Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 31 - 40

Chương 31

Duẫn Tuyệt Ca (Thất) 

Do thám trong đêm


Edit: Shaiyao






"A Sinh nói lần đầu tiên hắn thấy Lạc công tử là ở chợ, Lạc công tử đang mua đồ. Bọn trẻ khi đó mặt trời lặn rồi mà vẫn không kiếm được đồ ăn, rất nhiều đứa nhỏ đói bụng đến mức chịu không nổi, Thanh nhi tuổi nhỏ nhất thậm chí còn bị bệnh. A Sinh biết ăn trộm tiền sẽ bị đưa vào quan phủ, sẽ bị đánh gãy tay chân, nhưng trong nhà nhiều đứa nhỏ như vậy cũng không còn cách nào khác. Hắn thừa dịp Lạc công tử không chú ý, trộm túi tiền của hắn, mua thức ăn và thuốc vội vàng chạy về ngoại ô."


"A Sinh mới buông túi đồ xuống, sau lưng đã có người vỗ vai hắn, đó là Lạc công tử. Hắn hoảng sợ, cuống quít quỳ xuống đất, khóc cầu Lạc công tử khai ân tha thứ, nhưng Lạc công tử lại đỡ hắn dậy, phủi phủi bụi trên người hắn, thực nghiêm túc nói: "Ta đi theo ngươi suốt đường về, muốn biết ngươi lấy tiền của ta để làm gì. Ngươi thoạt nhìn không giống một đứa nhỏ hư hỏng, nhất định là vì gặp khó khăn rất lớn, bất đắc dĩ mới làm như vậy. Từ nay về sau ta sẽ thường lui tới nơi này thăm các ngươi, sau này có chuyện gì khó xử cũng có thể nói với ta, không được đi trộm tiền của người khác nữa." 


"A Sinh nói Lạc công tử là người tốt, không những không trách hắn, còn lập tức tìm thầy lang đến giúp Thanh nhi chữa bệnh, cũng thường xuyên mua đồ cho bọn trẻ ăn, thậm chí hắn nói chờ bọn trẻ lớn một chút sẽ cho chúng đi học."


"Hắn giúp tam hợp viện đã bao lâu rồi?"


"Hơn nửa năm. Thuộc hạ còn tra được Lạc công tử mấy tháng trước có mua một khoảnh đất yên tĩnh trong thành cho xây dựng rầm rộ một tứ hợp viện hai tầng lầu, hắn yêu cầu công nhân thi công ngoại trừ chính sảnh ở lầu một và phòng bếp ra thì nơi khác hãy xây thành một căn phòng chung thật lớn, lầu một phòng lớn hơn một chút, thuộc hạ đoán đây là dùng cho những lão phu nhân và trẻ nhỏ trong tam hợp viện."


Thì ra là thế, nhìn hành vi cử chỉ thường ngày của hắn còn tưởng hắn chỉ là một đứa nhỏ lớn đầu hồ đồ, thật nhìn không ra hắn có tâm như vậy. Tư liệu và cả diện mạo của hắn thật khác xa những việc hắn đã làm cho tam hợp viện.


Ta lại càng hứng thú hơn với Lạc Dương Trần, người này thật thú vị, ta quyết định tự mình điều tra những dấu vết hắn để lại.


Ban đêm ở trong tối thăm dò sẽ thuận lợi hơn, ta mang theo vài ám vệ mặc quần áo dạ hành lẻn vào Lạc phủ, đi thẳng đến phòng của Lạc Dương Trần. Khi tiếp cận cửa sổ phòng của hắn, có một nam một nữ đi ra khỏi phòng. Ta không muốn phí sức đấu với bọn họ, cũng sợ làm bị thương hai người này, nên sai ám vệ đánh bất tỉnh họ, sau đó phân phó ám vệ canh chừng ở cửa sổ.


Ta một mình xông vào phòng, phòng của hắn không nhỏ, vào cửa có rất nhiều bình phong, tất cả đều được dựng giống cổng vòm, bên phải là thư phòng, bên trái là phòng ngủ. Nương ánh trăng có thể thấy nơi này được dọn dẹp rất sạch sẽ chỉnh tề, đi đến bàn học vẫn không tìm thấy cái gì có khả năng cung cấp thông tin. Tùy tay sờ soạng giá sách lại đụng phải một cuốn sách nhô ra, ta lấy xuống giở ra xem, trong đêm tối vẫn có thể nhận ra đây là một quyển nhật ký, ta sờ trang giấy mềm mại kia, bìa sách viết "Văn thao nguyên niên", cuốn này có lẽ hắn viết từ năm trước, nếu mất chắc hắn cũng không chú ý tới đâu. 


Ta vội bỏ vào trong lòng ngực, định khi hồi cung sẽ đọc, đang định đi khỏi thì trong phòng ngủ lại truyền ra thanh âm khàn khàn còn ngái ngủ.


"Điệp Thúy, là ngươi sao? Ta muốn uống nước."


Ta thản nhiên bưng nước trà ra sa màn, hắn uống nước xong lại nhắm mắt ngủ, phát ra tiếng hít thở đều đặn. Ta nhẹ thở phào, đang định xoay người, không ngờ lại bị hắn nắm cổ tay kéo xuống, ngã vào trong ngực của hắn, nếu không phải trên mặt còn che một lớp vải nhắc nhở mình không được hành động thiếu suy nghĩ, thì chỉ sợ ta đã sớm kinh hô ra tiếng.


Hắn hít thở không đổi, miệng hồ ngôn loạn ngữ thì thào gì đó, vẫn đang chìm vào giấc mộng, ta sợ tới mức tim nhảy như muốn bay khỏi ngực.


Đang muốn giãy giụa thoát khỏi vòng tay đó, người nọ lại xoay người ôm ta từ sau lưng.


Chương 32

Duẫn Tuyệt Ca (Bát)

Người trên giường


Edit: Shaiyao






Hắn ôm ta rất chặt, buông bàn tay đang nắm lấy tay của ta ra, tay kia lại vòng qua ôm lấy thắt lưng, trên lưng ta cảm thấy lồng ngực hắn không cường tráng như nam tử, mà lại mềm mại như ... nữ tử?


Trong lòng chấn động, ta cuống quít đứng dậy, chăn trên người hắn đã bị ta đẩy ra, rớt xuống dưới thân hắn, tay chân hắn dang ra hình chữ đại (11) trên giường, sợi tóc đen nhánh sáng bóng dưới ánh trăng, khuôn mặt hắn ngủ thật thanh tú, tựa như một nữ tử.


Ta muốn xác định mình không gặp ảo giác, bèn đánh bạo, hít sâu một hơi, đặt lòng bàn tay lên trước ngực của hắn. Hắn vẫn không tỉnh, chỉ trở mình một cái.


Quả nhiên đúng vậy, hắn không phải hắn, mà là nàng!


Có được sự cảm nhận chân thực rồi khiến ta ngỡ ngàng trước kết quả ngoài ý muốn này, điều ngoài ý muốn ở đây là khi tay ta đặt trước ngực nàng ta lại cảm thấy tâm phiền ý loạn, cứ như những sợi tơ rối lại khó gỡ trong lòng; và điều khó gỡ nhất trong lòng ta là vì sao ta lại cảm thấy... thất vọng?


