Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

25. Phẫn nộ

Loa phát thanh của trường vang lên:

"Thông báo! Học sinh đã đăng bài viết nặc danh hãy tự giác ra mặt. Nếu tự thú sớm sẽ được khoan hồng."

Cả lớp nín thở lắng nghe. Không khí lại trở nên căng thẳng hơn.

Giáo viên chủ nhiệm nhanh chóng bước vào, vẻ mặt nghiêm túc hơn thường ngày. Cô Giang nhìn quanh lớp một lượt rồi mới lên tiếng:

"Các em chắc cũng biết vụ việc đang gây xôn xao. Nếu người đứng sau bài viết đang có mặt trong lớp này, cô khuyên em nên nhanh chóng nhận lỗi. Càng cố trốn tránh, hình phạt sẽ càng nặng."

Không ai lên tiếng.

Cả lớp đổ dồn ánh mắt về phía Kim Ngân và Gia Huy.

Hắn vẫn bình thản, không hề tỏ ra bất ngờ hay tức giận, chỉ lặng lẽ dựa vào ghế, ánh mắt sâu thẳm khó đoán.

Không khí căng thẳng kéo dài suốt cả tuần, nhưng Kim Ngân không còn bị làm phiền bởi những tin đồn nữa. Ở ngoài lớp, cô có Khánh Vy bên cạnh, như một lá chắn bất khả xâm phạm. Còn trong lớp, có một "hung thần" tên Phạm Gia Huy, ai dám nhiều chuyện, chỉ cần bị hắn liếc qua một cái là lập tức im thin thít.

Tất nhiên, Kim Ngân biết tin đồn chưa bao giờ thực sự biến mất. Chúng chỉ lắng xuống khi cô có mặt, nhưng hẳn là khi khuất mắt cô, đám học sinh vẫn bàn tán sôi nổi. Dù vậy, cô cũng chẳng buồn bận tâm, vì những lời nói đó không thể lọt đến tai cô được nữa.

Người đã đăng bài tố cáo vẫn chưa chịu lộ mặt. Có lẽ kẻ đó quá tự tin rằng danh tính của mình sẽ không thể bị phát hiện. Nếu muốn có bằng chứng xác thực, cách duy nhất là kiểm tra tài khoản mạng xã hội của toàn bộ học sinh trong trường - hơn hai nghìn người. Việc đó gần như bất khả thi.

Ngày thứ hai đầu tuần, vào đúng ngày khai giảng toàn quốc, lễ khai giảng chính thức được tổ chức. Học sinh đã đi học sớm hơn một tuần để làm quen.

Học sinh toàn trường xếp hàng ngay ngắn trên sân. Giáo viên và khách mời ngồi ở dãy ghế phía trước. Bầu trời trong xanh, tiếng ve đã thưa thớt, không khí mang theo chút gió thu dịu nhẹ.

Trên sân khấu, Phạm Gia Huy đứng trước micro.

Hắn là học sinh đại diện phát biểu trong buổi lễ khai giảng năm nay. Dù không phải lúc nào cũng xếp hạng nhất toàn khối, nhưng thành tích của hắn luôn ổn định trong top đầu. Hắn đạt danh hiệu "Học sinh ba tốt" suốt hai năm liền, không chỉ học giỏi mà còn xuất sắc trong các hoạt động ngoại khóa và thể thao.

Tin đồn gần đây chưa đủ sức khiến nhà trường thay đổi quyết định chọn người phát biểu. Dù dư luận có sôi nổi đến đâu, hắn vẫn là người xứng đáng nhất để đứng trên sân khấu hôm nay. Hơn nữa nếu làm vậy chẳng phải là ngầm thừa nhận chuyện hối lộ mua đề là thật hay sao.

Phạm Gia Huy mặc đồng phục với sơ mi trắng và quần tây, phong thái điềm tĩnh, toát ra một sức hút không thể chối từ. Hắn cầm bản diễn văn, đọc một cách trôi chảy. Giọng nói trầm ấm vang lên qua loa phát thanh.

Kim Ngân ở dưới sân ngước lên nhìn hắn.

Cô không nghe thấy hắn đang nói gì. Những câu từ nhàm chán của bài phát biểu tiêu chuẩn cứ thế lướt qua tai cô mà không đọng lại chữ nào. Cô chỉ nhìn người trên sân khấu, nhìn dáng vẻ ung dung của hắn, nhìn đôi mắt đen sắc bén ấy, nhìn ánh nắng chiếu lên mái tóc đen nhánh của hắn.

Mọi thứ chậm lại. Trong một khoảnh khắc, Kim Ngân ngẩn ngơ.

Và rồi, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt thẳng tắp nhìn xuống phía dưới.

Cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì hắn đã cất giọng:

"Gần đây trong trường xuất hiện một tin đồn, rằng Hoàng Châu Kim Ngân lớp 12A1 đã gian lận trong kỳ thi chọn lớp."

Kim Ngân giật bắn mình.

Cả trường nhao nhao lên, những tiếng xì xào bàn tán vang lên khắp nơi.

