ranpoe
Edogawa Ranpo và Edgar Allan Poe đang trong một mối quan hệ yêu đương và đã kéo dài hơn sáu tháng.
Sáu tháng đối với cái độ tuổi quá hai lăm mà nói thì tương đối dài, nhưng cả hai chưa từng trải qua quan hệ xác thịt.
Bản thân Poe cảm thấy không có hứng thú, có lẽ những đêm thức trắng viết tiểu thuyết đã vắt kiệt những ham muốn của cậu trai chập chững tuổi ba mươi, hoặc cũng có lẽ tình cảm của chàng đơn thuần là yêu và không gì phức tạp hơn.
Ranpo cũng chưa từng đòi hỏi, dần dà câu chuyện về vấn đề tình dục của cả hai lặng lẽ chìm xuống.
Trong lúc tìm những tư liệu cho quyển tiểu thuyết mới, Poe tình cờ lướt qua một nguồn có nhắc đến tình yêu và tình dục, về một người chồng tìm nơi giải tỏa bên ngoài khi vợ không thể đáp ứng, và rồi một Poe nhạy cảm bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ.
Chàng sợ hãi một ngày bị bỏ rơi bởi người mà chàng yêu bằng cả tính mạng.
Poe chưa từng yêu trước đó, chưa từng xem heo chạy chứ đừng kể đến ăn thịt heo, đối với chàng thì quan hệ tình dục là một cái gì đó quá mới mẻ và xa lạ, cái gì không biết thì phải học, với suy nghĩ đó, Poe ngây thơ bắt đầu tra cứu trên google.
Kết quả hiển nhiên là mặt đỏ đến bốc khói, tay run chân run tắt trang web.
Valentine là ngày lễ tình nhân, đến Ranpo còn biết, nhưng trong tình yêu của Ranpo thì ngày lễ nào cũng không quan trọng, bên nhau hạnh phúc là được.
Bác sĩ Yosano tặng Ranpo một hộp kẹo socola valentine mà chị được một người theo đuổi abc nào đó tặng, chị không thích đồ ngọt nên tặng Ranpo, còn Ranpo đơn giản nhận lấy, ngồi trong văn phòng gác chân lên bàn nhai tóp tép mấy viên kẹo vừa ngọt vừa đắng.
Vì là ngày tình nhân, trụ sở biết cập nhập xu thế cũng cho nhân viên về sớm, Ranpo được Poe đón về, thì, ngày nào cũng vậy mà.
Vừa về đến cửa nhà, Poe chưa kịp khóa cửa thì Ranpo liền ôm chàng từ phía sau, hít hít ngửi ngửi khiến chàng bật cười, cố khóa cửa cho xong rồi quay lại ôm lấy người yêu.
Ranpo được đáp lại vui vẻ thưởng cho Poe những cái hôn phớt dịu dàng, ban đầu là ở đôi má, chóp mũi, mi mắt, hôn lên trán rồi nhẹ nhàng mân mê đôi môi chàng.
Poe luôn rất thưởng thức những cái hôn vụn vặt mà đáng yêu của người yêu, Ranpo hiếm khi chủ động hôn Poe, thỉnh thoảng cậu sẽ hôn lên đôi bàn tay chàng, vân vê không bao giờ chán.
Lần này khác với những lần trước, chàng đỏ mặt khi cái lưỡi ấm nóng của cậu chen chúc giữa hai cánh môi chàng, liếm láp và cắn mút loạn xạ.
"Edgar..."
Khi cái tên của mình được Ranpo rên rỉ, phát ra giữa những cái hôn không ngừng, Poe phất cờ trắng đầu hàng, chậm chạp hé miệng để Ranpo có thể đi sâu hơn và khám phá mọi ngóc ngách trong khoang miệng chàng.
Mà người yêu chàng chính là cái gì cũng biết, chỉ trừ biết điều, người yêu chỉ vừa mới tuyên bố đầu hàng đã vội vã chiếm đoạt địa phận, lộng hành ngang dọc như thể là chủ nhân nơi này khiến Poe không kịp chuẩn bị tâm lý, cũng chưa kịp phòng vệ, chỉ có thể để con người thiên tài kia mặc sức làm càng.
