Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 71-75

Chương 71
Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Đường hầm cả ba chui ra không phải cái mà Vương Nhất Bác và Ngô Hải đi vào, đây là một đường hầm khác đào ở mặt phía sau của ngọn núi.

Vương Nhất Bác đang bị thương, có thể chống chạy ra được đến đây đã là gắng gượng lắm rồi.

"Chúng ta nên chạy thoát từ chỗ này đi," Mặt trời đã lên cao, ở trong mộ thất tối tăm quá lâu, đột nhiên tiếp xúc với ánh sáng chan hòa làm mắt Vương Nhất Bác hơi không quen, "Bộn trộm mộ khống chế chúng tôi có đến mười mấy người, hẳn là vẫn còn chờ ở cửa hầm bên kia, ba chúng ta không đánh lại được đâu."

"Mười mấy người!?"

Khúc Chí Văn nghe Vương Nhất Bác nói, phức tạp trả lời: "Nhưng mà lúc tôi đến đây với Khương Bình không nhìn thấy ai cả." Không chỉ như vậy, ngay cả hai kẻ Khương Bình nói tình cờ thấy trên sườn núi, lúc lên đến đây cũng không thấy chúng đâu.

"Hay là chúng nghĩ tôi với Vương Nhất Bác chết ở trong rồi nên mới bỏ đi?"

"Không...... Tôi nghĩ là bọn chúng phát hiện tôi và Khương Bình tới đây nên trốn đi trước." Nói tới đây, Khúc Chí Văn càng nhăn nhó mặt mày.

Cậu ta không ngờ rằng, người này lại có thể phát hiện ra cậu từ xa và trốn đi trước. Không phải Khúc Chí Văn tự phụ, nhưng thật sự thì thế gian này có rất ít thiên sư có trình độ ngang bằng với Khúc Chí Văn, chứ đừng nói chi trên tay cậu ta...... Vốn nghĩ rằng đã có được thứ cậu muốn từ mộ thất này, nhưng Khúc Chí Văn lúc này lại có linh cảm hình như cậu lại bị cuốn vào một trận phiền toái mới nữa rồi....

Khúc Chí Văn nghĩ gì trong đầu Vương Nhất Bác cũng không có tâm trạng tìm hiểu, chuyện cấp bách trước mắt là phải ra khỏi chỗ này ngay, cậu sợ mình không cầm cự được bao lâu nữa.

Gần giữa trưa, Ngô Hải có thể thấy rõ ràng gương mặt tái nhợt của Vương Nhất Bác, khoan bàn đến bùn đất dính đầy người, một nửa áo thun màu trắng của cậu đã đẫm đầy máu tươi, trông rất sợ.

"Thôi! Chúng ta nhanh ra khỏi đây đi, Vương Nhất Bác thế này tôi nghĩ không ổn đâu."

Tuy rằng nói như vậy, nhưng Ngô Hải cũng đã gần như kiệt sức, có thể kiên trì đến bây giờ đã là kỳ tích rồi. Trong ba người, còn mạnh khỏe nhất chắc là Khúc Chí Văn, nhưng Khúc Chí Văn mới vừa giải trận pháp, cũng tiêu hao quá nhiều tâm lực, vốn dĩ chỉ là người trần, mà sức khỏe còn không bằng Vương Nhất Bác Ngô Hải, lúc này nhìn sắc mặt Khúc Chí Văn còn kém hơn cả Vương Nhất Bác.

Vương Nhất Bác nhẹ nhàng gật gật đầu, "Khúc Chí Văn, cậu bảo Khương Bình đi cùng với cậu phải không? Anh ta đang ở đâu rồi?"

Vương Nhất Bác vừa dứt lời, bỗng có một con hạc giấy tự đập cánh bay đến đây. Khúc Chí Văn không trả lời, cậu ta duỗi tay bắt con hạc giấy kia, cánh hạc giấy rung rung lên, Khúc Chí Văn như đang nghe nó nói, một hồi lâu mới ngẩng đầu nhíu mày nói:

"Khương Bình còn ở bên kia, mười mấy người hai anh nói chắc bọn chúng không dám quay lại nữa," Rốt cuộc cũng không biết ba tên bán tiên kia đi đâu......" Nghĩ vậy, Khúc Chí Văn nói: "Chúng ta qua bên đó nhanh đi, tìm Khương Bình rồi chúng ta xuống núi, chỗ này không thể ở lâu."

Vương Nhất Bác hít sâu một hơi, lấy thuốc hạ sốt còn lại trong balô ra nghiền nát rắc lên miệng vết thương, xong xuôi, cả ba mới cẩn thận vòng qua phía mặt đông của ngọn núi.

Trời mưa rất lâu, dù hiện giờ mặt trời đang chiếu sáng, nhưng mặt đất vẫn rất lầy lội sình lầy, núi này bao nhiêu năm qua chẳng có mấy ai đặt chân đến, đường núi đã bị cỏ dại nhánh cây mọc che lấp hết cả, muốn đi cũng chỉ có thể cẩn thận lần mò, túm chặt từng nhánh cây, cẩn thận đi từng bước, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể té lăn xuống sườn núi cheo leo ngay.

Mất khoảng một tiếng đồng hồ cả ba mới đi vòng ra được khoảng đất trống lúc đầu. Lọt vào trong tầm mắt là một khung cảnh hỗn loạn, đất đá văng tứ tung, lều bạt bị giật sập, bụi cây xung quanh bị đè nát, những nhánh cây cao gãy lìa rơi xuống, ba bán tiên không thấy đâu, chỉ có Khương Bình đang ngã sóng xoài trên mặt đất.

Cảnh tượng làm cả ba người kinh hãi.

Thấy Khúc Chí Văn vội vàng chạy lên trước xem Khương Bình ra sao. Vương Nhất Bác ôm chặt miệng vết thương, tập tễnh theo sau.

"Khương Bình bị gì vậy?" Đẩy gọng kính đã vỡ nứt tròng trên sống mũi, Vương Nhất Bác nheo nheo mắt hỏi: "Anh ta sao không?"

Khúc Chí Văn nâng Khương Bình nửa nằm lên khuỷu tay cậu ta, cầm tay hắn xem mạch đập, một hồi lâu mới lắc lắc đầu: "Không biết, trên người anh ấy không có vết thương nào, nhưng đang hôn mê bất tỉnh......" Lúc ấy cậu muốn để Khương Bình bên ngoài, là biết ba bán tiên không thể nào ra tay với người trần, nhưng xem cảnh hoang tàn này thì có lẽ là không phải không dám ra tay.

Nhưng mà, ba bán tiên đó đâu rồi? Nếu như thế thì phải chờ Khúc Chí Văn ra mới đúng chứ......

Chắc là phải chờ Khương Bình tỉnh lại mới biết được đã xảy ra chuyện gì.

Thấy Khương Bình hôn mê bất tỉnh, cũng không biết có lại phát sinh chuyện gì nguy hiểm hay không, Vương Nhất Bác suy nghĩ một lát rồi nói: "Bốn người chúng ta hiện giờ thì một hôn mê một bị thương. Hai người các cậu chắc cũng không còn sức cõng Khương Bình trèo đèo lội suối." Nói tới đây Vương Nhất Bác dừng một chút, nhìn Khúc Chí Văn: "Lúc Khương Bình lại đây không chỉ có cậu và Khương Bình phải không?"

Không biết ý Vương Nhất Bác là gì, Khúc Chí Văn khẽ nhướng mày: "Lúc ấy tôi cho bồ câu dẫn đường cho Khương Bình, còn tôi đến đại mộ thôn Ninh Hóa xử lý chút chuyện, mới đuổi theo Khương Bình sau."

Vương Nhất Bác không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn chăm chăm vào mắt Khúc Chí Văn.

Khúc Chí Văn cũng nheo mắt nhìn thẳng lại Vương Nhất Bác.

Ngay cả Ngô Hải đứng bên cạnh cũng phát hiện không khí bắt đầu có mùi thuốc súng, bèn vỗ vỗ vai Vương Nhất Bác, "Chuyện gì thì cũng về rồi nói, giờ phải nghĩ cách ra khỏi đây trước, nếu bọn trộm mộ kia quay lại đây thì chúng ta không xong rồi."

Cái Ngô Hải nói, Vương Nhất Bác cũng rất rõ ràng, nhưng không biết vì sao cậu luôn thấy Khúc Chí Văn rất có vấn đề, nhìn thì thấy cậu ta thẳng thắn trả lời, nhưng cứ cảm giác cậu ta giấu giếm rất nhiều thứ. Đặc biệt là đề cập đến chuyện Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác lại càng không thể không truy cứu

Nhưng mà đúng thật như Ngô Hải nói, giờ không phải là lúc lo chuyện này, cả bọn cần phải ra khỏi đây ngay......

"Bốn chúng ta không thể xuống núi một lần." Khúc Chí Văn thấy Vương Nhất Bác không nói gì liền nói tiếp, "Chỉ có thể cử một người đi trước tìm viện binh, Vương Nhất Bác và Khương Bình chắc chắn là không được, chỉ có tôi và anh..ừm...."

"Ngô Hải." Nghe đến đây, Ngô Hải tự trả lời tên mình.

"Vâng, chỉ có tôi và anh Ngô Hải vẫn còn sức, có lẽ một trong hai chúng ta sẽ đi trước tìm người cứu."

"Không thể được đâu." Ngô Hải lắc lắc đầu, "Ban ngày ban mặt quá lộ liễu, cậu không biết cái thôn gần đây nhất thế nào đâu. Thôn đó chắc toàn bộ đều là dân trộm mộ, chỉ cần bị một người phát hiện, thì sẽ chết chắc."

Ngô Hải nói nói xong, mọi người đều im lặng không biết nói gì.

Vương Nhất Bác nhìn Khương Bình đang hôn mê, nhíu mày.

Cậu quen biết Khương Bình cũng chỉ có vài tháng, tuy rằng nói mỗi lần gặp mặt đều không phải chuyện gì vui vẻ, nhưng Vương Nhất Bác nhiều ít cũng biết được tính tình hắn. Khương Bình nghiêm túc nhưng lại không cổ hủ, cho nên lúc ấy mới có thể tìm đạo sĩ đến mộ Tiêu Chiến xem thử. Mấu chốt là Khương Bình có thể làm phó cục cảnh sát ở tuổi này, thì không thể không có chút thủ đoạn và năng lực. Khương Bình trông như sơ ý, nhưng thực ra làm việc rất tỉ mỉ kỹ càng, và quan trọng là, người này cố chấp, là một người vẫn còn tin thần trọng nghĩa rất lớn so với những người đã ngồi được vào chức vị như thế.... Nên lúc đó, câu mới gửi tin cầu cứu đến Khương Bình.