Cảm xúc phức tạp kêu gào trong lòng, tay chân ta hoảng đến mức ngay cả chăn cũng quên đắp lại cho nàng, tức tốc nhảy ra cửa sổ, dùng khinh công phóng qua nóc nhà đối diện, trên đường về hoàng cung tốc độ của ta mới từ từ giảm lại.


Khi ta ngồi trong cung uống trà, ám vệ mới thở hổn hển trở về. Trước kia ta đuổi không kịp bọn họ, bây giờ tốc độ của ta đủ để ung dung nhìn bọn hắn thở hồng hộc đuổi theo, nhưng lúc này ta không có cách nào cảm thấy vui sướng vì khinh công của mình tiến bộ được cả.


Ở ven hồ, ở tam hợp viện, trên đường cái, tất cả tư liệu đều viết đó là hắn, nhưng không ngờ sự kiện trên giường kia hắn lại biến thành "Nàng", rốt cuộc người đó có đúng là nàng không? 


Trong đầu ta thân ảnh của nàng cứ hiện ra, làm ta buồn bực không thôi, hơi thở tức trong lòng, càng giãy giụa suy nghĩ hít sâu một hơi, trái tim lại càng trầm xuống. Ta không kiên nhẫn phất tay, muốn đem những nhiễu loạn trong lòng cứ như ruồi bọ đuổi ra ngoài, nhưng ta biết việc này khó khăn hơn nhiều.


Ngoài cửa sổ bóng tối dần sáng lên, sắc trời từ từ hiện rõ, ta trằn trọc, khó ngủ cả một đêm, tâm tình không thoải mái làm người ta rất mỏi mệt.


Trơ mắt nhìn cung nữ Ngô Đồng đưa đồ ăn sáng tới, tiểu thái giám Đông Ca nhi dọn bữa sáng chưa hề đụng tới của mình, lại đưa cơm trưa tới, ta không muốn đứng dậy, mệt quá, rất mệt.


Khi bữa cơm chiều được dọn đi, Hoàng Hậu nương nương vô cùng lo lắng chạy vào, ta đang muốn đứng dậy quỳ xuống, Hoàng Hậu nương nương ngồi bên giường, ngăn ta ngồi dậy, lại dịu dàng đưa tay sờ trán ta.


"Tuyệt Ca, làm sao vậy? Bọn họ nói ngươi một ngày chưa ăn gì cả, Bổn cung thực sự lo lắng. Có phải bị bệnh hay không? Truyền thái y đến nhé?" Nàng lo lắng hỏi.


"Ta không sao, chỉ là ngày hôm qua ban ngày đọc sách, ban đêm luyện võ, nên hôm nay cảm thấy hơi mệt một chút, nghỉ ngơi một lát sẽ không sao đâu. Chuyện nhỏ như thế mà làm phiền Hoàng Hậu nương nương tới đây, trong lòng Tuyệt Ca cảm thấy thật áy náy." Ta miễn cưỡng cười.


"Chúng ta là người một nhà, không có việc gì phải áy náy cả. Bổn cung và Hoàng Thượng cũng có bàn với nhau không nên sắp xếp lịch học nhiều như vậy nữa. Ngươi cũng thật là, miễn cưỡng mình thành như vậy, bây giờ lại đổ bệnh. Hôm nay Bổn cung đi khuyên giải Hoàng Thượng, xin Hoàng Thượng có thể ân chuẩn giảm bớt lịch học của ngươi. Khí sắc ngươi kém như vậy, Bổn cung không thể yên lòng. Uyên Ương, nhanh đi mời thái y lại đây!"


Vì không muốn nghịch ý tốt của Hoàng Hậu nương nương, ta để mặc cho thái y bắt mạch.


"Phó thái y, Tuyệt Ca bị gì vậy?"


"Bẩm Hoàng Hậu nương nương, Duẫn nương nương thân thể không có việc gì cả, nhưng bị cảm lạnh, cựu thần kê một toa thuốc giúp Duẫn nương nương khư hàn là được."


"Vậy làm phiền Phó thái y, muốn dược liệu gì cứ việc lấy dùng, không cần tiếc đâu." 


Phó thái y tóc trắng xóa run rẩy kê toa thuốc, Đông Ca nhi đi theo hắn lấy thuốc.


"Tuyệt Ca, ngươi không có việc gì là tốt rồi, sao lại không khoẻ vậy? Hay là ngồi dậy, dùng bữa tối rồi uống thuốc, được không?"


"Tạ ơn Hoàng Hậu nương nương."


"Nằm một lát đi, Bổn cung không làm phiền ngươi nghỉ ngơi nữa, ngươi cần gì cứ nói một tiếng, Bổn cung sẽ sai người chuẩn bị. Hai ngày nữa không cần đi học, hảo hảo nghỉ ngơi."







(11): Hình người nằm dang tay (大)


Chương 33

Duẫn Tuyệt Ca (Cửu)

Phạt ngươi ra cung


Edit: Shaiyao






Ngày kế, Hoàng Thượng sau khi lâm triều cũng tới lãnh cung.


"Tuyệt Ca, ngươi hay cùng với ám vệ đi ra ngoài luyện thân thủ, trẫm mặc kệ, nhưng hơn nửa đêm ngươi ra ngoài lỡ như gặp phải chuyện gì nguy hiểm thì làm sao bây giờ? Ngươi xem, tuy rằng bình an trở về, nhưng lại đổ bệnh như thế, ngươi kêu trẫm sao có thể yên tâm được?"


Vì ta xảy ra chuyện nên Hoàng Thượng nhất định phải truy vấn những ám vệ của ta. Ta mỉm cười với những ám vệ phía sau Hoàng Thượng, cảm kích bọn hắn đã nói dối hộ ta, không khai ra đêm đó ta đi thăm dò Lạc phủ.


"Hoàng Thượng, Tuyệt Ca không có việc gì, Tuyệt Ca còn quấy nhiễu thánh giá, làm phiền Hoàng Thượng bận rộn trăm chuyện còn phải lo lắng cho Tuyệt Ca, xin Hoàng Thượng giáng tội."


"Ngươi hôm qua gần như không ăn gì cả, làm Hoàng Hậu lo lắng không thôi; trẫm hôm qua chính sự quấn thân, không rảnh đến thăm ngươi, nghe tin ngươi bị bệnh lòng trẫm nóng như lửa đốt, đúng là phải nên phạt ngươi, như vậy lần sau ngươi mới có thể nhớ phải trân trọng cơ thể của mình." Hoàng Thượng nghiêm trang nhìn ta, ta tự biết mình không đúng, sẵn lòng chịu phạt.


"Hảo! Trẫm định tội cho ngươi, phạt ngươi ba tháng chỉ cho chơi không cho phép học."


Đáp án nảy ra thình lình làm ta nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào, ta nhìn thẳng Hoàng Thượng một hồi lâu, Hoàng Thượng nhịn cười không được, phì cười ra tiếng, khiến ta cũng cười theo.


"Hoàng Thượng "phạt" Tuyệt Ca chơi ba tháng, Tuyệt Ca nghĩ như vậy không đủ để xử phạt sai lầm của Tuyệt Ca."


"Ác? Vậy ngươi có đề nghị gì, nói ta nghe một chút."


