Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Bắt nạt

"Muốn đánh?" Chị chậm rãi nhìn cô, lên tiếng.
Cô hơi ngạc nhiên, bàn tay đã lạnh ngắt.
"Không..." Cô cúi đầu, nhỏ giọng "Chỉ cần dạy dỗ một chút.. là được."
...
Trước đó...
Khổng Tuyết Nhi là sinh viên năm hai của trường đại học Tam Á. Tính tình vốn ít nói, nhưng tốt bụng nên luôn được nhiều người để ý đến. Trong một lần không cố ý, Tuyết Nhi đổ phải cà phê lên người của Doanh Muội - chị đại của trường, nữ sinh học trên cô một năm. Tuyết Nhi xinh đẹp, từ lâu vốn đã trở thành cái gai trong mắt của Doanh Muội. Một cơ hội tuyệt vời, một cái cớ hợp lý để Doanh Muội cho Tuyết Nhi một trận.

Một buổi chiều tại phòng âm nhạc.
Tuyết Nhi bị một đám con gái dồn vào góc tường, Doanh Muội mỉm cười đắc thắng đứng phía sau.

"Nói xem." Ả lên tiếng "Tao nên làm gì mày đây, Khổng Tuyết Nhi?"

Tuyết Nhi cắn lấy bờ môi đỏ ửng, lên tiếng:
"Chuyện đổ cà phê lên người chị, chẳng phải tôi đã xin lỗi rồi sao? Chị còn muốn sao nữa?"

Doanh Muội vừa nói, vừa bước chân đi đến.
"Xin lỗi? Hmm, một câu xin lỗi thì làm được gì? Tao chính là không muốn chấp nhận lời xin lỗi của mày đấy."

Lời vừa dứt, một bạt tay dán ngay trên má Tuyết Nhi, là ả ta động thủ. Bốn, năm đứa con gái xung quanh cười cợt, Tuyết Nhi một tay ôm gương mặt của mình. Cô thực sự không hiểu, bản thân đã làm điều gì khiến cô ta căm ghét đến như vậy. Thế nhưng, trong lòng cô không hề có ý định muốn động thủ ngược lại. Chỉ là có phần hơi tức giận, Tuyết Nhi trừng mắt.

Thêm một tiếng "chát" đau đớn, bàn tay Doanh Muội lại im rõ năm ngón trên gương mặt Tuyết Nhi.

"Mày nhìn cái gì?" Ả ta xoa nắn bên tay vừa tát cô "Hôm nay tạm dạy dỗ mày đến đây thôi."

Ả quay sang phía đám con gái vẫn còn đang đứng xung quanh: "Đi."

Một mình Tuyết Nhi ngồi sụp xuống trong phòng âm nhạc. Doanh Muội ra tay không hề nhẹ, gương mặt cô đã đỏ ửng đi, cảm giác vô cùng thô rát. Cô không khóc, cũng không muốn than vãn, cầm lấy ba lô nằm trong xó, cô đứng dậy ra về.

Cô cắn răng chịu đựng, Khổng Tuyết Nhi cô vốn chịu đựng rất giỏi, từ trước đến tay, ra tay động thủ trước với người khác cũng chỉ có một lần. Đó lần mà cô không nhịn được nữa, không phải vì bản thân mình, mà là vì người khác. Năm lớp 10, khi còn học Trung học, cô đã ra tay tát lên cầm đầu của một băng đãng học sinh khi thấy một học sinh cùng trường bị ức hiếp. Rất may là sau đó, chẳng ai tìm đến cô để trả thù cả. Cô cũng không bao giờ chủ động tức giận với những người xung quanh nữa.

Chỉ là, cô chịu đựng giỏi, người ta tìm cách ức hiếp cô lại càng giỏi hơn. Doanh Muội không ngừng tìm đến cô.Trên đường đi cũng cố tình va phải. Trong một lần đi ăn dưới căn tin, khay thức ăn nóng hổi của cô ta một phát bay thẳng đến trên người Tuyết Nhi.

Tuyết Nhi ngữ điệu đã có phần mạnh mẽ hơn: "Đừng quá đáng nữa."