Bọn họ chưa từng vượt quá những cái hôn môi đằm thấm, nụ hôn sâu kiểu pháp (hoặc kiểu anh gì đó) đầu tiên của Edgar Allan Poe bị Edogawa Ranpo cướp đoạt trắng trợn, đã thế còn không có kĩ thuật, lưỡi cứ chọt đông chọt tây, xoắn vào nhau rồi ve vãn vòm miệng nhạy cảm, không có quy luật dẫn dắt Poe vô thức đáp trả.
Nụ hôn đầu thường có vị chua, Poe nghe người ta đồn như thế, nhưng nụ hôn đầu của Poe mang vị đắng nhẹ và ngọt gắt đặc trưng của socola, ẩn sâu bên trong là mùi nồng của rượu nho.
"Ừm... Ranpo, em uống rượu..."
Ranpo tạm dừng nụ hôn cuồng nhiệt để nhìn người thương, gương mặt cậu ngơ ngác vì bị buộc tội không đáng có, trông vô cùng tủi thân.
Nụ hôn dài đăng đẵng khiến mặt mày Poe đỏ lựng, vừa ngại vừa thiếu dưỡng khí, nước bọt không tài nào nuốt xuống kịp nhễ nhại dưới cằm, nước mắt sinh lí xoa mờ đôi mắt lavender xinh đẹp.
Poe tự nhủ không nên trách người say vì tỉnh dậy có khi còn chẳng nhớ gì, chật vật ổn định hơi thở, lại chật vật kéo lê Ranpo về phòng ngủ, cẩn thận tháo giày và áo khoác.
Edogawa tưởng chừng đang mơ màng sắp ngủ lại đột nhiên đột kích Poe, đè chàng xuống giường tiếp tục nụ hôn mà cậu cho là đang dang dở, nụ hôn ngang ngược hơn, vô phép vô tắc hơn, kéo dài xuống cổ, rải rác những dấu răng đỏ ửng.
Xương quai xanh bị gặm cắn như miếng thịt ngon nghẻ, Poe đỏ mặt nhìn Ranpo say sưa lộng hành, người say này tuy là đáng yêu nhưng đang làm cái gì vậy?
Ranpo nhìn Poe tả tượi bên dưới, nhoẻn miệng cười.
"Tầm nhìn 20 trụ sở tuyệt đẹp. Hưm... Sao lại không có hickey nhỉ?"
Ranpo lại cúi xuống tiếp tục thưởng thức người yêu, cố dùng cái đầu óc thiên tài tìm ra cách tạo hickey mà không phải đứng lên tra google, hiển nhiên thành công đánh dấu chủ quyền.
Poe ngại ngùng, Ranpo cười lên quá ư là đẹp trai, nhưng cắn đau đến chảy nước mắt.
Cậu thám tử đẹp trai ấy dùng tay sờ soạn phần bụng nhẵn nhụi của người yêu, không có cơ bắp nhưng không hề có mỡ thừa, vừa vặn đẹp đẽ, trắng trẻo tô điểm hai điểm đỏ hồng trên ngực.
Poe đầu óc xoay mấy vòng, tầm nhìn cũng xoay tròn, bối rối đến mức bản thân bị người yêu lột đến quần lót mới nhận ra, tay chân loạn xạ chống đối.
Ranpo thấy chàng không muốn, bĩu môi, bỏ cái boxer đã bị kéo đến đầu gối của chàng, nhanh chóng lột sạch bản thân, dương vật cương cứng dựng thẳng, không bị che mờ phủ sáng trực tiếp dọa sợ chàng tiểu thuyết gia.
"A... Ranpo..."
Poe vốn có định kiến rằng cỡ của trai châu Á cũng không lớn, hơn nữa với dáng người Ranpo cũng không thể nào, nghĩ rằng bản thân là top, còn sợ Ranpo nằm dưới sẽ bị đau, giờ thì hay rồi.
