16
" Về rồi à, vào ăn tối với tao luôn đi này"
Siwoo nghe thấy tiếng Wangho trở về nhà, liền bảo cậu vào bàn ăn tối cùng. Wangho mang theo một loạt tâm trạng phức tạp ngồi xuống bàn ăn cùng Siwoo, nhìn sắc mặt Siwoo thì không có vẻ gì là phiền muộn hay buồn lòng nhưng cậu cũng không muốn bứt dây động rừng, hấp tấp sẽ làm hỏng chuyện mất thôi.
" Dạo này mày vẫn đến chỗ bác sĩ tâm lý chứ?"
" Bác sĩ bảo tao đã về được trạng thái tốt nhất rồi, không cần liên tục tiếp nhận điều trị nữa"
Wangho nghe đến đây trong lòng liền cảm thấy nhẹ đi như vừa gỡ bỏ được hàng tấn sắt vụn, sắc mặt liền trở nên hăng hái không còn căng cứng như lúc mới trở về nhà nữa.
" Vậy cũng tốt"
" Ừm nhờ vào mày cả đấy"
Câu nói của Siwoo khiến Wangho không tránh khỏi sự tự hào đang dần nở rộ trên khuôn mặt nhưng bất chợt nghĩ đến lời đề nghị nghiêm túc lúc nãy của Jaehyuk sắc mặt liền nghiêm lại ngay tức khắc. Siwoo cũng bắt đầu thấy khó hiểu với con người này, rõ ràng vừa nãy còn đang vui vẻ mà giờ lại trở về cái vẻ mặt u ám này nữa rồi.
" Dạo này còn mất ngủ không vậy?"
" Vẫn còn, nhưng cũng không quá nghiêm trọng như lúc trước."
" Chú ý sức khoẻ dùm tao đấy nhé"
" Biết rồi mà "
Cả hai cứ thế người hỏi - người đáp, người nói - người nghe rôm rả suốt cả một buổi ăn cơm. Sau khi đã ăn xong, hai người cũng cùng nhau dọn dẹp rồi cũng từ đó mà ai về phòng nấy. Nhưng hôm nay, Wangho muốn đổi gió nên đề nghị muốn ngủ cùng với Siwoo, chú khỉ buồn đương nhiên đồng ý rồi. Dù gì họ cũng đã ngủ chung với nhau rất nhiều lần rồi, còn gì nữa đâu mà ngại ngùng.
" Mày đã mở lòng với ai chưa?"
" Vẫn chưa "
Trong không gian yên ắng hoà cùng một chút ánh đèn xanh dương tươi mát, Wangho khe khẽ cất lên một câu hỏi nhỏ, Siwoo nghe xong thì cũng chỉ nhẹ nhàng đáp lại câu hỏi của cậu.
" Vẫn còn yêu người đó à"
" Không hẳn, chỉ là nhất thời chưa quên được"
" 6 năm hình như không còn chỉ là ở hai chữ nhất thời nữa rồi"
" Trôi qua lâu như vậy rồi sao"
" Ừm lâu như vậy rồi"
" Thời gian trôi nhanh thật đấy, chớp mắt đã ở cạnh nhau, chớp mắt thêm một cái liền rời xa nhau và cuối cùng dụi mắt một lát liền đã 6 năm không gặp"
" Ừ ai cũng đã trưởng thành cả rồi, không còn là những đứa trẻ vô lo vô nghĩ như ngày trước nữa."
" Cả tao và mày cũng không tránh khỏi quy luật đó mà"
" Ừ phải lớn thật rồi"
" Vậy còn yêu người mày gặp khi ở cấp 3 không"
" Hyeonjoon sắp về rồi "
" Tao còn chưa nói tên ai mà"
" ... "
Wangho chợt khựng lại một chút vì câu nói của Siwoo, cậu lại bị gài vào thế chưa đánh đã khai rồi. Hôm nay, cậu đã bị ép vào thế khó tận hai lần, mà còn chính là hai vị cao tăng đắc đạo này ép cậu.