"Hoàng Thượng, Tuyệt Ca tự biết tội không thể tha thứ, khẩn cầu Hoàng Thượng "phạt" Tuyệt Ca ra cung chơi ba tháng." Không bằng nhân cơ hội này ra cung đi chơi một chút, ba tháng hẳn là đủ để ta tiêu hóa những việc không vui này, để ta khôi phục lại thành chính mình!


"Cũng được, rồi cũng sẽ có một ngày ngươi xuất cung thôi, nhưng phải dưỡng thân thể cho khỏe mới được đi ra ngoài. Không cho phép đi xa, phải mang theo luôn người hầu hạ, trẫm sẽ an bài cho ngươi một chỗ ở thật tốt, chỉ cho đi chơi trong kinh thành a!" Hoàng Thượng trầm ngâm một hồi lâu liền quyết định.


"Tạ ơn Hoàng Thượng ân điển."


Ở trong cung tĩnh dưỡng mấy ngày, đợi đến ngày xuất cung, đột nhiên nhớ ra quyển nhật kí đêm nọ mang về vẫn còn nhét dưới gối, không có cơ hội mở ra xem, nếu bây giờ xuất cung thì nên tìm một cơ hội trả lại cho nàng đi!


Thuận tay dấu nó vào túi, lại thấy Hoàng Hậu nương nương đang đứng ngoài cửa.


"Tuyệt Ca? Ngươi là Tuyệt Ca? Một thân y phục nam tử trông thật nho nhã, Bổn cung nhận không ra ngươi, trước đây ngươi mặc y phục nữ tử cũng đẹp, lỡ như sau này có một công tử phong lưu nào đó để ý tiểu Tuyệt Ca nhà chúng ta, thì Bổn cung cũng phải lo lắng a. Bây giờ Bổn cung lại thật sợ ngươi trêu chọc những tiểu cô nương, làm tổn thương con tim của các nàng, trời sinh đúng là quá sức ưu ái cho ngươi rồi." Trong mắt Hoàng Hậu nương nương vừa kinh hỉ vừa khen ngợi, còn sẵn tiện trêu chọc ta.


"Tuyệt Ca xuất cung ba tháng nhưng lại làm Hoàng Hậu nương nương tự mình đến đưa, Tuyệt Ca..." Hoàng Hậu nương nương đưa tay, ngăn ta lại.


"Bổn cung khi nào xem ngươi là người ngoài? Đứa nhỏ này thật đa lễ, đừng nói những câu có tội hay không, còn xin ta trị tội, những câu đó mới là tội đáng chết vạn lần đấy, Bổn cung không muốn nghe, ngươi chỉ phải đáp ứng Bổn cung, đi ra ngoài phải bình an trở về, biết không?"


Gật gật đầu. Đã biết, chị dâu, mẹ.


Nàng nở nụ cười, "Lúc này mới ngoan. Hoàng Thượng vốn cũng muốn tới đưa ngươi, nhưng hôm nay quan ngoại lại trình lên rất nhiều tấu chương, không thể phân thân tới được. Hoàng Thượng muốn Bổn cung nhắn với ngươi là bên ngoài có thiếu gì thì cứ nói, Hoàng Thượng sẽ phái người đưa cho ngươi. Hoàng Thượng đã an bài một chỗ ở thật tốt, đối phương chỉ biết ngươi là con một người bạn cũ của Tiên Hoàng, cẩn thận đừng để lộ thân phận, ngoài cung không hẳn là an toàn, khi xuất môn mọi chuyện đều phải cẩn thận, chơi chưa đủ ba tháng mà nếu mệt thì cứ về a!"


Nàng vỗ vỗ hai gò má của ta, ta lên xe, xe đi thật xa, vén màn xe lên ta vẫn còn thấy Hoàng Hậu nương nương còn đứng ở đó vẫy tay chào tạm biệt ta.


Thì ra đây là cảm giác xa nhà, tuy rằng ngươi có đi xa thế nào ngươi cũng có thể nhớ rõ, nơi đó vẫn có cha luôn mỉm cười chờ ngươi, nơi đó vẫn có mẹ chờ ngươi trở về tán gẫu.


Dù có đi xa nhưng con tim sẽ mãi ở nhà, nếu làm được như thế thì nhà cũng ở ngay cạnh mình thôi.


Chương 34

Duẫn Tuyệt Ca (Mười)

Gặp lại người cũ


Edit: Shaiyao






Ngồi trong xe khiến ta chán đến chết, đã niệm câu "Bất dĩ vật hỉ, bất dĩ kỷ bi" nhiều như vậy mà bây giờ mới biết cảnh chỉ lọt vào trong mắt, mà không thể quán triệt trong lòng được, "Bất vi ngoại vật sở dịch" thì ra lại khó như vậy, khó trách các vị thánh hiền lại luôn miệng cằn nhằn niệm kinh là việc chỉ nên làm khi trong lòng không vướng bận gì cả. Nhưng trên đời nghịch cảnh nhiều vô số kể, ví dụ như khi thấy những người sống đầu đường xó chợ tâm sẽ không khỏi bị dao động, thế gian khó đạt được sự tiêu sái, đành phải viết trên giấy để đạt được đến cảnh giới đó thôi.



Nhớ khi gia gia qua đời, ngay cả cảm giác bi thương, khổ sở, cô đơn lạnh lẽo khi đó cũng chưa bằng bây giờ, cảm xúc hụt hẫng như lúc này rốt cuộc là gì? Vô luận nó là cái gì, ta cũng hy vọng nó có thể biến mất trong ba tháng tới.


Xe ngựa đi không nhanh, nhưng rất nhanh đã tới nơi, xa phu vén màn lên, ta ló đầu ra nhìn xung quanh, nhìn thấy một đại môn được sơn màu đỏ, bên trên viết hai chữ "Lạc phủ" rất rõ ràng.


Đây là chỗ Hoàng Thượng an bài cho ta ở? Ta không khỏi cười khổ, ngũ vị hỗn tạp quấy nhiễu trong lòng, cuối cùng lưu lại một hậu vị thật chua xót, phủ kín tất cả giác quan, âu cũng là việc tốt.


Nó bắt đầu như thế nào thì chấm dứt như thế đi!


Lạc phủ hạ nhân ra ngoài đón. Trước đây ta chỉ mới đọc được tư liệu của Lạc Mông Dực và Thích Ngưng Sương, bây giờ mới được nhìn thấy chân nhân, không thể để xảy ra sơ sót được, ta cũng muốn nhìn một chút, có thể phát triển Lạc thị sản nghiệp lên tầm cao như vậy đến tột cùng là thần thánh phương nào.


Tiến vào quý phủ, ta lại bị cảnh tượng trước mắt làm kinh sợ, tiền viện hoa viên mặc dù không lớn, nhưng mỗi gốc cây, mỗi cây trong chậu, mỗi đóa hoa hay cành cây đều là giống quý. Những bông hoa và cây cảnh trong vườn chỉ có thể xưng là tuyệt phẩm, dù chỉ một gốc cây bất kỳ trong đó cũng đã vô giá, nên nếu nói khoảng sân này trồng toàn cây tiền tài cũng không sai. 


