Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

8.


Hôm nay đúng là một ngày tồi tệ khi mà mới sáng sớm tôi đã phải chạy đôn chạy đáo để hoàn thành đống hồ sơ cho đám học sinh năm nhất mới vào. 

Mang danh là học bá với thành tích xuất sắc, con cưng thầy cô lại còn là hội trưởng hội học sinh nghành tâm lý học. 

Vậy mà giờ đây, bao nhiêu?

Bảy giờ hơn tôi đã phải có mặt ở trường và nở một nụ cười gượng gạo khi vị giáo sư đáng kính của trường nhờ tôi lo liệu hồ sơ cho học sinh năm nhất toàn trường vì hội trưởng các hội khác đang bận tổ chức việc sắp xếp và giới thiệu học sinh mới về trường.

Rồi không biết tôi có phải chân sai vặt không khi mà cái quái gì cũng được đưa đến tay tôi. Ngó bộ học sinh năm nhất nghành tâm lý học không cần tham quan và biết về trường sao?

Đấy, một ngày xui xẻo bắt đầu như thế đấy.

--------------

'Xin chào, Soobinn'

'?'

Đầu tôi hiện một dấu chấm hỏi to đùng khi trong trường này tôi chẳng thân thiết ai để được đối phương gọi bằng tên thật, âm cuối còn luyến láy. Có chút nổi da gà,.

'Ta đà...'

Tôi vừa kịp ngước lên đã thấy một hộp sữa vị hạnh nhân được trưng ra trước mắt. Có chút thẫn thờ về việc này, phản ứng không kịp thành ra người trước mặt tôi ngó bộ trong đang tụt mood.

'Cảm ơn, anh làm gì ở đây vào ngày chủ nhật thế?'

'À- hôm nọ có bảo sẽ mua sữa hạnh nhân cho em. Mà có việc bận nên nay mới tới trường đưa được.'

'Anh đến đây chỉ để đưa tôi hộp sữa này thôi sao?'

Nếu Choi Yeonjun mà trả lời đúng vậy thì tôi chắc sẽ cảm động lắm. Chỉ là câu nói tiếp theo của anh ta khiến tôi cảm lạnh nhiều hơn.

'Đâu, tại vì thuận đường đó. Anh được giáo sư kêu dẫn học sinh năm nhất đi tham quan trường và giới thiệu khu kí túc xá.'

'À-'

'Sao vậy? Em đang mừng hụt?'

'Không hề'

Phải rồi, tôi đã kịp mừng đâu mà hụt. Tôi đau đớn, tôi gục ngã gần c.hết đây.

Thế quái nào mà để một học sinh mới dẫn học sinh mới năm nhất đi tham quan trường chứ! Đạo lý này là từ mấy câu chuyện được thêu dệt trên mạng tạo ra sao? 

Có thể tôi đọc vào sẽ cảm thật nó thật lố bịch khi nhân vật chính luôn rơi vào mấy hoàn cảnh bất ổn dù nhìn bằng cách nào nó cũng không xảy ra được. 

Ví dụ nhân vật chính rớt xuống hồ với nhân vật phụ, sau đó người yêu lại nhảy xuống cứu nhân vật phụ không cứu mình. Rồi bắt đầu nhân vật chính nghĩ mình là nhân vật phụ, chuỗi hành trình ngược thê khởi động.

Sau khi rơi vào hoàn cảnh này, tôi thực sự đã có chút phút giây đồng cảm với nhân vật trong truyện đấy! 

---------------

'Mà này Soobin.'

'Có chuyện gì?'

Choi Yeonjun ngồi xuống đối diện, cách tôi một cái bàn. Lật lật đống hồ sơ tôi vừa hoàn thành và rồi miệng hoạt động.

'Anh nghe nói có thể thành lập câu lạc bộ nghệ thuật vào năm nay và sẽ có những  trận thi đấu giải trí?'

'Đúng vậy, nếu muốn lập thì có thể đăng ký tên. Ít nhất năm người, nếu trong vòng một tuần kể từ khi đăng ký không đủ số người thì câu lạc bộ đấy chính thức được giải tán.' 

'Vậy là thiếu một người...'

Choi Yeonjun thì thầm, tôi không quan tâm lắm. Vẫn tiếp tục phổ biến luật sau tiếng thở dài của người kia.