Cho nên, Vương Nhất Bác không cho rằng Khương Bình sẽ là kiểu người tay nhanh hơn não, chẳng chuẩn bị gì một mình đến nơi núi rừng này.

"Tôi nghĩ chúng ta không cần lo lắng quá nhiều, có lẽ chốc nữa sẽ có người tới tìm chúng ta."

"Chõ này ngoài mấy tên trộm mộ kia thì còn ai đến?"

Vương Nhất Bác nhìn Ngô Hải, thở dài: "Mấy cậu cho rằng Khương Bình một mình đến đây à? Là cảnh sát chẳng có ai khi không mà một mình xông vào hang ổ của địch cả. Cảnh sát bình thường sẽ không, Khương Bình lại càng không. Tốt xấu gì anh ta vẫn là cảnh sát có tiếng ở Tây An, nên tôi nghĩ Khương Bình đã chuẩn bị đường lui rồi, thời gian cấp bách, nên có lẽ anh ta đi trước thăm dò thôi, nhưng chắc chắn là để lại thông tin cho người khác tìm kiếm."

Vương Nhất Bác nói xong, Ngô Hải và Khúc Chí Văn cũng ngẩn người.

Xảy ra nhiều chuyện quá, cả hai trong tình cảnh cấp bách, cũng quên mất thân phận của Khương Bình.

Người này chưa bao giờ để mình trở thành gánh nặng.

Quả nhiên giống như Vương Nhất Bác nói, gần hai tiếng sau, mười mấy cảnh sát chạy đến.

Những cảnh sát vừa đến thấy Khúc Chí Văn nửa ôm chặt Khương Bình đang hôn mê, không cần lệnh cấp trên tất cả cảnh sát đều móc súng bên hông ra chỉa thẳng vào ba cậu.

Vương Nhất Bác và Ngô Hải vội vàng giơ tay lên, "Xin lỗi, chúng tôi là nghiên cứu sinh đại học X, chính là người gửi tin cầu cứu Khương Bình."

Trong đội cảnh sát có hai người hay đi theo Khương Bình, nên nhận ra Vương Nhất Bác, biết cậu cũng có liên quan đến vụ án mạng, thế là họ quay sang một cảnh sát trông có vẻ mập mạp, báo: "Cục trưởng, đúng là sinh viên đại học X ạ."

Cục trưởng La ChíAn đương nhiên nhìn ra được Vương Nhất Bác và Ngô Hải không có vấn đề, tuy vụ án này bị cấp trên hạ lệnh không điều tra nữa, nhưng Khương Bình cứ kiên trì theo mãi, ông ta cũng biết được ít nhiều. Nhìn cấp dưới của mình hôn mê như thế, ông ta thật sự khó chịu trong lòng. Lúc nhận được tin xin giúp đỡ của Khương Bình, La ChíAn vốn đỉnh không quan tâm, nhưng chẳng hiểu sao lại không thể ngăn được chân tay,

Đây là Sơn Tây Bình Dao, không phải Thiểm Tây Tây An, dù là cảnh sát cũng không được tự tiện dẫn đội mang vũ khí đến quận khác, ông ta phải dùng tốc độ làm việc gần như nhanh gấp mười lần bình thường mới xử lý xong ba cái 'vấn đề ngoại giao' này, đi theo manh mối Khương Bình để lại. Vất vả lắm mới lên được đây, nào ngờ đâu lên đến nơi thì thấy Khương Bình hôn mê như thế này.

"Hạ súng xuống! Dẫn mấy người này về bệnh viện ngay đi!" Bước đến gần Khương Bình, La Chí An thô bạo mắng, "Con mẹ nó! Tưởng mình bất tử hay gì, cứ phải ra nông nỗi này mới chịu ngừng lại?"

Mắng xong, ông ta trông còn lo lắng hơn, đưa tay dò hơi thở của Khương Bình, thấy không sao, sắc mặt mới dần ổn hơn một chút.

(toy muốn trao giải best cấp trên của năm cho sếp La Chí An...)

Đến khi tới bệnh viện Sơn Tây Bình Dao, trời đã tối rồi. Ngô Hải và Khúc Chí Văn không bị thương gì, chỉ bị kiệt sức, tới bệnh viện tìm một giường ngủ rồi nằm xuống ngủ đến lúc trời đen kịt.

Miệng vết thương Vương Nhất Bác bị nhiễm trùng, nhưng mất máu quá nhiều không thể uống thuốc kháng viêm, xử lý rất đau đớn. Sau mười mũi khâu, cơn đau làm Vương Nhất Bác hôn mê.

Lúc Vương Nhất Bác tỉnh lại, trời cũng đã sáng, Ngô Hải đang ngồi bên cạnh cậu.

"Cậu ngủ giấc này cũng lâu đó." Nói đoạn, Ngô Hải bưng thức ăn đặt ở đầu giường qua, "Lại đây ăn mấy thứ cho mau hồi máu, có mấy món đồ xào, một chén súp gà, ăn nhiều một chút."

"Cảm ơn."

Húp mấy muỗng súp, Vương Nhất Bác hỏi Ngô Hải: "Khương Bình ra sao rồi?"

"Nửa đêm qua anh ta đột nhiên tỉnh lại, buổi sáng tôi có gặp, thoạt nhìn vẫn ổn"

"Ừm......" Vương Nhất Bác cũng thật sự rất đói, chỉ chốc sau đã ăn hết thức ăn..

Ngô Hải nhìn sắc mặt Vương Nhất Bác vẫn còn rất kém, nói: "Hôm nay họ về lại Tây An, cậu nên xin ở lại đây ít hôm, để đi đường xa vết thương lại bị nứt ra."

"Không, tôi theo họ về luôn, tôi còn chuyện phải làm."

Ngô Hải phức tạp nhìn Vương Nhất Bác, muốn nói gì, lại không biết nên mở lời thế nào, cuối cùng cậu ta cũng chỉ biết thở dài, nói: "Có một số việc...... cậu nên cân nhắc, đừng tự đẩy mình vào ngõ cụt......."

Một lúc lâu sau Vương Nhất Bác mới gật gật đầu, cũng không nói gì nữa.

Note nho nhỏ: Con chim quỷ có chức năng dẫn đường xuất hiện lần đầu tiên thì tác giả gọi nó là bồ câu dẫn đường, sau thì lúc diều lúc hạc lung tung, nên mấy chỗ đó mình tự sửa lại thành bồ câu cho thống nhất với ban đầu nha.....

Chương 72
Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Cái Ngô Hải nói, Vương Nhất Bác sao lại chưa nghĩ đến.

Nếu cậu vì bản thân, nếu cậu còn một chút lý trí, nếu cậu có thể chấm dứt ngay tình cảm dành cho Tiêu Chiến...... thì đã tốt rồi.

Nhưng mà, cậu lại không có 'nếu'.

Vương Nhất Bác không quên được Tiêu Chiến, cậu không quên được tình yêu này.

Tiêu Chiến giống như không khí, đã thẩm thấu vào cơ thể và tâm hồn cậu từ lâu.Cứ tưởng rằng sẽ mất mạng trong đại mộ kia, nhưng Vương Nhất Bác cuối cùng may mắn cũng có thể thoát thân, lúc ra khỏi nơi đó, người đầu tiên cậu muốn gặp là Tiêu Chiến.

Niềm thương nhớ này, Vương Nhất Bác lần đầu tiên được nếm trải. Dù thương tích trên người chưa ổn, nhưng nghĩ đến cảnh Tiêu Chiến híp hai mắt nhìn cậu thì Vương Nhất Bác không thể kiểm soát được gì nữa cả...

Muốn gặp Chiến, muốn nhìn thấy y, muốn được ôm lấy y!

Đó là một loại ngọt ngào ấp ủ trong tim, một nỗi khao khát sâu sắc, mỗi một câu nói, mỗi một biểu cảm của Tiêu Chiến trong trí nhớ như những tia nắng ban mai từng tia từng tia chiếu xuyên qua sương mù buổi sáng, chỉ cần nhớ đến, lòng chợt ngọt như mật ong rưới lên những múi bưởi, vừa ngọt ngào vừa hơi hơi chua xót, nhưng lại làm người ta trầm mê trong đó.

Cậu nôn nóng không chịu nổi, chỉ muốn hét lên cho cả thế giới biết loại cảm giác này, nhưng lại không thể.

Chờ không được, quên không được, Vương Nhất Bác nghĩ, có lẽ đây là thứ người ta gọi là nghĩa nặng tình sâu.

Không phí phạm một giây phút nào ở Sơn Tây Bình Dao nữa, lúc về lại Tây An vào giữa trưa, Vương Nhất Bác muốn đi ngay đến thôn Ninh Hóa, nhưng thấy bộ quần áo dơ bẩn mình đang mặc, cậu đành nhịn lại, xoay người trở về ký túc xá trong trường trước.

Sau khi tránh miệng vết thương lau qua người, đổi mắt kính dự phòng và quần áo sạch sẽ, cũng đã đến 5 giờ chiều.Ra ngoài ăn bừa một chút gì đó rồi Vương Nhất Bác bắt taxi đi thẳng đến thôn Ninh Hóa.

Đường nông thôn không tráng nhựa kỹ, đi xóc nảy làm vết thương chưa cắt chỉ trên hông Vương Nhất Bác đau âm ỉ, không trò chuyện quá nhiều với tài xế, Vương Nhất Bác nhìn ngoài cửa sổ xe, phía tây đã đỏ rực màu mặt trời lặn, mà chỗ mặt trời lặn xuống chính là ngọn núi nơi đại mộ ở bên trong.

Tim đã bắt đầu đập loạn.....

Tới nơi, Vương Nhất Bác trả tiền xe, tài xế nhìn quanh quất xung quanh vắng lặng, run giọng hỏi:

"Nè nhóc, tới cái nơi chim không thèm ỉa này làm chi đó?" Chuyện án mạng ở Ninh Hóa bị giấu kín mít, ngoại trừ một vài người lúc đó viết bài trên internet, đa số đều không rõ lắm, đặc biệt là đối với những người trung niên không rành mạng xã hội như chú tài xế này, chuyện trên mạng họ không quan tâm, cái họ quan tâm chỉ là tìm cách để sinh nhai mà thôi.

