- ocean -
Bài hát gợi ý nghe khi đọc:
Phần đầu: Vì sao + Những con đường song song (Chillies)
Phần sau: Đợi (Vũ)
Phần cuối: Chết trong em (Thịnh Suy)
___________________________________________
Em vẫn yêu biển phải không? – Nơi em non nớt đặt dấu chân đầu tiên, sải tay em vung giữa biển rộng ngày nắng mát. Biển nuôi em lớn, nước nâng em cao, đỡ em vào đời với những mặn mà quý giá của biển.
Em vẫn yêu biển phải không? Khi có đây tấm chân tình sâu thẳm, một non xanh mấy năm đời bén rễ. Máu nóng trong tim chưa một lần lung lay, chưa một khắc thay đổi.
Em vẫn yêu biển phải không? Xin hãy nói “không” vì mới đây thôi anh đã biết em rời bỏ đại dương mất rồi. Bước chân không hằn trên cát nóng, tóc mềm chẳng đợi gió chiều đông.
***
Pond mở mắt nhìn lên mặt trăng sáng tròn, đã bao đêm cậu thổn thức như thế. Trời khuya lạnh, sóng cứ muốn vồ lấy Pond. Cũng tốt, dữ dội như thế thì rửa bớt nỗi nhớ này đi vậy. Chẳng biết từ lúc nào mà Pond có một tình yêu sâu đậm. Sâu như đáy biển, đậm như đại dương – mặn mà không phai, yêu suốt những đêm dài.
Anh khép hờ mí mắt, lắng nghe biển rì rào. Phuwin nào có biết, hay em biết mà làm ngơ? Rằng Pond đã bao lần muốn thổ lộ nhưng không lần nào Phuwin nghe hết câu.
- Sao nằm đây? – Phuwin nói, cùng lúc hạ người ngồi xuống cạnh Pond.
Pond quay sang. Anh nhận ra cậu từ xa rồi.
- Ra tìm anh đó hả? Nhớ à? – Pond cười, hỏi.
Phuwin cũng bật cười.
- Ừ, nhớ.
Pond im lặng. Đột nhiên anh thấy giận em vô cùng. Em đừng gieo thương nhớ như thế, có bao giờ Pond vui nổi đâu.
Cái “nhớ” ấy là gì hỡi em? Là khoảng kỉ niệm thời niên thiếu của em hay là đại dương em gắn bó như máu thịt? Em nhớ anh hay nhớ biển? Nhớ nhà hay nhớ người yêu? À, anh biết, em vẫn luôn nhớ chốn bình yên của em (mà ở đó biển là nhà còn anh là người thân). Làm gì có tình yêu nào cho anh.
- Công việc của em vẫn ổn chứ? – Pond hỏi.
Phuwin gật đầu, đáp:
- Khá là suôn sẻ ạ.
- Ừm.
- Pond có muốn đi cùng em không?
Phuwin hỏi, em có vẻ mong chờ sự hưởng ứng tích cực của Pond. Nhưng trái lại với kì vọng của em, Pond lắc đầu, cười đáp:
- Không. Phố biển sẽ nhớ anh lắm. Anh sợ lại làm phố biển buồn.
- Ý anh là mỗi lần em rời đi đều làm buồn phố biển ấy hả?
Biết rõ là Phuwin trêu nhưng Pond vẫn vội vã xua tay phân trần:
- Không không, ý anh không phải thế.
Phuwin vỗ vai Pond. Cậu khoái chí vì dọa được anh sợ đến hốt hoảng.
- Phố biển có thiếu gì đâu? Sao em phải trồng hoa vườn khách thế? – Pond hỏi.
Phuwin im lặng. Em nằm xuống cát, gối đầu lên hai tay, suy tư nhìn về phía mặt trăng. Cả hai im lặng rất lâu. Phuwin không trả lời, Pond cũng chẳng hỏi tiếp. Giữa họ chỉ còn tiếng biển hát. Gió về đêm càng lạnh, đầu mũi nghẹt cứng muốn đau. Phuwin khẽ đưa tay bóp lấy cánh mũi, hít một hơi sâu rồi chậm rãi cất lời.
- Pond, anh có từng yêu ai chưa?
