Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 9

Harry Spencer đã ngồi cả buổi chiều trước đống văn kiện trên bàn. Đức vua sức khỏe vốn đã yếu, nên mấy công việc như vậy hắn đã sớm quen làm. Đã sang năm mới, nên việc nhiều lại càng thêm nhiều, khiến hắn tay chân bận rộn không thời gian rảnh.

Chỉ có điều hắn chẳng thể tập chung nổi, trong đầu toàn những suy nghĩ liên quan tới Camilla. Hắn đã nghĩ về sự thay đổi của nàng gần đây, sự thờ ơ với tất cả mọi chuyện, cư nhiên lại trở lên hiểu lý lẽ đến kỳ lạ. Và cả đôi mắt vô cảm khi nhìn hắn nữa, nụ cười nhợt nhạt khiến người ta cảm thấy mệt mỏi.

Trong kí ức của hắn, nàng chưa bao giờ nhìn hắn với ánh mắt như vậy. 12 năm qua nàng đều nhìn hắn với tất cả yêu thương và dịu dàng, hắn có thể nhận ra sự hạnh phúc của nàng. Đôi mắt xanh đó đã nhạt nhòa hơn trước kia rất nhiều, khiến hắn không thể nhìn thấy một tia cảm xúc nào trong nó. Hắn tự ngẫm nghĩ, điều gì đã khiến nàng thay đổi như vậy. Không còn quấn lấy hắn nữa, cũng không gọi hắn bằng cái tên Harry đầy thân mật, không còn cười với hắn đầy nồng nhiệt. Harry biết rằng những suy nghĩ của hắn thật sai trái, hắn lại có thể nghĩ về cô gái khác khi đã có vị hôn thê, nhưng hình ảnh của nàng lại không thể xóa đi trong tâm trí hắn. Hắn đã tin rằng đó giống như một thói quen, cho dù chúng thật rắc rối và phiền phức, nhưng thói quen phải cần một thời gian dài để bỏ. Camilla trong tâm trí hắn cũng vậy, sẽ rất nhanh hắn có thể quên được thôi, vì dù sao nàng cũng sắp phải gả đi phương xa.

Harry: Gả đi sao....

Harry dừng bút, hắn lại không tập trung vào công việc nữa rồi. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng Camilla sẽ có ngày phải rời xa xứ Battenberg, và cũng không hề nghĩ nàng sẽ chấp thuận việc cưới một người ngoài hắn. Harry đã mặc định nàng sẽ luôn ở trong tầm tay của hắn, cho dù hắn có hắt hủi và phụ bạc nàng cỡ nào thì hắn cũng không sợ đánh mất nàng. Bởi vì hắn đã luôn tin rằng Camilla rất yêu hắn, không thể sống thiếu hắn. Nhưng hắn lại sai rồi, hắn đã quá tự tin với chính bản thân mình. Cảm giác thật giống với việc bị cướp mất món đồ chơi hồi nhỏ. Rõ ràng không ưa thích, nhưng một khi bị mất đi lại thấy khó chịu đến kì lạ.

_Hoàng tử, người mệt sao?

Harry: Ta có chút đau đầu với đống giấy tờ này đây.

_Ngài có muốn đi dạo một chút không ạ?

Harry suy nghĩ một lúc, sau đó dường như đã nhớ ra được chuyện gì, liền cho người chuẩn bị xe.

Hắn nhớ ra, những năm trước, mỗi khi có chuyện không vui hay quá căng thẳng với chuyện học tập, hắn sẽ đến cây đào lớn nhất kinh thành để thư giãn. Gần đây đều có Athanasia tâm sự, hắn dường như đã quên mất thói quen này.