Nhìn thấy chàng mặt mếu mày nhăn, cậu khó hiểu hôn nhẹ lên trán, vỗ về người yêu đang ngơ ngác rồi giật phăng cái boxer vướn víu, đưa một ngón tay vào cửa động chật chội.
"Ức! Aaa..."
Poe cố không siết chặt vì không muốn người thương bị đau, nhưng dị vật xâm phạm nơi tư mật khiến chàng theo phản xạ cong người, bên dưới siết chặt, mặt nhăn mày nhó.
Ranpo lại hôn chàng, sâu sắc nhưng chậm rãi, còn chàng như vớ được cái phao cứu sinh, nhiệt tình đáp trả, cốt là để quên đi bên dưới đang bị xâm chiếm.
Một tay Ranpo chẳng rãnh rỗi mà xoa nắn phần ngực nhẵn nhụi, đầu ngực bị nhào nặn chuyển động bên đây bên kia vô cùng bắt mắt.
Cảm thấy Poe dần thả lỏng, Ranpo lại chen thêm một ngón tay nữa vào, lần này chật vật hơn nhưng Poe đang dần quen với nhịp chuyển động.
"Ừm, đ-được rồi... Em cứ..."
Poe không nói hết câu, ngại quá không mở miệng nói được, Ranpo không có ép buộc chàng nói tiếp, hôn chàng khích lệ đầy dịu dàng, bên dưới rất nhanh đã đứng ở cửa, không chần chừ đi vào.
Không có dịch bôi trơn, còn không có bao cao su, vì bọn họ vốn không hề nghĩ đến tình huống đỏ mặt này, đường đi vào không hề thuận lợi.
Poe quá mức nhạy cảm, chưa vào được một nửa đã không nhịn được bật khóc, hai cánh tay yếu ớt giơ lên muốn được Ranpo ôm lấy an ủi, Ranpo may là vẫn biết chiều chuộng người yêu, ôm lấy chàng vỗ về, chậm chạp để chàng quen với dị vật rồi từ tốn đi vào.
Ranpo vuốt ve cậu nhỏ của người thương, hôn thật nhiều, xoa dịu Poe dường như đang rất uất ức.
Mặc dù vậy, Ranpo đúng là không giỏi nhẫn nhịn, dù được Poe ôm trọn và sưởi ấm, nhưng vẫn ngứa ngáy khó chịu, trướng căng đến phát đau.
"Edgar... Em động, được không?"
Poe biết Ranpo vì mình mà nhịn lại lâu như vậy, hiểu rõ đối với Ranpo bản thân chàng đã chiếm một vị trí cao, hai tay siết chặt cổ Ranpo, đỏ mặt gật đầu.
Ranpo không biết điều, ừa thì vừa nhắc đến rồi, được đồng ý là ngay lặp tức chuyển động, đâm rút thô bạo để xoa dịu cậu bé đã gồng đến cứng ngắc, không quên trêu chọc điểm hồng trước ngực, hôn Poe loạn xạ.
Poe cảm thấy đau như bị xé toạt ra, nhưng nụ hôn của Ranpo như liều thuốc chữa lành, dần dà giúp Poe đạt đến khoái cảm xa lạ, lần đầu nếm trái cấm, Poe có chút ngỡ ngàng đón nhận cảm giác mới lạ, thút thít ư a không kiềm lại được.
*
Fukuzawa: * chỉ vào vỏ socola bừa bộn trên bàn* Bác sĩ Yosano, cái này của ai?
Yosano: Tôi tặng cho Ranpo. Có chuyện gì sao?
Fukuzawa: Socola nhân rượu vang. Ranpo có tưởu lượng siêu kém.
Yosano: Ồ? Chắc cũng không tệ đến nỗi vài viên kẹo-
Fukuzawa: Tệ đến mức đó đấy.
Yosano: Tệ nhất thì nhức mông đau eo thôi.
*
Ranpo: *tung tăng nhảy nhót đến trụ sở thiếu điều leo lên bàn nhảy wap*
Dazai: Ồ? *nháy mắt với Yosano*
Yosano: *trợn mắt chán đời, lặng lẽ chuyển khoảng cho Cá thu*
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com