Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

chapter 4

từ sau cái sự kiện cho yeddeong "xem phim" không thành lại thành tự mình "đóng phim" thì shin ryujin thật sự không biết phải làm sao đối mặt với hwang yeji. nói sao nhỉ, cô cảm thấy tình cảm mình dành cho người kia đã bị biến chất.

trong lòng shin ryujin có một mâu thuẫn, một mặt cô rất thích chạm vào yeji, mặt khác lại cảm thấy bản thân mình quá biến thái. từ trước nay ryujin luôn cho rằng giữa hai bên vốn là tình cảm chủ tớ rất thuần khiết, nhưng bây giờ chỉ bởi vì cô ta không hiểu chuyện mà cô đã chiếm tiện nghi của người ta. không phải rất xấu xa sao? mặc dù mèo tinh đã cho phép nhưng đồ ngốc nghếch đó thậm chí còn không nhận thức được chuyện cô đang làm có ý nghĩa gì thì cái 'phép' đó cũng còn nghĩa lý gì chứ. "shin ryujin vẫn là đồ biến thái, lạm dụng người không có năng lực hành vi dân sự". cái suy nghĩ đó cứ lảng vảng trong đầu cô làm cô muốn phát điên lên được. nếu thời gian có thể quay trở lại, ryujin ước mình có thể tỉnh táo mà vượt quá sự cám dỗ đó để không phải chịu cái cảm giác tội lỗi như bây giờ.

để tránh sự việc lặp lại, ryujin quyết định tránh tiếp xúc thân thể với người kia hết cỡ. trừ những việc thật sự cần thiết, cô sẽ không đáp ứng những yêu cầu vô lý của cô ta nữa. như việc đi tắm, ryujin vẫn tắm cho đồ ngốc đó nhưng sẽ không đụng chạm trực tiếp như trước mà sử dụng bông tắm, nếu đồ ngốc muốn ngâm bồn, ryujin sẽ lấy cớ đang đến ngày nên không tiện cùng nghịch nước được. nói chung, cuộc sống vẫn vận hành bình thường, chỉ là shin ryujin đã tạo ra một vách ngăn vô hình giữa mình và mèo ngốc để giảm đi cảm giác tội lỗi khi đã chiếm hữu lấy người ta lúc người ta không đủ hiểu biết.

mặc dù ryujin vẫn cư xử rất tinh tế nhưng có lẽ do yeddeong đã thích ứng rất tốt nên sớm có thể nhận ra sự thay đổi trong hành vi của ryujin, một lần hai lần thì không sao, nhưng đã hơn nửa tháng liền, nhiều lần như vậy mèo tinh hwang yeddeong cuối cùng cũng bùng nổ mà biểu tình với shin ryujin.

"meoooo~ dạo này ryuddaeng đối xử với yeddeong rất khác, có phải ryuddaeng không còn thương yeddeong nữa khônggg"

shin ryujin điềm tĩnh

"không có"

hwang yeji vùng vằng dậm chân xuống đất, biểu thị thái độ giận dữ.

"ryuddaeng nói dối"

yeddeong tuy là mèo nhưng đầu óc rất linh hoạt, dù ở trong cơ thể mới lạ nhưng những kí ức trước đây ở bên ryujin với hình hài là mèo vẫn còn nhớ rất rõ. ryujin là người một khi đã yêu quý cái gì thì dù có buồn bã tới đâu thì khi ở cạnh cái đó cũng sẽ không thể hiện sự không vui đó mặt nó. yeddeong luôn là niềm an ủi lớn nhất của ryujin thế nên ryujin lúc nào cũng rất vui vẻ khi chăm sóc yeddeong. nhưng giờ đây cái niềm vui ấy không còn hiện hữu trên gương mặt người con gái ấy nữa, thay vào đó là một cái cảm giác dè dặt vô hình, ryujin vẫn ở bên yeddeong nhưng dường như hai người đã có một bức tường ngăn cách.

trước sự chất vấn của hwang yeji, ryujin có hơi xao động nhưng vẫn giữ nguyên lập trường không nhượng bộ gì cả.

"tôi không có nói dối, là chị nghĩ nhiều quá rồi"

yeddeong thấy chất vấn không có hiệu quả đành dùng tuyệt chiêu mắt long lanh mà trước đây ryujin vẫn luôn không cách nào từ chối

"bé không muốn làm chị của ryuddaeng"

ryujin gõ vào đầu yeddeong 

"tôi làm chứng minh thư cho bé lớn tuổi hơn tôi nên bé ngoan ngoãn làm chị đi"

yeddeong bị ryujin phản bác hết lần này tới lần khác, bắt đầu xù lông giận dỗi như một con cún.