Lên phía trước là một cây cầu nhỏ, bên phải là hòn non bộ giả sơn giả thủy, đứng trên đây có thể nhìn thẳng vào phòng khách, quẹo qua trái là tới một chòi nghỉ mát, dưới đình là một tòa tiểu hồ, trong hồ có rất nhiều giống cá chép quý, một góc nhỏ trồng hoa sen lay động trong gió, trời sắp vào hè càng làm tăng thêm mấy phần phong tình.


Lạc phủ tuy rất phú hậu, nhưng không ngờ từ hoa viên, sân, cầu, chòi nghỉ mát, đến tận phòng khách lại có thể gợi lên hứng thú của người khác nhiều như thế, chủ nhân nơi đây đúng là có gu thẩm mỹ rất cao cấp.


Chính sảnh ngoài đồ dùng trong nhà ra, trên tường còn treo rất nhiều tranh chữ, những bức họa chắc chắn cũng do những danh họa nổi tiếng vẽ, không hề có đồ vật dư thừa, đồ đạc được bài trí gọn gàng khiến không gian thật rộng rãi, thể hiện được việc chủ nhân rất hào phóng.


Lạc Mông Dực và Thích Ngưng Sương an vị ở chính sảnh, vừa nhìn thấy ta đã rảo bước ra cửa đón. Lạc Mông Dực ánh mắt sáng ngời rất có thần và uy nghiêm, không giống thương nhân lắm, ngược lại giống một quyền thần đương triều hơn; Thích Ngưng Sương tuy là muội muội song bào của Hoàng Hậu nương nương, diện mạo tương tự, nhưng không có vẻ nhã nhặn lịch sự đoan trang như Hoàng Hậu, mà trông có vẻ rất thông minh linh động, phong nhã hào hoa. Đôi mắt Lạc Dương Trần rất giống mẫu thân của nàng, đáng tiếc vẻ nghịch ngợm tính trẻ con đó lại che giấu đi đôi mắt này.


Ta giờ phút này lại nhớ tới Lạc Dương Trần, không khỏi cảm thấy chua xót. Phải tới khi nào mới có thể quên đi sự thật tàn khốc này trong đầu chứ? Thật có ngày ấy sao?


Chương 35

Duẫn Tuyệt Ca (Mười một)

Nhất định


Edit: Shaiyao






"Tại hạ Duẫn... Duẫn Tẫn Hoan, bái kiến Lạc lão gia, Lạc phu nhân. Tẫn Hoan đến quấy rầy, làm phiền Lạc lão gia, Lạc phu nhân quá." Ta lắp bắp, không biết vì sao lại không muốn dùng tên thật, cứ như muốn che dấu gì đó, nhưng lại không biết đó là gì.


"Mau mau, mời ngồi! Liên Tâm, dâng trà. Lạc Nhất, Lạc Nhị, đem bọc hành lý của Duẫn công tử vào sương phòng. Duẫn công tử, cứ xem đây là nhà mình, không cần giữ lễ tiết a!" Lạc lão gia mời ta ngồi.


"Lão gia, ngươi nhìn Duẫn công tử xem, đúng là rất có lễ phép, khó trách Hoàng Thượng và Hoàng Hậu gửi phong thư tới, nhắc đi nhắc lại mãi, công đạo chúng ta hãy chiếu cố hắn thật tốt." Lạc phu nhân cười nói.


"Quả thật không tồi, nếu nghịch tử kia của chúng ta có thể giống Duẫn công tử như vậy ta đây cũng yên tâm được một nửa." Lạc lão gia mỉm cười.


"Duẫn công tử, nhìn ngươi có lẽ tuổi không hơn Tiểu Trần bao nhiêu, có thể gọi thẳng ngươi là Tẫn Hoan được không?" Lạc phu nhân thân thiết hỏi, làm cho người ta thực sự dễ dàng sinh ra hảo cảm.


"Lạc phu nhân không nên khách khí, gọi tại hạ là Tẫn Hoan được rồi." Ta mỉm cười.


"Thu Hà, nghịch tử kia đang ở đâu? Có khách quý tới chơi, còn không mau gọi hắn đi ra!" Lạc lão gia nhắc đến nàng, khuôn mặt tươi cười nghiêm lại, có vẻ không hề hài lòng với nàng chút nào.


"Bẩm báo lão gia, phu nhân, Đại công tử ở... Ở..." Nha hoàn tên Thu Hà lộ vẻ khó nói.


"Ta ở đây." Một bóng người từ bên ngoài lỗ mãng chạy vào, tóc bù xù, đai lưng buộc ngọc ngay lưng lỏng lẻo, áo khoác ngoài "Treo móc" trên đầu vai của nàng. Nàng nở nụ cười ngốc nghếch, không phải nàng thì còn có thể là ai?


"A? Công tử xinh đẹp? Ngươi..." Nàng quay đầu lại nhìn ta, cười rất đơn thuần.


"Nghịch tử! Đây là khách quý Hoàng Thượng và Hoàng Hậu công đạo phải tiếp đãi cho nồng hậu, vậy mà ngươi bộ dạng lại điên điên khùng khùng như thế, còn ra thể thống gì nữa?" Lạc lão gia chặn họng nàng lại, mắng.


"Tẫn Hoan, xin ngươi bỏ qua cho, Dương Trần của chúng ta tính nết như vậy đó, hắn không có ác ý đâu. Dương Trần là con lớn nhất, lão gia và ta còn có hai người con trai, Dật Trần và tân thê tử đang bận một vài việc nên đang ở Lạc thị xưởng đúc xem chừng; Phi Trần sang năm cũng thành thân, đang chuyên tâm học tập để quản lý tửu lâu, hiện nay đang ở tửu lâu không có ở nhà. Ngươi đến vừa lúc, ta còn ngại trong nhà lạnh lẽo, thiếu hơi người chứ!" Lạc phu nhân vội vàng hoà giải, hẳn những câu vừa rồi khiến bà rất đau lòng.


"Lạc lão gia, Lạc phu nhân, tại hạ lúc trước ở Nam hồ gặp được một người, lúc ấy còn gặp nạn, cũng may người nọ thay ta giải vây, người đó chính là Lạc phủ Đại công tử." Vốn không muốn nhúng tay vào việc này, nhưng nhìn thấy Lạc lão gia nghiêm khắc với nàng như thế khiến ta mềm lòng, đành cắn răng, nói đỡ cho nàng một chút.


Lạc lão gia, Lạc phu nhân đưa mắt nhìn nhau, có vẻ không tin điều đó.


"Công tử xinh đẹp, đã lâu không gặp. Cha, nương, công tử xinh đẹp này lần trước thiếu chút nữa bị bọn Vệ Khai Thành bắt đi, những người đó thật chẳng tốt chút nào!"


"Vệ Khai Thành? Vệ Bảo trên thương trường cũng là một thương nhân oai phong một cõi, không ngờ lại sinh ra một đứa con bại hoại như thế, làm hại đến danh dự của hắn. Nếu không e ngại Vệ Bảo và giữ thể diện cho hắn, ta đã sớm tìm cơ hội bắt tên nhóc đó dạy bảo lại rồi." Lạc lão gia nhăn mặt, xác nhận việc mình biết những chuyện xấu Vệ Khai Thành làm.