Pond bất ngờ quay sang nhìn Phuwin. Anh yêu ai em còn phải hỏi à? Rồi Pond chợt nhớ ra - ừ, có lần nào anh nói yêu em được trọn vẹn đâu mà em biết.
- Có! – Pond đáp. Tầm mắt lại trở về với mặt trăng.
- Ừm, anh có thấy rằng chỉ cần có người ấy thì ở đâu cũng hạnh phúc không?
Lần này Phuwin quay hẳn sang nhìn Pond và anh cũng vậy.
- Hạnh phúc có nhiều loại: hạnh phúc với gia đình, hạnh phúc với bạn bè, hạnh phúc với bản thân,... trong đó hạnh phúc với tình yêu là một trong hai loại hạnh phúc mãnh liệt nhất. Nhà cũng có hai nơi, một là nơi có gia đình quê hương, hai là nơi có người mình yêu. Không phải em buồn chán phố biển, nơi này vẫn là nhà của em. Nhưng em “giàu” lắm! Em có đến hai ngôi nhà – nơi này và... nơi đó.
Pond thắc mắc hỏi (dù phần nào đoán được câu trả lời):
- Nơi đó? Là nơi nào thế em?
- Là nơi có Palm.
Pond lần đầu nghe đến cái tên này. Anh biết Phuwin đã có người thương nhưng chưa lần nào em nói tên người đó cho anh. Hôm nay em công khai tên người ấy với anh là để anh thôi trông chờ nữa phải không? Hay chỉ là anh tự hoài nghi như thế?
Dù thế nào, Pond vẫn chẳng còn cơ hội.
- Anh ấy hẳn sẽ vui lắm khi biết em yêu anh ấy nhiều như thế này. – Pond nói.
Phuwin mỉm cười.
- Vậy nên nơi này không giữ chân em được mãi. – Lời nói của Pond bắt đầu có sự tiêu cực.
- Không hẳn. Anh hỏi em vì sao em lại đến và sống ở nơi khác mà, thì em cũng thật lòng trả lời anh thôi. Không phải phố biển không giữ được chân em, phố biển vẫn thế nhưng em thì cần thay đổi. Pond cũng hiểu được điều này mà.
- Anh đã hiểu từ rất lâu rồi Phuwin. – Pond đột nhiên ngồi bật dậy.
- Và anh chọn ở lại đây. Cũng là một con đường không tồi mà, nhỉ? – Pond nói tiếp.
Phuwin cười, gật đầu. Cậu vẫn như thế, luôn ủng hộ anh. Pond giống như người anh trai mà Phuwin hết lòng tin yêu và mong muốn bảo vệ. Đến hiện tại anh đã trưởng thành, đẹp trai, giỏi giang, trở thành hình mẫu theo đuổi của rất nhiều người và anh thì vẫn cứ là anh trai yêu quý của Phuwin.
- Pond là người chín chắn, em tin thế. – Phuwin nói.
Một nụ cười nhạt nhẽo hiện trên môi Pond mà Phuwin lại không nhận ra điều đó.
- Em kể anh nghe về anh ta được không?
- Ai? Palm à?
- Ừ, anh ta là người như thế nào?
Pond chăm chú lắng nghe khi Phuwin bắt đầu nói:
- Palm là một chỗ dựa vững chãi của em. Anh ấy ấm áp, dịu dàng và tinh tế. Tình yêu của em không phải là tình yêu sét đánh. Em rung động là vì từng những nhỏ nhặt mà cậu ấy dành cho em – rất ân cần, rất chân thành và hết mực nâng niu. Em cảm nhận được bản thân là một báu vật của Palm, anh ấy khiến em cảm thấy mình thật “hơn người”. Từ khi gặp Palm, em biết cuộc sống nhiều điều đẹp đẽ hơn em tưởng, em khao khát được tận hưởng và cũng khao khát được yêu. Em thấy mình tìm được bản thân trong sự bảo bọc và dìu dắt tận tụy của anh ấy. Và điều đó giúp em thấy tự tin hơn. Em dần sống có mục tiêu, có ý nghĩa và biết mong chờ hơn. Em mong cuối ngày có thể gặp Palm để tươi cười ôm anh ấy thật chặt, mong những ngày trong tuần suôn sẻ trôi qua để được bình yên ôm ấp nhau mỗi tối thứ 7, mong cả tháng thuận lợi cho ngày lãnh lương được cùng nhau chăm chút đồ đạc cho tổ ấm, mong bốn mùa đều mặn mà yêu thương, mong cả năm không cãi vã, mong cả đời chúng em vẫn yêu nhau.