Giáo viên chủ nhiệm lớp cô đứng bật dậy, vài giáo viên khác cũng có vẻ muốn ngăn hắn. Nhưng ngay lúc đó, ánh mắt của mọi người lại đổ dồn về chỗ bố mẹ của Phạm Gia Huy.

Họ đang ngồi ở hàng ghế khách mời, không có bất kỳ phản ứng nào, vẫn im lặng lắng nghe.

Thấy vậy, giáo viên cũng do dự. Cuối cùng, chẳng ai bước lên sân khấu cản hắn lại.

Hắn điềm nhiên cầm micro, tiếp tục nói bằng giọng trầm ổn:

"Trước khi thắc mắc tại sao một học sinh từng duy trì hạng 70 lại có thể vươn lên đứng nhất, thì 607 học sinh còn lại trong khối, hãy tự hỏi chính mình: Vì sao các bạn chưa từng vượt qua được cô ấy?"

Không khí lặng ngắt.

Kim Ngân mắt tròn mắt dẹt nhìn hắn.

Hắn cúi đầu, giọng nói nhàn nhạt chậm rãi nhưng lại vô cùng sắc bén:

"109 đề toán. 63 đề vật lý. Đó là số lượng đề Kim Ngân đã làm trong một tháng trước kỳ thi. Chỉ để cải thiện 1.6 điểm trong bài thi toán, và 1.5 điểm trong bài thi vật lý. Tôi hỏi các bạn, các bạn đã làm gì trong lúc cô ấy đang giải đề?"

Mọi người hoàn toàn câm nín.

Hắn nói tiếp, giọng nói vẫn không có quá nhiều cảm xúc, như chỉ đang trần thuật lại một sự việc không liên quan đến mình:

"Mỗi ngày đều chép kiến thức môn xã hội đến đầy cuốn giáo án. Khi ngủ gật vẫn có thể lẩm bẩm bảng tuần hoàn hóa học. Các bạn đã làm được gì, mà lại tự tin khẳng định một người như vậy gian lận trong kỳ thi?"

Dưới ánh nắng sớm mùa thu, trên sân trường rộng lớn, giữa hàng nghìn học sinh đang im lặng...

Phạm Gia Huy đứng thẳng, đôi mắt sâu thẳm đầy lạnh lùng.

Lời nói của hắn không mang theo bất kỳ cảm xúc mãnh liệt nào.

Nhưng từng câu từng chữ lại sắc bén như lưỡi dao.

"Sẽ chẳng có cách nào để cô ấy tự thanh minh cho bản thân, vì các bạn chỉ tin điều mình muốn tin. Nhưng thay vì bắt nạn nhân phải tự chứng minh vô tội, thì kẻ đưa ra cáo buộc trước hết phải có bằng chứng chứng minh lời mình nói đã, đúng không?"

Gia Huy không chờ phản ứng của ai. Dứt lời, hắn thả micro xuống giá đỡ, không nói thêm bất cứ câu nào nữa.

Hắn lùi lại vài bước, quay người, dứt khoát kết thúc bài phát biểu.

Những ai trước đây xì xào bàn tán, những kẻ từng hả hê khi thấy Kim Ngân bị công kích, những người từng nghi ngờ cô, tất cả đều cúi mặt xuống.

Còn Kim Ngân, cô hoàn toàn sững sờ.

Cô chưa từng nghĩ Gia Huy sẽ làm thế này.

Tin đồn không chỉ nhắm vào cô, mà còn buộc tội chính hắn. Nhưng hắn không hề nhắc đến bản thân, cũng không cố thanh minh hay giải thích về những lời cáo buộc nhắm vào mình.

Hắn chỉ quan tâm đến chuyện Kim Ngân bị nghi oan.

Những phần tiếp theo của chương trình khai giảng vẫn tiếp tục diễn ra theo kịch bản ban đầu. Ban giám hiệu bước lên phát biểu, đại diện học sinh mới nhập học nói lời chào mừng... nhưng tất cả dường như chỉ là tiếng ồn vang vọng bên tai Kim Ngân.

Cô không nghe thấy gì nữa.

Trong đầu cô chỉ còn lại hình ảnh Gia Huy đứng trên sân khấu.

Chỉ còn lại giọng nói trầm ổn của hắn.

Tiết mục cuối cùng của buổi khai giảng vừa kết thúc, loa trường lại bất ngờ vang lên, nhưng lần này không còn là những lời cảnh báo hay khuyến khích đơn thuần nữa.

"Về vụ việc liên quan đến những bài đăng ẩn danh trên diễn đàn trường trong thời gian qua, nhà trường yêu cầu học sinh đã đăng bài có mặt tại phòng hiệu trưởng trong buổi sáng hôm nay. Nếu không, ban giám hiệu sẽ tiến hành kiểm tra tài khoản mạng xã hội của toàn bộ học sinh trong trường, và học sinh vi phạm sẽ bị xử lý kỷ luật nghiêm khắc."

Cả sân trường xôn xao.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com