62
Nguyễn Thái Sơn ôm từng đứa bạn thân của mình một cái trước khi lên máy bay đến Thuỵ Sĩ, đến lúc ôm Nguyễn Quang Anh là lâu nhất, khoé mắt Thái Sơn còn rơm rớm nước mắt không muốn buông tay chút nào cả, chơi chung từ nhỏ cho tới lớn chưa từng nghĩ tới ngày xa bạn bè lâu như vậy cả, nhất là Quang Anh được Thái Sơn che chở tới ngày hôm nay; dù biết lâu lâu vẫn có thể gặp được nhau, đám bạn cũng hứa có dịp sẽ sang thăm sớm sớm nhưng buồn thì cứ buồn thôi.
Quang Anh không gống bé mít ướt Hoàng Đức Duy, đã mười tám tuổi rồi rất ít khi khóc nhè như giờ, tất nhiên ngoại lệ luôn luôn là lúc bên cạnh bạn người yêu của anh rồi; Nguyễn Quang Anh khóc rấm rứt nãy giờ, anh họ thầy giáo Tuấn Tài dỗ dành nãy giờ không nín được, Trần Minh Hiếu buồn cười vỗ lưng bạn mình, đừng tưởng bình thường Quang Anh phũ phàng với bạn bè là không thương, tới tận Thái Sơn phải thật sự đi du học cái đứa buồn nhất là Quang Anh.
- Không có tao ở đây, tự lo cho mình đó, tao còn lo đống mèo nhà tao nữa không lo thêm mày ở Việt Nam được đâu.
Nhắc tới mấy con mèo của Thái Sơn, trước khi đi cũng đã "đóng gói" mấy đứa con cưng qua trước rồi, đến Thuỵ Sĩ Thái Sơn sẽ ở chung nhà với dì dượng nên còn tự do nuôi mèo được.
Tíu tít thêm một hồi, cả bọn lũ lượt kéo nhau về, Thái Sơn cũng gần đến giờ lên máy bay luôn rồi. Cho đến khi mấy đứa bạn dắt nhau đi khuất, không ngờ từ sau cột xuất hiện cái người mấy ngày nay Thái Sơn luôn nhớ nhung và nghĩ đến. Đôi mắt Trần Phong Hào sưng húp đỏ bừng, tình trạng này có thể là đêm qua khóc nhiều quá nên mới nhìn thảm giống giờ, gặp được "người yêu" tâm trạng Phong Hào càng thêm bất ổn, cậu không nói gì cả chỉ ôm Thái Sơn câu cổ vùi vào vai anh.
Tiếng nức nở của người nhỏ con khiến Thái Sơn luống ca luống cuống chẳng biết làm sao, cậu ôm anh quá chặt nên Thái Sơn chỉ có thể ôm lại, xoa sau đầu cậu.
- Tao nghĩ kĩ rồi, mình chia tay đi.
Nguyễn Thái Sơn thấy mắc cười nhưng không dám cười, thì là trước đó có tỏ tình người ta rồi, thấy Phong Hào không nói gì tưởng là mình bị từ chối hoá ra "im lặng là đồng ý", bây giờ người ta sắp thì đi như thằng tồi nói lời chia tay trong khi đó người khóc nức nở ôm chặt anh lại là cậu.
- Mẹ mày, nói chia tay là chia tay hả, tao đã muốn thế đâu.
- Vậy mày qua bến đó có cằm sừng tao thì tao là người đau lòng chứ có phải mày đâu.
Nguyễn Thái Sơn chắc có lẽ biết sao chơi chung được với Hoàng Đức Duy và Lê Quang Hùng rồi, thì mạch não của ba đứa này có đứa nào được bình thường đâu.
- Chắc gì tao sẽ cắm sừng mày, mày thì có.
- Ừa đó, mỗi tháng tao quen một đứa cắm cho mày cái sừng dài 300 mét luôn.
Mặc dù ôm nhau thắm thiết như thế nhưng mắng là mắng, chẳng có cái miệng nào chịu cái miệng nào. Tới khi Thái Sơn không còn dư nhiều thời gian nữa thật sự phải đi rồi Phong Hào mới buông cậu bạn ra, đôi con ngươi tủi thân oán trách nhìn anh.
- Rảnh thì qua thăm tao nhé.
- Không rảnh, bố mày cho tao 2 tỷ để rời xa con trai chú ấy rồi.
- À, vậy cầm mua đồ ăn đi, nào tao về tao cho mày thêm 2 tỷ để mày ở bên tao.
Trần Phong Hào bật cười khanh khách, đánh vào vai Thái Sơn một cái, bàn tay cậu bị người ta nắm lại, dịu dàng vuốt ve rồi nắm lấy, Thái Sơn cũng chẳng nỡ chút nào nhưng phải tạm biệt thôi.
- Tao đi đây.
- Ừa.
Nguyễn Thái Sơn cong mắt cười, tiến đến hôn nhẹ vào má bạn người yêu một cái, không chờ Phong Hào phản ứng xoay người đi nhanh, nếu chậm hơn chút nữa nói không chừng vừa bị vợ đánh vừa bị bố đánh vì lỡ chuyến bay mất.
