Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

[Sequel] Chương #7




Suốt buổi chiều hôm đó, cậu cứ lang thang trong vô định, không rõ mình đang đi về đâu. Mãi đến khi đôi chân rã rời, cậu mới tìm một chỗ vắng vẻ để ngồi xuống. Lúc bấy giờ, mặt trời đã lặn được hơn phân nửa, và ánh chiều tà đang nhuộm đỏ không gian. Khung cảnh ấy khiến cậu bất giác nhớ đến cơn bão tuyết ở Incheon vài năm trước, nhớ đến căn phòng nhỏ nơi giữa anh và cậu đã chớm nở những cảm xúc đầu tiên.

Cậu vẫn nhớ ngay khoảnh khắc đầu tiên khi nhìn thấy anh, cậu đã lập tức bị đôi mắt đen láy mong manh của anh thu hút. Vẫn nhớ rằng sau cuộc trò chuyện đầu tiên trên máy bay, cậu đã lờ mờ cảm nhận được anh thực sự hợp với mình. Vẫn nhớ cái đêm đầu tiên khi cậu được ôm anh trong tay và đắm mình vào mùi hương dịu dàng trên mái tóc, cậu đã muốn được bên cạnh anh mãi mãi. Lực hấp dẫn của vũ trụ đã đem họ đến bên nhau, và ngay từ những tiếp xúc đầu tiên, cậu đã biết anh là người dành cho mình.

Trái tim trong lồng ngực cậu thắt lại. Vậy mà giờ đây, anh lại muốn đẩy cậu ra xa. Nhớ tới những lời anh nói ban nãy, một cảm giác bất lực tận cùng dâng lên, xâm chiếm cõi lòng cậu. Bên nhau lâu như vậy, cậu đã quá hiểu anh. Cậu biết, một chút nữa khi cậu trở về nhà, anh sẽ đề nghị họ chia tay nhau, và không một lời nào cậu nói có thể làm anh đổi ý. Anh là người như vậy - một khi anh đã quyết định chuyện gì đó, không ai có thể thuyết phục anh làm khác đi.

Và cậu cũng biết, lời của anh không phải là không có lý. Đúng như anh nói, có lẽ nếu cậu yêu và lấy một cô gái, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn, cho tất cả mọi người. Tuy vậy, từ xưa đến nay, những thứ cậu trân quý nhất, khiến cậu tự hào và hạnh phúc nhất, không có thứ gì đến một cách dễ dàng cả. Ngay cả việc gặp và yêu được anh, mọi thứ khởi đầu cũng chẳng suôn sẻ là bao. Họ chỉ tới được với nhau sau khi đi qua rất nhiều ngập ngừng, khúc mắc và cả hiểu lầm nữa. Nhưng dẫu có phải đi qua nhiều hơn thế, chờ đợi lâu hơn thế, cậu cũng sẵn sàng chấp nhận. Vì cậu biết rõ, tìm được một người khác hợp với cậu như anh sẽ còn khó hơn gấp vạn lần.

Hít một hơi sâu, cậu cố lấy lại bình tĩnh. Dù có phần mong manh, nhưng cũng không phải là không còn chút hy vọng nào. Giống như trước đây, khi anh nhận ra người anh thật sự muốn ở bên là cậu cứ không phải Andree, cậu tin thời gian sẽ lần nữa chứng minh cho anh thấy anh và cậu là hai mảnh ghép hoàn hảo. Mối liên kết giữa họ thật sự quý giá, và xứng đáng với mọi nỗ lực đấu tranh. Từ lâu cậu vốn đã biết rõ điều đó, và giờ đây, điều cậu cần làm là đợi cho đến lúc anh tự mình nhìn ra được sự thật này.

--------------------------------------------

Khi trở về nhà, cậu thấy anh vẫn đang ngồi trên ghế sofa ngoài phòng khách.

- Chương, em đó hả?

Nghe tiếng mở cửa, anh ngẩng lên nhìn cậu. Mắt anh đỏ hoe, và khuôn mặt thì ướt đẫm. Cảnh tượng ấy khiến cậu không cầm lòng được mà lao đến bên anh.

- Em xin lỗi. - Cậu vội vã ôm lấy khuôn mặt anh, dùng lòng bàn tay mình lau đi những giọt nước mắt lấp lánh - Em về rồi đây.

Chẳng nói chẳng rằng, anh nhắm mắt lại, đặt môi mình lên môi cậu. Sau một thoáng ngây người, cậu nghiêng đầu đáp trả, ngấu nghiến hôn anh. Tiếp xúc ấm áp mềm mại khiến cậu muốn đắm chìm, nhưng trong thâm tâm, cậu biết mình không thể làm vậy. Không ngọt ngào như mọi khi, nụ hôn hôm nay có vị mằn mặn của nước mắt. Cậu tự ý thức được điều gì sắp đến - đây có thể là nụ hôn cuối của họ trong một khoảnh thời gian dài. Hoặc thậm chí là mãi mãi.

Cậu ước nụ hôn ấy có thể kéo dài lâu thật lâu, nhưng rồi, nó đã phải kết thúc. Anh chủ động tách mình ra, nhìn thẳng vào mắt cậu.

