[Sequel] Chương #2
Khi buổi ghi hình cuối cùng cũng kết thúc, trong lúc đợi anh đi thay đồ tẩy trang để cùng về nhà, cậu tranh thủ đi tìm Andree. Cậu muốn gửi trả lại chiếc vòng hắn đã tặng ban sáng.
- Anh Andree! - Thoáng thấy bóng lưng hắn, cậu kêu lên.
- Ồ, Chương đấy à? - Hắn quay đầu lại nhìn, môi nở một nụ cười khó hiểu khi nhận ra đó là cậu - Anh cũng đang định đi tìm em đây.
Nghe vậy, cậu tròn mắt:
- Ơ vâng, có việc gì thế ạ?
- Chà, thế này thì có vẻ là em chưa biết gì rồi nhỉ? - Hắn ung dung tiến thêm một bước về phía cậu.
Cậu không đáp, chỉ nhìn hắn chờ đợi. Không hiểu sao, dáng điệu của hắn làm cậu cảm thấy có chút bất an.
- Ngày xưa, lúc em và Bảo mới biết nhau - Andree hơi cúi đầu, để lộ ánh mắt lạnh lẽo sau lớp kính đen - Lúc đó anh đang là người yêu của Bảo đấy.
Cậu mím môi. Hồi ấy, khi tình cảm giữa anh và cậu mới bắt đầu chớm nở, anh từng nói rằng mình đang trong mối quan hệ mở với một người khác. Sau này, khi đã hoàn toàn cắt đứt với người đó, anh và cậu mới chính thức đến với nhau.
- À, chuyện đó em từng nghe qua rồi ạ. - Cậu khẽ hắng giọng. - Nhưng em không biết đó là anh.
- Anh cũng mới biết đó là em từ lúc trưa nay thôi - Hắn nhếch mép - Xem ra, Bảo vẫn là kiểu người thích giấu giấu diếm diếm nhỉ?
Trong vô thức, tay cậu nắm chặt lại. Cậu không thích cái cách hắn nói về anh. Nhưng dĩ nhiên, cậu cũng không muốn gây ra rắc rối. Vì vậy, sau cùng cậu đã quyết định mình cần chấm dứt cuộc đối thoại này nhanh nhất có thể. Không đả động gì thêm đến chuyện hắn đang nói, cậu đưa tay vào túi, lấy chiếc vòng ra.
- Em tìm anh để gửi trả cái này ạ. - Bằng hai tay, cậu đưa chiếc vòng về phía hắn.
- Không cần. - Hắn nhún vai - Anh bảo là tặng rồi mà.
- Đồ đắt thế này em không dám nhận đâu.
- Đừng bận tâm. - Hắn nói một cách chậm rãi, như muốn đảm bảo rằng cậu hiểu được ẩn ý sau từng câu chữ - Vòng cũng như người, đã dùng rồi thì cũng chẳng quý báu đến mức ấy.
Cậu nhìn hắn đăm đăm, máu trong người nóng dần lên, sôi sùng sục. Nhưng rồi, hít một hơi sâu, cậu may mắn lấy lại được bình tĩnh của mình. Đây rõ ràng là cái bẫy hắn cố tình giăng ra cho cậu. Trước ánh mắt ngỡ ngàng của hắn, cậu chỉ bình thản mỉm cười:
- Vâng, nếu vậy em sẽ giữ cho thật kĩ, không để rơi vào tay người khác như anh đâu.
--------------------------------------------
Từ lúc rời trường quay về nhà, anh cảm thấy cậu cư xử hơi là lạ.
Tối đó, khi họ làm tình, không rõ vì lý do gì mà cậu rất nhẹ nhàng với anh. Bình thường, cậu vốn đã không phải kiểu người thô bạo. Cậu chỉ thể hiện rõ sự cuồng nhiệt của mình khi khoái cảm đã dâng cao, và phần lớn thời gian còn lại sẽ nâng niu anh một cách dịu dàng từ tốn. Tuy vậy, hôm nay cậu có vẻ còn cẩn trọng hơn thường ngày. Dường như cậu sợ, chỉ cần lỡ mạnh tay một chút thì anh sẽ vỡ ra mất.