Vì là mùa xuân nên hoa đào nở rất nhiều, những cánh hoa rơi rụng dày đặc cả một mảnh đất. Cây đào già nhưng hoa lại nở rất lớn, rất rực rỡ, khiến hắn nhớ lại khung cảnh hồi bé. Đây cũng là nơi lần đầu tiên hắn gặp Camilla, một cô bé năm tuổi đang ngồi xếp những cánh hoa. Hắn lúc đó cho rằng hành động của nàng thật ngớ ngẩn, sau này mới biết vì không ai chơi cùng nên nàng mới một mình tìm thú vui. Đó là một cô bé đanh đá và nóng tính, có lẽ vì thế nên không ai dám tiếp xúc. Harry biết nàng là con gái của công tước Michael mới làm thân, như vậy sẽ có lợi cho hoàng gia. Bởi lẽ gia tộc Testa đã mấy đời trung thành với vua, lại có một lực lượng binh sĩ lớn có triển vọng. Hắn vậy mà lại lợi dụng sự ngây thơ và tình cảm của nàng. Sau đó, hắn chán ngắt khi luôn phải kiêng nể những hành động quá đáng và cả sự ngu dốt của Camilla, nên khi gặp mặt và tiếp xúc với Athanasia, hắn đã nhanh chóng say đắm cô em gái dịu dàng, giỏi giang và luôn tâm sự mỗi lần hắn gặp rắc rối. Harry đã nghĩ, Athanasia cũng là người nhà Testa, nếu cưới nàng thì vẹn cả đôi đường, vừa có được người mình yêu, lại vừa củng cố thêm quyền lực. Hắn nhẫn tâm hủy bỏ hôn ước với Camilla, mặc cho nàng ra sức cầu xin.

Harry nhìn những cánh đào bay lả lướt, tâm trạng dường như đã tốt hơn phần nào. Hắn định quay trở về cung điện thì bắt gặp bóng dáng quen thuộc. Người đó cho dù chùm kín thế nào, hắn cũng vẫn vô thức nhận ra là Camilla. Có thể là do trực giác, cũng có thể là do cùng nhau lớn lên, sự quen thuộc đối với nhau mà nói chỉ cần lướt qua là có thể nhận ra ngay.

Camilla không hiểu vì sao lại tự giác đi về hướng cây anh đào này, phía ngực trái cũng tự nhiên nhói lên một cảm giác đau xót đến kì lạ. Một chuỗi ký ức ập đến, khiến Camilla choáng váng đến nỗi làm rơi xuống đống vải trên tay. Những cánh hoa anh đào rơi đầy trên nền đất, rơi cả lên tấm áo choàng đen mù mịt của Camilla, nàng đón lấy một bông. Cánh hoa hồng hồng, mềm mềm nằm gọn trong tay nàng, mỏng manh và nhỏ bé, chỉ cần một lực đạo nhẹ cũng khiến chúng rách nát.

Harry nhìn biểu cảm của Camilla, nửa năm nay hắn chưa nói chuyện hẳn hoi với nàng một lần, sự thay đổi của nàng khiến hắn ngạc nhiên không ít, nhưng cũng hoài nghi rất nhiều. Biểu cảm tiếc nuối và cả sự vui vẻ nhất thời của nàng khiến hắn có chút thắc mắc.

Harry: Camilla....

Camilla giật mình, lùi lại hai bước. Sau đó lại cúi người chào vị hoàng tử đang ngày càng tiến sát người nàng.

Camilla: Dân nữ Camilla Rosemary hân hạnh diện kiến mặt trời tương lai của đế quốc. 

Harry: Ngươi làm gì ở đây?

Camilla: Thần tới để nói lời chào tạm biệt nơi lưu giữ kỉ niệm trong suốt 17 năm qua.

Harry: Tạm biệt ư?

Camilla: Vâng.

Harry lại nhìn nàng nhặt lên đống vải rơi dưới đất, động tác khiến người ta có cảm giác dường như chỉ muốn rời khỏi đây thật nhanh. Hắn không thể nhìn thấy đôi mắt của nàng khi nàng cứ cúi người mãi như vậy, đôi môi nhỏ cứ mỉm cười thờ ơ mãi khiến hắn vừa có cảm giác chán ghét, lại có chút khó chịu trong lòng.

Harry: Về chuyện tới Edinburgh, ngươi vốn có thể cầu xin....

Camilla: Cầu xin sao? Thần nên cầu xin ai đây?

Harry khựng lại, lời nói cứ như bị mắc kẹt nơi cổ họng, không thể phát ra thành tiếng. Một kẻ ngạo mạn như Camilla liệu có chịu cúi đầu cầu xin sao? Hắn quả thực đã quên mất chuyện tính cách của nàng méo mó ra sao.