"Vệ Khai Thành vô pháp vô thiên, Tẫn Hoan ngươi cũng phải cẩn thận, trẻ hư thích nhất là khi dễ kẻ yếu thế, nhất là một đứa nhỏ tốt như ngươi, sau này thấy bọn chúng nên tránh xa một chút." Lạc phu nhân quan tâm ân cần dạy bảo, điểm này rất giống Hoàng Hậu nương nương, cả hai tỷ muội đều rất quan tâm đến hạ bối, đúng là những mẫu thân thật tốt. 


Ta gật đầu để bà an tâm.


"Thì ra ngươi và Tẫn Hoan đã sớm quen biết! Tẫn Hoan ở cạnh sương phòng của ngươi, ngươi phải học hỏi người ta cho tốt vào, đừng cả ngày ra ngoài giương oai, cũng không được chơi với người xấu biết không?" Lạc lão gia nhìn nàng ôn hòa lại, có vẻ đã yên tâm hơn được một chút.


Chương 36

Duẫn Tuyệt Ca (Mười hai)

Nhật ký


Edit: Shaiyao






Đến Lạc phủ đã tới giữa trưa, ta lại có thói quen ngủ trưa. Một chiếc giường xa lạ cùng với người nọ sẽ ở trong căn phòng bên cạnh, khiến ta ngủ thật bất an, nằm một lát, lăn trái lăn phải vẫn ngủ không được, ta bỗng nhớ tới cuốn nhật kí kia, quyết định đứng dậy.


Dựa vào trên giường, lấy cuốn nhật kí ra, ta do dự nên lập tức trả nó lại chỗ cũ hay mở ra xem, thôi thì vẫn cứ xem thử đi.


Trang thứ nhất. Văn thao nguyên niên ngày bảy tháng hai, bản công tử là Lạc Dương Trần, năm nay mười hai tuổi, phu tử có nói nhật kí có thể dùng để lưu lại những việc đáng nhớ, vì thế ta bắt đầu viết nhật kí, nhưng bản công tử vừa ngoan vừa đáng yêu, không có gì đáng để ghi lại cả, nhưng cũng đành ghi chép một chút, để sau này còn có cái để đưa cho những người ái mộ xem những phẩm chất tốt đẹp của bản công tử.


Trang thứ hai. Văn thao nguyên niên ngày mười tháng hai, bản công tử hôm nay đến Lưu phủ chơi, bọn nha hoàn ở Lưu phủ tranh nhau chơi với bản công tử, bản công tử tuổi còn nhỏ mà đã mê đảo các chị gái lớn tuổi, đến khi trưởng thành chỉ sợ vừa liếc mắt một cái thôi, nói không chừng các cô gái này đều vui đến té xỉu mất.


Trang thứ ba. Văn thao nguyên niên ngày mười sáu tháng hai, Điệp Thúy và Mặc Yên cứ chê cười ta khờ, bản công tử không phục, ngươi xem ngay cả Nhị Cẩu Tử nhà sát bên cũng tặng hoa cho ta, kẻ ngốc thì mới không có người để ý tới! Tuy rằng ta thấy Nhị Cẩu Tử tỷ tỷ cũng thật xinh đẹp.


Trang thứ tư. Văn thao nguyên niên ngày hai mươi hai tháng hai, Lý đại thúc và Lý lão lục nói muốn chơi thành thân với ta, nhưng bản công tử không muốn chơi với bọn hắn, chỉ muốn chơi với muội muội của hắn thôi, hắn thì cứ đẩy ta, thực là một nam hài tử thô lỗ, may mà muội muội của hắn rất tốt, giúp ta băng bó vết thương, xịt thuốc. Bản công tử sau này sẽ dạy dỗ Lý lão lục lại, để hắn tỉnh ngộ.


Trang thứ năm. Văn thao nguyên niên ngày hai mươi chín tháng hai, nữ hài tử nào cũng có dì cả, thực phiền toái, vì sao nam hài tử lại không có? Dì cả đúng là nguyên nhân phá hư gia can của người ta!


...


...


...


Ta rất nhanh đọc xong cuốn nhật kí, chữ viết cứ như xuân dẫn thu xà, nội dung cứ như do một đứa trẻ to đầu viết, không tự khen mình đáng yêu, dẫn nhân chú mục, thì cũng oán giận Điệp Thúy và Mặc Yên nói hắn ngốc, oán hận nữ nhân thân thực phiền toái, hoặc là phê phán chơi chung với nam hài không vui, rồi lại cực lực tán dương chơi với con gái rất thú vị. Từ nhỏ hắn đã là người dở khóc dở cười, thật là một tên không thể không khiến người khác bớt lo được.


Màn đêm buông xuống, Lạc lão gia, Lạc phu nhân mở tiệc chiêu đãi ta, bàn ăn thật phong phú.


Nàng cũng tới, sau lưng một nam một nữ đi theo, đó là hai người ta gặp vào đêm thăm dò Lạc phủ, chỉ có thể là Điệp Thúy và Mặc Yên mà nàng thường nhắc trong nhật ký.


"Tẫn Hoan, chỉ là cơm canh thường thôi, đừng chê a!"


"Lạc lão gia khách khí quá, thức ăn phong phú như vậy, Tẫn Hoan chỉ hận dạ dày không đủ lớn, nếu không sẽ dọn dẹp hết chúng không để sót lại gì."


"Tẫn Hoan đúng là biết cách nói ngọt, cha me ngươi phúc khí thật hảo."


"Lạc phu nhân đừng chê cười, Tẫn Hoan được giống cha mẹ mới là Tẫn Hoan có phúc."


"Đứa nhỏ này, thật không thể khiến người ta ghét được mà."


Ngay khi ta và Lạc lão gia, Lạc phu nhân nói chuyện với nhau, nàng lại không chút kiêng kị ánh mắt Lạc lão gia nhìn mình, mặc cho ánh mắt kia đang sắc như dao cạo bắn về phía nàng, cúi đầu xuống ăn ngấu nghiến.


Nàng hoàn toàn không nhận ra thần sắc của Lạc lão gia, mãi ăn uống thật ngon lành, ánh mắt Lạc lão gia tuy rằng tràn ngập trách cứ nhưng vẫn không nói gì, ngược lại thở dài, gắp đồ ăn vào bát cho nàng. Lạc lão gia tuy rằng rất nghiêm khắc với nàng, nhưng nghĩ đến rốt cuộc nàng cũng là đứa con bé bỏng của hắn, không thể quá dễ dãi, nên mới dùng phương thức này để đối đãi. Lạc phu nhân thì vội vàng lấy khăn tay ra, lau khuôn mặt dính đầy thức ăn của nàng.


Bọn họ vừa chăm sóc nàng, vừa gắp thức ăn cho ta, vừa ăn vừa trò chuyện rất thân thiết với ta. Ngày thường ở trong cung, Hoàng Thượng vội vàng xử lý quốc gia đại sự, Hoàng Hậu thì lo xử lý hậu cung, nên từ trước đến nay không có cơ hội để ta dùng cơm với họ, đây là lần đầu tiên ta cảm nhận được cái gì gọi là người một nhà cùng nhau ăn cơm.


Thật dịu dàng, lan tràn đến tận đáy lòng. Đêm đó là đêm đầu tiên ta ngủ ngon từ khi phát hiện ra nàng là nữ tử.