- Chương... - Giọng anh nghèn nghẹn - Bọn mình dừng lại nhé. Anh không muốn làm phí thời gian của em thêm.

Dẫu đã đoán trước được chuyện này, nhưng khoảnh khắc ấy, cậu vẫn nghe toàn thân mình lạnh đi, trái tim trong lồng ngực như ngừng đập. Một cảm giác quặn thắt dữ dội giày xéo ruột gan cậu, khiến cậu đau đớn đến nỗi không thể nói lời nào suốt một lúc lâu. Mãi đến khi cơn đau dịu xuống, hay nói đúng hơn là cơ thể cậu đã dần quen với nó, cậu mới chậm rãi đưa tay ôm lấy anh.

- Quyết định của anh, em tôn trọng - Cậu thầm thì, vùi mặt mình vào vai anh - Nhưng em mong anh biết, nếu được lựa chọn, em không bao giờ, không bao giờ muốn bọn mình phải xa nhau.

--------------------------------------------

- Cuối tuần này em sẽ chuyển ra ngoài.

Cậu nói với anh bằng ngữ điệu hoàn toàn trung lập. Như một lời thông báo, không hơn.

- Gấp vậy? Sao không để đến cuối tháng? - Anh có cảm giác cổ họng mình đang dần thắt lại. - Sang tuần anh cũng qua Mỹ rồi, đâu có ở nhà đâu.

- Bạn em bảo nhà nó có chỗ trống nên em muốn chuyển qua luôn. - Cậu khẽ nhún vai - Việc sớm hay muộn cũng phải làm mà.

Cuộc hội thoại ngắn ngủi kết thúc, cậu trở về phòng, để lại anh một mình với những cảm xúc nặng nề khó tả.

Suốt những ngày qua, anh và cậu gần như không chạm mặt. Họ rất ít khi ở nhà cùng lúc, và nếu có, cậu sẽ luôn ở trong phòng riêng, đóng kín cửa. Dẫu biết cậu cố ý tránh mặt mình để cả hai đỡ khó xử, thái độ xa cách của cậu vẫn khiến tim anh nhói đau. Chỉ mới vài ngày kể từ khi họ chia tay, vậy mà giờ đây, anh gần như không thể tưởng tượng ra dáng vẻ dịu dàng trìu mến cậu từng dành cho mình. Nhưng anh biết mình không có quyền ý kiến. Chính anh là người đề nghị chia tay kia mà.

Đôi lúc, anh cảm thấy thật khó để giữ vững niềm tin vào quyết định mình đã đưa ra. Anh biết, có thể suốt phần đời còn lại, anh sẽ không thể tìm được một ai tương thích với mình như cậu. Họ hoà hợp với nhau theo cái cách dễ chịu nhất, và thi thoảng, anh thật sự tin rằng cậu hiểu anh nhiều hơn anh hiểu chính bản thân mình. Vì thế, những khi đi ngang qua phòng cậu, con tim trong lồng ngực lại thôi thúc anh hãy đưa tay gõ lên cánh cửa im lìm đang đóng chặt đó. Nhưng rồi, phút cuối anh luôn kiềm lại được. Anh không phải là lựa chọn tốt nhất cho cậu - về lâu về dài, anh không thể cho cậu những thứ cậu cần.

--------------------------------------------

Ngày anh khởi hành sang Mỹ cũng là ngày cậu chuyển đi. Chuyến bay xuất phát vào buổi tối nên sáng hôm ấy, anh đã tự nguyện ở nhà, giúp cậu thu dọn đồ đạc. Đã thoáng có ý định từ biệt mà không nói lời nào, nhưng rồi khi nghĩ đến việc sau này sẽ rất khó gặp lại nhau, anh lại không nỡ.

- Hình như hết rồi đúng không? - Sau khi đem chiếc hộp cuối cùng ra xe, anh nhìn một vòng xung quanh. Căn nhà lúc này trống trải đến lạ.

- Vâng ạ. - Cậu khẽ gật đầu.

Cả hai rơi vào im lặng. Anh muốn nói gì đó nhẹ nhàng vui vẻ nhưng lại không thể nghĩ ra. Ngược lại, những lời tạm biệt, xin lỗi hay cảm ơn chân thành thì đã ở sẵn đấy, đầy ắp trong lòng. Tuy nhiên, anh không muốn để chúng cất lên thành tiếng. Nếu làm vậy, anh biết nước mắt mình sẽ không ngừng tuôn rơi.

Trong lúc anh đang loay hoay khổ sở, cậu bất ngờ lên tiếng trước:

- Em có cái này cho anh.

Cậu lấy trong túi ra một chiếc hộp vuông nhỏ, được gói kĩ càng. Nhìn hình dáng, anh đoán bên trong là một chiếc đĩa CD.

- Đây là...? - Tay nhận lấy, anh ngơ ngác nhìn cậu.

- Quà sinh nhật sớm. Đến đúng ngày anh hãy mở ra nhé.

Anh nghe sống mũi mình cay cay:

- Cám ơn em.

Cậu không đáp, khoé môi khẽ cong lên thành một thứ gì đó gần giống nụ cười.

--------------------------------------------

🍚 🐶

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com