Vương Nhất Bác chỉ cười cười, không trả lời.

Tài xế thấy khách không muốn trả lời, cũng không hỏi nhiều nữa, khởi động xe đi mất.

Tiếng ô tô càng xa dần, thôn Ninh Hóa chìm đắm hoàn toàn trong sự tĩnh lặng. Bảy giờ tối, mặt trời đã xuống núi, chỉ còn lại một ít màu ráng đỏ ánh trên những quầng mây. Những ngọn đồi phía trước được mạ lên một lớp màu xanh xám nhợt nhạt thiếu sức sống khi mặt trời khuất núi, trông tiêu điều, nhưng thật ra nó cũng mang một vẻ đẹp riêng.

Vương Nhất Bác chậm rãi bước từng bước, đi một lúc, cậu cũng đến được trước cửa đường hầm thông vào mộ thất.

Cũng không biết tại sao, nhìn cửa đường hầm trước mặt, Vương Nhất Bác lại không dám bước vào, ngón tay run nhè nhẹ như chẳng biết nên làm gì cho phải. Vương Nhất Bác liếm liếm môi, siết chặt nắm tay, cố gắng khiến mình bình tĩnh lại, nhưng có vẻ không có mấy tác dụng.

Nhịn không được phải tự phì cười giễu cợt mình, rõ ràng có gì đâu mà phải căng thẳng như thế, nhưng nghĩ đến người ấy đang ở trong kia, nghĩ chỉ chốc nữa cậu sẽ gặp lại được, Vương Nhất Bác lại dâng lên một cảm giác hồi hộp rối ren.

Người ta hay nói 'cận hương tinh khiếp', nhưng Vương Nhất Bác lại không biết, hóa ra đi gặp người mình yêu cũng sẽ có cảm giác như thế.

(*) Cận hương tình khiếp: lâu không trở về quê, đến gần quê nhà lại cảm thấy hồi hộp lo lắng

Lắc lắc đầu, Vương Nhất Bác hít một hơi thật sâu, mới nâng chân bước đến từng bước.

Còn chưa vào đêm, quỷ quái trong mộ chưa xuất hiện nhiều lắm, huống chi trên người Vương Nhất Bác mang theo ngọc bội của Tiêu Chiến, nên những quỷ hồn càng tránh xa cậu.

Đi qua đường hầm, bước vào hành lang, tiếng bước chân Vương Nhất Bác vang vọng rõ ràng trong mộ thất.

Nương ánh đèn, Vương Nhất Bác nhìn chăm chú cánh cổng đại môn cách đó không xa, tim đập càng lúc càng nhanh, bước chân không biết khi nào cũng nhanh hơn chút, thẳng đến khi đứng trước địa môn, nhìn một chữ ' Mặc' trên tấm bảng trước cánh cổng cẩm thạch trắng sừng sững, Vương Nhất Bác run rẩy trong lòng.

Ngón tay nhẹ nhàng chạm vào cửa đá, bần thần một lúc lâu Vương Nhất Bác mới gọi:

"Chiến...... Em về rồi......"

Vương Nhất Bác không biết, giọng nói của mình đang run rẩy, thể kìm nén sự dao động, Tình cảm sâu đậm trong lời nói tràn ra khỏi những con chữ, chạm đến trái tim Tiêu Chiến.

Ngồi trước bàn đá đọc sách, Tiêu Chiến nhìn quyển sách trên tay, lòng chợt dâng lên một sự hoảng hốt.

Tiêu Chiến có thể cảm giác được ai bước vào lăng mộ, kể cả khi Vương Nhất Bác không mang ngọc bội, y cũng cảm nhận được Vương Nhất Bác ngay khi cậu vừa tiến lên núi. Y nhận ra hơi thở của Vương Nhất Bác, biết cậu nấn ná trước cửa đường hầm một lúc lâu mới vào, y cũng cảm giác được Vương Nhất Bác càng đến địa cung càng bước mau, vốn lúc đầu thấy cậu có chút buồn cười, nhưng khi cảm giác được lúc Vương Nhất Bác nhẹ nhàng chạm vào cửa địa cung, Tiêu Chiến lại thu lại nụ cười. Cái chạm lên cửa đá, nhẹ nhàng và cẩn thận như lúc cậu chạm vào lưng y, mang theo một sự ái muội khó giải thích.

Mà khi y nghe thấy mấy chữ ngắn ngủi của Vương Nhất Bác kia, tâm đang tĩnh tâm lại bị lời nói đó thổi lên một gợn sóng.

Tựa như lúc y còn ở Thái Tử phủ, thấy hồ sen trong hoa viên có làn gió thổi qua, mặt hồ gợn lên lăn tăn từng cơn sóng nhỏ.

Rõ ràng Vương Nhất Bác cũng chỉ đi một đoạn đường, nói một câu, nhưng lại làm Tiêu Chiến y hoàn hoàn toàn toàn nhìn thấu tâm tư suy nghĩ của cậu.

Quyển sách trên tay Tiêu Chiến, từ lúc cảm nhận được hơi thở của Vương Nhất Bác, cũng chưa được lật thêm một trang nào......

Nhận ra điều đó, ánh mắt Tiêu Chiến hơi tối lại.Y bực bội đứng lên, ném quyển sách xuống bàn. Tiêu Chiến phất phất tay, cổng đại môn ngay lập tức mở ra.

Cánh cửa đá chầm chậm chuyển động, Vương Nhất Bác bước lui hai bước, chờ cổng mở hết, cậu mới bước vào mộ thất.

Nhìn quét mộ thất một vòng, cuối cùng ánh mắt chặt chẽ dán vào chiếc bàn đá bên trái mộ thất, vì Tiêu Chiến đang đứng ở nơi đó.

Vẫn giống như trong trí nhớ, cổ phục gấm hoa, một cây trâm ngọc khảm rồng vàng búi lấy mái tóc đen tuyền, khóe miệng cong cong, cặp kia đào hoa vận càng là tràn đầy ý cười, một tay chắp ra sau lưng, đứng thẳng, tràn đầy uy nghiêm của bậc đế vương, chỉ là...... Không biết vì sao, Vương Nhất Bác lại cảm giác được một chút xa cách.

Tiêu Chiến chỉ cười nhìn Vương Nhất Bác, không bước về phía cậu, tựa như đế vương đang tiếp kiến đại thần, nhìn như ôn hòa lại chẳng hề thân cận.

Ánh mắt đầy mong chờ của Vương Nhất Bác chợt ảm đạm đi.

Chớp chớp mắt, Vương Nhất Bác khe khẽ thở dài, cũng phải, Tiêu Chiến từ trước đến nay đều nhìn cậu như thế, Vương Nhất Bác cũng hoàn toàn không kỳ vọng trong khoảng thời gian này có thể có gì thay đổi..

"Có vẻ......." Tiêu Chiến cười liếc mắt đánh giá Vương Nhất Bác một cái, "Hoàn hảo không bị gì trở về?"

Thấy Tiêu Chiến hỏi chuyện, lại không muốn tiến về phía cậu lấy một bước, Vương Nhất Bác nâng mắt lên nhìn thẳng y một lúc lâu, sau đó cũng cười theo,

"Ừm, vẫn lành lặn."

Câu trả lời của cậu làm chân mày cong cong của Tiêu Chiến nhẹ nhướng lên. Trên người Vương Nhất Bác nồng nặc mùi nước thuốc, sao có thể không bị thương. Y là quỷ hồn, càng mẫn cảm rất nhiều với người sống, sắc mặt tái nhợt Vương Nhất Bác và mùi máu như thế không thể nào không bị thương.

Rõ ràng là đang nói dối.

Rõ ràng chỉ là thuận miệng hỏi một câu, Vương Nhất Bác trả lời thế nào, đáng lẽ y phải không để tâm mới đúng.

Nhưng, giờ phút này...... Y lại cảm thấy trong lòng như có thứ gì gõ vào, làm y cảm thấy không được thoải mái.

Trong lòng khó chịu, Tiêu Chiến xé rách tấm mặt nạ cười ôn hòa, hừ một tiếng, "Sắc mặt tái nhợt, chân bước không xong, này là hoàn hảo không bị sao à? Vương Nhất Bác, không ngờ ngươi cũng biết nói dối."

Nghe Tiêu Chiến nói như thế,Vương Nhất Bác càng khó chịu trong lòng. Cậu nhíu chặt mày nhìn thẳng Tiêu Chiến, nói: "Thế sao đã biết rõ em bị thương còn muốn hỏi lại, tại sao lại muốn hỏi lại? Chẳng lẽ không phải hỏi để xã giao lịch sự thôi sao? Em nói thế nào, em thật sự ra sao là chuyện của em. Dù em có bị thương anh cũng không thèm để ý mà đúng không?"

Vừa nói xong, Vương Nhất Bác hối hận ngay lập tức, nếu Tiêu Chiến không thèm để ý, thì chắc chắn không nhờ Khúc Chí Văn đi giúp đỡ, cho dù xem như y không muốn Vương Nhất Bác chết vì còn cần giúp y điều tra rõ chuyện của Đại Tự, thì cũng là y quan tâm đến cái mạng của Vương Nhất Bác cậu.

Vương Nhất Bác cũng do lòng đang tràn đầy tình cảm mà nhung nhớ, lại bị người này lạnh lùng nên mới đau khổ bật thốt ra như thế. Rõ ràng, Tiêu Chiến không có lý do gì,cũng không có nghĩa vụ gì phải chịu trách nhiệm cho tình cảm của Vương Nhất Bác ....

Không biết nên nói gì tiếp theo....

Vương Nhất Bác sau khi bùng nổ thì lại im lặng, làm Tiêu Chiến không nhịn được, dời mắt sang chỗ khác.

Sinh thời y làm tổn thương tâm người khác rất nhiều, nhưng y cũng không để ý lắm, càng cảm thấy không sao cả. Nhưng mà Vương Nhất Bác lại không giống như thế, khi Tiêu Chiến ý thức được câu nói của y tổn thương cậu, lòng y lại không thể 'không sao cả'......

Không giống Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến biết rõ kết cục của mình như thế nào, y lý trí hơn Vương Nhất Bác, cũng tự khắc chế hơn cậu. Những thứ không thể chạm vào không được, chỉ có chấm dứt, Tiêu Chiến luôn hoàn thành tốt công việc đó, và cũng chưa bao giờ y để tình cảm áp đảo lý trí.

Nhưng mà, giờ phút này, Tiêu Chiến như bị nỗi buồn lan tràn của Vương Nhất Bác kia ảnh hưởng.