Chương 37

Duẫn Tuyệt Ca (Mười ba)

Không nơi để trốn


Edit: Shaiyao






Ở trong Lạc phủ nhất định phải giữ được bình tĩnh, ví dụ mượn hiện tại mà nói, Lạc Dương Trần đang ngồi trong phòng của ta, nói liên miên cằn nhằn mãi không dừng.

"Tẫn Hoan, ta đã nói với ngươi rồi đó, con chó trong nhà đầu bếp nữ Trầm di mới sinh một con chó con, con chó con thật đáng yêu a! Ta muốn ôm nó về nuôi, nhưng cha không cho phép, hắn nói nếu nó phá hư hoa cỏ trong vườn mẹ sẽ tức giận. Nhưng mà con chó con này thoạt nhìn rất ngoan, không nuôi nó không phải rất đáng tiếc sao? Ta sẽ hảo hảo dạy dỗ nó, nhưng mà cha không tin ta. Còn cả Dật Trần đang ở Đông Biệt phủ nữa, ta lần trước có đi thăm dò, nghe nói Dật Trần năm nay đã cưới thê, mà còn suốt ngày đi tìm Hoa cô nương, có một ngày hắn uống rượu say, A Hỏa tỷ khóa cửa lại nhốt hắn ở ngoài, khiến ba ngày hắn không về nhà được..."


Đây là ngày thứ hai mươi ta ở Lạc phủ, ngày nào ta thức dậy cũng thấy nàng đến báo danh trong phòng ta, từ khi ăn điểm tâm đến tận bữa cơm tối, nói hoa mỹ là tìm ta nói chuyện phiếm, kỳ thật chỉ có mình nàng nói, cứ như nói mãi cũng không hết chuyện, nội dung toàn kể những tật xấu trong nhà nàng ra, trình độ nhiều chuyện còn cao hơn những bà tám ngoài chợ, khiến ta nghe xong vừa tức giận vừa buồn cười.


Vốn ta muốn ra ngoài là để con tim đang bối rối của ta bình tĩnh lại, không ngờ lại ở nhà nàng; đã ở rồi thì ta cố sức tránh không gặp mặt, nhưng ông trời lại cố tình sắp xếp phòng của ta kế phòng nàng; một khi đã như vậy thì nên hạn chế lui tới mới phải đạo, ai mà ngờ nàng cứ thích chạy tới chỗ này của ta; bản thân ở Lạc phủ, muốn cự tuyệt nàng vào phòng xét cho cùng không hợp lý gì cả. Mỗi ngày đành phải nghe nàng dong dài nói chuyện trên trời dưới đất, cứ như một chú tiểu chim sẻ đang hạnh phúc cất tiếng hót vậy.


Sự huyên náo đó làm cho ta lỗ tai ta mệt mỏi, ngay cả những ám vệ đã trải qua những sự huấn luyện nghiêm ngặt, đã từng chịu đựng những nỗi khổ mà người thường không tưởng tượng được, vậy mà khi thấy nàng đến đây đều trốn mất tăm mất dạng, viện lý do là muốn ra ngoài làm việc riêng một chút, nếu không bọn hắn thà ở ngoài cửa chờ, chứ chết sống không chịu vào phòng, khiến ta âm thầm cảm thấy buồn cười.


Ta xưa nay thích thanh tĩnh, không thích ồn ào, bây giờ gặp nàng nói nhiều đến mức nước miếng tung bay, hoa tay hoa chân, trông thật đáng yêu, tâm trạng buồn bực của ta mấy ngày trước gần như đã tan biến, tâm tình cũng hưng phấn lên theo ngữ điệu của nàng. Có khi nàng nói hăng quá, thiếu chút nữa đã để lỡ thời gian dùng bữa, Lạc lão gia liền phái người đến gọi chúng ta đến ăn, đến lúc đó ta mới giựt mình cảm thấy thời gian trôi qua cực nhanh.


Hôm nay rốt cục cũng thấy được nàng nói nhiều quá mà mệt mỏi, đói bụng, khát nước, ta vốn định bảo tỳ nữ Ngô Đồng và Đông Ca nhi dâng trà lên, sẵn đem một chút điểm tâm đến, nàng lại uống sạch ly trà cuối cùng trong phòng ta, vừa xua tay, ý bảo ta không cần câu nệ, vừa ngoắc ta lại để nàng nói nhỏ gì đó, và ta làm theo.


"Tẫn Hoan, ta đói bụng, khát nước quá, ta mang ngươi tới nơi này ăn uống một chút, nhưng ngươi phải đáp ứng ta không được nói cho cha mẹ ta nghe." Ngay cả không có ai nghe lén, nàng cũng nói rất nhỏ, khí âm mang theo nhiệt khí phả vào vành tai ta, ta có thể cảm nhận môi nàng đóng mở, chứng tỏ chúng ta đang thân cận quá mức, môi nàng không cẩn thận chạm vào bên tai ta khiến nơi đó nóng lên, ta cuống quít xóa tan đi khoảng cách quá gần đó.


Trong suy nghĩ của nàng Duẫn Tẫn Hoan là một nam tử, nhưng nàng lại chưa bao giờ kiêng kị, nàng rốt cuộc đã quên mình là một nữ tử hay cho là mình thật là một nam tử? Hay vì nàng không kiêng kỵ nam nữ thụ thụ bất thân? Suốt ngày chạy vào phòng ta, còn dựa vào ta gần như vậy, rất đúng với câu Lạc lão gia nói: "Còn ra thể thống gì!".


Nghĩ đến việc trước kia nàng cũng có thể từng thân cận với một nam tử nào đó giống như vậy mà ta không khỏi cảm thấy không thoải mái, cho dù đối phương có là nữ tử cũng khiến ta cảm thấy ngột ngạt. Cảm giác không thoải mái này khiến ta theo bản năng cảm thấy nó hàm chứa sự nguy hiểm rất cao, trong lúc nhất thời không rõ đó là nguy hiểm gì, nhưng vẫn nên nhanh chóng dứt bỏ nó đi cho an toàn.


"Hảo, ta không nói, đi thôi!" Vì không muốn nàng cảm thấy sự xấu hổ của mình, ta đành vô cùng thoải mái đáp ứng, ta thật muốn nhìn xem liệu nàng có tâm địa gian giảo không?

Chương 38

Duẫn Tuyệt Ca (Mười bốn)

Đăng đồ tử


Edit: Shaiyao






Nàng nhìn quanh căn phòng rõ ràng chỉ có mỗi hai chúng ta, khi đã xác định không còn có ai khác lại chẳng biết tại sao lại chạy ra ngoài cửa phòng, duỗi duỗi người, còn ngáp một cái, giả vờ nàng thực sự buồn ngủ, đáng tiếc kỹ xảo của nàng không tốt chút nào, thoạt nhìn cứ như một tiểu hài tử đang trốn đi chơi vậy.


Đột nhiên nàng la lớn lên: "Ai nha! Đột nhiên cảm thấy buồn ngủ quá nha! Tẫn Hoan, không bằng chúng ta ngủ trưa một giấc đi!"


Nói xong đứng ở cửa nháy mắt với ta, cứ như đang ám chỉ cho ta cái gì đó, hai ám vệ lập tức vọt vào trong phòng, gần như là tông cửa nhảy vào, không nói hai lời, lấy đao kề cổ nàng.