Pond nghe mà cõi lòng như vừa bị đâm nát. Đã đến mức ấy, Pond làm sao mong cầu một lần được em chọn nữa. Palm quá tốt, đến mức một người vô cùng tốt như Pond cũng cảm thấy mình lép vế. Hóa ra Phuwin yêu Palm nhiều đến vậy. Pond hiểu rồi.
- Anh ngưỡng mộ hai người lắm! – Pond rưng rưng.
- Cảm ơn anh! Em hi vọng anh cũng yêu được một người như vậy. – Phuwin đáp.
Pond khẽ gật đầu.
- Ngày mai em đi rồi đúng không? – Anh hỏi.
- Ừ, mai em về. – Phuwin đáp.
Pond cười. À, hóa ra không phải là rời đi, Phuwin coi đây là một chuyến ghé thăm, nơi này là chốn dừng chân của em (dù sự thật nó là nhà em). Có lẽ ở thành phố đó – có Palm – mới là nơi mà hiện tại em coi là nhà.
Pond đưa tay ra, ý muốn kéo Phuwin dậy. Em nắm lấy, anh đỡ em lên. Cả hai cùng nhìn ra biển. Màn đêm sâu thẳm chìm ngập dưới đại dương, cảm xúc chạm đáy đau thương, Pond vẫn luôn tự lừa chính mình rằng cậu vẫn còn một xác suất lẻ loi thành công yêu được Phuwin nhưng đến tận hôm nay anh mới chấp nhận: Phuwin không dành cho anh, không phải của anh, càng không thể yêu anh.
- Em!
- Ừ, Pond.
- Palm... Em yêu Palm nhiều chứ?
- ...
- Rất nhiều!
- Đã bao lâu rồi?
- Gần hai năm rồi.
- Vậy trước khi gặp Palm, em có... có từng... Có từng thích hay yêu ai chưa?
Pond ngập ngừng thấy rõ.
- Pond, anh thật sự đang muốn biết điều gì?
- Anh... Anh muốn biết em có thật sự yêu Palm hay không mà thôi. – Đây rõ ràng là một lời nói dối vụng về mà Pond cố chữa cháy cho câu hỏi kì lạ của mình.
- Pond à, em yêu Palm gần hai năm rồi. Tuy chưa phải quá dài nhưng đủ để em chắc chắn rằng em rất nghiêm túc.
- Vậy à. Ừm, thế thì anh mừng rồi.
Phuwin vô vai Pond, trấn an anh:
- Anh đừng căng thẳng quá, em sẽ hạnh phúc mà. Anh tin em chứ? Nếu anh tin em thì phải tin vào lựa chọn của em, em đã tin Palm, vậy anh cũng tin Palm nhé. Có được không?
Pond như say trong cái nhìn của Phuwin, anh cứ thế đặt mắt đối diện với Phuwin. Chưa bao giờ anh muốn nhìn em nhiều như thế.
Em ơi, nếu có thể, anh chọn không tin Palm có được không? Vì người ấy mà em từ bỏ biển cả. Em mang hết mọi thứ ở đây đến với người ấy. Hay em đã rời bỏ đại dương rồi? Anh hỏi, vì còn muốn níu kéo hi vọng rằng em vẫn chưa rời khỏi anh, chưa quên yêu biển của chúng ta. Em ơi nếu thương em, sao chưa một lần Palm đến đây? Em ơi, làm cách nào mà anh có thể tin em vô điều kiện thế này nhỉ? Phuwin có thể ở lại giải thích với anh được không? Bao lâu cũng được, vài phút, vài tiếng, mấy hôm hay một thời gian, miễn là em đừng vội về chốn ấy. Anh có thể ích kỉ như thế không, Phuwin?
