Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

sin

suốt những năm tháng dài đằng đẵng dưới lốt quỷ, quang vốn đã quen với việc ngự trị trên tòa cao, đắm mình trong sự sùng bái và cung phụng của nhân gian. chỉ cần gã khởi lòng tham, vạn vật nghiễm nhiên đều nằm gọn trong lòng bàn tay, chẳng một ai đủ gan để khước từ hay tranh giành lấy nửa phân. từ hơi ấm mơn trớn của nữ sắc, vị nồng nàn của rượu ngon cho đến sắc đỏ đầy mê hoặc của máu tươi... gã chưa bao giờ biết đến cảm giác thiếu thốn, cũng chẳng một ai có thể thoát khỏi sự quyến rũ chết người ấy.

trừ một người. cường, tên tu sĩ chết tiệt ấy.

.

đêm hôm ấy, vương cung thánh đường linh thiêng giờ đây chìm trong một bầu không khí u uất đến nghẹt thở. những bức tranh kính màu mô tả các vị thánh từ trên cao nhìn xuống, nhưng đôi mắt họ dường như cũng đang rướm lệ trước sự hiện diện của kẻ không mời. quang đã biến nơi này thành thánh địa của riêng gã. những nữ tu tội nghiệp kia không còn dám bước vào phòng xưng tội, bởi họ biết đằng sau tấm rèm gỗ ấy không phải là một vị cha già hiền từ, mà là hơi thở nóng rực và những lời thì thầm đầy uế tạp của gã.

cường, vị tu sĩ trẻ được tòa thánh phái đến với sứ mệnh thanh tẩy, hiểu rằng gã không thể bị khuất phục bằng những lời kinh cầu nguyện thông thường. đức tin của cường mạnh mẽ, nhưng anh cũng đủ tỉnh táo để biết rằng để bắt được một con quỷ đam mê sự vấy bẩn, anh phải biến mình thành một sự cám dỗ không thể chối từ.

dưới chân cây thánh giá lớn bằng gỗ sồi, cường đứng đó trong một bộ y phục khiến bất cứ đức tin nào cũng phải lung lay. chiếc áo chùng thâm của tu sĩ đã được cắt xẻ một cách đầy tội lỗi; lớp lụa đen mềm mại ôm sát lấy những đường nét rắn rỏi của cơ thể, tà áo xẻ cao lên tận hông theo mỗi nhịp thở của anh. ở phía đùi trong, nơi làn da trắng ngần ẩn hiện sau lớp vải, là một dải nịt da đen giắt chặt con dao găm bằng bạc ròng có khắc hình chim bồ câu.

"con đang cầu nguyện cho linh hồn mình, hay đang chờ đợi ta?"

giọng nói của quang vang lên từ phía trên ban đàn organ, trầm đục và mang theo sự mỉa mai cay đắng. gã nhảy xuống, đáp đất nhẹ nhàng như một chiếc lá khô nhưng lại tạo ra một áp lực khiến những ngọn nến trên bàn thờ vụt tắt. quang tiến lại gần cường, đôi mắt đỏ rực như lửa địa ngục dán chặt vào đôi chân trần của người tu sĩ đang ẩn hiện sau tà áo xẻ.

"nhìn em xem, cường... một vị tu sĩ của chúa lại mang dáng vẻ của một kẻ tội đồ thế này sao?"

quang đưa bàn tay với những móng tay đen dài vuốt dọc theo đường xẻ của chiếc váy, cảm nhận sự run rẩy nhẹ nhàng từ làn da của cường.

"em định dùng nhục thân này để cầu xin ta tha thứ cho ngôi thánh đường này ư?"

cường không lùi lại, anh ngước nhìn gã, đôi mắt đen sâu thẳm như đại dương dưới cơn bão.

"ta không cầu xin, ta đang trao cho ngươi thứ mà ngươi thèm khát nhất. chẳng phải ngươi luôn muốn thấy sự sụp đổ của một đức tin sao?"

quang cười lớn, tiếng cười của gã làm rung chuyển những bức tượng sứ trên cao. gã thô bạo kéo cường vào lòng mình, một tay bóp chặt lấy cằm anh, tay kia tham lam lần mò xuống tà váy xẻ cao, định chạm vào vùng cấm địa. ngay khoảnh khắc gã cúi xuống, định dùng môi mình làm vẩn đục sự thanh khiết trên cổ cường, thì một tia sáng bạc lóe lên.

xoẹt!

cường rút con dao bạc từ nịt đùi, một đường chém dứt khoát rạch ngang ngực quang. máu quỷ đen sẫm bắn lên chiếc áo chùng đen và khuôn mặt thanh tú của anh. gã quỷ gầm lên, một luồng hắc khí bùng nổ đẩy cả hai văng về hai phía của điện thờ.

trận chiến nổ ra giữa những hàng ghế gỗ dài. cường di chuyển linh hoạt như một con mèo rừng, tà áo xẻ cao giúp anh thực hiện những cú nhào lộn và tấn công đầy uy lực. con dao găm bạc trong tay anh liên tục tạo ra những vết cắt thánh linh trên cơ thể quang, khiến gã không ngừng gào thét vì đau đớn. quang tung ra những sợi xích đen ngòm, quấn chặt lấy các cây cột đá, cố gắng bắt giữ lấy con mồi đang quá đỗi nguy hiểm này.