Tiêu Chiến lại bắt đầu hoảng loạn trong lòng, đây là một cảm xúc y chưa bao giờ có, loại hoảng loạn bối rối hòa trộn một nỗi buồn thấu xương và tuyệt vọng dâng lên trong tim, có lẽ là bởi vì y thấy rõ ràng con đường phía trước......

Một người, một quỷ...... Có tương lai gì......

Tiêu Chiến nhắm mắt, nói ra một câu nhẹ như tiếng thở:

"Cũng không phải không thèm để ý......"

Ngắn ngủn sáu chữ cái như gió xuân thổi qua khe núi, hơi hơi rung chuyển rồi lại chấn động lòng người......

./.

Chương 73
Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Cũng không phải không thèm để ý......

Câu nói nhẹ như tiếng thở này khác với những câu mọi ngày Tiêu Chiến hay nói, thiếu chải chuốt, ít hoài nghi.

Vương Nhất Bác cũng không biết sao mình có thể nghe được. Cậu mơ hồ có thể cảm giác được cảm xúc phức tạp trong giọng nói của Tiêu Chiến, nhưng cậu lại không rõ nó là gì.

Bỗng nhiên cảm thấy một nỗi bi thương lan tràn khắp cơ thể, khiến trái tim Vương Nhất Bác lại đau xót, cậu bước nhanh đến trước mặt Tiêu Chiến.

Nhìn chăm chú Tiêu Chiến nói xong câu kia cũng không buồn liếc mắt nhìn cậu lấy một cái, Vương Nhất Bác luống cuống.

"Em... em không biết em đang nói gì nữa......"

Vương Nhất Bác nắm lấy tay Tiêu Chiến trong cơn bối rối, đôi tay kia thật lạnh lẽo. Tay Vương Nhất Bác vào đông cũng sẽ đông cứng ngón tay vì lạnh, nhưng vẫn khác bàn tay Tiêu Chiến, hai tay y dài và đẹp, nhưng là lại lạnh băng không hề có sức sống......

Cảm xúc như thế càng khiến trái tim Vương Nhất Bác hụt hẫng, nó làm cậu cảm nhận được, dù cậu có nắm chặt lấy y như thế nào, cũng sẽ không thể bắt lấy được gì, giống như chạm vào hư không, nhắc nhở Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến ở một thế giới khác với cậu......

Nghĩ vậy, Vương Nhất Bác không thể không siết chặt bàn tay Tiêu Chiến hơn.

"Em không khống chế được bản thân, nếu có thể lý trí một chút, nếu có thể tỉnh táo hơn một chút, em sẽ phải không đến gần anh nữa, phải cách xa anh ra, càng xa càng tốt mới đúng."

Câu nói của Vương Nhất Bác kéo Tiêu Chiến ra khỏi luồng suy nghĩ của mình. Hơi hơi nheo đôi mắt đào hoa, Tiêu Chiến giống như mọi ngày, cất giọng nói mang hơi hướm châm chọc: "Giờ vẫn chưa quá muộn để cách xa đâu."

Nói xong, Tiêu Chiến cong môi, lặng lẽ lùi lại, muốn rút tay về, nhưng nào biết Vương Nhất Bác nắm quá chặt. Nhận thấy Tiêu Chiến muốn thoát ra, cậu vội bước lại gần giơ tay ôm chầm lấy y.

Cái ôm đột ngột làm đôi mắt Tiêu Chiến không khỏi tối lại. Y làm hoàng đế gần mười năm, thậm chí trước khi là hoàng đế, y cũng là Lâm gia hoàng tử thiên kim vạn trọng, bừa bãi cả đời, cũng chẳng có ai dám không màng cảm thụ của Tiêu Chiến mà ngang nhiên xâm nhập vào thế  giới của y như Vương Nhất Bác cả, càng chưa từng có người dám can đảm cưỡng bách y như thế...

Tiêu Chiến nâng tay lên muốn đẩy Vương Nhất Bác ra, nhưng không biết có phải do đụng phải miệng vết thương của Vương Nhất Bác hay không, Vương Nhất Bác chợt rên lên khe khẽ, làm Tiêu Chiến phải khựng lại.

Đang ôm chặt lấy Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác cũng biết y muốn đẩy cậu ra, chỉ là không khéo tay Tiêu Chiến tay vô tình chạm đến chỗ bị thương bên hông, hơi đau đớn làm Vương Nhất Bác theo bản năng hít hà một chút, nhưng cậu lại phát hiện vì cậu bị đau nên Tiêu Chiến không đẩy cậu ra nữa.

Tóc của Tiêu Chiến nhẹ vuốt qua chóp mũi Vương Nhất Bác, cậu nhấp nhấp miệng, cả hai cao xấp xỉ nhau, cậu đơn giản thả lỏng  cơ thể, nhẹ nhàng tựa cằm lên vai Tiêu Chiến.

Cảm giác được cơ thể Tiêu Chiến hơi sượng sùng, Vương Nhất Bác đang gác cằm lên vai y khẽ cong môi cười kín đáo...

Tiêu Chiến từ nhỏ đã ở trên đỉnh tầng mây.Quen với địa vị cao, đương nhiên sẽ không thích có người đối nghịch với mình, có lẽ......nếu cậu đổi phương thức tiếp cận...... Tiêu Chiến sẽ không kháng cự nữa?

"Ahhh――! Đừng nhúc nhích, đau quá."

Tuy rằng cậu cũng không đau lắm......

Nhưng mà đúng là Tiêu Chiến vì Vương Nhất Bác nói như thế mà không giãy ra nữa, cậu nghe y thở dài một tiếng nhẹ.

Hành động của Vương Nhất Bác thực sự làm Tiêu Chiến dở khóc dở cười, sao y lại không biết Vương Nhất Bác đang giả vờ, nhưng vẫn cho phép Vương Nhất Bác ôm, trong đó ít nhiều cũng là vì cảm xúc trong lòng mà y đang cố gắng dằn lại đó......

Y không phải người sống, là quỷ hồn, đương nhiên cảm giác được miệng vết thương của Vương Nhất Bác ở đâu, cũng biết động tác của mình không chạm vào đấy, nhưng khi nghe Vương Nhất Bác xuýt xoa, trái tim y vẫn thắt chặt lại.  Đời y tuy không dài, nhưng vì vị trí mà gặp quá nhiều người...... Những người đó tuy cũng ngưỡng mộ ngoại hình của Tiêu Chiến, nhưng lại khác hẳn với Vương Nhất Bác, Vương Nhất Bác này...... luôn chỉ nghĩ đến y từ đầu đến cuối, thậm chí vì y mà lao đầu vào nguy hiểm...... Rõ ràng chẳng có võ phòng thân hay biết thuật pháp, chỉ là một người đọc sách binh thường mà thôi......

Thôi...

Tiêu Chiến nhẹ nhàng nhắm hai mắt

...... Chỉ là một cái ôm thôi..... Cho ôm một chút chắc cũng không sao......

Chỉ là Tiêu Chiến lại không biết, lúc Vương Nhất Bác ôm y, ý cười trên mặt cậu nồng đậm hơn bao giờ hết......

(ultimate skill của bọn niên hạ gâu gâu công: Ăn vạ.

Tỉ lệ thành công 99,99999%)

Không biết nên nói tiếp như thế nào, Vương Nhất Bác đưa tay đẩy gọng kính trên sống mũi, rồi tiếp tục ôm chặt Tiêu Chiến, cứ đúng như thế, không nói gì.

Rất lâu rất lâu......Sự im lặng như vậy làm Vương Nhất Bác sinh ra một ý nghĩ, cứ như thế này được cả đời thì thật tốt quá......

Không khí trong mộ thất không phải quá thông thoáng, nhưng vì lạnh lẽo nên không cảm thấy có chịu. Cả hai đều chẳng nói gì, làm địa cung yên tĩnh lạ kỳ, thậm chí có thể nghe được vang vọng xa xa tiếng nước tí tách rơi xuống những phiến đá..

Đại mộ của Tiêu Chiến thât sự rất đẹp. Không biết lúc đó tuyển thợ nào giỏi đến như thế,  trang hoàng mộ thất đẹp như vậy. Vương Nhất Bác hơi hơi ngẩng đầu nhìn trần mộ. Lần đầu bước vào đây mấy tháng trước, cảm giác đầu tiên của Vương Nhất Bác là tuy ảm đạm nhưng cũng không quá lạnh lẽo như những mộ thất khác. Đó là bởi vì những bức bích họa sắc màu rực rỡ và những loại đá quý được khảm trên đấy.

Theo lý thuyết, thông thường những bích họa chôn trong lòng đất hơn ngàn năm, nếu tiếp xúc với không khí bên ngoài sẽ biến chất và bay màu nhanh chóng, nên các nhà khảo cổ học mỗi lần vào mộ đều sẽ mang máy ảnh nhanh chóng chụp lại hiện trạng ban đầu.

Nhưng mà những bức họa trong lăng Tiêu Chiến này hình như hằng bị ảnh hưởng chút nào.....

Không biết năm đó là ai khảm lên những loại đá quý màu ấm này, là ai đã dùng những biện pháp độc đáo nào để giữ lại màu cho các bức bích họa.....

Nghĩ đến đây, Vương Nhất Bác chợt sinh ra một cảm giác ganh tị......

Cậu cũng muốn tặng cho Tiêu Chiến thứ gì đó......

Nhớ đến cây trâm ngọc bích đen trong balo mình, Vương Nhất Bác không nhịn được liếc mắt nhìn đỉnh đầu Tiêu Chiến, tóc y thẳng dài đen nhánh, đỉnh đầu búi một cây trâm ngọc trắng chạm rồng, nhìn đơn giản, lại tràn đầy khí phách Đế vương. Vương Nhất Bác có thể nhận ra giá trị cổ vật, cây trâm trông có vẻ đơn giản kia của y, liếc mắt một cái cậu cũng biết nó quý giá đến nhường nào...... Cũng không biết tặng Tiêu Chiến cây trâm đen như mực kia, y có thích hay không nữa...

Khẽ thở dài một hơi, Vương Nhất Bác vùi đầu vào hõm vai Tiêu Chiến, hơi thở lạnh buốt phả vào mũi cậu. Không hiểu sao, Vương Nhất Bác cảm thấy người trong vòng tay mình có một mùi hương nhàn nhạt, không biết có phải ảo giác hay không, nhưng mùi thơm tuy rất nhẹ, lại làm Vương Nhất Bác đắm say.

Nhịn không được nghiêng đầu khẽ ngửi, mùi hương dường như nồng hơn, từng chút từng chút bay vào mũi  Vương Nhất Bác, truyền vào trong tim, khắc sâu trong lòng......

Dường như có gì đó đã tràn đầy trong tim, Vương Nhất Bác siết chặt cánh tay, nhắm hai mắt hôn lên thái dương Tiêu Chiến.

"Vương Nhất Bác!"

Thái dương phả hơi thở nóng rực làm Tiêu Chiến phải gằn giọng quát khẽ.

Dán sát nhau như thế, Vương Trinh dĩ nhiên cảm nhận được Tiêu Chiến đang khẽ giãy như muốn thoát ra. Cậu vội vàng xụi lơ cơ thể dựa vào Tiêu Chiến, 'yếu ớt' nói:

"Đừng nhúc nhích đừng nhúc nhích, hông còn đau lắm, nếu động miệng vết thương nứt ra thì không ổn đâu."

Ôm cũng ôm lâu lắm rồi, Tiêu Chiến cũng hết kiên nhẫn, hừ lạnh nói: "Vậy còn chưa chịu thả tay ra, đi tìm đại phu thăm bệnh? Ôm như vậy trị bệnh được à?"

Cũng biết Tiêu Chiến đã biết mình giả vờ, nhưng Vương Nhất Bác vẫn không muốn buông ra, khó khăn lắm mới được ôm một cái, giờ mà thả tay ra thì không biết khi nào mới có thể ôm lại người này vào lòng ngực.

Vương Nhất Bác không trả lời, im lặng một lúc lâu, mới nhỏ giọng nói: "Không bỏ, cả đời cũng không bỏ."

Lời Vương Nhất Bác làm Tiêu Chiến ngẩn người trong một cái chớp mắt. Xuyên qua vai cổ Vương Nhất Bác, nhìn cánh cổng cẩm thạch trắng, hoa văn điêu khắc bên trên giống hệt với hoa văn trên cửa cung điện sinh thời của y, nhưng phương hướng lại khác.....

Lúc sống hướng thiên, chết rồi hướng địa.....

"Cả đời?" Giọng Tiêu Chiến chợt lạnh đi rất nhiều, "Ngươi tất nhiên là có được cả đời, mà cả đời của ta đã hết từ ngàn năm trước rồi."

Giọng nói Tiêu Chiến lạnh lẽo vô cùng, nếu người khác nghe thấy, chắc chắn sẽ phải toát mồ hôi lạnh, vì dù sao đây cũng là giọng của quỷ hồn......

Chỉ là, Vương Nhất Bác lại không phải 'người khác', lời của Tiêu Chiến chỉ làm lòng cậu ẩn ẩn đau.

"Em nghĩ tới, em nghĩ tới hết rồi. Bất sinh bất diệt trong mộ này không phải là ân huệ...... Em không biết phá trận pháp này, mà cũng không muốn làm, nếu phá trận không biết tiếp theo là gì? Anh đầu thai chuyển thế hay là hồn phi ph......"

Từ đó Vương Nhất Bác không muốn nói ra, càng không muốn nó xảy ra, khựng lại một chút, Vương Nhất Bác tiếp tục nói: "Nếu muốn tốt cho anh, lẽ ra em phải giúp anh ra khỏi Đại mộ này, nhưng mà...... Em không thể tưởng tượng được cảnh anh chẳng còn nhớ đến em, em càng không thể tưởng tượng sẽ mất đi anh. Giống như anh nói, em không thể biết được kiếp trước em ở bên ai, càng không thể biết được khi chuyển kiếp rồi anh sẽ ở bên ai, em không chấp nhận được, cũng không muốn nghĩ đến! Nên thà chẳng bằng em ở lại đây, ít nhất anh còn nhớ em, ít nhất em còn có thể ở gần bên anh!"

Vương Nhất Bác kích động, hơi buông Tiêu Chiến ra, cậu kéo tay y lại, nhìn chăm chú vào đôi mắt y, rành rọt nói: "Chuyến đi Bình Dao này, cũng coi như là thoát chết trong gang tấc. Rất nhiều lần em nghĩ em phải chết ở đó rồi, nhưng em không muốn dù chỉ là nghĩ đến, nên em tìm mọi cách để sống sót, ít nhất, không phải chết trong đại mộ đó...... Tiêu Chiến, anh biết vì sao không?"

Tiêu Chiến mơ hồ đoán được Vương Nhất Bác muốn nói cái gì, y nhíu mày, "Ta không muốn đoán,"

Nhưng y còn chưa nói xong, Vương Nhất Bác đã cắt lời:

"Đó là vì! Nếu chết, em thà chết ở đây, như vậy, em có thể ở bên anh. Mười năm, trăm năm, ngàn năm...... Vẫn luôn ở bên anh..... Chỉ là em còn tiếc nuối một chuyện, vì đã hứa với một người bạn phải biết được tất cả sự thật mới được đi xuống gặp cậu ấy."

"Không từng trải qua cái chết cận kề như thế, em cũng không biết rằng em yêu anh nhiều đến thế nào.... Em thích lịch sử, thích khảo cổ, thích chạm vào quá khứ bí ẩn từ đôi tay, đôi mắt này, nhưng mà...... em yêu anh nhiều hơn....."

Yêu là một từ thuận miệng vừa nói, rất đơn giản, nhưng rất ít người có thể thốt ra từ đó từ trong trái tim......

Tình yêu của Vương Nhất Bác sâu nặng đến mức Tiêu Chiến không thể phủ định, càng không thể nói ra câu từ chối, không chỉ vì Vương Nhất Bác nghiêm túc, còn bởi vì hình như chữ đó trong miệng Vương Nhất Bác thốt ra, làm trái tim y rung động mất rôi.....

Lần đầu tiên Tiêu Chiến không lảng tránh ánh mắt Vương Nhất Bác, nhưng cũng không trả lời, chỉ khẽ nắn nắn bàn tay Vương Nhất Bác đang cầm chặt cánh tay mình, mỉm cười hỏi:

"Hôm nay là ngày mấy tháng mấy?"

Không biết vì sao Tiêu Chiến lại hỏi như vậy, nhưng động tác nhỏ của Tiêu Chiến kia làm Vương Nhất Bác vui vẻ trở lại: "Hai mươi tháng chín âm lịch."

"Hai mươi tháng chín.... là qua Hàn lộ rồi...... Thời tiết cũng đang thay đổi.....

"Ừm, trời bắt đầu lạnh rồi......"

Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác, cười cười không nói gì, bước thêm một bước nhẹ nhàng dựa vào vai cậu......

"Ta nhớ, ngày 29 tháng 9 là sinh nhật của ta....."

Tác giả rằng: Chuyện yêu đương từ từ mới thấm....

Bác-ume đúng kiểu lù khù vác cái lu mà chạy trong truyền thuyết nè =]]]]]

(chin nhỗi pi sà vì nói pi sà là cái lu)

Chương 74
Chuyển ngữ: Andrew Pastel

[PHÊN NGOẠI] Thất Tịch

Editor note nhẹ: Bối cảnh Đại Tự, pi sà lúc này chưa lên ngôi.

.

Ngày bảy tháng bảy, lễ Thất Tịch.

Tương truyền, mỗi đêm Thất tịch, là lúc Chức Nữ gặp lại Ngưu Lang trên cầu Ô Thước. Ngày này, nữ tử trên nhân gian sẽ cầu xin các nàng tiên ban cho trí tuệ, tài năng và nhân duyên mỹ mãn.

Kinh đô xa hoa của Đại Tự, Trung Đô Thành, càng náo nhiệt hơn cả.

Xe vàng kiệu ngọc nối đuôi nhau chạy ngang dọc các con đường, tiếng chuông chiều ngân vang khắp các ngõ hẻm.

Ngày thường Trung Đô đã rất náo nhiệt, huống chi là Lễ Thất tịch được nữ nhi yêu thích – lễ hội cầu cho một mối nhân duyên tốt, kỳ vọng có một cuộc tương ngộ một đấng lang quân như ý giống như trong các vở tuồng vở kịch. Nữ nhi các nhà mấy ngày trước đã chuẩn bị kỹ càng những mâm hoa quả và các lễ vật khác cho đêm lễ này, để cầu bình an, hạnh phúc...

Nhưng những chuyện này không phải là cái quan trọng nhất với các nữ nhi, phần mà họ hào hứng nhất đó là khi màn đêm buông xuống, ra sông Minh Huyên thả những chiếc đèn hoa đăng, và nếu gặp được chàng trai nào mình thích, có thể trao túi tiền vải mình tự làm cho người đó.......

Cũng coi như là dịp cho những nữ hài có thể buông thả một chút.

Thành Trung Đô rất lớn, có thể chứa đến mấy chục vạn người, và được chia thành Quách Thành, Cung Thành và Hoàng Thành.

Bên ngoài Quách Thành có mười hai cổng thành, Cung Thành nằm ở giữa phía bắc của Quách Thành, và Hoàng Thành nằm ở phía nam của Cung Thành. Giữa Cung Thành và thành phía bắc có một con phố nhỏ.

Cung Thành, Hoàng Thành tất nhiên không náo nhiệt bằng Quách Thành, đương kim thiên tử Tam hoàng tử, cũng là Tuyên Lâm Điện hạ, dĩ nhiên cũng đã gọi vài bằng hữu thân thiết đến tửu quán nổi danh nhất đô thành uống rượu.

Tuyên Lâm điện hạ là người như thế nào? Không lấy bổng lộc mỗi năm đi lập phủ, mà là lấy quân công để lập vương, đây là người đầu tiên trong vương triều này làm được, cũng là người mà Đông Cung Thái Tử kiêng kị nhất.

Chỉ là, bình dân áo vải thì không quan tâm lắm những chuyện này, chỉ nghe đồn rằng: "Tuyên Lâm Điện hạ văn thao võ lược, được lòng quần thần, mang binh đi Bắc phạt bảo vệ biên cương bá tánh. Khuôn mặt lại rất tuấn lãng, dáng người cao ráo, một đôi mắt đào hoa cười như không cười, làm tất cả tiểu thư đài các khắp kinh thành không muốn lấy chồng, đêm đêm thao thức tương tư đến......"

Tuyên Lâm Điện hạ uống rượu với bằng hữu ở tửu trang lầu ven sông, nghe những tin đồn chẳng biết bắt nguồn từ đâu trong dân chúng, cánh tay đang cầm chén rượu đưa đến môi chợt khựng lại, nhẹ lắc lắc đầu bật cười nói:

"Ta cũng không biết các tiểu thư quan gia nhớ nhung ta đến thế, nếu biết được, sao ta có thể để nữ nhi các nàng hao tổn tinh thần như vậy được?" Lời bông đùa tùy tiện làm mỹ nhân trong lồng ngực y bật cười lên khanh khách.

"Người tất nhiên là không biết." Mỹ nhân mặc thúy yên sam, váy rũ thêu hoa cỏ, thân khoác áo thúy yên mỏng, 'kiên nhược tước thành, yêu nhược ước tố, cơ nhược ngưng chi, khí nhược u lan' (*), hai vai trần trắng tuyết lộ ra, xứng với hàng chân mày xinh đẹp tựa như vui lại tựa như đang ưu sầu, càng toát nên vẻ kiều mị thướt tha, tuy là nam tử, nhưng dáng vẻ mỹ mạo như vậy thật sự rất hiếm người có được.

(*)Vai như vót đẽo thành, Eo như lấy dải lụa thắt lại. Làn da trắng mịn màng, Hơi thở thơm như hoa lan. Này là mấy câu thơ tả vẻ đẹp của nữ thần sông Lạc trong bài Lạc Thần Phú của Tào Thực.

"Thế à?" Âm cuối khẽ cao lên, Tiêu Chiến nhướng mày, cúi đầu nhìn tiểu quan (trai bao) xinh đẹp trong lồng ngực, đôi mắt đào hoa càng cong lên: "Trà Nhi đang ghen đó à?"

Thành Trung Đô tất nhiên không thiếu quan gia, thiếu gia, nhi tử của các thương nhân giàu có, Thủy Thanh Trà này chính là tiểu quan có tiếng nhất các kỹ viện ở thành tây Trung Đô, có tiền cũng chưa chắc được gặp, nhưng lại ít có người biết được, mỹ nhân này lại là 'nhập mạc chi tân' của Tuyên Lâm Điện hạ.

(**)  Những người có quan hệ 'kéo rèm' bí mật với người khác.

Dáng vẻ của Tuyên vương điện hạ chỉ nhìn cũng đã đủ động tâm, huống chi là lúc y đang trêu chọc nhẹ nhàng như thế, đôi mắt đào hoa rũ nhìn mình, một tiếng gọi 'Trà Nhi' tự nhiên làm tiểu quan nhi đỏ ửng hai gò má, lại càng thêm diễm lệ.

Thủy Thanh Trà cũng không trả lời, chỉ khẽ hừ một tiếng, thẳng thân mình giả vờ giận lẫy.

Mỹ nhân định ngồi thẳng dậy, Tiêu Chiến cười khẽ, kéo mỹ nhân về lại trong lồng ngực, lại trêu đùa dây dưa một lúc, mới cầm chén rượu  tiếp tục đối ẩm (nhậu) với hai bằng hữu đang ngồi bên cạnh đang xem kịch vui.

"Lâm gia có mỹ nhân trong lồng ngực dĩ nhiên đã vui vẻ rồi, tiểu thư khác có cảm mến hay không sợ là cũng không cần phải quan tâm."

Người cất lời là trưởng nam (con trai cả) của Ninh Thừa tướng, Ninh Vân Trạch, từ nhỏ đã thân thiết với Tuyên Lâm điện hạ cũng là Tam hoàng tử, nên cũng không sợ đắc tội, thoải mái cười vang, "Nhưng mà cũng không phải bá tánh thiên hạ đồn đãi vô căn cứ, ngày hôm trước chẳng phải nữ nhi nhà Binh Bộ Thượng Thư cũng vì tương tư Người mà tự đả thương mình sao? Cũng không biết hôm nay có ra bờ sông thả đèn không nữa."

Nhắc tới nữ nhi nhà Binh Bộ Thượng Thư, Tiêu Chiến cũng không nhịn được cong môi cười cười, nữ hài kia năm nay vừa lên đôi tám, vừa đủ tuổi lấy chồng, vốn đã đính hôn, nếu đầu tháng năm y không trêu chọc vài câu, thì lúc này nàng đã về nhà chồng rồi. (trời ơi pi sà à =]])

"Truyền miệng trong bá tánh, tuy không phải hoàn toàn bịa đặt nhưng vẫn phóng đại quá nhiều, vẫn phải nên cẩn thận." Trương Kính, danh Kính, tự Tín Miểu là người ăn nói nghiêm túc nhất trong cả ba. Tuy cũng đang được nữ tử hầu hạ bên cạnh, nhưng không quá phóng túng như Tiêu Chiến và Ninh Vân Trạch, nói chuyện rất nghiêm chỉnh. Nhìn như cứng nhắc, nhưng lại không thể phủ nhận tài năng của người này, cặp mắt trông bình tĩnh đó luôn nhìn rõ hết thảy.

Đúng thật như lời hắn nói, Tiêu Chiến quá nổi bật, tại thời điểm này, những lời đồn đãi như 'văn thao võ lược, được lòng quần thần, mang binh đi Bắc phạt bảo vệ biên cương bá tánh' cũng không phải chuyện tốt."

Tiêu Chiến uống hết chén rượu ngon, đôi mắt cong cong nhìn không đoán ra được cảm xúc, "Mỹ nhân trong ngực, hà tất phải nói những lời mất hứng như thế."

Nói đoạn, y quay đầu nhìn dòng sông sáng lấp lánh đèn hoa đăng, cười nói: "Tới đây rồi thì phải ngắm đèn hoa đăng, muốn lên cầu xem thử không?"

Ninh Vân Trạch và Trương Kính thấy ngoài cửa sổ náo nhiệt, cũng nhanh chóng đồng ý.

Người hai bên bờ sông chen chúc xô đẩy, như là toàn bộ nam nữ trẻ tuổi của cả thành Trung Đô đều đổ về đây. Cả ba người đều là giới thượng lưu, nên thu hút rất nhiều ánh mắt của các nữ hài, chỉ là bên cạnh cả ba đều có mỹ nhân đi theo bầu bạn, làm nhiều người tiếc nuối.

Nhưng mà nữ tử trẻ tuổi luôn không thiếu những người bạo dạn và thẳng thắn, thấy cách ăn mặc của Thủy Thanh Trà bên cạnh Tiêu Chiến, cũng đoán được đây chỉ là người của Tần lâu Sở quán, so với nữ tử, nam tử dù có đẹp cách mấy cũng không thể cưới về làm thê thiếp. Nghĩ như vậy, một tiểu cô nương bạo gan bước đến chắn ngang trước mặt Tiêu Chiến.

Cao ngạo mà liếc nhìn Thủy Thanh Trà bên cạnh Tiêu Chiến, nàng hừ một tiếng, rồi đỏ mặt, cố gắng bình tĩnh nhìn thẳng vào Tiêu Chiến, chìa túi tiền trong tay ra "Cho ngươi, ngươi cưới ta đi!"

Tiêu Chiến buồn cười nhìn nữ hài tử trước mắt cũng chỉ khoảng mười ba mười bốn, cũng không nói lời nào, chỉ cong lưng, nhìn nữ hài tử, cười nói: "Ngươi nói...... Muốn ta cưới ngươi?"

Tiêu Chiến tới gần làm nữ hài tử đỏ bừng mặt, lắp bắp không nói lên lời, can đam lúc nãy hóa thành mây khói bay đi mất.

Tiêu Chiến cười vài tiếng, chỉ xoa đầu tiểu nữ hài một cái rồi lại cùng bằng hữu bước tiếp về phía cây cầu.

Đến khi nữ hài sự tỉnh, Tiêu Chiến đã biến mất ở trong biển người......

Đầu cầu hai bên bờ sông nam nữ trẻ tuổi càng nhiều, Vương Dung Thuận nhìn những nữ tử đi ngang qua, vội vàng vỗ vỗ bả vai Tứ đệ nhà mình:

"Nè nè! Túng Hoàn, ngươi nhìn xem mấy nữ nhi kia thế nào, ta nhìn cũng không tệ lắm, nếu ngươi ưng, ta nhờ tẩu tẩu ngươi đi dạm hỏi xem."

Vương Túng Hoàn thở dài một hơi, "Đây là Thất tịch, đại ca à, trên tay các cô nương kia đều chẳng có túi tiền, có lẽ đã trao cho người trong lòng rồi."

"Hừm! Ngươi đã 22 rồi, lại còn chưa chịu thành gia? Cha mẹ chết sớm, ta lo lắng cho ngươi, thu xếp cho ngươi còn không vui? Lúc ta bằng tuổi ngươi, Tiểu Xuân đã năm tuổi rồi!"

(y như mẹ toy: lúc tao bằng tuổi mày tao đã đẻ mày)

"Không phải ta còn không có quyết định này sao?" Hắn đọc sách sử, tất nhiên tương lai còn muốn đi du học. Đúng là đã từng có ý định thành thân, nhưng sau lại lại phát hiện, nếu du học, thì không thể dìu già dắt trẻ, hay bỏ lại thê nhi ở nhà chịu khổ được, chi bằng không thành thân...... Dù sao chí hướng đời này của hắn cũng chỉ là muốn biên soạn lấy đoạn lịch sử triều đại này...

"Giờ chưa quyết định thì định khi nào mới quyết? Cả ngày cứ ôm những sách vở đó xem, không chỉ không thể khảo công danh, còn chậm trễ chuyện kết hôn đại sự nữa! Đọc sách mắt sẽ càng ngày càng kém, cũng không biết sau này ngươi sẽ ra sao nữa!"

"Đó là sách sử, không ph......"

"Đừng có nói này nói kia! Ta không biết những cái đó! Ta......"

Nhưng Vương Dung Thuận còn chưa nói hết câu, đầu cầu phía trước vang lên những tiếng hô:

"Cứu! Có người rớt xuống sông!"

Vương Túng Hoàn theo tiếng kêu chạy lên phía trước, quả nhiên giữa con sông ngập tràn đèn hoa đăng có một người giãy giụa cầu cứu, hiển nhiên không biết bơi, đang dần chìm xuống!

Mặc kệ đại ca nhà mình đang nói dở điều gì, Vương Túng Hoàn lập tức cởi áo ngoài và giày vớ, nhảy xuống sông. Xa xa nhìn không rõ, thấy thanh y hắn còn tưởng rằng là đây là một cô nương, đến khi lại gần túm được người này lên mặt nước, hắn mới phát hiện đây là một nam tử mỹ mạo, trên người còn có mùi hương.

Dù không đi qua những lầu quán thế này, Vương Túng Hoàn cũng đoán được thân phận người này.

Nhưng mà cứu người thì không phân biệt những chuyện này, Vương Túng Hoàn sau khi kéo được người này về lại bờ sông, hắn cũng mệt lả, vì nam tử dù gì cũng nặng hơn nử tử rất nhiều, dù người này trông mảnh khảnh.

Sau khi Vương Túng Hoàn ổn định lại nhịp thở, thấy người này hình như sặc nước, liên tục ho khan, hắn định vươn tay vỗ vỗ lưng giúp, nhưng nào biết người này ăn mặc lả lơi, quần áo vốn mặc nửa kín nửa hở, rơi xuống nước cả người ướt dầm dề càng làm lộ ra bờ vai sũng nước, kết hợp với khuôn mặt diễm lệ kia thực sự làm nam nữ đang túm tụm xung quanh đều phải ngây người.

Đương nhiên là ngoại trừ Vương Túng Hoàn.

Cho nên lúc Tiêu Chiến chạy đến thì thấy một cảnh tượng, khi rất cả mọi người đều bị Thanh Thủy Trà ướt đẫm này hớp hồn, thì thư sinh cứu Thanh Thủy Trà này lại chẳng buồn nhìn lấy một cái, thản nhiên ngồi bên cạnh cởi áo trong ra vắt nước......

Tiêu Chiến nhịn không được nở một nụ cười, khiến bằng hữu bên cạnh phải ngạc nhiên liếc mắt một cái.

Không quan tâm hai bằng hữu, Tiêu Chiến tiến lên một bước, bày ra một vẻ công tử nhà giàu nói cảm tạ với Vương Túng Hoàn:

"Bằng hữu rơi xuống, ta và mấy người nữa bị kẹt trong đám đông không thể cứu kịp, hạnh đến quý nhân tương trợ." Tiêu Chiến nói đoạn, đánh mắt sang Thủy Thanh Trà đã đứng lên khoác áo choàng của hai kỹ nữ khác đưa, quay đầu lại, y lại phát hiện thư sinh không bị Thủy Thanh Trà hớp hồn trước mặt này lại đang ngẩn ngơ chăm chú nhìn y như phát ngốc.

Tiêu Chiến cong đuôi mắt, đánh giá thư sinh này, lúc này y mới phát hiện người này trông gầy yếu, nhưng lại cao ngang bằng với y.

Vương Túng Hoàn thấy ánh mắt người trước mặt lạnh đi, còn thấy y chỉ cười cười nhìn mình không nói gì, hắn vội vàng lắc lắc đầu.

Nam tử trước mặt hắn rất anh tuấn, mặc cẩm y viền thiển lam, eo giắt ngọc bội, trông như một công tử nhà giàu, nhưng cặp mắt đào hoa kia nhìn như cười, lại mang theo sự uy nghiêm không thể che giấu, tuyên bố thân phận thiên kim vạn trọng của y..... 

Sực nhớ mình còn đang cởi trần, Vương Túng Hoàn liền mặc chiếc áo còn ướt trên tay vào, bối rối nhìn Tiêu Chiến, "Chuyện nhỏ không tốn sức gì......"

"Túng Hoàn――!"

Nghe được huynh trưởng gọi, Vương Túng Hoàn thở dài rất khẽ một cái, rồi quay đầu lại đáp:

"Ta không sao!"

"Tiểu tử này ngươi được lắm, mang ngươi tới đây tìm vợ, ngươi lại nhảy xuống sông tìm à! Không nghe lão nhân nói, không được xuống con sông này vào ban đêm sao!?"

(đại ca à tìm dc vợ rồi!!)

Con sông này có một truyền thuyết, nói là ban đêm xuống sông sẽ bị vận rủi. Nhưng truyền thuyết cũng có thể được giải thích hợp lý. Nửa đêm xuống sông, đen nhánh, người ta sẽ dễ làm điều ngu ngốc, nên Vương Túng Hoàn cũng không tin truyền thuyết kia.

"Người bị chết đuối hơn trăm năm nay ở sông Minh Huyên còn không nhiều bằng hai con sông ở Kinh Dịch.."

"Câm miệng cho ta!" Còn chưa dứt câu đã bị huynh trưởng ngắt lời, Đam Túng Hoàn cũng hiểu, có những thứ cũng nên có kiêng có lành, cũng không nhiều lời nữa.

Vương Túng Hoàn đảo mắt nhìn nam tử phía trước, lại thấy không biết từ khi nào vị nam tử này đã kéo tiểu quan nhi ủ vào lòng ngực, thấp giọng trấn an. Hắn cứng đờ mặt, chỉ biết mở miệng nói một câu: "Xin từ biệt ở đây."

Tiêu Chiến nghe Vương Túng Hoàn nói, ngẩng đầu nhìn thư sinh trước mặt, gật gật đầu, "Ta tên Tiêu Quân Chi, không biết quý nhân đây nên xưng hô thế nào, đến lúc đó ta chắc chắn tới cửa đáp tạ."

Vương Túng Hoàn lắc lắc đầu: "Không cần phải cảm tạ, một thời gian sau ta rời Trung Đô rồi, ta họ Vương, danh Dung Bác, tự Túng Hoàn, nhưng ngươi có thể gọi ta là...."

Vương Nhất Bác......

Nhưng hai chữ này còn chưa kịp nói ra, thấy người trước mặt cũng chẳng buồn nghe, chỉ chăm chú cúi đầu trêu chọc tiểu quan nhi trong lòng ngực, Vương Dung Bác cũng ngừng lại, không nói nữa.

Nói xong lời này, không muốn ở lâu, Vương Dung Bác và huynh trưởng cũng rời đi.

Chỉ là, khoảnh khắc gặp gỡ đêm đó, đối với một số người nó chỉ thoảng qua như một bản nhạc đệm vô vị trong cuộc đời, thì nó lại càng ngày càng cháy bùng mãnh liệt theo thời gian trong lòng hắn....

Vương Dung Bác lần thứ hai gặp lại người này, là tháng mười sau Thất Tịch. Ngày ấy hắn xách tay nải đang định ra khỏi Trung Đô du học, mà Tuyên Lâm điện hạ diệt phỉ thành công đang khải hoàn hồi triều, người đi đầu đoàn quân là Tiêu Quân Chi ngày ấy......

Vương Dung Bác lấy giấy bút trong tay nải ra ghi chép lại, đây cũng là quyển sách sử đầu tay của hắn vài thập niên sau:

'Tuyên Thân Lâm, danh Chiến, tự Quân Chi......"

Người ta hay nói, nhất kiến chung tình, nhị kiến khuynh tâm, chỉ là không biết tam kiến thế nào... (***)

(***) lần đầu gặp đã yêu, lần hai gặp điên đảo tâm hồn

Thôi thôi,

Vương Dung Bác lắc lắc đầu không dám nhìn người nam nhân khí phách ngẩng cao đầu trên lưng ngựa nữa, khoảng hai mươi năm tới hắn sẽ không quay lại Trung Đô đâu, này một đời sẽ không có lần gặp gỡ thứ ba.....

" Là ai đã lật lại duyên phận kiếp trước, động đến thị phi cõi trần thế.

Chữ duyên có thể trải qua bao nhiêu kiếp luân hồi

Dù cho sử sách đã hóa thành tro bụi

Tình yêu của ta mãi bất diệt "

(Tóc như tuyết – Châu Kiệt Luân)

Chương 75
Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Tiêu Chiến luôn nhẹ nhàng, đôi mắt đào hoa mang theo ý cười nhìn như ôn hòa gần gũi, nhưng bên cạnh y lâu như vậy, Vương Nhất Bác đương nhiên cũng biết nội tâm người này lại cách xa ngàn ngàn vạn vạn dặm.

Rất dễ đến gần, nhưng lại khó có thể gần gũi.

Cho nên, khi Tiêu Chiến nhẹ nhàng dựa vào người cậu, khẽ thở dài, làm Vương Nhất Bác thật sự luống cuống chân tay.

Không đoán được ý nghĩa tiếng thở dài kia, chỉ là tiềm thức cảm thấy đột nhiên hoảng loạn, nhưng khi đầu vai truyền đến hơi thở lạnh lạnh, Vương Nhất Bác lại chợt mừng rỡ như điên.

Giờ khắc này như là đợi lâu lắm, lâu lắm rồi, Vương Nhất Bác không biết vì sao hốc mắt lại đỏ, đôi tay hơi hơi run rẩy giang ra ôm lấy Tiêu Chiến vào lòng. Mà lần này, Tiêu Chiến cũng không đẩy cậu ra.

"209 tháng chín? là chín ngày nữa....... Em nên làm gì đây?"

Vương Nhất Bác nói một câu không đầu không đuôi làm Tiêu Chiến cười khẽ ra tiếng,"Ngươi muốn làm gì? Ta đã chết hơn một ngàn năm, còn cái gì mà chúc mừng sinh nhật."

Nói đến đây, Tiêu Chiến thẳng lưng không dựa vào vai Vương Nhất Bác nữa, nhưng cũng không giãy ra khỏi cánh tay Vương Nhất Bác đang ôm lấy eo y, mà chỉ mặt đối mặt với cậu. Đôi gò má chỉ cách nhau có một tấc, Tiêu Chiến nhướng mày nói:

"Có lẽ ngươi chưa biết, ba ngày sau ngày sinh nhật 29 tuổi của ta, là lúc ta băng hà......"

Lúc nói, Tiêu Chiến vẫn luôn nhìn chăm chú nhìn Vương Nhất Bác,  thấy ánh mắt cậu chợt dâng lên nỗi đau đớn, càng cảm nhật cánh tay đang ôm eo mình càng siết chặt lại hơn..

"Lúc ấy đã xảy ra cái gì? 29...... Anh chỉ mới 29 tuổi mà thôi......" Đang tuổi trẻ, Tiêu Chiến cũng không giống người bị bệnh, chắc chắn lúc đó có người động tay động chân, Tiêu Chiến mới chết đi......

Đột nhiên nghĩ đến cái lăng mộ ở Bình Dao kia, những chuyện soán ngôi thời cổ nào đâu thiếu? Để đứng được trên đỉnh, trở thành trên vạn người, có bao nhiêu đôi tay những đế vương cổ đại không dính máu của anh em mình?

Tiêu Cảnh Nghiên......

Nếu đúng là vì soán vị nên hại chết Tiêu Chiến, thì chỉ có một người! Là tên đế vương hung bạo khắc trên bia đá!