Không những vậy, sau khi cuộc ân ái kết thúc, cậu vẫn nằm lại, dùng thân mình ôm ghì lấy anh không chịu buông. Biết chắc rằng có gì đó không ổn, anh vuốt ve lưng cậu:
- Em sao vậy? Có chuyện gì à?
Cậu nằm im một lúc lâu, rồi dụi mặt sâu hơn vào hõm cổ anh, khẽ lắc đầu.
- Không có gì đâu ạ.
- Xạo quá! - Anh liền nhăn mặt - Rõ ràng là có mà.
Cậu phát ra âm thanh gì đó rất nhỏ, có lẽ là một lời phủ nhận yếu ớt. Nhưng rồi, sau vài phút lưỡng lự, cậu ngẩng đầu lên.
- Anh Andree là người yêu cũ của anh à?
Câu hỏi của cậu khiến anh ngây người. Mất một lúc, anh mới lấy lại được tiếng nói.
- Sao em biết?
- Anh ấy bảo với em như vậy.
"Ừ nhỉ." Anh thầm nghĩ "Nghe cũng giống một việc Andree sẽ làm."
- Sao anh không nói với em? - Cậu hỏi tiếp.
- Anh... - Môi anh mím lại, không giấu được vẻ bối rối. - Anh cũng không rõ nữa. Chắc anh không biết phải mở lời ra sao.
Cậu không nói gì cả, chỉ khẽ gật đầu như thể chấp nhận câu trả lời vừa rồi. Thấy vậy, anh ngập ngừng hỏi:
- Em giận anh à?
- Không - Cậu lập tức lắc đầu - Em thấy thương anh thôi.
- Sao lại thương?
Nhìn thẳng vào mắt anh, cậu đáp:
- Phải chạm mặt người cũ thường xuyên như vậy, chắc anh khó xử lắm.
Lời của cậu khiến trái tim anh khẽ rung lên trong lồng ngực. Dù chuyện với Andree đã qua từ lâu, đối diện hắn mỗi ngày vẫn là điều không hề dễ. Bằng cách này hay cách khác, anh và hắn đã tổn thương nhau quá nhiều. Nhiều đến mức cư xử bình thường trước mặt đối phương trở thành một việc đòi hỏi rất nhiều cố gắng. Và lúc này đây, khi nghe những gì cậu nói, anh chợt nhận ra mình kiệt sức đến mức nào.
- Em nói anh mới để ý - Anh khẽ bật cười, có chút mệt mỏi - Đúng là không dễ dàng gì.
Ngay lập tức, sâu trong mắt cậu ánh lên vẻ xót xa. Đưa tay vuốt ve khuôn mặt anh, cậu hỏi:
- Em có thể làm gì cho anh không?
Khoé môi cong lên thành một nụ cười, anh đáp:
- Hôn anh là được.
Không chần chừ, cậu cúi đầu đặt môi mình lên môi anh. Môi cậu hơi khô, nhưng tiếp xúc thân thuộc ấy khiến anh dễ chịu. Nhắm mắt lại, anh cảm nhận từng thớ cơ trong người mình giãn dần ra, thả lỏng. Dường như, đến cả không khí cũng ra vào phổi anh một cách thoải mái hơn.
Một lúc lâu sau, cậu tách mình ra, nhìn anh âu yếm.
- Anh cảm thấy thế nào rồi?
Ngẫm nghĩ trong giây lát, anh mỉm cười:
- Cảm thấy mình bất bại.
- Thế thì còn gì bằng. - Cậu cũng bật cười theo.
Tuy nhiên, đối với anh, đó không phải chỉ là một câu đùa. Khoảnh khắc này đây, anh thật sự tin không gì có thể làm khó được mình cả. Miễn là, vẫn luôn có cậu ngay sát cạnh bên anh.
--------------------------------------------
🍚 🐶

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com