"mẹ nó... ha, em thật sự đã chuẩn bị rất kỹ càng đấy, cường..."

quang gằn giọng, vết thương trên ngực gã bốc khói nghi ngút dưới tác động của bạc thánh. sau một hồi giằng co kịch liệt, quang nhận ra gã không thể dễ dàng nuốt chửng được kẻ này trong một đêm. gã dùng hắc khí tạo ra một vụ nổ lớn, làm vỡ tan những ô cửa kính màu, tạo nên một cơn mưa thủy tinh lấp lánh như kim cương. quang đứng giữa đống đổ nát, nhìn cường đang đứng thở dốc với bộ y phục rách nát, tà váy chỉ còn là những mảnh vải che đậy hờ hững. gã khẽ liếm vết máu quỷ trên tay mình, ánh mắt tràn đầy một sự chiếm hữu điên cuồng hơn cả lúc đầu.

"hôm nay em thắng, cường ạ. nhưng hãy nhớ kỹ, mỗi lần em dùng sự gợi cảm này để đối đầu với ta, ngươi đang tự tay xé bỏ một phần đức tin của chính mình."

quang từ từ tan vào bóng tối của hầm mộ phía dưới thánh đường, chỉ còn lại giọng nói âm u vọng lại.

"vết sẹo này ta sẽ khắc ghi. lần tới, ta sẽ không chỉ lấy máu của em, mà sẽ lấy cả linh hồn đang run rẩy của em kìa. chuyện này... vẫn chưa kết thúc đâu."

cường đứng lặng dưới chân thánh giá, tay vẫn nắm chặt con dao bạc. bóng tối đã rút đi, nhưng mùi của quỷ và cảm giác bàn tay gã trên đùi mình vẫn như còn hiện hữu.


.


dưới ánh trăng mờ đục của vùng ngoại ô, ngôi nhà gỗ nằm cô độc giữa cánh đồng cỏ dại trông chẳng khác nào một ngôi mộ lộ thiên. ông lão lạ mặt với đôi mắt đục ngầu lúc nãy vừa nắm lấy vạt áo chùng của cường, khóc lóc van xin anh cứu lấy đứa cháu gái tội nghiệp đang bị tà ma ám ảnh, giờ đã biến mất vào màn đêm như một làn khói.

cường bước qua bậc cửa, tay siết chặt chiếc túi đựng nước thánh. không gian bên trong đặc quánh mùi gỗ mục và một thứ hương thơm lạ lùng, mùi của hoa huệ héo úa quyện lẫn với vị sắt của máu. không có tiếng khóc của trẻ nhỏ, cũng chẳng có bóng dáng ai. chỉ có những ngọn nến đen được thắp dọc lối đi, dẫn thẳng vào căn phòng khách rộng lớn.

giữa căn phòng, quang đang đứng đó. gã không còn khoác vẻ ngạo nghễ của một vị chúa tể như ở thánh đường. gã mặc một chiếc sơ mi lụa trắng phanh ngực, dáng vẻ lười biếng tựa lưng vào chiếc ghế bành cũ kỹ. trong tay gã là một chiếc thánh giá ngược bằng gỗ sồi đen sẫm, thứ gỗ được ngâm trong nước từ những nghĩa địa cổ. gã dùng những ngón tay dài vuốt ve bề mặt nhám của khối gỗ, rồi khẽ ngước mắt nhìn cường. anh hôm nay lại xuất hiện trong bộ giáo phục chỉnh tề hơn, nhưng quang biết, ẩn sau lớp vải dày kia vẫn là dải nịt đùi và con dao bạc đã từng làm gã đổ máu.

"con chiên ngoan đạo của ta, em trễ hẹn rồi,"

quang thì thầm, giọng nói trầm thấp như tiếng rung của dây đàn bị lỗi. cường đứng khựng lại, đôi mắt anh ánh lên tia giận dữ.

"ngươi đã làm gì ông lão và đứa bé đó?"

quang khẽ cười, gã xoay ngược chiếc thánh giá gỗ sồi, gõ nhẹ nó xuống mặt bàn gỗ tạo nên những tiếng động nhịp nhàng đến đáng sợ.

"ông lão đó sao? gã chỉ là một mẩu tàn dư của lòng tham mà ta mượn tạm để đưa em đến đây. không có đứa trẻ nào cả, cường ạ. chỉ có ta, và nỗi khát khao được thấy em một lần nữa."

quang đứng dậy, từng bước chậm rãi tiến về phía cường. áp lực từ sự hiện diện của gã khiến không khí xung quanh dường như đông cứng lại.