Ta dùng ánh mắt ý bảo ám vệ rời đi trước, hai ám vệ mặt không chút biểu cảm thu binh khí, dù bận vẫn ung dung đóng cửa lại, ngoại trừ nàng còn ngồi dưới đất run lẩy bẩy ra thì hết thảy vẫn giống như chưa xảy ra chuyện gì cả. Ta đi nhanh đến đỡ người nọ dậy.


"Ngươi không sao chứ?" Ta đã quên nàng không biết võ, một chút lực phản kháng cũng không có.


"Tẫn Hoan, nha đinh của ngươi thật đáng sợ. Bọn họ vì sao lại muốn giết ta chứ? Ngủ cũng phạm pháp sao?" Hốc mắt nàng rưng rưng, run rẩy cứ như một con mèo nhỏ bị đói và lạnh, ta không đành lòng vỗ lưng nàng, lấy khăn lau nước mắt cho nàng, nàng vẫn còn khóc thút thít. Ta thiếu chút nữa đã vươn tay xoa má nàng, nhưng hao hết khí lực mới nhịn được, ta vừa cảm thấy nghi hoặc nan giải vì ý định đó, lại vừa cảm thấy có chút... Tiếc nuối.


Đứa nhỏ ngốc, ngủ đương nhiên không phạm pháp, nhưng vấn đề là ám vệ của ta ai cũng biết ta là nữ, hơn nữa Hoàng Thượng, Hoàng Hậu đều rất yêu thương ta, mà nàng ở trong mắt ám vệ lại là Lạc phủ Đại công tử, nàng muốn ngủ trưa cùng ta thì ám vệ sẽ nghĩ như thế nào? Nhưng đương nhiên nguyên do đó ta không thể nói cho nàng nghe, đành phải giải thích.


"Ngươi gọi lớn tiếng như vậy làm bọn họ sợ, bọn họ sẽ cho là có người định làm hại ta. Đừng sợ, không khóc nữa, uống miếng nước đi." Ta dùng giọng lừa tiểu hài tử lừa nàng, may mà nha hoàn vừa mới pha một ấm trà nóng.


"Thật sao? Sau này ta sẽ cẩn thận hơn, không la lớn nữa." Nàng uống trà, thuận khí, nói chuyện cũng lưu loát hơn.


Ta đây ngay cả tiểu hài tử cũng không lừa được, nhưng nàng rõ ràng không nghi ngờ gì cả! Rốt cuộc nàng ngây thơ hay ngốc nghếch? Ta nhịn không được vuốt ve trán nàng, không thể tin điều đang xảy ra trước mắt.


"Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Gọi lớn tiếng như vậy."


"Cửa sổ phía sau thông với cửa sau nhà, ta định kéo ngươi chuồn đi, muốn lừa gạt bọn gia đinh của ngươi là chúng ta đang ngủ, để bọn họ không đi theo chúng ta và không vào đây quấy rầy, ai biết bọn họ hung ác như vậy..." Nàng mếu máo nói, nói xong nước mắt lại ứa ra, thật đúng là một đứa nhỏ không làm người khác giận được mà.


"Ngươi đừng khóc nữa được không, ngươi muốn đi đâu thì chúng ta đi đó, ngươi không muốn bọn họ đi theo thì ta bảo bọn họ một tiếng là được."


Nàng khụt khịt, hai mắt đẫm lệ nhìn ta gật đầu, ta giặt khăn sạch sẽ trong chậu nước sau tấm bình phong, lau mặt cho nàng lần nữa. Người này là người ven hồ hôm đó ra tay giúp ta sao? Thật nhìn dễ khiến người ta muốn khi dễ nàng mà.


Nàng kéo tay ta đến bên cửa sổ, tự nhảy qua cửa sổ trước, sau vươn tay ra muốn đón ta, ta không muốn để lộ võ công nên bắt lấy tay nàng.


Nàng không buông tay ta ra, hết nhìn Đông tới nhìn Tây, lén lút ra cửa sau, chui vào mấy cái hẻm nhỏ, đi ra đường cái nơi có rất nhiều người qua lại.


Chương 39

Duẫn Tuyệt Ca (Mười lăm)

Đoạn tụ (13)


Edit: Shaiyao






"Nha! Ngươi xem hai vị công tử kia kìa, thoạt nhìn sao lại xứng đôi thế chứ?"


"Vị công tử ngốc kia không kể, nhưng vị công tử tuấn mỹ nọ đúng là khiến khuê nữ người ta biết sống thế nào đây? Khó trách họ lại không gả được cho người khác, ô ô ô ô ô..."


"Tuấn tú công tử, nếu ngươi quay đầu lại, ta nguyện ý chờ ngươi mười năm nha!"


"Người quay đầu lại lại là công tử ngốc, hơn nữa hắn còn quẳng mị nhãn với ta, mệnh thực đắng a! Mệnh hồng nhan như ta quả là nhiều đắng cay! Ô ô ô ô ô..."


"A a! Tuyệt mỹ công tử bỏ tay công tử ngốc ra rồi, muội muội, chúng ta vẫn có hi vọng."


Ta nghe hai nữ tử bên kia đường mặc y phục màu xanh nhạt và màu hồng phấn nói chuyện với nhau, không khỏi chột dạ, vừa thẹn vừa giận, vội bỏ tay nàng ra rảo bước về phía trước. Lạc công tử quả thật là vua tự kỷ, còn quay đầu nhìn hai nữ tử nọ. Nàng chạy đuổi theo ta, kéo tay áo ta lại.


"Tẫn Hoan, ngươi bị sao thể? Có phải không thoải mái ở đâu không?" Nàng lo lắng.


"Không có." Ta cố hết sức duy trì vẻ mặt lãnh đạm của mình.


"Vậy tại sao ngươi lại không vui? Có phải ta làm sai cái gì không?"


"Không có, ngươi rất tốt." Ta không muốn nói chuyện với nàng.


"Nếu như là ta không tốt, ngươi ngàn vạn lần nhớ nói cho ta biết nha! Đừng nóng giận! Sẽ có hại cho thân thể của mình đó!" Nàng túm tay áo của ta, ta muốn giật tay lại, nhưng lại nghe "Xoẹt" một tiếng, tay áo đã bị rách.


"Muội muội, chúng ta thật không có cơ hội, người ta vợ chồng son giận dỗi nhau thôi, bên đường diễn tuồng "đoạn tụ" a!"


"Một khi đã như vậy thì chúng ta cứ thật tâm chúc phúc bọn họ đi, ủng hộ cả hai! Hai vị công tử cố lên, được không?"


Cô gái mặc áo màu hồng kia lớn tiếng ồn ào, khiến tất cả mọi người trên đường cái đều ngừng lại, nhìn chằm chằm chúng ta. Ta liều lĩnh kéo nàng chạy đi.


"Hai vị công tử, nhớ trân trọng tình cảm a!" Xa xa còn phảng phất truyền đến âm thanh đó.


Ta kéo nàng quẹo vào một cái miểu không có người trong một ngõ nhỏ, ta biết khinh công nhưng nàng thì không, nên nàng phải thở phì phò mới đuổi kịp ta, đến nơi nàng liền tựa vào trên tường.


"Tẫn... Tẫn... Tẫn... Tẫn Hoan, ngươi... Ngươi chạy... Chạy như vậy... Mau, quá.. quá.. Chẳng lẽ gặp... Gặp... Kẻ thù... Sao?"


