Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

v

tụi nhỏ vẫn thức dậy an toàn, bùa không có vẻ gì là đã bị tấn công và ryujin vẫn chưa chịu buông yeji ra, mà yeji cũng không muốn. vẫn còn hai tiếng nữa mới tới giờ học, cô nàng cứ nhìn ryujin mãi, cảm giác dễ chịu lâng lâng trong lòng cho đến khi ryujin bất chợt mở mắt, yeji mới thôi ngắm và quay qua hướng khác. cả hai nhanh chóng buông nhau ra, vờ như chưa có gì xảy ra hồi đêm hôm qua. yeji lại gõ đũa lên đầu yuna và nhận được một cái nhìn trừng trừng cảnh cáo. đáng mừng là vì tụi nó đã làm gần xong hết bài tập nên yuna bớt cau có hẳn, ăn đến hai tô cháo, tung ta tung tẩy chui vô phòng tiên tri nóng như cái lò của giáo sư trelawney, một bà cô mà ryujin cho rằng chỉ là một mụ bịp bợm chuyên gia thông báo cái chết. 

"ngồi xuống nào."

tụi học trò ngồi xuống quanh căn phòng hình tròn, ba đứa nó cố gắng kéo cái ghế ra xa nhất có thể để đỡ phải bị chỉ vô mặt rồi bị hô hoán lên là có thể ngày mai một trong ba sẽ bị cắn rớt đầu. yuna nhái lại cái giọng huyền bí một cách chân thật đến nỗi giờ hai đứa phải dộng nguyên cái nắm tay vô họng để không bật cười thành tiếng. giáo sư trelawney mang một đống quả cầu thủy tinh ra rồi bắt tụi nó giở sách giáo khoa tìm cách bói cầu tiên tri. ryujin săm soi cái cục thủy tinh trong suốt hồi lâu, không thè giở sách ra, phán đoán tùm lum.

"chà nhìn nè. mình thấy một con nhỏ mắt một mí cực kì xinh đẹp. có thể trận quidditch sắp tới đây sẽ có một con nhỏ nào đó y hệt vậy đẩy vô cầu môn của slytherin bảy chục trái quaffle và bị một cầu thủ bên slytherin ám hại không chừng."

giờ tới lượt yuna nín cười. ryujin vẫn luôn bày hết trò này tới trò khác trong giờ tiên tri để cho qua tiết, hoặc nó sẽ ngồi làm luận văn môn khác, hoặc nó sẽ tỏ thái độ rõ ràng là nếu không vì mấy cái chứng chỉ thường đẳng, nó còn lâu mới ở lại cái phòng ôn dịch này. lần này nó tiên đoán một đống tầm bậy với giọng vừa đủ cho giáo sư trelawney nghe như ruồi vo ve qua tai, bất chấp mấy đứa bạn vì nó mà đang nín cười muốn nội thương.

"rồi để coi. mình thấy một con nhỏ khùng khác. chà mắt hai mí cơ đấy, chứng tỏ nó đang thích anh nào bên gryffindor. nội nhãn của mình nói rằng anh chàng đó tốt bụng, có biệt danh là k, con nhỏ này còn hay dậy trễ nữa."

tụi nó không giữ được, để nguyên một tràng ha hả bật ra, đâm thẳng vô màng nhĩ giáo sư trelawney cùng nhiều học sinh khác, nhìn ai cũng thộn ra vì phải tiên tri một đống ba xàm ba láp, không hiểu tại sao tụi nó lại cười được, giáo sư giận tím mặt, đôi môi bà mím chặt còn con mắt to cộ thì đảo vòng vòng, mời ba đứa đứng dậy trả lời vài câu hỏi gì đó của bà.

"để rồi coi tụi bây làm ăn ra sao. trò hwang."

"vâng?"

yeji vẫn còn đang cố gắng để không tiếp tục bật cười nữa, mặc dù cái nỗ lực đó không được thành công lắm.

"cho ta biết trò thấy gì?"

