, tao biết phải thế nào? - Phuwin cao giọng.
- Tao với mày nối liền mạng sống mà, tao làm sao, mày sẽ cảm nhận được thôi. Giống như lúc tìm thấy tao lạc trong rừng, mày có mệt không?
- Có! Hơi mệt.
- Tác dụng của nốt ruồi son đấy, mày cảm nhận được đau đớn của tao. Vậy nếu tao có chuyện gì, mày dẫn anh em xã đoàn đến cứu tao là được.
Phuwin đánh vào vai Pond. Thằng này cái gì nó cũng đùa được.
- Ăn với chả nói! Anh em xã đoàn của tao có vài thằng thôi, một yêu tinh thuần và một con lai thủy tinh*, thêm một thằng nhà mặt phố, bố làm to, sổ đỏ đầy một kho, nhưng là người thường. Còn một hai thằng người thường chỉ có giấy khen không có móng vuốt hay áp lực của yêu tinh, rồi chúng nó với tao họp nhau lấy đất Feralit nặn thành đạn đi cứu mày chắc?
*thủy tinh: phù thủy + yêu tinh
- Phuwin đến là được òi, đến cứu tao vì mày đâu dễ chết. Nếu đúng mày là chủ nhân mới thì mày bất tử đến khi Katanazit tìm được hai người phù hợp như tao với mày đấy.
- Nghe hay vậy?
- Ừm, nhưng nếu tao chết thì sẽ liên lụy đến mày. Katanazit không thể bảo vệ mày qua nốt ruồi son được. Tao mà chết, chắc tao tự chọc mù mắt để mày đi giải cứu thế giới.
- Mồm xui thế! Vả cho phát bây giờ. Không được nói vậy, sống thì cùng sống, chết thì tao cứu mày đến khi nào sống lại thì thôi. Yêu tinh hiếm dễ chết vậy à? Mày hóa sói luôn rồi cơ mà.
- Vì hóa sói nên dễ chết hơn đấy. Tao hóa sói rồi, hóa trước tuổi một cách kì diệu luôn, hình dạng sói tinh của tao đã phát tín hiệu khắp nơi. Vậy nên hội phù thủy đen biết tao là yêu tinh mắt chàm. Họ không ráo riết tìm cách giết tao mới lạ.
- Chết! Vậy phải làm sao? - Phuwin có vẻ lo lắng, giọng cậu gấp hẳn.
Trái lại cậu, Pond bình tĩnh nói tiếp.
- Tao đâu thể bị giết dễ như thế. Bình thường, cả cái hội ấy hợp sức lại cũng chưa chắc giết được tao. Bọn họ chỉ có thể tấn công qua đối tượng có nốt ruồi son giống tao, giết người đó và tao cũng sẽ chết theo. Cách thứ hai là tấn công trong mơ. Cách này khó hơn, tốn rất nhiều sức của bọn họ nhưng lại giết tao dễ hơn. Nhưng bây giờ mày đã có Katanazit bảo vệ, chỉ sợ là...
- Bọn họ sẽ truy đuổi mày trong mơ.
Phuwin nói ra câu ấy, cũng như đã ngầm hiểu tính nghiêm trọng của việc này.
Pond im lặng, Phuwin nói đúng, có lẽ lũ phù thủy lệch lạc ấy sẽ gây khó dễ cho cậu và Phuwin trong giấc mơ. Nhưng bằng mọi cách, Pond nhất định sẽ bảo vệ Phuwin an toàn.
Đã đến nhà ông nội, Pond dừng xe trước cánh cổng lớn.
- Ủa nhà ông mày đây á? - Phuwin sững sờ.
- Ừ, nhà ông tao. - Pond thản nhiên gật đầu.
- Cái nhà mấy tầng lầu to tướng này là nhà thầy hiệu trưởng mà!
- Thì sao? Nhà thầy hiệu trưởng là nhà ông tao đó. - Pond xuống xe, đứng nhìn Phuwin tròn mắt ngạc nhiên.
- Ô thế ra... mày là cháu hiệu trưởng à.
Pond cười cười, gật đầu.
- Ôi mẹ ơi! Phuwin của mẹ đi học ngồi với cháu thầy hiệu trưởng nè mẹ ơi! Trời đất ơi tin không được luôn. Chú giấu kĩ quá, anh em chẳng ai biết gì cả.
- Phuwin biết rồi thì im lặng nhé! Tao không muốn mọi người đối xử gượng gạo với tao chỉ vì ông tao.
- Dạ vâng ạ! - Phuwin gật đầu lia lịa.
- Cảm ơn! - Pond cười tươi, nhìn qua kính mũ, thấy đôi mắt cong lên rất vui vẻ.
- Thôi về đi, còn hai ba trăm mét nữa là tới nhà rồi, đi cẩn thận nhé!
- Ừm, pye cậu! - Phuwin gật đầu, nổ máy, đạp số bắt đầu chạy.
- Pye. - Pond vẫy tay nhìn theo.
Đợi Phuwin đi khuất khỏi tầm mắt, Pond mới vào nhà.
Vừa đến phòng khách, Pond thấy mẹ và bố Fourth đang ngồi ở đó. Cậu lễ phép cúi chào.
- Pond, con và Phuwin đã gặp phù thủy Bee rồi chứ?
Ông Night đứng dậy, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn Pond.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com