Đấu tranh trong lòng là vậy nhưng rồi Pond vẫn ân cần nói:
- Anh tin mà. Palm có thể khiến em hạnh phúc thì Palm là người tốt.
Phuwin gật đầu. Em đưa tay vuốt nhẹ tóc anh, cũng phải kiễng chân lên một chút mới chạm được vào tóc của Pond.
- Chà, anh cao lên nhiều quá đấy. Em không với tới đỉnh đầu anh nữa rồi, Pond.
- Phải cao chứ, phải phát triển, phải thay đổi chứ. Em từng nói anh phải trở nên vững chãi mới có thể bảo vệ em mà.
Nhắc đến kỉ niệm cũng giống như đưa Pond và Phuwin trở về thời gian trước – đầy tiếng cười của hai tâm hồn đồng điệu. Trên bãi cát dài lại rộn tiếng nói cười của Pond và Phuwin. Trong đêm, nước mắt Pond chưa kịp rơi đã phải vội giấu ngược vào. Thấy Phuwin vui vẻ ôm cát, ôm sóng, vùi mình trong nước biển đêm không sợ lạnh, em vui như thế, làm sao Pond dám khóc.
Pond lặng nhìn Phuwin dạo chơi trên những con sóng. Giờ thì anh hiểu tình yêu đau đến thế nào rồi. Dù mọi ngày nghe thấy sến nhưng hôm nay Pond chợt ngẫm ra cái đạo lí “tình yêu như hoa hồng gai” trên mạng xã hội quá đúng. Pond cũng vừa đi “hái hoa” về, dù gai đâm đau tan cả tim nhưng vẫn muốn hái, sau cùng, không hái được, đành nhìn người khác mang hoa đi mất. Nó đớn làm sao!
- Anh không lạnh à? – Pond hỏi.
- Lạnh lắm đây! Chắc là nên về rồi.
- Vâng ạ. Về nhà thôi.
Nhà Pond và Phuwin ngược hướng. Pond muốn đưa em về...
- Em tự về được, gần mà. Anh cũng về đi. Mai em đi sớm, ngủ ngon nhé, không cần phải đến tiễn em đâu. Ít nữa em lại về.
- Ừm... Được rồi! – Pond hụt hẫng, còn chưa kịp mở lời nữa.
- Ừ, về đi! Goodbye! – Phuwin vừa nói vừa bước lùi về sau, miệng cươig, tay đưa lên vẫy chào Pond.
Anh vẫn đứng đó nhìn em mỉm cười. Khi Phuwin quay lưng chạy đi đủ xa, bóng em nhỏ xíu dần hòa vào màn đêm, Pond chua chát rơi từng giọt nước mắt.
- Goodbye? Rõ ràng là badbye mà.
- Anh yêu Phuwin... Phuwin không biết à?
Pond lẩm bẩm một mình. Cậu đứng lặng ở đó thêm rất lâu nữa mới đi về. Sau đêm ấy, đằng đẵng bốn năm trời Pond không hề gặp lại Phuwin.
*
Một ngày nọ, có người đến tìm Pond (lúc này anh đang sống trong chung cư ở gần khu trung tâm thành phố). Người đó xưng là Palm.
Pond đặt cốc nước xuống trước mặt người kia, lịch sự mời khách. Xong xuôi, Pond đi sang phía đối diện, ngồi xuống.
- Anh là bạn trai của Phuwin, đúng chứ ạ? Tôi đã từng nghe Phuwin kể về anh rồi. – Pond nói.
Lạ thay, người kia – Palm – lắc đầu thở dài, đáp:
- Tôi không. Tôi chỉ là bạn cùng phòng điều trị của Phuwin. Tôi may mắn hơn cậu ấy.
- Sao cơ? – Pond ù tai, hoang mang tột độ.
- Anh bình tĩnh, chuyện là thế này...