"dạ con thấy một truy thủ xinh đẹp ghi bảy chục điểm vô cầu môn đội bạn."

lần này thì cả lớp phá ra cười, đành rằng chúng vẫn e sợ yeji nhưng chiến thắng slytherin thì nghe hấp dẫn hơn nhiều. giáo sư càng lúc càng giận, hỏi qua tới ryujin. yeji cho rằng đây là sai lầm lớn nhất của cuộc đời bà, vì ryujin đã trả lời rằng nó thấy có bà giáo tên trelawney kiểm tra nó và nó không trả lời được. cuối cùng, bằng một cách không thể nào đau đớn hơn, giáo sư trelawney giao cho tụi nó ba cuộn giấy da về đề tài tiên tri bằng quả cầu pha lê. lúc kể chuyện này cho tụi jisoo và chaeryeong nghe, tụi nó cười còn nhiều hơn ba đứa kia, nhất quyết mổ xẻ câu chuyện tới tận hai tuần sau đó mới tha. trong hai tuần đó, tụi nó quên bẵng mất vụ tấn công, hay nói đúng hơn là không thể nhắc lại. buổi sáng sau hôm hộp sô cô la được gửi tới, yuna tỏ tâm tình muốn bàn về người gửi nhưng yeji đã nói rằng ryujin vẫn còn hơi sang chấn nên thôi, và hai tuần sau sự việc nhảy vô trong đầu tụi nó theo cách khó chịu nhất, giáo sư mc gonagall gửi yeji lại cái hộp sô cô la, lắc đầu rồi nhờ bộ gửi một ông thần sáng đến canh cửa mặc khoác áo tàng hình, đi theo tụi nhỏ từ đằng sau, giám sát 24/7 khiến tụi nhỏ khó chịu ra mặt. giáo sư biết điều đó gây phiền toán nhưng bà cũng nói ba yeji đã nhờ bà làm chuyện đó trong một buổi bàn bạc, thành ra giờ mấy tiết học càng ngày càng căng thẳng. 

"bồ có nghĩ nếu mình quay lại rồi ếm ổng mà không phát ra tiếng thì mấy ổng có nhận ra không? thiệt tình là mình sắp chịu hết nổi mấy cảnh này rồi."

yuna rì rầm hết sức khó chịu trong lúc tụi nó đi qua hành lang đến lớp chiêm tinh. 

"biết. ba mình sẽ giết mình nếu ổng phát hiện ra mình dám trù ẻo ai trong trường, cho dù đó là shin ryujin hay shin yuna."

"vậy để mình làm. ba má mình không biết ba vụ này đâu."

ryujin hồ hởi rút cây đũa phép ra, nhẩm lại vài câu thần chú mà yeji nghe loáng thoáng thì không có câu nào là dễ chịu hết. tụi nó bực bội đi vào, dán mắt lên mấy cái kính viễn vọng cổ lổ sĩ, đoán đường bay của hải vương, vò đầu bứt tóc tùm lum, cố gắng để cho giáo sư thấy tụi nó đã cật lực như thế nào trong tiết học, và bà vẫn cho tụi nó thêm bài tập. dường như ba đứa nó đã quá quen với tiếng loạt soạt của áo chùng đằng sau lưng nên chẳng ai hơi đâu còn càm ràm nữa, tiếp tục leo lên tuốt đỉnh tháp bắc học tiên tri. ông thần sáng không thể đi vô lớp học và phòng sinh hoạt chung nên tụi nó chỉ thấy thoải mái ở mấy nơi đó, bất kể đây là căn phòng nực nội của giáo sư trelawney. ryujin thở phào ngay khi đặt mông xuống ghế, lôi ra cuộn giấy da chi chít từ của vụ quả cầu pha lê lần trước, trông nó vẫn khinh bỉ mấy quả cầu pha lê và sẵn sàng đương đầu thêm mấy chục bài luận nữa chứ không thèm nghiêm túc trong lớp học.

"bồ là huynh trưởng đó."

yeji sợ có thể đây sẽ là trường hợp đầu tiên mà huynh trưởng bị thay đổi giữa năm học, lúc đó ryujin không còn cách nào khác ngoài giấu mặt vô cái bồn cầu tiêu của con ma khóc nhè myrtle. 

"cái bà cô bịp này làm sao mà có thể báo cho ban giám hiệu được. bồ biết giáo sư mc gonagall chúa ghét môn tiên tri."

nói rồi nó lôi bài môn thảo dược học ra làm, mặc kệ cái trái pha lê tròn quay mời gọi. yeji và yuna cũng không thèm đụng đến nữa, chúng nó đã nắm được mánh của giáo sư trelawney là chỉ cần chỉ ra một mớ điềm xui là cổ sẽ vô cùng hài lòng. yuna hậm hực làm bài về vụ bùa chữa lành còn yeji quay qua làm chung với ryujin. có vẻ như thấy tụi nó hông còn đùa giỡn nên giáo sư nghĩ là tụi nó đã bị nội nhãn của cô làm cho mê hoặc, giáo sư không thèm xỉa xói tụi nó nữa, vì vậy một tiếng rưỡi đồng hồ đó giải quyết được khá nhiều vấn đề, bao gồm cả bài luận và vụ gia đình hwang. ba đứa quyết định gọi jisoo với chaeryeong để kể hết chuyện luôn một thể sau giờ ăn trưa. hôm nay tụi nó có một buổi chiều rảnh. 

buổi chiều ở hogwarts thường có gió nhẹ ngoài sân cỏ, tụi học trò hay xí một gốc cây nào đó để ngồi tán gẫu hoặc chỉ đơn giản là hòa mình vào thiên nhiên, tự giải trí bằng mấy bịch kẹo. chiều này cả đám rủ nhau ngồi hết một gốc cây, mặt đứa nào đứa nấy nghiêm trọng hẳn lên sau khi yeji kể hết chuyện tối hôm kia ra.

"mình xin lỗi vì đã kéo mấy bồ vô vụ này."

"tụi mình ổn. hồi năm hai tụi mình còn dụ nguyên bầy nhện chui vô tháp đông nhớ không? so với ba cái càng to đùng đó thì mấy thỏi sô cô la có là cái gì."

jisoo quả quyết là tụi nó vui vẻ với xíu phiền toái này, thà có chuyện xảy ra còn hơn là chết dí với hàng trăm câu hỏi của các giáo sư. ryujin vươn vai, ngáp dài một cái rõ to rồi nằm lên đùi yeji, tay nghịch mấy cọng cỏ. 

"hèn gì dạo này mình cứ cảm thấy có gì đó đi đằng sau mình hoài."

chaeryeong nhìn như trút bỏ được một gánh nặng nào lớn lao lắm, thở phào, dựa vào vai jisoo được hai giây thì con nhỏ bị hất thẳng ra.

"tự nhiên dựa dẫm."

"ryujin còn nằm lên người yeji kìa."

ryujin bật dậy ngay lập tức, ho húng hắng để che đi sự sượng sạo đang lan tỏ từ từ trong không khí, hai đứa kia lườm lườm nhìn tụi nó, muốn nói gì đó nhưng chưa kịp vì giọng k đã bay đến.

"chào yuna."

không nói không rằng, tự nhiên yeji nhớ ra mình có việc với ryujin ở thư viện, chaeryeong với jisoo cũng bận làm bài tập về nhà mặc dù hai đứa đã quyết định sẽ nghỉ xả hơi hết hôm nay. gốc cây chỉ còn yuna với k, và không biết hai đứa nó nói chuyện gì mà đến khuya yuna mới trở lên kí túc xá, đối diện với hai nụ cười ranh mãnh của hai đứa bạn.

"hôn chưa?"

yuna bẽn lẽn gật đầu, bịt chặt tai lại chạy thẳng lên phòng sau khi tiếng gầm rú nổ ra từ hai đứa bạn, thu hút không ít ánh mắt. yeji nháy mắt với ryujin, lẻn vô trước cửa phòng ngủ coi đứa bạn mình làm gì, thì ra yuna chỉ ngồi thẩn thơ trên giường, mắt đau đáu nhìn về phía tháp gryffindor, mắc cười tới nỗi lăn đùng ra sàn, yuna giật mình đi ra ngoài kiểm tra và đá cho hai đứa bạn mấy phát. tụi nó leo lên giường ngủ, không quên ghẹo yuna một hồi.

nhưng tụi nó quên yểm bùa chắn.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com