"ryuddaeng vì cái gì cứ phải tạo ra khoảng cách với yeddeong vậy, trước đây không có như thế"

ryujin im lặng một lúc rồi mới trả lời

"khoảng cách là điều nên có, trước đây không có là do trước đây sai, bây giờ sửa lại"

"nhưng yeddeong không cảm thấy như vậy, yeddeong đã trao tất cả của mình cho ryuddaeng và không hối hận gì cả.."

lần đầu tiên, một giọt nước mắt lăn dài trên má yeddeong, đây là lần đầu tiên ryujin thấy nó khóc trong hình hài con người. bao nhiêu băng giá trong lòng ryujin lúc đó như tan vỡ.

"yeddeong à... bé không hiểu đâu"

mèo ngốc lúc này đột nhiên thay đổi giọng điệu.

"sao lại không? có một điều mà ryuddaeng không biết.."

ryujin ngờ vực hỏi lại

"điều gì mà tôi không biết?"

hwang yeji chầm chậm nắm lấy tay shin ryujin, đan hết cả 10 ngón tay vào nhau rồi nhìn người con gái thấp hơn với đôi mắt rưng rưng.

"thật ra...ngay từ lúc có được sức mạnh và biến đổi thành hình dạng này, trí tuệ của yeddeong cũng đã phát triển tương ứng với những gì một con người trưởng thành bình thường có. nhưng yeddeong luôn giả ngốc..để được ở bên cạnh ryuddaeng như những ngày tháng ban đầu. bởi vì yeddeong rất sợ nếu ryuddaeng biết được yeddeong không còn như trước... sẽ không cần đến yeddeong nữa." -giọng nói cứ liên tục đứt quãng bởi dòng nước mắt tuôn rơi lã chã.

shin ryujin vỡ òa khụyu xuống sàn nhà lạnh lẽo.

"vậy vốn dĩ cô không hề khờ khạo như vẻ bề ngoài, là tôi đã luôn bị lừa gạt, kẻ ngu ngốc thật sự là shin ryujin này mới phải?"

yeddeong ôm lấy ryujin nhưng bị hất ra.

nhưng yeddeong nhận thức được ryujin đã trở nên giận dữ nên càng dùng sức ôm chặt hơn.

"không, yeddeong không muốn lừa gạt ryuddaeng.."

"nhưng cô đã làm"

ryujin dùng sức chầm chậm thoát khỏi vòng tay của đối phương. tuy rất giận nhưng cô không thể nào làm đau người con gái này được, cô muốn đuổi cổ cô ta đi, nhưng cũng không nỡ.

hwang yeji lại một lần nữa chớp lấy cơ hội, nhưng lần này cô ta không còn ôm ryujin nữa mà dùng thân người cao lớn của mình đi đến trước mặt cô. hwang yeji đặt lên trán shin ryujin một nụ hôn.

"ryuddaeng à, xin lỗi..."

ryujin quay ngược lại chất vấn

"tại sao phải xin lỗi, là do tôi ngu ngốc cơ mà"

hwang yeji lắc đầu

"không có, là yeddeong đã không nói thật với ryuddaeng, yeddeong mới sai"

yeji vừa nhìn ryujin bằng một ánh mắt rất nghiêm túc, chẳng biết sao nhưng vừa nhìn vào đôi mắt đó, cô đã không còn cách nào tiếp tục giận nữa.

"thôi được rồi, chuyện này kết thúc ở đây đi.."

"meoooooo~ thật saoooooo" yeddeong vui mừng nhảy cẩng lên

"thật.."

"tốt quá rồi"

hwang yeji lại lăn ra đất y hệt như lúc là một con mèo. hai tay vòng qua ôm lấy chân của shin ryujin, cái kiểu ăn mừng nhưng vẫn bám lấy thể sợ buông ra người ta sẽ mọc cánh bay mất.

nhưng shin ryujin cũng không phản ứng gì nhiều, thay vào đó lúc này người sợ đối phương đi mất lại là cô chứ không phải hwang yeji nữa. bởi vì những gì cô nói, rất có thể sẽ làm cho yeddeong có suy nghĩ khác về người mà nó yêu quý.

"tôi cũng có một chuyện muốn tự thú..."

"ryuddaeng muốn tự thú chuyện gì?"

"hình như.."

"hình như cái gì?"

"hình như tình cảm ryuddaeng dành cho yeddeong đã biến chất"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com