'Câu lạc bộ đứng trên phương diện tổng quát, có diễn, có âm nhạc, có sân khấu, có nhảy... Đó là câu lạc bộ chuyên về nghệ thuật. Như kiểu anh tạo ra một nhóm nhạc và rồi mỗi tháng sẽ thi đấu với các nhóm nhạc khác trên show âm nhạc hay chương trình cuối tuần đại loại vậy. Hoặc có thể về các câu lạc bộ khác như cà phê, nấu ăn, ảo thuật, mạo hiểm vv... Học sinh các nghành sẽ tham gia nhiều nhất một câu lạc bộ để phục vụ cho việc vui chơi, hoặc là không. Không ép học sinh phải tham gia câu lạc bộ.'

'Nghe như đó là ý kiến của Soobin.'

'Đúng vậy!'

Tôi khẳng định chắc nịch, vì tôi đã ra đề nghị đấy thật. Thời gian lo toan cho hội học sinh, làm 'ông tơ' đã không đủ cho tôi tham gia các hoạt động khác. Vì vậy kiến nghị lên nhà trường là tốt nhất, dù sao việc học và tốt nghiệp mới là thứ nhà trường hướng đến.

'Nhưng chuyện Soobin không tham gia câu lạc bộ là không thể. Anh nghe thoáng qua có rất nhiều người muốn em vào câu lạc bộ của họ đấy.'

'Có điều tôi đâu muốn vào.'

'Ý là... họ sẽ làm phiền em. Và sau đó cuộc sống yên bình của em sẽ chấm dứt khi mà các đàn em khối dưới không biết em người như thế nào.'

Choi Yeonjun chống cằm trả lời câu hỏi kia của tôi. Đương nhiên, tôi đã biết việc anh ta sẽ mời tôi vào một câu lạc bộ nào đó. Và nhìn xem, anh ta trong hiểu rất rõ về tôi mặc dù anh ta không khác gì tụi học sinh năm nhất. Bộ tôi là người nổi tiếng có lý lịch trên các trang internet?

'Rồi cũng sẽ có người nói cho họ biết thôi.'

Tôi trả lời, mắt tiếp tục đảo qua các hồ sơ của học sinh năm nhất.

'Nó vẫn mất một khoảng thời gian mà đúng không? Trước đó em vẫn sẽ bị quấy rầy, vậy thì tại...'

Phiền phức!

'Tôi không muốn vào câu lạc bộ của anh. Vì vậy phiền anh đi ra chỗ khác, tôi vẫn còn công việc phải làm. Không như anh, rãnh rỗi ngồi đây thuyết phục một người như tôi.'

'Người như Soobin thực sự rất thích hợp vào câu lạc bộ của Choi Yeonjun này đấy nha. Vả lại, công việc nhiều như thế nào mà lại không có thười gian tham gia một clb để vui chơi chứ? Em làm thêm, làm gì?'

Hừ, tôi thực sự đã muốn tức điên lên vì con người trước mặt. Thật muốn đá bay anh ta ra khỏi căn phòng này nhưng là một người có học, tôi không được phép làm thế!

'Cuối cùng anh muốn gì ở tôi? Người đặc biệt.'

'Người đặc biệt? Anh đã hai lần nghe thấy nó rồi đấy. Mà thôi, anh muốn em tham gia clb nghệ thuật của anh. Thế nào? Sẽ rất vui đấy!'

'Với một điều kiện.'

'Là gì?'

'Ở lại đây và giải quyết hơn 1200 tập hồ sơ của học sinh năm nhất, sắp xếp kí túc xá cho học sinh nghành tâm lý học và làm 20 tập tài liệu để làm bài thi nhỏ cho học sinh toàn trường.'

'N-nhiều...'

'Nếu không làm được thì mời quay lưng bước đi. Anh hiểu tôi bận như thế nào rồi chứ?'

Tôi ngước lên nhìn thẳng vào mắt Choi Yeonjun, day dưa với người này thực không ổn. Tôi nghĩ tốt nhất mình vẫn nên né anh ta xa ra và quan sát thân phận thật sự của người trước mắt.

'Hihi, vậy thì Soobin làm gì làm đi. Để đống việc này ở đây anh giải quyết cho. Xong trong hôm nay thì em nhớ phải thực hiện lời hứa đấy!'

'Ok'

Có mười Choi Soobin chưa chắc đã hoàn thành chứ đừng nói một học sinh mới chưa biết gì về trường như Choi Yeonjun_

Jurika Yui

02102022

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com