Ta chưa từng tức giận như thế, chẳng lẽ những lời những người vừa rồi nói nàng không có cảm giác gì sao? Hay là ta tự mình đa tình? Chẳng biết tại sao! Không thể nói lý! Kẻ thù? Ngươi hiện tại chính là kẻ thù của ta! Ngươi chính là một tên hỗn đản!


"Mặc kệ ngươi muốn đi đâu, ta về trước !" Ta lạnh lùng nói, không đoái hoài đến nàng, xoay người bước đi.


Nàng thấy ta thật sự tức giận, chỉ dám đi theo sau, không dám tới gần ta nửa bước. Ta đi một đường, nàng theo phía sau, đột nhiên ta dừng bước quay người lại, nàng không kịp thu chân nên đụng phải ta.


"Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?"


"Ta... Ta sợ ngươi không quen đường, bị lạc thì nguy to." Nàng sợ hãi rụt rè đáp, nhưng mà ta nghe thấy hảo ý trong đó, cũng hết giận hơn phân nửa.


"Ngươi lúc đầu muốn mang ta đi đâu?" Ta tận lực khiến mình hòa hoãn lại một ít.


Nàng nở nụ cười, khoát lấy cánh tay áo đã bị rách, chạm vào da thịt ta.


"Tẫn Hoan, ngươi không giận nữa là tốt rồi, y phục này ngươi mặc thật là đẹp. Chúng ta đi chơi đi!"


Ta sớm tức giận đến quên cả việc tay áo bị rách, hèn chi nàng lại sợ không dám nói chuyện với ta.


Nàng kéo ta đi vòng vèo mấy vòng, cuối cùng đi đến một nơi rất huyên náo, trên biển hiệu ghi rõ ba chữ "Ỷ Hương lâu".







(13): Gay nói chung


Chương 40

Duẫn Tuyệt Ca (Mười sáu)

Ỷ Hương lâu


Edit: Shaiyao






Ngoài cửa Ỷ Hương lâu có rất nhiều nữ tử đứng ngoài nghênh đón, thu hút không ít ánh mắt dâm ô của nam tử, thì ra nàng muốn dẫn ta đến thanh lâu.


Thật đúng là một tên du côn cắc ké, tuy rằng tư liệu đã viết là nàng hay đến "Thanh lâu nói chuyện phiếm", nhưng ta trăm triệu thật không ngờ nàng sẽ dẫn ta lại đây. Tới gần cửa mùi phấn son dày đặc cứ như một cơn gió lớn tập kích vào khứu giác, cứ như sóng triều nuốt hết cảm xúc của người khác. 


Nàng kéo khăn lên bịt mũi, nói thật nhỏ: "Ta muốn giới thiệu bằng hữu cho ngươi quen biết. Mùi ở nơi này đúng là không tốt lắm, ngươi che mũi đi! Đợi lên được lầu là tốt rồi. Ngươi nên theo sát ta, đừng để người khác lợi dụng." Ta gật gật đầu.


Nàng lại kéo tay ta đi, tốc độ nhanh cứ như đang chạy trốn. Đến khi chúng ta "Xông" được vào bên trong, tú bà lập tức ùa lại đây.


"Ây da! Hảo tuấn tú tiểu công tử, công tử lạ mặt này xinh đẹp quá a! Lần đầu tiên tới à?" Tú bà bắt tay ta, sờ soạng vài cái, lại nháy mắt với ta mấy cái, ta cảm thấy không được tự nhiên, đang định rút tay về, nàng lại lên tiếng.


"Cúc tỷ, hắn là bằng hữu của ta, ngươi đừng hù dọa hắn, người ta là một công tử trong sạch, hôm nay ta kéo hắn tới, ngươi nên nể mặt ta a!" Nàng "Đoạt" tay ta lại từ tay Cúc tỷ, nắm chặt tay ta không chịu buông, cứ như sợ ta sẽ bị ai đó lợi dụng. Nhìn biểu hiện đó ta khá vừa lòng.


"Không vui chút nào. Ngươi lại đây tìm Vân Yên a? Ta bảo Lạc đại công tử a, quý phủ tiếng tăm lừng lẫy như thế, ngươi nếu thực thích Vân Yên của chúng ta vậy sao không sớm chuộc nàng đi! Đỡ cho ngươi ngày nhớ đêm mong, luôn phải chạy đến đây để tìm." Tú bà Cúc tỷ lợi dụng không được, giọng nói trở nên thật chua ngoa.


"Ngươi đừng nói bậy, ta và Vân Yên là bằng hữu, đừng ô nhục nàng! Đây là năm trăm hai mươi lượng, ta muốn mang vị bằng hữu này lên tâm sự với Vân Yên, quy củ, đừng quấy rầy!" Nàng nói xong liền kéo ta chạy lên lầu, hình như có một chút tức giận.


Nàng đá văng cửa ra, khi vào phòng thì lập tức đóng cửa cài chốt lại, tức giận ngồi xuống đất.


"Lạc ngốc tử, ai lại chọc giận ngươi vậy a?" Bên trong truyền ra thanh âm của nữ tử, giọng nói nghe thanh thúy và rất dịu dàng.


"A? Làm sao ngươi biết là ta?"


"Phóng nhãn khắp thiên hạ chỉ có Lạc ngốc tử ngươi mới dám đá cửa phòng ta như vậy."


"Vì ta đang tức thôi, Cúc tỷ nói không kiêng nể gì cả, bảo ta chuộc ngươi về nhà. Hừ! Ta không phải dạng dơ bẩn, hạ lưu công tử như vậy a, nàng sao có thể ô nhục ngươi như thế chứ, còn sờ loạn tay Tẫn Hoan, tức chết ta !" Nàng tức giận đập bàn, ăn nói dông dài, ta nhất thời nghe không rõ rốt cuộc nàng giận là vì cô nương bên trong kia? Hay vì danh dự của mình mà tức giận? Hay tức giận vì ta?


"Đừng tức. Ngươi đến Ỷ Hương lâu vung nhiều tiền như vậy chỉ để nói chuyện phiếm với ta, số tiền đó từ trước đến giờ thừa sức chuộc ta ra rồi đấy. Không phải ngươi chuộc ta ra rồi ngươi sẽ được tự do nói chuyện phiếm với ta sao?" Lời này mang đậm hương vị trêu ghẹo, nhưng giọng nói có vẻ hơi khẩn trương, tựa hồ còn bao hàm cả ý muốn điều đó thực sự xảy ra.


"Không nói nữa, ngươi mau ra đây, ta giới thiệu bằng hữu cho ngươi." Vừa dứt lời, cô gái tên Vân Yên kia đã đi ra từ sau bức rèm.


Khuôn mặt mày liễu loan loan, mắt to lộ ra sự kiên định dưới đáy mắt, mũi thẳng, đôi môi son màu hồng nhạt không dày không mỏng, khí sắc của nàng động lòng người, tuy rằng ở thanh lâu nhưng lại không hề đụng đến son phấn chốn hồng trần, diện mạo thì dịu dàng, nhếch môi một chút lộ rõ vẻ kiên nghị, đây quả là một nữ tử ngoài mềm trong cứng. Ta không khỏi thầm than, quả là một mỹ nữ khó gặp khắp thiên hạ a!


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: