Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

End

Chuyến đi đến cổ mộ xa xôi ở phía Tây Bắc được tiến hành một cách vội vã. Đây là địa điểm mà Tề Thiết Chủy khăng khăng phải đi, với lý do là nơi này cất giữ một "Bát Quái Trấn Mộ" có thể trấn áp tà khí đang lan rộng khắp Trường Sa. Trương Khởi Sơn và Nhị Nguyệt Hồng, cùng một vài người của Trương Gia Quân, đã đi theo.
Khi tiến sâu vào vùng núi hoang vắng, Tề Thiết Chủy trở nên trầm mặc một cách đáng sợ. Y không còn vẻ ngoài lúng túng, than vãn thường ngày. Thay vào đó, y là một nhà phong thủy thực thụ, chỉ dẫn từng bước đi, từng góc khuất. Ánh mắt y sắc bén, nhưng ẩn chứa một sự buồn bã không thể che giấu.
Trương Khởi Sơn bước đi bên cạnh, ánh mắt sắc như dao. Hắn đã theo dõi Tề Thiết Chủy đủ lâu để biết, chuyến đi này không đơn thuần là khảo cổ.

"Bát Gia," Phật Gia cất tiếng, giọng nói mang theo sự ép buộc không thể chối từ,

"Ngươi đang che giấu điều gì?"

Tề Thiết Chủy thở dài, quạt phe phẩy chậm rãi. "Phật Gia, ta chỉ đang giúp huynh làm tròn trách nhiệm với Trường Sa."

"Không phải vậy." Phật Gia dừng lại, nắm chặt cổ tay Tề Thiết Chủy. "Ngươi đang chuẩn bị cho một sự hy sinh. Ngươi đã gieo quẻ cho mình, phải không?"

Lần này, Tề Thiết Chủy không cười xòa để né tránh. Y đối diện với ánh mắt uy nghiêm của Phật Gia, đôi mắt thường ngày tinh ranh giờ đây đong đầy một nỗi thống khổ.

"Đúng vậy," Tề Thiết Chủy thừa nhận, giọng y khàn đi. "Quẻ Tử Khí. Nó sẽ xảy ra trong cổ mộ này, ngay tại trung tâm của Quẻ Trấn Mộ."

Phật Gia siết chặt tay Tề Bát Gia, sự giận dữ pha lẫn bất lực khiến hắn run rẩy. "Tại sao không nói? Tại sao lại âm thầm chuẩn bị mọi thứ và định ra đi một mình?"

"Thiên cơ không thể tiết lộ," Tề Thiết Chủy kiên nhẫn giải thích. "Quẻ đó nói rằng, cái chết của ta sẽ là điều kiện tiên quyết để kích hoạt Quẻ Trấn Mộ, giúp bảo vệ Cửu Môn khỏi một tai họa lớn hơn. Nếu ta nói ra, các huynh đệ sẽ ngăn cản. Và nếu Quẻ Trấn Mộ không được kích hoạt, Trường Sa sẽ rơi vào cảnh lầm than."

Đó là sự bất lực lớn nhất của người biết trước tương lai: biết rõ kết cục, nhưng không thể thay đổi nó, thậm chí còn phải chủ động bước vào.

Khi họ tiến sâu hơn vào cổ mộ, không khí trở nên ẩm ướt và nặng nề, mang theo mùi của đất mục và lưu huỳnh. Họ tìm thấy Tọa Mộ Đại Trận—trái tim của cổ mộ. Đó là một bệ đá khổng lồ, được khắc chi chít những phù văn Bát Quái cổ xưa.

Nhị Nguyệt Hồng im lặng nãy giờ, cuối cùng lên tiếng, giọng y trầm thấp, đau đớn. "Bát Gia, không có cách nào khác sao? Phải hy sinh chính mình?"

Tề Thiết Chủy lắc đầu, ánh mắt hướng về Tọa Mộ Đại Trận. "Quẻ đã định. Ta là người mang Bát Quái vào sinh mệnh. Chỉ có linh hồn của ta, khi hóa nhập vào Trận, mới đủ mạnh để hoàn thành việc Trấn Mộ."

Y quay lại nhìn Trương Khởi Sơn và Nhị Nguyệt Hồng, nở một nụ cười thanh thản hiếm hoi.

"Phật Gia, Nhị Gia, các người đã cùng ta đi qua biết bao cửa sinh tử. Lần này, xin hãy tin vào lựa chọn của ta."

Trương Khởi Sơn đứng yên, ánh mắt kiên định. Hắn biết, Tề Thiết Chủy không còn là nhà bói toán ham tiền, sợ chết ngày nào. Y là thành viên Bát Môn, là một phần không thể thiếu của Cửu Môn.

"Ta hiểu rồi," Phật Gia nói, giọng nói đầy khó khăn. "Nhưng ta sẽ ở đây. Ta sẽ là người chứng kiến."

Tề Thiết Chủy bước lên bệ đá. Y cởi bỏ chiếc áo ngoài, để lộ một tấm bùa hộ mệnh cũ kỹ được thêu kín. Y đặt quạt xuống, chiếc quạt đã đồng hành cùng y bao năm tháng. Đồng thời lấy ra một con dao phép , ý là người rất sợ đau nhưng giờ đây không do dự cắt lấy tay mình , từng giọt máu chảy dài làm vật dẫn trên đài cao . Tề Thiết Chủy trơ trọi như vật hiến tế với thần linh.

Y nhắm mắt lại, bắt đầu niệm một đoạn chú ngữ cổ xưa mà không ai trong Cửu Môn từng nghe thấy. Đó là Tử Khí Hóa Mệnh Chú—lời chú dùng sinh mệnh để đổi lấy Thiên Cơ.

Ngay lập tức, luồng Tiên Khí và Tử Khí bắt đầu bốc lên từ người Tề Thiết Chủy, hòa quyện vào các phù văn Bát Quái trên bệ đá. Linh hồn y trở thành năng lượng thuần khiết, kích hoạt Đại Trận.

Ánh sáng chói lòa bùng lên, chiếu rọi cả cổ mộ. Trong khoảnh khắc cuối cùng, Tề Thiết Chủy mở mắt. Y nhìn thấy Trương Khởi Sơn và Nhị Nguyệt Hồng đang đứng đó, gương mặt đầy nước mắt.

Y cố gắng mỉm cười, thều thào một lời cuối cùng, dành cho tất cả Cửu Môn:

"Ta... đã tính toán hết rồi. Cửu Môn... không được thiếu một ai..."

Rồi, như luồn gió thổi, thân thể Tề Thiết Chủy tan biến vào hư vô , không còn một dấu vết. Y đã hoàn toàn hòa nhập vào Trấn Mộ, trở thành một phần vĩnh cửu của sự bảo vệ Trường Sa.

Tọa Mộ Đại Trận được kích hoạt. Một luồng linh lực khổng lồ từ lòng đất vút lên, trấn áp mọi tà khí và tai họa đang rình rập bên ngoài.

Khi ánh sáng dịu đi, Trương Khởi Sơn và Nhị Nguyệt Hồng đứng lặng trên bệ đá trống rỗng. Trên đó, chỉ còn sót lại chiếc quạt giấy cũ kỹ của Tề Thiết Chủy, và một mảnh ngọc bội nhỏ.
Phật Gia cúi xuống, nhặt chiếc quạt lên, nắm chặt nó trong tay. Hắn đã mất đi nhà bói toán của mình, người bạn thân nhất, người huynh đệ luôn kề vai sát cánh.
"Chúng ta trở về," Phật Gia nói, giọng khàn đặc vì kiềm chế. "Mang theo quạt và lời trăn trối của Bát Gia."

Sự trở về của Trương Khởi Sơn và Nhị Nguyệt Hồng từ cổ mộ mang theo một nỗi mất mát vô hình, nhưng nặng trĩu. Cửu Môn được triệu tập ngay lập tức tại phủ soái. Không cần bất cứ lời giải thích chi tiết nào, chỉ cần nhìn ánh mắt trống rỗng của Phật Gia và sự tiều tụy của Nhị Gia, họ hiểu rằng Tề Thiết Chủy—người nhộn nhịp nhất, phiền phức nhất—đã ra đi.
Không có quan tài, không có thi thể để chôn cất. Chỉ có chiếc quạt giấy và mảnh ngọc bội được đặt trang trọng trên bàn, biểu tượng cho sự hy sinh đã được tính toán kỹ lưỡng.

Như dự báo đã định dù không ai nói đến nhưng những hành động của Bát Gia trước đó cũng làm họ lo lắng . Hoắc Tiên Cô không nói gì chỉ lặng lẽ nắm lấy chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay thì thầm " món quà này của ngươi không đủ để chuột tội lỗi này Bát Gia " cô nhớ đến hình ảnh cười đùa tí tửng của y khi bước vào cửa , luyên thuyên về mọi thứ bên ngoài,sờ lấy các món đồ cổ trong phòng để rồi để lại chiếc vòng tay rời đi như chừa hề suy tính . Cô biết được sự khác lạ ngay khi y bước vào khi nhìn vào đôi mắt hắn ánh sáng đó đã tối đi như sinh mệnh lụi tàng không còn trong trẻo như mặt hồ tỉnh lặng  nữa mà là sự chấp nhận buông bỏ điều gì đó. Một sự thanh thản nhẹ nhàng .

Trần Bì A Tứ hiếm khi không buông lời mỉa mai hắn tỉnh lặng vuốt ve lấy đôi móc sắt cảm giác mát lạnh làm tâm trí hắn yên ổn hơn . Không phải tự nhiên khi tên nhát gan ấy bước vào bến cảng chỉ để nói những điều vớ vẩn về thời tiết vệ sinh nơi đây. Hắn không quan tâm đến ai khác nhiều chỉ là tên thầy bói lắm lời này lại khiến hắn bận tâm " tên khốn chết tiệt " hắn không nói lớn chỉ thầm thi như biết chắc sẽ có người nghe thấy

Giải Cửu Gia là người đầu tiên lên tiếng. Anh ta lấy ra chiếc chìa khóa nhỏ Tề Bát Gia đã trao.

"Phật Gia, trước khi đi, Bát Gia đã giao cho ta chìa khóa này và dặn ta trao nó cho Ngô Lão Cửu."
Ngô Lão Cửu nhận chiếc chìa khóa. Nó mở ra một căn phòng bí mật dưới cửa hàng bói toán của Tề Bát Gia—một nơi chưa từng ai biết đến. Bên trong không phải là vàng bạc châu báu, mà là hàng trăm cuộn giấy da, bản đồ và sổ sách chằng chịt các ký hiệu, mật mã.

Ngô Lão Cửu ngay lập tức lao vào công việc giải mã. Dưới sự hỗ trợ của Giải Cửu Gia, hai bộ óc thiên tài của Cửu Môn phối hợp ăn ý. Họ nhận ra rằng, đây không chỉ là kiến thức phong thủy đơn thuần, mà còn là bản ghi chép chi tiết về tất cả các hầm mộ, bẫy rập mà Cửu Môn từng đi qua, cùng với dự đoán về những nguy cơ tiềm tàng trong tương lai của Trường Sa.

Mỗi dòng mật mã đều là một lời trăn trối thầm lặng của Tề Bát Gia, hướng dẫn cách sử dụng kiến thức bói toán để bảo vệ an nguy của họ.

"Hắn đã dùng hết thời gian cuối cùng để hệ thống hóa mọi thứ," Ngô Lão Cửu thì thầm, đôi mắt anh ta đỏ hoe vì thức khuya và xúc động. "Hắn muốn tính toán một con đường tương lai cho Cửu Môn mà không cần đến hắn nữa."

Về phần Hắc Bối Lục Gia, sau khi nghe Ngô Lão Cửu giải mã về một mối nguy hiểm nhỏ được Tề Bát Gia dự báo, anh ta hiểu ra vai trò của mình. Tề Bát Gia biết Lục Gia không giỏi về mưu kế hay lý thuyết, nhưng lại là người hành động nhanh chóng và hiệu quả.
Lục Gia đứng dậy, vẻ mặt cương nghị. "Ta hiểu ý Bát Gia. Hắn đã dọn dẹp 'tàn cục' để chúng ta không bị vướng bận. Giờ là lúc chúng ta thực hiện 'tính toán' của hắn. Ngô Lão Cửu, Giải Cửu Gia cần thời gian để đọc hết những cuộn giấy này. Ta sẽ thay Bát Gia đi trấn an những nơi mà hắn đã cảnh báo."
Lục Gia ra đi, hành động của anh ta chính là sự cam kết thầm lặng, không cần lời nói, thực hiện phần 'vận mệnh' mà Bát Gia đã tiên đoán.

Bán Tiệt Lý, người luôn bình tĩnh, lặng lẽ nhìn chiếc quạt trên bàn. Ông không nói một lời nào về cái chết, nhưng hành động của ông lại sâu sắc nhất.

Một ngày, Bán Tiệt Lý đến thăm cửa hàng bói toán trống rỗng của Tề Thiết Chủy. Ông sai người dọn dẹp sạch sẽ, nhưng không treo biển hiệu mới. Ông thắp một nén hương, đặt một chén trà nóng lên bàn bói.

"Tề Bát Gia," Bán Tiệt Lý tự nói với chính mình, giọng khàn khàn như tiếng sương đêm.

"Ngươi là người bói được thiên cơ, nhưng lại không bói được lòng người của Cửu Môn."

Ông biết, Tề Thiết Chủy muốn ra đi để bảo vệ mọi người, nhưng sự ra đi lặng lẽ đó lại để lại một vết thương không thể chữa lành. Bán Tiệt Lý đã quyết định: ông sẽ trông nom cửa hàng bói toán này, giữ nguyên mọi thứ như cũ. Đó là cách để giữ lại một phần hơi ấm của Tề Thiết Chủy, một nơi để Cửu Môn mỗi khi nhớ đến có thể tìm về.

Không một âm thanh của sự sụp đổ và không cánh cửa nào bị thay thế ,Cửu Môn vẫn như cũ xừng xững chín cửa trời chỉ có ánh đèn của một cửa được thắp nên bởi các ánh đèn còn lại . Vị trí ấy không bị ai thay thế chỉ có chỗ ngồi trống như nhớ một người đã từng hiện hữu .

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #tethietchuy