"em nghĩ sao về chiếc thánh giá này? gỗ sồi đen... nó không dùng để cầu nguyện, cưng à. nó dùng để đóng đinh những linh hồn không chịu phục tùng."

cường lùi lại một bước, tay luồn vào trong áo, tìm đến chuôi dao bạc quen thuộc trên đùi.

"đừng lại gần đây, quang. ta đã có thể khiến ngươi đổ máu một lần, ta có thể làm lại lần nữa."

"vậy sao?"

quang đột ngột áp sát, nhanh đến mức cường chỉ kịp thấy một bóng đen lướt qua. gã không tấn công, gã chỉ vòng tay ra sau lưng cường, ép anh vào cánh cửa gỗ đã đóng chặt. gã đưa chiếc thánh giá ngược bằng gỗ sồi áp nhẹ lên đôi môi đang mím chặt của đoá hoa trắng kia, ngăn chặn mọi lời kinh cầu sắp thốt ra.

"lần trước em dùng nhục thân để bẫy ta, lần này ta dùng sự lương thiện của em để bắt em. chúng ta hòa nhau chứ?" quang cúi xuống, hơi thở của gã phả lên vành tai đỏ ửng của cường. bàn tay gã không còn thăm dò như trước, mà dứt khoát luồn qua lớp áo giáo sĩ, chạm vào dải nịt đùi bằng da. "con dao này... tối nay nó sẽ không có cơ hội được rút ra đâu."

cường cảm nhận được sự lành lạnh của gỗ sồi đen và sự nóng rực từ bàn tay quỷ dữ đang mơn trớn trên da thịt mình. anh nghiến răng, cố gắng đẩy gã ra nhưng sức mạnh của quang lúc này dường như là tuyệt đối. gã dùng chiếc thánh giá ngược ấn mạnh vào ngực cường, ngay vị trí trái tim đang đập loạn nhịp.

"nhìn ta này, cường," quang gầm gừ, đôi mắt đỏ rực khóa chặt lấy ánh nhìn của anh. "chúa của em đang ở xa lắm, còn ta... ta đang ở ngay trong hơi thở của em. nhìn ta một cái đi, nào..."

cường thấy đầu óc mình bắt đầu quay cuồng, mùi hương từ chiếc thánh giá gỗ sồi đen như một loại thuốc mê đang dần gặm nhấm ý chí của anh. giữa căn phòng khách rộng lớn, mặt sàn gỗ đột ngột nứt toác ra như một vết thương hở. quang buông cường ra, gã cầm lấy chiếc thánh giá ngược bằng gỗ sồi đen giờ đã biến khổng lồ, cao gần bằng một người trưởng thành rồi đóng mạnh nó xuống tâm của căn phòng. một tiếng "đùng" trầm đục vang lên, chấn động lan tỏa khắp các mặt tường khiến những bức tranh treo xung quanh rơi rụng tan tành. chiếc thánh giá cắm sâu xuống đất, đứng vững chãi và ngạo nghễ, tỏa ra một luồng áp khí đen kịt làm lu mờ đi cả ánh nến leo lắt.

cường dựa lưng vào cửa, lồng ngực phập phồng dữ dội. anh cảm thấy tim anh như đang thắt chặt lại, con dao bạc dường như đang run rẩy phản ứng trước sự tà ác quá lớn của chiếc thánh giá. anh cố gắng đưa tay lên làm dấu thánh, nhưng ngay khi ngón tay vừa chạm vào trán, một luồng điện xẹt qua khiến cánh tay anh tê dại, đổ gục xuống. quang nhìn thấy sự kháng cự tuyệt vọng đó, gã cười khẩy. gã tiến đến, nắm lấy cổ áo cường và kéo mạnh anh về phía chiếc thánh giá ngược. gã ép lưng cường dán chặt vào thân gỗ sồi lạnh lẽo. cảm giác gai góc của gỗ sồi xuyên qua lớp áo tu sĩ, chạm vào làn da anh, khiến cường rùng mình vì sự uế tạp đang len lỏi vào từng lỗ chân lông.

"buông ra... đồ quỷ dữ..." cường gằn giọng, hơi thở anh bắt đầu trở nên nóng rực và đứt quãng.

"em nói ta là quỷ, nhưng nhìn xem, chính em là kẻ đã đến đây vì một lời nói dối," quang thầm thì, gã áp sát người vào cường, đôi bàn tay to lớn đóng chặt hai vai anh vào thanh dọc của chiếc thánh giá. "lòng tốt của em là một điểm yếu, và sự thanh khiết của em... nó là một lời mời gọi mà ngay cả những vị thần cũng khó lòng từ chối. ta không muốn giết em, cường. ta muốn thấy em quỳ dưới chân chiếc thánh giá này, không phải để cầu nguyện, mà để van xin sự chiếm hữu từ ta."

bàn tay quang trượt xuống, luồn vào bên trong vạt áo giáo sĩ của cường. gã cố ý lướt qua những thớ cơ săn chắc, chậm rãi tìm đến dải nịt đùi bằng da. lần này, gã không vội vàng rút con dao ra. gã dùng ngón tay mơn trớn quanh chuôi dao bạc, rồi bất ngờ bóp mạnh vào bắp đùi của cường, khiến anh rên lên một tiếng đau đớn xen lẫn sự kích thích kỳ lạ mà gã đã cài cắm qua mùi hương gỗ sồi.