"Không thích." Ả ta cười khoái chí, bỏ đi.

Chưa dừng lại ở đó, xe của Tuyết Nhi vô cớ bị xả bánh xe, yên xe cũng bị người ta rạch nát. Dư sức biết ai làm, Tuyết Nhi không nói, chỉ im lặng cam chịu. Đồ thể dục, giày thể dục trong tủ cũng bị người ta cắt không thương tiếc. Cô cắn răng, chịu đựng gần một tháng trời

Trong một lần trời mưa rất lớn, xe lại bị xả bánh, Tuyết Nhi phải ôm cặp đội mưa chạy về. Xui xẻo thay, trên đường lại đụng phải Doanh Muội, hình như lại không phải tình cờ.
Cô ta đứng cùng đám con gái hôm đó, mỗi người đều cầm ô, rõ ràng là đang đứng để đợi cô đến. Tuyết Nhi bị chặn lại.

Ả lên tiếng: "Chị đợi mày hơi lâu rồi đấy."

Tuyết Nhi không nói, im lặng định bỏ đi, liền bị ả giữ tay lại.

"Khoan đã nào, còn chưa nói chuyện, mày muốn đi đâu?"

"Tôi không có gì để nói với chị cả."

"Nhưng tao thì có."

Doanh Muội giật lấy tóc cô, ấn mạnh gương mặt xuống lề đường.

"Gương mặt của mày xinh đẹp như vậy, nếu được gạch thêm vài đường, chắc chắn sẽ không còn ai dám đến gần mày nữa, nhỉ?"

Tuyết Nhi trừng mắt: "Đồ tồi này!"

"Tồi?" Ả ta như không tin vào tai mình."Con khốn, mày dám nói như thế sao?"

Gương mặt của Tuyết Nhi bị va chạm xuống lòng đường khá mạnh, cô cảm nhận được sự đau rát như nước mưa dính vào mặt. Chỉ là lúc đó, không biết bản thân sẽ bị ả ta xử lý thế nào, một tiếng người quen thuộc lên tiếng hét to.

"Các người chết chắc, tôi đã gọi cảnh sát rồi!!"

Tuyết Nhi không nhìn rõ được thái độ của Doanh Muội thế nào, chỉ nghe cô ta lẩm bẩm "Chết tiệt" rồi cùng đám đàn em của mình bỏ đi. Một bàn tay nhỏ nhắn kéo cô đứng dậy, trên mái đầu là một tán ô.

"Thư Hân, là cậu sao?"
...
Dưới mái hiên ở bến xe, Tuyết Nhi kể hết sự tình cho Thư Hân. Cả hai đều ngồi rất lâu, không lên tiếng.

Một lúc sau, Thư Hân mở lời.
"Tiểu Tuyết, cậu không thường lên diễn đàn của trường nhỉ?"

Tuyết Nhi ngạc nhiên, song vẫn đáp: "Mình không có nhiều thời gian, vậy nên..."

"Ừm, Tiểu Tuyết à. Rất nhiều người trên diễn đàn đã ca tụng cậu, họ bảo cậu xinh đẹp. Dùng cậu so sánh với Doanh Muội..." Vừa nói, Thư Hân lấy trong cặp một miếng băng cá nhân nhỏ "Mình đoán có lẽ vì vậy, chị ta mới..."

"Mình hiểu rồi.."
Tuyết Nhi nhận mấy miếng băng cá nhân, nhẹ nhàng dán lên mặt.

Đến giờ thì cô hiểu rồi, mọi chuyện không chỉ dừng lại ở một tách cà phê! Doanh Muội vốn nổi tiếng là chị đại của trường, vốn thích gây sự. Vết rát trên gương mặt làm cô chau mày, cô thực sự lo cho tương lai của mình rồi!

"Tiểu Tuyết này.., cậu nên đi tìm chị KiKi một lần sao?"

"..KiKi?..Hứa Giai Kỳ?"

"Đúng vậy."

Trên đường đi học về, Tuyết Nhi không ngừng suy nghĩ đến vấn đề này.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com