Chương 5 - Đánh Đổi
Tuấn mở mắt.
Trần phòng hồi sức hiện ra trước tiên — một mặt kính trong suốt với những dải ánh sáng xanh dịu chạy dọc như dòng nước chậm. Không gian yên tĩnh đến mức anh nghe rõ từng nhịp tim của chính mình.
Anh đang ở khu vực phục hồi của khu y tế.
Không còn ánh sáng trắng gắt của phòng phơi nhiễm. Không còn lớp kính cách ly nặng nề hay những cỗ máy tẩy nhiễm hoạt động không ngừng suốt nhiều giờ liền. Ở đây, mọi thứ tĩnh lặng, sạch tuyệt đối, hiện đại đến mức gần như vô thực.
Quy trình tẩy nhiễm năng lượng đã kết thúc.
Các chỉ số sinh học ổn định.
Dư lượng năng lượng lạ trong cơ thể được đánh dấu: đang theo dõi dài hạn.
Chỉ có một thứ không ổn định.
Chính anh.
Tuấn nằm bất động vài giây.
Cánh tay phải được cố định bằng lớp băng nano bán trong suốt. Những sợi ánh sáng mảnh chạy dọc theo lớp băng, chậm rãi tái tạo mô tổn thương. Mỗi lần ánh sáng lướt qua, da thịt anh lạnh buốt như bị kim loại chạm vào từ bên trong.
Tai vẫn ù.
Không phải do chấn thương.
Là cảm giác giống như một tần số thấp đang rung động đâu đó trong đầu anh.
Anh nhắm mắt.
Và khoảnh khắc đó lập tức quay trở lại.
Ánh sáng xanh bùng lên trong kho hàng.
Sóng xung kích nghiền nát không gian.
Một lực đẩy cực mạnh từ phía sau hất anh khỏi tâm chấn.
Rồi khoảng lặng.
Rồi tín hiệu biến mất.
Tuấn mở mắt gấp.
Ngay khi ký ức thoáng qua, một chuỗi hình ảnh xa lạ chợt lóe lên trong đầu — những hành lang dài không có điểm cuối, những khối lập phương phát sáng xếp chồng như mạng thần kinh khổng lồ, những âm thanh méo mó như tiếng thì thầm xuyên qua kim loại.
Không phải ký ức của anh.
Không phải tưởng tượng.
Giống như anh vừa chạm vào một dòng tín hiệu nào đó đang tồn tại ở nơi khác.
Màn hình theo dõi bên giường lập tức nhấp nháy.
Dao động thần kinh tăng đột ngột
Phản ứng nhận thức ngoài chuẩn
Tuấn nhìn chằm chằm vào dòng cảnh báo.
Vụ nổ đã kết thúc.
Nhưng thứ nó để lại trong anh... vẫn đang tiếp tục.
Cửa phòng mở ra gần như không tiếng động.
Minh bước vào.
Áo khoác anh vẫn còn vết nhăn chưa kịp chỉnh lại, quầng mắt sâu hơn thường ngày. Anh đứng bên cửa sổ kính, lưng quay về phía Tuấn một lúc lâu trước khi lên tiếng.
"Cậu tỉnh rồi."
Giọng anh bình thản.
Quá bình thản.
Tuấn ngồi dậy chậm rãi.
"Bao lâu?"
"Hai ngày."
Câu trả lời rơi xuống căn phòng như vật nặng.
Tuấn siết chặt mép giường.
Hai ngày anh nằm bất động trong khi hậu quả của sai lầm kia vẫn tiếp diễn.
Minh vẫn không quay lại.
"Cơ thể cậu hồi phục nhanh bất thường," anh nói. "Nhưng đó không phải điều tôi muốn nói."
Một khoảng lặng kéo dài.
Rồi Minh tiếp tục, giọng thấp hơn:
"Linh mất tích sau vụ nổ."
Không khí trong phòng như đông cứng.
"Camera và tín hiệu sinh học của cô ấy biến mất đúng thời điểm dao động năng lượng đạt đỉnh," Minh nói chậm rãi. "Không có thi thể. Không dấu vết dịch chuyển thông thường. Chỉ còn dư lượng năng lượng giống hệt hiện trường của streamer."
Tuấn không thở.
Không cử động.
Chỉ nghe từng từ xuyên qua lồng ngực như lưỡi dao cùn.
"Nếu chúng ta đến theo đội hình," Minh nói rất khẽ, "mọi chuyện có thể đã khác."
Không trách móc.
Không giận dữ.
Chính sự bình thản ấy khiến Tuấn nghẹt thở.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Bàn tay từng chạm vào khối lập phương lạnh buốt.