"em giấu con dao này để đâm ta lần nữa sao?" quang cười gằn, gã cúi xuống hôn lên vành tai anh, giọng nói trở nên khàn đục. "lần này, ta có chết ngy trên thân em cũng sẽ không để em có cơ hội chạm vào nó."

cường cắn chặt môi đến bật máu, vị sắt tràn trong khoang miệng giúp anh tỉnh táo lại đôi chút. anh nhận ra chiếc thánh giá này đang dần nhuộm đen linh hồn anh, khiến đôi chân anh trở nên yếu ớt. tiếng xích sắt va chạm vào nhau lách cách tạo nên một bản nhạc rùng rợn của địa ngục. quang không còn kiên nhẫn với những lời vờn bắt vô nghĩa. bằng một cái phất tay, những sợi xích hắc khí từ chiếc thánh giá ngược vươn ra như những con rắn đen ngòm, quấn chặt lấy hai cổ tay của cường, kéo ngược lên đỉnh thanh gỗ sồi.

cơ thể anh bị treo bổng lên, lơ lửng giữa không trung. gã quỷ tiếp tục dùng hắc khí khóa chặt hai chân anh vào thanh ngang của thánh giá, khiến anh bị căng ra trong một tư thế đầy nhục nhã và đau đớn. chiếc váy tu sĩ xẻ tà giờ đây rủ xuống, không còn che giấu được gì nữa, để lộ hoàn toàn dải nịt đùi và làn da trắng ngần đang run rẩy dưới sức nặng của chính mình.

quang tiến lại gần, gã đứng giữa đôi chân đang bị dang rộng của cường. gã không vội vàng. gã say đắm nhìn vào đôi mắt của cường. đôi mắt ấy dù đang chứa đựng sự phẫn nộ nhưng vẫn trong vắt như nước hồ mùa thu, một sự thanh khiết đến mức khiến loài quỷ như gã cảm thấy vừa khao khát muốn sở hữu, vừa điên cuồng muốn vấy bẩn.

"đôi mắt này..." quang thì thầm, bàn tay lạnh lẽo của gã áp lên má anh, ngón cái vuốt nhẹ qua khóe mắt. "nó đẹp đến mức ta muốn móc nó ra và giữ mãi trong lồng ngực mình, để nó chỉ có thể nhìn thấy mỗi ta."

cường cố gắng quay đầu đi, hơi thở anh dồn dập, lồng ngực phập phồng sau lớp vải lụa mỏng manh. nhưng ngay khi bàn tay của quang chạm vào da thịt, một luồng điện tê dại bắt đầu lan tỏa. mỗi nơi ngón tay gã lướt qua, từ cổ, xuống xương quai xanh, rồi dừng lại ở dải nịt đùi đều mang theo một làn sóng khoái cảm tội lỗi, đánh gục ý chí kháng cự của anh.

"thả lỏng đi, cường... chúa của em không ở đây để trừng phạt em đâu," giọng của quang vang lên bên tai anh, mượt mà như mật ngọt chết người. "chỉ có ta, và sự thật rằng cơ thể em đang run rẩy vì ta. em không thấy nó thật tuyệt vời sao?"

cường thấy tầm nhìn mình bắt đầu nhòe đi. ý thức về sự tôn nghiêm, về thánh giá, về nhiệm vụ thanh tẩy dần trở nên xa vời. những sợi xích không còn cảm giác đau đớn nữa, chúng giống như những vòng tay ấm áp đang ôm lấy anh. dưới sự thôi miên đầy quỷ quyệt, cơ thể cường từ từ thả lỏng. đôi tay đang gồng lên chống cự giờ đây buông thõng, những thớ cơ căng cứng dịu lại, và đầu anh gục xuống vai quang như một sự quy phục thầm lặng.

quang nở một nụ cười thỏa mãn khi thấy con mồi kiêu hãnh của mình bắt đầu tan chảy. gã luồn tay vào dưới tà váy, chạm vào con dao bạc giắt ở đùi cường nhưng gã không vứt nó đi. gã dùng chính đầu ngón tay lướt trên lưỡi dao sắc lạnh rồi áp nó lên làn da nóng hổi của anh. gã bắt đầu làm càn. những nụ hôn mang theo mùi hắc khí đặt lên cổ, lên ngực, rồi xuống sâu hơn nữa, để lại những dấu vết đỏ thẫm như những đóa hoa bỉ ngạn nở rộ trên nền tuyết trắng. cường không còn phản kháng, anh chỉ khẽ rên rỉ, một âm thanh đứt quãng phá vỡ sự tĩnh lặng của ngôi nhà gỗ. đức tin của anh lúc này giống như một sợi chỉ mỏng manh trước ngọn lửa, chỉ cần một cái chạm sâu hơn của quang, nó sẽ hoàn toàn tro bụi.