- Tôi và Phuwin điều trị u não cùng một phòng. Cậu ấy đã kể cho tôi rất nhiều về nơi mà cậu ấy sống. Bệnh tình của Phuwin có chuyển biến tiêu cực khi cậu ấy bị ảo giác. Tôi may mắn phẫu thuật thành công, sau khi xuất viện, tôi tình nguyện chăm sóc cho Phuwin với tư cách và tấm lòng của một người bạn. Khi Phuwin bị ảo giác, cậu ấy liên tục nói về hành động, thói quen, cách xưng hô, sở thích, tính cách và thậm chí là mọi cử chỉ của người nào đó dành cho Phuwin trong quá khứ và bắt tôi trở thành người đó. Tôi đã thành phiên bản thay thế cho người mà Phuwin muốn để cậu ấy không bị kích động cũng như giúp cho việc điều trị của cậu ấy suôn sẻ, tích cực hơn. Trong một lần mê sảng, Phuwin đã gọi tên bố mẹ cậu ấy, và cả cái tên mà tôi đoán rằng đó là người mà tôi phải đóng giả suốt thời gian đó. Phuwin gọi “Pond”.
Pond chôn chân như đá, anh đưa tay lên tim, cố trấn tĩnh mình trước những gì Palm nói.
- Là tên tôi... – Pond run run.
Palm gật đầu. Anh biết chứ, biết nên mới đến đây.
- Thật ra... không có Palm bạn trai Phuwin nào ở đây cả. Phuwin đã ảo mộng, mê sảng về anh, và khi tôi làm những hành động như anh đã làm với Phuwin, cư xử như tính cách của anh thì Phuwin đã ảo giác tôi chính là anh. Thời gian đầu, Phuwin không gọi thẳng tên anh, cậu ấy toàn gọi “Nara”. Cho đến lần mê sảng nọ, tôi mới được biết người Phuwin gọi "Nara" có tên thật là “Pond”. Khi tình hình điều trị khá khẩm hơn, Phuwin lấy được nhận thức trong một thời gian nhất định, cậu ấy nói muốn về thăm nhà. Bác sĩ đồng ý. Và hình như lần đó cậu ấy về đã gặp anh. Sau đó... Phuwin phẫu thuật không thành công. Cậu ấy mất hai năm rồi. Phuwin viết trong di thư rằng nếu phẫu thuật thất bại thì hai năm sau ngày mất hãy đưa cậu ấy về với anh. Cậu ấy xin rằng anh mang cậu ấy về nhà, phải là chính tay anh đưa Phuwin đến cho bố mẹ cậu ấy.
Palm đặt lên bàn một hũ tro cốt.
- Bố mẹ em ấy sao không nói gì với tôi rằng em ấy bị bệnh, em ấy mất chứ? Tại sao vậy? – Pond khóc rồi, trước mặt Palm.
- Phuwin không muốn. Cậu ấy sợ nhất là anh buồn. Gia đình và tôi đã gửi cậu ấy ở nơi linh thiêng, giờ thì đến lúc đưa Phuwin đến gặp anh.
Pond đưa tay lên cắn mạnh, nước tuôn ra từ khóe mắt không sao cản kịp. Tận đến lúc máu chảy đầy trên tay, lệ rơi ướt đẫm áo, Pond vẫn chưa thôi nức nở.
Đau đến tận cùng.
*
Pond ôm Phuwin đi dạo chiều trên biển. Tro cốt của Phuwin không rải xuống biển, Pond nhớ chứ, nhớ rằng em rất sợ phải ở một mình nơi ngập tràn bóng tối. Mà hơn hết, Pond muốn ôm em mãi thế này.
Thì ra, thì ra Phuwin đã yêu Pond, yêu rất nhiều, yêu sâu đậm. Đêm đó, em tự hào kể về Palm nhưng thực chất lại là nhớ về những gì mà Pond đã từng làm với em, dành cho em. Nghĩ đến đây, mắt Pond đẫm lệ hồi lâu.
Sau cùng, anh đặt một nụ hôn lên Phuwin. Đến giờ về, Pond trân quý ôm em vào lòng. Nắng chiều buông lại phía sau vết chân của Pond, sóng xô vào, xóa mất.
Em vẫn yêu biển phải không? Anh biết là vẫn, nhưng em đã rời bỏ đại dương đi mất rồi. Bước chân không hằn trên cát nóng, tóc mềm chẳng đợi gió chiều đông...
Pond chưa dừng chua xót...
Hết!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com