Bàn tay đã phá cửa kho hàng.
Bàn tay hành động trước khi suy nghĩ.
Vì nóng vội.
Vì muốn chứng minh linh cảm của mình đúng.
Vì tin rằng chỉ cần mình đủ nhanh — mọi thứ sẽ được cứu.
Nhưng thực tế thì ngược lại.
Một đặc vụ giỏi không chỉ cần dũng cảm.
Cần kiểm soát.
"Lỗi của em."
Giọng Tuấn khàn đặc, gần như không thành tiếng.
Minh không đáp.
Anh bước tới, đặt lên bàn cạnh giường một tấm ảnh trích từ camera kho hàng.
Trong ảnh là bóng dáng một người mặc đồng phục tối màu, đeo găng tay đặc chế phát sáng mờ, đứng giữa vùng năng lượng méo mó — chính kẻ từng xuất hiện trong căn hộ của streamer đêm đó.
"Chúng ta không chỉ săn một món đồ," Minh nói.
"Chúng ta đang đối đầu với cả một hệ thống."
Tuấn nhìn chằm chằm vào bức ảnh.
Phản xạ quen thuộc trong anh vẫn gào lên muốn lao tới, muốn hành động ngay lập tức. Nhưng lần này, anh ép mình dừng lại.
Anh hít sâu. Đếm nhịp tim. Giữ hơi thở ổn định — những gì anh đã được huấn luyện, những gì anh từng nhiều lần làm được.
Chỉ khác một điều.
Lần này việc kiểm soát bản thân khó khăn hơn bao giờ hết.
Nhưng bên trong anh, thứ gì đó đang vỡ ra.
Hình ảnh ánh sáng xanh lại chớp lên.
Những âm thanh thì thầm trở nên rõ hơn một chút.
Một cảm giác lạnh lẽo len dọc sống lưng.
Màn hình theo dõi bên cạnh lại nhấp nháy.
Phản ứng nhận thức tăng cường
Liên kết cảm nhận chưa xác định
Tuấn hiểu.
Tiếp xúc trực tiếp với Scar E.cube trong vụ nổ đã thay đổi anh.
Trực giác của anh — thứ anh từng gọi là "cảm nhận" — đang trở nên mạnh hơn. Sâu hơn. Nguy hiểm hơn.
Giống như cánh cửa nào đó trong đầu vừa bị ép mở.
Nhưng anh không cảm thấy mạnh mẽ.
Anh cảm thấy sợ.
Không phải sợ kẻ thù.
Mà sợ chính mình.
Nếu anh mất kiểm soát lần nữa — sẽ còn ai phải trả giá?
Hình ảnh cuối cùng anh nghe được trước khi mất tín hiệu chợt hiện lên trong trí nhớ.
Giọng Linh.
Tiếng gọi gấp gáp trong bộ đàm.
Rồi khoảng lặng.
Khi Minh rời khỏi phòng, Tuấn vẫn ngồi bất động rất lâu.
Ngoài hành lang, ánh đèn xanh phản chiếu lên phù hiệu gắn trên áo anh — màu xanh lạnh, tĩnh, kiềm chế.
Blue.
Lần đầu tiên, anh hiểu vì sao mình cần màu xanh ấy.
Không phải để đại diện cho sự bình tĩnh.
Mà để dập tắt ngọn lửa bốc đồng trong chính mình.
Và nếu cần — dập tắt nó hoàn toàn.
Đêm đó, khi phòng hồi sức chìm vào yên lặng, Tuấn lại thấy những hình ảnh không thuộc về mình.
Những khối lập phương xoay chậm trong bóng tối.
Một mạng lưới khổng lồ đang thu thập dữ liệu cảm xúc con người.
Một hệ thống đang học cách điều khiển nỗi sợ.
Và ở trung tâm của tất cả — một khoảng trống đang chờ được lấp đầy.
Anh bật dậy, mồ hôi lạnh ướt lưng.
Không phải ác mộng.
Là tín hiệu.
Ở một nơi nào đó, một Scar E.cube mới — hoặc một dạng công nghệ khác cùng nguồn năng lượng ấy — đang được kích hoạt
Và dữ liệu thu được từ lần đột nhập của Tuấn — phản ứng thần kinh, dao động cảm xúc, phản hồi năng lượng — đã được thêm vào hệ thống.
Sai lầm của anh không chỉ gây tổn thất.
Nó đã giúp họ tiến xa hơn.
Cuộc điều tra chỉ vừa bắt đầu.
Và lần này, với Tuấn, nó không còn chỉ là nhiệm vụ.
Mà là cái giá anh phải trả.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com