" Hyeonjoon đã đến tìm tao"
" Làm gì?"
" Nó nói muốn gặp mày"
" Để làm gì?"
" Có một vài chuyện hai người tự nói với nhau sẽ hay hơn qua lời của tao"
"..."
" Jaehyuk cũng đến tìm tao"
" ... "
" Cũng nói là muốn gặp mày nhưng tao vẫn chưa đồng ý "
" Tao cũng vậy"
Cả hai từ lúc này cũng dần nói ra được gánh nặng trong lòng của mình, cũng từ đây mà bị thu hút vào từng câu từng chữ của đối phương. Thì ra cả Siwoo và Wangho đều có những tâm sự khó nói được bằng lời, nhưng bây giờ cả hai người đều từ từ chậm rãi mà nói cho nhau nghe. Từ đây, họ cũng dần ngộ ra một chân lý chung. Câu chuyện tình yêu của bọn họ có vài điểm rất giống nhau, nhưng cũng có vài điểm rất khác xa nhau. Jaehyuk biến mất một cách âm thầm lặng lẽ như một cơn gió thoảng còn Hyeonjoon thì chọn ra đi trong êm đẹp nhưng lại dữ dội như cơn gió mùa đông. Wangho còn nói rằng tính ra Hyeonjoon đó vẫn còn tốt hơn so với Jaehyuk rất nhiều, ít ra bản thân Wangho còn biết được lý do vì sao còn Siwoo đến 6 năm trôi qua rồi vẫn đơ cứng trước hai chữ " Tại sao?".
" Vậy mày bảo nó đến đây gặp tao được không?"
" Mày muốn như vậy thật sao?"
" Ừm, dù gì cũng phải biết lý do tại sao tụi tao lại kết thúc chứ."
" Hm... Vậy để tao chuyển lời cho nó"
" Cảm ơn mày nhé."
" Hyeonjoon ngày mai sẽ đợi mày ở chỗ đó, mày có đến gặp không thì vẫn là quyết định của mày."
" Chỗ đó?"
" Hyeonjoon nói chỉ cần nói như vậy mày sẽ tự hiểu Wangho à..."
"..."
" Mọi chuyện đều có lý do của nó, đừng cứng nhắc quá đấy nhé."
" Mày cũng vậy nhé."
" Ừm."
Sau những cuộc trò chuyện không lối thoát, cả hai dường như đã cởi bỏ được một vài lớp muộn phiền. Nhẹ nhàng chìm sâu vào giấc ngủ, trong mơ cả hai đều thấy họ trở về những năm cấp 3, gặp lại những người mà họ yêu da diết những năm ấy. Những kỉ niệm hạnh phúc kéo nhau tiếp diễn trong giấc mơ, khiến trái tim đã nguội lạnh cũng dần trở nên ấm áp hơn bao giờ hết.
Năm đó, Hyeonjoon cũng như Jaehyuk lên máy bay rời khỏi đất Hàn. Nhưng Hyeonjoon lại chọn cách chia tay với Wangho là vì lý do sợ yêu xa. Cả hai người từ đó đến nay chưa từng gặp lại nhau, nhưng trái tim thì luôn mong nhớ về đối phương. Wangho từng nghĩ có lẽ hai người đã hết duyên, đoạn tình cảm đó cuối cùng đã đứt. Nhưng Siwoo lại nói cho cậu biết rằng, Hyeonjoon sẽ chờ cậu tại công viên năm ấy. Nơi mà Hyeonjoon thổ lộ tình cảm với cậu, cũng là nơi mà họ chia tay nhau.
Công viên năm ấy, chứng kiến hai chuyện quan trọng cho một cặp đôi nọ.
Ngày đầu xuân, hai người nọ chính thức trở thành một cặp đôi.
Ngày cuối đông, họ chính thức không còn là của nhau nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com