Harry: Ta có thể xem xét nếu như ngươi lên tiếng cầu xin. Vì dù sao hai chúng ta cũng đã quen biết hơn 12 năm.

Hắn vẫn không thể nhìn thấy ánh mắt của Camilla dưới lớp mũ kia, chỉ thấy đôi môi của nàng đã thu lại ý cười. Camilla đột nhiên ngẩng đầu, dùng đôi mắt xanh mờ nhạt nhìn thẳng vào mắt hắn. Harry có thể thấy được vẻ ghét bỏ trong đó, giống cái biểu cảm khi nàng nhìn hắn cứu Athanasia gần một năm trước. Hắn từng nhìn thấy Camilla dùng đôi mắt ghét bỏ này nhìn Athanasia, không ngờ đến một ngày chính hắn lại là người khiến nàng nhìn với ánh mắt này.

Camilla: Hoàng tử Harry, nếu người nể mặt chúng ta đã quen biết nhau từ nhỏ, người ngay từ đầu sẽ không hủy bỏ hôn ước với thần.

Harry: Ta cảm thấy chúng ta không phù hợp.

Camilla: Như thế nào là không phù hợp thưa hoàng tử? Chi bằng ngay từ đầu người nói ra rằng người không hề yêu thần, không hề muốn kết hôn với thần. Thì cuộc đời của thần sẽ chẳng hề méo mó đến dạng này. Tại sao, tại sao lại chờ tới hơn 12 năm mới phanh phui sự thật khiến thần đau lòng như vậy? Thần cũng là con người, thần cũng có trái tim, và cũng biết đau lòng như những kẻ khác. Hoàng tử Harry, ngài có bao giờ nghĩ tới cảm nhận của thần chưa?

Harry nghe không lọt tai cái ngữ điệu dứt khoát của nàng, cái giọng điệu muốn đổ hết lỗi lầm lên người khác khiến hắn chán ghét. Nhưng lại càng khiến hắn bối rối và chần chừ khi chẳng thể có lý do phản bác, không yêu nàng là thật, không muốn kết hôn với nàng là thật, và kể cả việc giữ lại hôn ước để duy trì mối quan hệ giữa hai gia tộc cũng là thật. Chính hắn đã luôn khiến nàng lầm tưởng, có lẽ hắn cũng cảm thấy bản thân đã mắc sai lầm.

Camilla: Hoàng tử Harry, người nên trở về và tập trung yêu thương vị hôn thê yêu quý của ngài. Đừng suốt ngày ở riêng với những nữ tử khác, Athanasia sẽ không vui.

Harry: Đừng có dạy bảo ta phải làm gì.

Camilla: Thần không hề dạy dỗ người, chỉ là đưa ra một lời khuyên. Nếu như người cứ thấy thứ gì đó mới lạ mà vứt bỏ cái cũ, sẽ chẳng còn ai bên cạnh người nữa đâu.

Camilla phủi bụi trên đống vải, đôi mắt xanh nhàn nhạt nhìn Harry với cái vẻ chán nản lại thêm vài phần khinh bỉ. Đối với nam nhân vô tình như vậy, nàng có lẽ sẽ thay Camilla một lần dứt khoát với hắn.

Harry: Vứt bỏ ư? Ngươi có biết ngươi đang nói ra những lời phạm tử tội không?

Camilla: Thần nói sai sao? Chẳng phải trước kia người thấy hứng thú với Athanasia vì nàng ta không hề xiêu lòng trước vẻ điển trai của người hay sao? Người thấy nàng ta thú vị vì không giống như những cô gái khác, nàng ta không hề bám lấy người và coi người như không khí khi đối diện. Người luôn tự coi mình là trung tâm, hành xử của Athanasia khiến người thấy mới lạ vì chưa từng có ai đối xử với người như vậy. Đến hiện tại thì sao? Người tò mò với sự thay đổi của thần, muốn tìm hiểu lí do thần không còn cư xử như trước kia nữa. Là người thấy áy náy hay là cảm thấy tiếc nuối vì sắp mất đi một món đồ chơi rẻ tiền quen thuộc mà thôi?
___________________

[25/5/2020]

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com