"em nhìn xem, cường," quang thầm thì trong khi bàn tay gã đang bóp chặt lấy bắp đùi trắng ngần của anh trên thanh ngang gỗ sồi. "ngay cả khi bị treo trên biểu tượng của sự nguyền rủa, em vẫn thật thanh khiết, tuyệt đẹp. đẹp đến mức ta muốn phát điên lên rồi đây, cưng à".

cường khẽ rên rỉ, một âm thanh đứt quãng đầy tuyệt vọng. anh cảm thấy hổ thẹn vì chính sự thả lỏng của cơ thể mình. mỗi khi ngón tay của quang lướt qua làn da, đi từ xương quai xanh xuống đến đùi, một luồng điện tê dại lại chạy dọc sống lưng anh, đánh gục mọi sự kháng cự cuối cùng. trong cơn mê muội, anh thấy hình ảnh của quang không còn là một con quỷ đáng sợ, mà là một thực thể quyền năng duy nhất mà anh có thể dựa dẫm vào lúc này.

đôi mắt cường bắt đầu mất đi tiêu cự, chúng không còn nhìn về phía ánh sáng nữa mà dại đi, phản chiếu bóng hình của quang với một sự phục tùng vô thức. đầu anh gục xuống vai gã, những thớ cơ vốn luôn gồng lên vì kỷ luật tu hành giờ đây mềm nhũn ra. anh không còn cảm thấy nhục nhã khi bị treo lên thánh giá ngược, anh chỉ cảm thấy một sự khao khát kỳ lạ, khao khát được gã quỷ này lấp đầy khoảng trống mà đức tin vừa để lại.

quang nhìn thấy sự biến chuyển đó, nở một nụ cười thỏa mãn. gã biết mình đã thắng. gã bắt đầu làm càn, những nụ hôn mang theo hắc khí đặt lên làn da của cường, để lại những dấu vết đỏ thẫm như những ấn ký không thể xóa nhòa. cường không còn phản kháng, anh để mặc cho gã quỷ lột bỏ những lớp phòng bị cuối cùng, tâm trí anh giờ đây chỉ còn lại một màu đen đặc quánh và tiếng thì thầm mời gọi của quang.

ma lực của gã quỷ đã thấm sâu vào huyết quản của anh, biến sự kinh tởm thành một loại khao khát điên cuồng. trong tâm trí mụ mị của cường, ranh giới giữa chính và tà đã tan chảy. anh không còn cảm thấy sự đau đớn khi bị treo trên xích sắt, mà chỉ thấy một sự trống rỗng đến cháy bỏng đang gào thét đòi được lấp đầy. nỗi hổ thẹn ban đầu bị đè bẹp bởi bản năng nguyên thủy nhất mà quang đã khéo léo đánh thức.

cơ thể cường bắt đầu vặn vẹo trên thân gỗ sồi. từ đôi môi mỏng vốn chỉ để thốt ra những lời kinh thánh, giờ đây lại phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng, nóng hổi và đầy rẫy sự đòi hỏi. đó không còn là tiếng khóc than của một kẻ bị hại, mà là lời mời gọi của một kẻ đang khao khát được rơi xuống vực thẳm. đôi chân bị xích vào thanh ngang của anh khẽ cựa quậy, dải nịt đùi bằng da cọ xát vào làn da trắng ngần tạo nên những âm thanh kích thích trí tưởng tượng của gã quỷ.

quang sững sờ trong giây lát khi thấy con mồi kiêu hãnh của mình bắt đầu chủ động. gã chưa kịp làm gì thêm thì cường, với một sức mạnh bột phát từ cơn mê muội, đã gồng mình lên. mặc cho cổ tay bị xích sắt siết chặt đến rớm máu, anh cúi thấp người xuống từ vị trí bị treo bổng.
đôi mắt anh lúc này không còn sự tỉnh táo của một tu sĩ mà chỉ còn lại màu sương mù của dục vọng, khóa chặt lấy đôi môi của quang. cường chủ động chiếm lấy môi gã quỷ bằng một nụ hôn sâu và nồng cháy. anh dùng lưỡi mình quấn quýt lấy gã, như thể muốn hút cạn hắc khí từ sâu trong cổ họng của quang, tiếng rên rỉ của cường nghẹn lại trong nụ hôn, biến thành những âm thanh gầm gừ thỏa mãn. gã quỷ vốn là kẻ chủ trò, nay lại bị sự táo bạo của anh làm cho ngây ngất. quang cảm nhận được trái tim của cường đang đập liên hồi chống lại lồng ngực mình qua lớp lụa đen mỏng manh.

bàn tay của quang siết chặt lấy hông cường, ép sát cơ thể đang run rẩy của anh vào thân gỗ sồi. gã bật cười trong nụ hôn, một điệu cười trầm đục đầy đắc thắng.