_____
Những ngày hè cuối cùng nhanh chóng qua đi, mùa tựu trường lại tới. Năm nay cả nhóm đã lên lớp 12 rồi, còn hơn chín tháng nữa sẽ tốt nghiệp cho nên nhìn ai nấy cũng trưởng thành hơn nhiều; Nguyễn Trường Sinh đã ra Hà Nội học Quân Y rồi, Quang Anh lần này xa anh trai không khóc như lúc tiễn Thái Sơn, chỉ là trong tài khoản ngân hàng cộng thêm một con số một và tám con số không, cười tít mắt không thấy mùa xuân ở đâu luôn.
Khối 12 trường họ cũng chia ra lớp xã hội và lớp tự nhiên; trừ Huỳnh Hoàng Hùng, Đỗ Hải Đăng, Trần Đăng Dương và Nguyễn Thanh Pháp ra thì mấy đứa còn lại đều học tự nhiên 12A1. Ngày vào trường báo danh, xếp lớp chọn chỗ ngồi Đức Duy với Quang Anh tiếp tục ngồi chung với nhau ở bàn thứ ba tổ bốn cạnh cửa sổ, đa số bạn học có quen biết hết vì toàn là học sinh hai lớp chuyên Toán Hoá năm rồi, lớp trưởng năm trước của cả hai lớp là Nguyễn Thái Sơn với Bùi Anh Tú, Thái Sơn đi du học nên năm nay lớp trưởng vẫn là Anh Tú làm.
- Cái này để tớ xách cho.
Hội học sinh bắt đầu hoạt động lại, sách vở đồ dùng học tập của các thành viên đều được nhà trường cho nên không cần phải mua. Quang Anh với mọi người đang bê đồ của mình từ phòng thầy Hiệu trưởng, đứa nào đứa nấy đều ôm một thùng carton to tướng đi về lớp, thùng của Quang Anh đã được Đăng Dương bê xuống giùm rồi nên giờ anh lên lấy của bạn người yêu xuống.
Hoàng Đức Duy không có giành, ôm thùng để lên bàn rồi cho Quang Anh đem xuống giúp, trong đó toàn sách vở dày cộm mấy chục cuốn em bê còn thấy nặng muốn chết vậy mà Quang Anh bê nhẹ hều, chân không dài bằng Đức Duy nhưng đi thì lẹ hơn cậu lắm.
- Trời nóng quá chừng, may mà thầy cô không buộc mặc áo vest.
Về tới lớp, Đức Duy xin bạn nữ nào đó được bịch khăn giấy ướt, lon ton đi lại chỗ ngồi tìm Quang Anh lau mặt cho anh. Trên trán lấm tấm mồ hôi được lau đi, vì năm cuối cấp ba phải thi Đại học nên mấy quả đầu màu mè của cả bọn đã nhuộm hết lại thành đen hoặc nâu, khuôn mặt Quang Anh vốn đẹp trai dễ thương nhuộm lại tóc nâu nhìn ngoan hiền hơn nhiều lắm, nhất là như lúc này anh ngẩng đầu cong mắt cười với cậu, lúm đồng tiền bên má như ẩn như hiện càng thêm đáng yêu.
- Chiều nay không có học, lát nữa tụi mình về đi hẹn hò nha.
Quang Anh hỏi em, vừa sắp xếp sách vở không cần học cho ngày mai đem về nhà. Đức Duy nghe tới hẹn hò đi chơi nên phấn khích lắm, cũng lâu rồi không có đi riêng với nhau nên em đồng ý cái rụp.
- Vậy mình đi đâu thế? Tớ muốn đi công viên nước.
- Tớ cũng định đưa Duy tới đó á, có một khu mới mở gần nhà tụi mình luôn đó.
- Vậy được, xong rồi thì về chuẩn bị đi thôi.
Trần Minh Hiếu nghe hai đứa định đi hẹn hò, hắn không muốn phá đám hay gì đâu nhưng Quang Hùng cũng đang nài nỉ hắn đi công viên nước kia kìa, nên đi hẹn hò đôi cũng được.
- Hẹn hò đôi cũng được, nhưng không được lén tao làm gì thằng Hùng đó nha.
- Lén làm gì trời, nhưng mà gọi điện đặt bao công viên được không?
- Bị điên à?
Câu này là Quang Anh mắng Minh Hiếu, có khùng không mà bày đặt như nhân vật chính trong mấy truyện tổng tài đòi bao hết công viên nước không cho ai vào chơi, nhiều tiền quá thì cho anh đi.
- Mình giữ của, vào đó phải mặc đồ bơi, có khi còn không mặc áo, Quang Anh muốn người ta cũng thấy da thịt của thằng Duy à?
———
hẹn hò -))) coi drama của hai thầy trò kia ở hai chap sau nha
còn cổ thì sủi
chắc vụ Quang Anh dời lại đi ☺️ giải quyết cp phụ trước
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com