"Có phải...có phải Tiêu Cảnh Nghiên kia hại anh hay không!"

Nhìn Vương Nhất Bác đau lòng đến đôi tay đang ôm lấy y cũng bắt đầu run rẩy, Tiêu Chiến chợt hoảng hốt. Rõ ràng đã hơn ngàn năm rồi, rõ ràng cũng chẳng liên quan đến Vương Nhất Bác, nhưng người trước mắt lại băn khoăn đau đớn như thể chuyện đang phát sinh trên chính bản thân mình, phẫn nộ đến không thể khống chế.

Chỉ là Tiêu Chiến không biết vì sao, khi nhắc đến cái chết của bản thân y cũng không cảm thấy đau buồn, nhưng nhìn Vương Nhất Bác đang phẫn nộ và bi thương như thế, trái tim y lại cảm thấy ấm áp.

Cảnh này làm Tiêu Chiến phải mở miệng trêu đùa: "Ta đã chết nhiều năm rồi, dù là trung với ta hay hận thù ta thì cũng đã luân hồi chuyển kiếp bao nhiêu đời, dù còn nói thì cũng có tác dụng gì? Ngươi còn có thể báo thù cho ta sao?"

Nói đoạn,Tiêu Chiến vươn tay nắm lấy cằm Vương Nhất Bác, ngả ngớn cười nói: "Hà tất phải tức giận như thế, có nhớ ta từng đã nói với ngươi, ta chỉ thích mỹ nhân, bộ dạng tức giận của ngươi thì chẳng đẹp chút nào."

Vương Nhất Bác không ngờ Tiêu Chiến lại nói với mình những câu  những câu như thế này. Dáng vẻ như đang chòng ghẹo gái nhà lành cộng thêm gương mặt tuấn mỹ tràn đầy ý cười, làm Vương Nhất Bác dở khóc dở cười nhưng lại không thể nào dời mắt được.

Nghĩ nghĩ, Vương Nhất Bác giơ một tay gỡ ngón tay Tiêu Chiến đang túm cằm cậu ra, "Em không thể báo thù cho anh, chỉ là không hiểu vì sao lại cảm thấy tức giận đến thế, chỉ cần nghĩ có kẻ muốn hại chết anh, em đã nghĩ có phải đào mộ ra thì cũng phải tìm bằng được kẻ đó......"

Ý cười trên mặt Tiêu Chiến càng đậm hơn, "Sau đó thì sao, đã hơn 1600 năm rồi, hài cốt cũng đã tan thành đất bùn như của ta, ngươi tìm được mộ rồi thì định như thế nào?"

"Em..."

"Chuyện quá khứ đã qua, cứ để nó qua đi. Dù có biết ta chết như thế nào cũng có tác dụng gì. Ta cũng đã chết rồi."

Bị ngắt lời, Vương Nhất Bác nhìn người trước mặt vẫn đang cười khi nói ra câu ấy, muốn biết trong lòng y có thật sự đang cười hay không, nhưng nhìn một lúc lâu, cậu chỉ thấy trong mắt Tiêu Chiến phản chiếu lại hình bóng của mình, và một nụ cười đậm như chẳng để tâm.

Tiêu Chiến đang vui vẻ, có lẽ Chiến chỉ muốn trêu cậu thôi..... Nhận ra điều này, Vương Nhất Bác vui lên rất nhiều.

Trong lòng ngực là người mình yêu, mà người trong lồng ngực này chỉ có hình bóng mình trong mắt......

Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến đến mê muội,

"Nhưng mà em vẫn còn rất khó chịu, dù không biết quá khứ, nhưng không muốn tưởng tượng có người ra tay hãm hại anh."

Người ta hay bảo người nặng tình sợ nhất những kẻ đa tình phong hoa, nhưng có ai biết chăng, kẻ đa tình cũng rất sợ người nặng tình như thế?

Tay bị nắm, tình cảm trong mắt Vương Nhất Bác đậm nồng, làm Tiêu Chiến dù lúc sinh thời hái hoa bắt bướm rất nhiều cũng phải hơi ngượng ngùng, muốn rút tay về, lại bị Vương Nhất Bác nhẹ nhàng hôn lên làm y cũng không biết phải làm thế nào.

Nắm chặt tay Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác không biết vì sao nhớ đến một câu thơ từng thấy trên mạng: "Dạ lan ngọa thính phong xuy vũ, Thiết mã thị nhĩ, băng hà dã thị nhĩ...."  (*)

(tạm dịch: Đêm khuya xào xạc nghe mưa gió, ngựa sắt là anh, sông băng cũng là anh. Đây là câu thơ tỏ tình cải biên theo hai câu thơ: Đêm khuya xào xạc nghe mưa gió, Ngựa sắt băng sông mộng vấn vương của Lục Duy, bài gốc của Lục Duy viết trong bối cảnh cáo quan nghỉ hưu về quê nhưng tối nào cũng đều nằm trằn trọc hy vọng mình vẫn còn có thể góp sức cho biên cương đất nước nên mơ thấy ngựa sắt sông băng. Còn ngựa sắt sông băng của giới trẻ bây giờ thì thành người yêu, Lục Duy đã khóc rất to. )

Tiêu Chiến ngạc nhiên trong một khắc, nhưng lại nhanh chóng nhướng mày cười nói: "Ta không phải là ngựa sắt sông băng...,"

"Lòng em chỉ toàn nhớ đến anh......"

Vương Nhất Bác ngắt lời làm Tiêu Chiến không đành nói hết câu nói nữa, sinh thời đúng là y cũng từng nói rất nhiều câu ngon ngọt với những kỹ nữ tiểu quan, so với Vương Nhất Bác còn lộ liễu hơn, trêu đùa đến những mỹ nhân đó phải đỏ hết cả mặt. Chỉ là, chỉ có y nói ra những lời trăng hoa đó, chứ chưa từng có ai dám nói những lời tình tự với y.......

Đã từng có rất nhiều mỹ nhân kiều nhu mạo mỹ mặc cho y đùa giỡn, thân ở địa vị cao như vậy, không ai dám nói càn trước mặt y, còn Vương Nhất Bác thì cái gì cũng dám nói, cũng toàn tâm toàn ý chỉ  nghĩ về y... Vương Nhất Bác là người đầu tiên như thế......

Nói đến cùng, Tiêu Chiến thật sự không có kinh nghiệm đối phó với người như cậu......

Không biết người trong lòng ngực đang suy nghĩ cái gì, càng không biết vị đế vương sớm nắng chiều mưa này có đá văng cậu ra trong vài giây nữa không, Vương Nhất Bác níu chặt đôi tay Tiêu Chiến, không cho y giãy ra, tiếp tục nói:

"Tiêu Chiến, đối với anh, em đâu chỉ là một câu thích...... Tiêu Chiến, em thích anh, rất thích, rất thích......"

Bàn tay Tiêu Chiến đang định rút ra dừng lại, đôi mắt đang nhìn thẳng nhau dâng lên một cảm xúc không tên.

Mộ thất tối tăm không rõ, nhưng Tiêu Chiến lại phát hiện, đôi mắt Vương Nhất Bác lấp lánh như dải ngân hà...... Phảng phất như bầu trời đêm hơn một ngàn năm trước y ở phía bắc Thành Trung Đô nhìn thấy, lộng lẫy mà lại lặng yên, phảng phất như có thể hút trọn người đối diện vào nó.....

Bàn tay đang nắm chặt tay y truyền đến nhiệt độ ấm áp, còn có một sự run rẩy nhè nhẹ.

Vương Nhất Bác...... Đang hồi hộp......

Cảm xúc truyền tới trái tim, gợn sóng trong lòng đã lớn đến mức không thể làm lơ được nữa, Tiêu Chiến nhợt nhạt cười......

"Ngươi sẽ hối hận......"

Nụ cười này trong mắt  Vương Nhất Bác đẹp đến kinh người, mỹ đến kinh tâm...... Như bị mê hoặc, Vương Nhất Bác vươn cánh tay đang run nhẹ khẽ vuốt  gò má y, một chút... kéo y gần lại......

Vương Nhất Bác nỉ non "...... Từ bỏ anh em mới hối hận cả đời......"

Cánh môi nhẹ dán, những từ cuối cùng chìm vào trong nụ hôn.......

Môi Tiêu Chiến hơi lạnh nhưng rất mềm mại. Khoảnh khắc khi chạm vào môi người trong vòng tay, dường như có một loại vị ngọt thấu xương lan khắp cơ thể từ nơi cậu chạm vào.

Ngọt quá......

Sự ngọt ngào cám dỗ Vương Nhất Bác nhẹ nhàng thăm dò đòi hỏi, thẳng đến khi xâm nhập được vào lãnh địa người trong lồng ngực, sự dịu dàng bắt đầu chuyển thành mạnh mẽ chiếm đoạt, không muốn bị chối từ.

Tay Vương Nhất Bác tay khẽ vuốt gò má Tiêu Chiến, đầu ngón tay chạm vào mái tóc mát lạnh như ngọc, dụ dỗ ngón tay Vương Nhất Bác nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa.

Không biết khi nào, cánh tay đang ôm lấy eo Tiêu Chiến bắt đầu siết chặt, lại càng không biết khi nào đầu lưỡi y bị một đầu lưới khác quấn lấy trêu đùa, dây dưa......

Tư vị ái tình và hơi thở người sống khiến Tiêu Chiến khép hai mắt, đôi tay không tự chủ được ôm vít lấy cổ Vương Nhất Bác, khiến nụ hôn mất khống chế càng chìm sâu...

Sự đáp lại của Tiêu Chiến khiến cho Vương Nhất Bác càng cháy bỏng hơn, cậu muốn ôm ghì lấy Tiêu Chiến, muốn khảm y vào lồng ngực, muốn vuốt ve, muốn đoạt lấy.

Nhưng lại không biết vì sao, đôi tay càng ngày càng vô lực yếu ớt, càng làm cho Vương Nhất Bác sốt ruột hơn.

"Tiêu Chiến...... Chiến......" Cắn xé Tiêu Chiến môi lưỡi, bàn tay Vương Nhất Bác không cam lòng mà nhẹ nhàng vỗ về vuốt ve tấm lưng người trong lồng ngực, nhưng muốn tiến thêm một bước lại lực bất tòng tâm......

Chờ Tiêu Chiến phát hiện ra tình hình, vội đẩy Vương Nhất Bác ra, mặt cậu đã trắng bệnh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #hay