"nhìn xem em đang làm gì này, vị thánh nhỏ của ta..." quang thì thầm giữa những nhịp thở gấp gáp. "em không còn cầu nguyện cho linh hồn mình nữa sao? em đang cầu xin ta, phải không?"

cường không đáp, anh chỉ càng rên rỉ lớn hơn, đôi mắt mờ đục dại đi vì khoái cảm thôi miên. anh điên cuồng đòi hỏi nhiều hơn những cái chạm từ quang, mặc cho chiếc thánh giá ngược dưới lưng đang tỏa ra hơi lạnh của địa ngục. trong khoảnh khắc đó, vương cung thánh đường và những lời thề nguyện đã lùi xa vạn dặm, chỉ còn lại căn phòng gỗ cũ nát và một tu sĩ đang đánh đổi thiên đường để lấy một đêm chìm đắm trong vòng tay của quỷ dữ.

cường lúc này dường như đã không còn là mình. dòng máu quỷ nóng hổi của quang như một loại độc dược thượng hạng, thấm sâu vào từng huyết quản, đốt cháy những hàng rào lý trí cuối cùng. anh treo mình trên xích sắt, đôi mắt anh lờ đờ vì thôi miên, miệng rên rỉ những âm thanh khao khát đầy tội lỗi. quang nhìn ngắm sự sụp đổ ấy với một vẻ thỏa mãn điên cuồng. gã đứng giữa đôi chân đang bị căng rộng của anh, bàn tay to lớn luồn sâu vào dưới lớp lụa đen của chiếc váy tu sĩ. gã muốn xé nát sự tôn nghiêm của anh bằng những hành động thô bạo nhất. thế nhưng, khi ngón tay gã lướt qua dải nịt đùi bằng da, len lỏi vào vùng thầm kín nhất của người tu sĩ, quang đột ngột khựng lại.

đồng tử của gã quỷ co rút vì kinh ngạc.

dưới lớp vải lụa mỏng manh, nơi đáng lẽ chỉ là cơ thể của một người đàn ông bình thường, gã lại chạm vào một bí mật động trời được che giấu bấy lâu. hoa huyệt mềm mại, ướt át và nhỏ nhắn như của phụ nữ đang ẩn hiện sau lớp lông tơ mềm mại. quang sững sờ, gã dùng đầu ngón tay thô ráp của mình khẽ lướt qua rãnh thịt nhạy cảm ấy, cảm nhận sự ẩm ướt đang không ngừng tiết ra do tác động của máu quỷ và cơn thôi miên.

"thì ra đây là lý do em luôn che giấu mình dưới những lớp áo giáo sĩ dày cộm sao, cường?"

quang thầm thì, giọng nói trở nên khàn đặc vì phấn khích cực độ. cường không thể trả lời, máu quỷ khiến hai mép thịt hồng nộn múp míp của anh run rẩy, những thớ thịt mềm mại bên trong vô thức mút lấy ngón tay của quang mỗi khi gã chạm vào. anh chỉ biết ngửa cổ ra sau, tiếng rên rỉ giờ đây mang theo âm hưởng ngọt ngào và lả lơi của một người đàn bà đang độ xuân thì. sự thôi miên sâu sắc khiến anh không còn thấy nhục nhã, trái lại, cơ thể anh dường như đã chờ đợi sự chiếm hữu này từ rất lâu.

"ư- argh... q-quang..."

quang không còn kiềm chế được nữa. sự phát hiện này giống như một mồi lửa ném vào kho xăng. gã luồn cả bàn tay xuống, mạnh bạo tách mở những cánh hoa huyệt đang khép hờ, vuốt ve vào điểm nhạy cảm nhất. cảm giác mềm mại, ấm nóng và ướt át bao bọc lấy ngón tay gã khiến gã quỷ cũng phải rùng mình vì khoái cảm.

"em là của ta, cường. cả linh hồn thánh khiết lẫn cơ thể tội lỗi này... đều phải thuộc về ta."

gã cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên đôi môi đang mời gọi của cường, trong khi bàn tay bên dưới không ngừng làm càn, khai phá mọi ngóc ngách của mép thịt huyệt bí mật. quang hoàn toàn bị mê hoặc bởi bí mật vừa được khám phá. gã quỷ không chỉ thỏa mãn với việc vuốt ve bên ngoài. sự hiện diện của khe suối nguồn ngọt ngào trên cơ thể một tu sĩ thanh khiết như cường là một loại thuốc phiện khiến gã phát điên.
quang dấn thân sâu hơn, gã dùng bàn tay to lớn của mình thô bạo tách mở đôi gò bồng đảo trắng ngần, để lộ ra hoàn toàn sự yếu mềm và ướt át nhất của cường dưới ánh nến leo lắt. gã quỷ không vội vàng thâm nhập bằng thứ thô kệch của mình ngay lập tức, gã muốn thưởng thức sự sụp đổ của cường từng chút một. gã dùng ngón tay thô ráp, ám mùi máu quỷ, chậm rãi xoay vần quanh điểm nhạy cảm nhất, rồi bất ngờ đâm sâu vào bên trong khe thịt nóng hổi.

