𝟷𝟺
thành an đi rồi, minh hiếu vẫn ngồi lì ở đó. cho dù quang anh có vò đầu bứt tóc, thượng long có đánh bôm bốp vào người, đức duy có nói nó ngố vì không vồ vập lấy cậu sớm hơn, bảo khang có liên mồm hỏi nó có sao không thì minh hiếu vẫn không có ý định thoát khỏi sự phê lòi của bản thân.
từ nãy đến giờ mọi việc xảy ra quá nhanh, quá đột ngột khiến nó không kịp load bản thân đã làm những gì với thành an.
"ê dm vãi l rồi, cưới thôi."
"bắt đầu ảo."
"anh không tiến tới thì mất người ta như chơi, anh nhát vl luôn hiếu."
"để lê thượng long đây bày cho bạn cách tán bé sao đỏ nhé?"
thượng long vỗ vai nó nở một nụ cười không thể thương mại hơn. đức duy cười khẩy buông lời cay đắng bóc trần sự thật.
"bản thân cũng có tán được ai kia đâu mà còn ô dề bày cách cho người khác?"
"clm bố cười vl, duy ơi chắc nách thâm hơn cái đít nồi."
"cậu!"
"cãi? nói không đúng à mà cãi?"
"cay chưa ??? cãi thế chó nào được. thôi bạn tôi, lần này tôi không cứu được bạn rồi."
"anh long thích ai rồi ạ ???"
ba đứa kia ngậm ngùi nhìn thượng long, nhẹ vỗ vai hắn coi như lời khích lệ. tội cho hắn yêu phải con người ngây thơ, đến giờ phút này mà còn không nhận ra thì cũng đến chịu nhỏ rồi. phải làm sao thì phạm bảo khang mới nhận ra tấm chân tình của hắn đây?
———⋆.𐙚 ̊
một ngày đi học cứ thế trôi qua và đôi bạn anhduy lại đèo nhau về trên con chiến mã huyền thoại của em.
trên đường ngoài tiếng chửi của đức duy, tiếng trêu ghẹo của quang anh thì còn có tiếng anh sủa thi với con chó trên đường và tiếng em hét như chết đi sống lại vì bị chó đuổi.
"dm nhà anh, đã chạy không lại thì ngồi yên đi. ai mượn anh đi trêu chó nhà người ta ??? rồi có thấy nó to như cái tên thượng long kia không, khổ tôi chứ khổ ai? còn cười được à? cười cái lồn !!!"
"nghe cậu chửi là một cái gì đấy rất thế giới duy ạ, chửi như hát cảm."
đường đi học đối với hoàng đức duy không bao giờ là hết sóng gió và cái tên khơi mào sóng gió chắc chắn là nguyễn quang anh. cái tên điên này, sẽ có ngày em đem hắn cho mơ nhậu, chắc chắn!
"xuống nhanh, nhìn anh thêm một phút giây nào nữa, tôi sẽ không nhịn được mà róc thịt anh ra mất. nhanh !!!"
"đây xuống làm gì căng... ơ mà từ từ, mẹ tôi đi công tác rồi."
"thì?"
"tôi quên chìa khoa trong nhà rồi."
"thế đéo nào?"
"tôi cũng đéo biết."
"..."
"dm anh đừng có hòng xông vào nhà tôi !!!"
"cô ơi! con ngủ nhà cô nhé? chỉ ba ngày thôi ạ!"
mẹ em mở cửa nhà ra lại là cảnh con trai bé bỏng của mình đang giằng co với anh bạn hàng xóm. mẹ em kinh hãi toan đóng cửa lại.
"ơ kìa mẹ, đừng vô tâm với con như thế chứ!"
"mày phải con trai mẹ không? trông mày ghê quá con ơi."
"cô ơi, mẹ cháu đi công tác ba ngày mà cháu quên chìa khoá mất rồi, liệu cháu có thể ở tạm nhà cô được không ạ?"
"được chứ con, cứ tự nhiên như ở nhà nhé! thật hiếm khi đức duy dẫn bạn về nhà ngủ mà."
"ba ngày là cả một vấn đề đấy mẹ..."
ba người đang đứng nói chuyện với nhau thì có tiếng gọi quen thuộc, người chưa thấy đã nghe giọng rồi. và đương nhiên chủ nhân của nó không ai khác ngoài hoàng khánh uyên.
"mẹ ơi, công chúa xinh đẹp của mẹ về rồi đâyyyyyy... wtf anh làm gì ở đây ???"
đón con bé đi học về là nguyên cái bản mặt khắm lọ của nguyễn quang anh đang vẫy tay chào nó. trông cái mặt con bé bây giờ thì có vẻ kì thị anh lắm.
"hê sờ lô."
"vâng, chào anh. sao nay anh duy về sớm quá vậy?"
"anh vác cái của nợ kia về mà bị chó đuổi nên mới về sớm, tại ai thì biết rồi đấy. à còn nữa, báo cho em một tin, cái tên này sẽ ở lại nhà mình những ba ngày đấy."
"gì? anh sang đây để cướp anh của em à?"
"không nói thì cũng không nghĩ tới đâu. cũng được đấy, uyên nhỉ?"
"em mở cửa sẵn rồi, phiền anh đi cho."
chào mừng quang anh đã được một vé ở nhà em hàng xóm với thời gian là ba ngày ba đêm, và cũng xin chúc mừng anh em họ hoàng đã được một vé tiền đình ba ngày ba đêm siêu ưu đãi. mong rằng ba đứa này hãy hoà hợp với nhau nhé!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com