"ah... s-sướng chết mất... ư..."

cường hét lên một tiếng rên rỉ đầy thống khổ lẫn khoái lạc. dưới tác động của máu quỷ đang chảy trong huyết quản, những thớ thịt mềm mại bên trong hoa huyệt của anh vô thức co thắt, quấn quýt lấy ngón tay của quang như thể chúng có ý chí riêng, như thể chúng đã khát khao sự xâm lấn này từ hàng thế kỷ. cường không còn đủ tỉnh táo để biết mình là ai. anh chỉ thấy cơ thể mình như một mảnh đất khô cằn vừa được tưới đẫm bằng cơn mưa đen tối của quỷ dữ.

quang cúi xuống, gã không hôn vào môi anh nữa, mà vùi mặt vào hõm đùi thơm mùi da thịt và mùi mật ngọt đang rỉ ra từ đóa hoa huyệt. gã liếm láp từng giọt dịch thủy trong vắt đang thấm đẫm dải nịt đùi bằng da, đôi mắt đỏ rực ngước lên nhìn cường, lúc này đang treo lơ lửng trên thánh giá ngược với khuôn mặt đỏ bừng, đôi môi hé mở và ánh mắt hoàn toàn trống rỗng.

"nhìn xem em đang chảy nước vì một con quỷ này, tu sĩ nhỏ của ta..." quang gầm gừ, giọng nói khàn đặc vì hưng phấn. "đức tin của em có cứu nổi đóa hoa này khỏi sự uế tạp của ta không?"

gã bắt đầu gia tăng tốc độ, những ngón tay ra vào liên tục trong sự ẩm ướt nồng nàn. cường điên cuồng lắc đầu, những sợi xích sắt quấn quanh cổ tay anh va vào thân gỗ sồi tạo nên những tiếng động khô khốc. anh đã chẳng còn muốn trốn chạy nữa. ngược lại, anh vô thức hạ thấp hông xuống, cố gắng ép hoa huyệt dâm đãng của mình vào bàn tay của quang, đòi hỏi nhiều hơn, sâu hơn. máu quỷ đã biến sự thôi miên thành một cơn nghiện. cường trong cơn mê muội đã hoàn toàn đánh mất bản ngã. anh bắt đầu thốt ra những lời cầu xin không rõ nghĩa, những âm thanh rên rỉ trầm đục kéo dài. khi quang rút ngón tay ra, mang theo một sợi tơ tình óng ánh dưới ánh sáng mờ ảo, cường run rẩy đến mức tưởng chừng như linh hồn sắp lìa khỏi xác.

quang nhìn ngắm cường trong trạng thái sụp đổ hoàn toàn. gã không vội vã, mà chậm rãi thưởng thức vẻ đẹp của anh. gã tiến sát vào giữa đôi chân đang bị căng rộng, nơi tà váy lụa đen rách nát chỉ còn là những mảnh vụn hờ hững. gã bắt đầu tháo bỏ lớp y phục của mình, để lộ cơ thể săn chắc, chằng chịt những hắc ấn quyền năng. quang nắm lấy hai cổ chân đang bị xích chặt của cường, ép chúng mở rộng hơn nữa trên thanh ngang, khiến hai mép thịt của anh bị kéo rộng ra, căng đến mức đỏ hồng, lộ ra cửa động ấm nóng và ướt đẫm. gã không dùng tay nữa, mà trực tiếp áp sát thứ thô kệch, nóng rực và đầy gân guốc của mình vào vùng thầm kín nhất của anh.

ngay khoảnh khắc quang dồn lực thâm nhập một cú dứt khoát, cường ưỡn cong người lên, lồng ngực săn chắc phập phồng dữ dội. một tiếng thét nghẹn ngào bị chặn lại bởi nụ hôn cuồng bạo của gã quỷ. sự thâm nhập thô bạo khiến hoa huyệt nhỏ nhắn của anh bị lấp đầy đến mức căng cứng, những thớ thịt mềm mại bên trong vô thức thắt chặt lấy vật thể lạ, tạo nên một khoái cảm đau đớn nhưng đầy mê hoặc. cảm giác bị xé rách và được lấp đầy cùng lúc khiến cường hoàn toàn mất đi nhận thức về thế giới xung quanh. dưới tác động của máu quỷ đang sôi sục trong huyết quản, cường không còn cảm thấy nhục nhã. mỗi cú thúc mạnh mẽ của quang vào sâu tận tử cung bí mật lại khiến anh rên rỉ lớn hơn, những âm thanh lả lơi, vụn vỡ phá tan sự tĩnh lặng của ngôi nhà. anh điên cuồng lắc đầu, mái tóc đẫm mồ hôi dán chặt vào trán, đôi mắt lờ đờ nhìn lên trần nhà như thể đang thấy một thiên đường sụp đổ trong sự khoái lạc.

quang phát điên trong sự chật chội và ấm nóng ấy. gã vừa ra vào liên tục với nhịp độ cuồng dại, vừa dùng ma lực đánh dấu lên từng tấc da thịt bên trong anh. mỗi lần gã thúc sâu, chiếc thánh giá ngược lại kẽo kẹt rung động theo từng nhịp chuyển động của họ. tiếng xích sắt va đập liên hồi vào gỗ sồi nghe chói tai nhưng lại là chất xúc tác khiến cơn hưng phấn của cả hai đạt đến đỉnh điểm.

"em thấy không, cường... cơ thể em đang mút chặt lấy ta này..."

quang gầm gừ, đôi tay gã bóp chặt lấy hông anh đến mức để lại những vết hằn tím tái. cường không thể trả lời, anh chỉ biết nấc lên những tiếng rên rỉ đòi hỏi. đôi chân bị xích của anh vô thức cố gắng quấn chặt lấy hông quang, khao khát được gã quỷ đâm sâu hơn nữa, mạnh hơn nữa. trong cơn thôi miên sâu sắc, anh cảm thấy mình như một đóa hoa đang bị vò nát nhưng lại rạng rỡ hơn bao giờ hết dưới sự tưới tắm của quỷ dữ.

những chiếc xích vô hình trói buộc cổ chân cường dần lùi về sau. đột nhiên, quang ghì chặt lấy hai bắp đùi của cường, đẩy chúng ngược về phía ngực anh, khiến toàn bộ đóa hoa huyệt bị phơi bày đến mức tối đa, đỏ hừng hực và căng mọng dưới sức ép tàn khốc. gã không còn ra vào đều đặn nữa, mà bắt đầu những cú thúc mạnh bạo, lút cán, mỗi lần đâm sâu đều như muốn chạm đến tận cùng.

máu quỷ trong người cường lúc này bùng phát như một cơn đại hồng thủy đen tối. dưới tác động của sự thôi miên đạt đến cảnh giới cao nhất, ý thức của anh hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại bản năng trần trụi nhất đang gào thét. đóa hoa huyệt của anh, vốn dĩ nhỏ nhắn và thanh khiết, giờ đây bị nong rộng đến mức không tưởng, từng thớ thịt mềm mại bên trong nóng rực như lửa đốt, điên cuồng bám chặt lấy sự cứng rắn của gã quỷ. anh không còn thấy đau đớn, mỗi nhát đâm thấu xương của quang chỉ khiến anh ưỡn cong người, đôi môi hé mở tuôn ra những tiếng rên rỉ lả lơi đến mê muội.

"ah... quang... giết tôi đi... lấp đầy tôi..."

tiếng van xin vụn vỡ của cường giống như một liều thuốc kích dục cực mạnh khiến quang hoàn toàn mất trí. gã gầm lên một tiếng đầy thú tính, đôi bàn tay gân guốc chuyển từ hông lên bóp chặt lấy cổ cường, ép anh phải nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực đang cháy bỏng dục vọng của mình. gã muốn cường phải nhìn thấy sự sụp đổ của chính mình, phải nhìn thấy cảnh một vị tu sĩ của chúa đang bị một con quỷ dày vò ngay trên biểu tượng thiêng liêng nhất.

nhịp độ trở nên nhanh đến chóng mặt, tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên chát chúa trong gian phòng tĩnh mịch, hòa quyện với tiếng xích sắt rung bần bật trên thanh gỗ sồi. đóa hoa huyệt của cường do bị thâm nhập quá sâu và nhanh bắt đầu tiết ra dịch thủy nồng nặc, quyện lẫn với máu quỷ tạo thành một chất bôi trơn nhầy nhụa, chảy dọc xuống chiếc thánh giá ngược, nhuộm đen cả một vùng gỗ dưới chân gã.
khi đạt đến ngưỡng không thể chịu đựng thêm, quang gồng cứng người, gân xanh nổi đầy trên trán. gã dồn toàn bộ sức mạnh vào một cú thúc cuối cùng, đâm xuyên qua mọi hàng rào bảo vệ, chạm thẳng vào tử cung bí mật của cường. gã giữ nguyên tư thế ấy, nghiến răng giải phóng toàn bộ dòng tinh túy nóng rực, nồng đậm mùi tà ác vào sâu bên trong anh.

"ngoan lắm... tu sĩ của ta..."

cường trợn ngược mắt, toàn thân co giật dữ dội theo từng đợt dịch nóng hổi tràn ngập bên trong mình. cảm giác bị lấp đầy bởi thứ sức mạnh quỷ quyệt ấy khiến anh thấy như cả thiên đàng vừa nổ tung trước mắt. hắc ấn trên da thịt anh rực sáng lên một lần cuối cùng rồi lặn sâu vào tử cung, vĩnh viễn khóa chặt đóa hoa này lại cho riêng quang. anh nấc lên một tiếng cuối cùng rồi hoàn toàn lịm đi trong khoái cảm cực độ, cơ thể treo trên xích sắt run rẩy không ngừng, trong khi vùng thầm kín vẫn vô thức co thắt để ôm lấy sự chiếm hữu vĩnh hằng của con quỷ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com