Gửi người tôi yêu
Author: Tinhvặn
Email: [email protected]
Genres: shounen ai, romance
Rate: K+
Warning: không có
Status: twoshot
Summary: một cậu trai luôn thấy cô đơn lạc lõng trong cuộc sống, một anh chàng trái tim dần khô héo trước sự thật cuộc sống. Ngày họ gặp nhau, hòa hợp nửa phần linh hồn thất lạc
A/N: Không như năm ngoái Lỗi Tại Bệnh Cảm nghiêng về hài hước, câu chuyện lần này hơi trầm một chút, nhưng hy vọng bạn đọc sẽ tìm thấy yêu thương trong đó.
Chúc Mọi Người Năm Mới
Vạn Sự Như Ý
=========000ooo000===========
Gửi người tôi yêu
1: Dear, my beloved
Mỗi một con người, sinh ra trên đời đều là cô độc, hoặc có lẽ chỉ riêng mình tôi thấy cô đơn.
Cô đơn, là một từ ngữ đáng sợ. Tựa như ma chú nguyền rủa.
Cô đơn trong người thân. Dù biết rằng ông bà cha mẹ rất yêu mình, nhưng không cách nào hòa nhập, cứ như có bức tường vô hình ngăn chặn. Muốn vươn tay đập phá, sức lực lại quá yếu ớt.
Cô đơn trong xã hội. Trường học, công ty, bệnh viện, cửa tiệm, con đường, người xung quanh, họ lướt qua tôi. Tôi rụt rè níu tay họ, cố gắng bày ra nhiều điều hấp dẫn để giữ chân họ lại. Nhưng không một người nhìn tôi, họ cười với tôi, rồi đi qua tôi.
Hoặc có lẽ tôi cũng như thế?......lạnh lùng đi qua ai đó. Không có ai thuộc về tôi. Tôi đã rất cố gắng giả bộ làm một người trong số họ, nhưng không được, chán ngán, mệt mỏi.
Mỗi khi thấy cô đơn, tôi vùi mình trong sách báo, phim ảnh, hài kịch, nghe nhạc, hoặc bất cứ thứ gì chiếm cứ suy nghĩ, làm tôi không thể nghĩ gì nữa. Nhưng khi màn đêm buông xuông, nhắm mắt lại, cô đơn vây lấy tôi, dìm chết tôi.
Cô đơn là một cảm giác không thể diễn tả bằng lời, chỉ có thể cảm nhận. Nó...tương tự như yêu đơn phương, càng không muốn nghĩ càng cảm nhận sâu sắc, lồng ngực nghẹn, có chút đau đớn.
Tôi cuộn mình trong vỏ bọc, tuyệt vọng ngủ yên, trong sâu thẳm lóe lên nho nhỏ hy vọng một ai đó tiến đến đánh thức.
Tôi gặp anh vào một ngày thời tiết tệ hại, mưa. Trời mưa lớn ngập cả con hẻm. Tôi lội vũng sình đi tới, chỉ còn mười mét là ra tới đường cái, nhưng nước đã ngập tới mắt cá chân, làm sao đi? Đang lúc tôi suy nghĩ là nên hy sinh đôi giày cho kịp giờ đến trường hay quay vào trong nhà nghỉ học một ngày. Từ con hẻm khác, một chiếc xe máy dừng trước mặt tôi.
"Có muốn tôi đưa cậu đi một đoạn?"
Tựa như nghe thấy tiếng trời, tôi mừng rỡ ngẩng đầu. Người con trai màu da nâu đồng, khóe môi dưới có một nốt ruồi son, khi cười tựa như cánh bướm chập chờn bay.
Tự dưng tôi muốn hôn lên điểm nhỏ đó.
Giật mình xấu hổ bản thân suy nghĩ lung tung, tôi cúi gằm mặt. Đỉnh đầu vang tiếng cười khẽ.
"Lên xe đi."
Giờ nghĩ lại, ngay từ giây phút đầu gặp mặt thì anh đã để lộ cá tính quyết đoán, độc tài, chẳng cho người ta đường lựa chọn khác. Vậy mà khi đó tôi ngu ngơ nghĩ anh là một người hiền lành tốt bụng, thật ngốc mà!
Tôi ngơ ngác lên xe, ngơ ngác xuống xe, mãi đến khi chiếc xe buýt ngừng trước mặt mới nhớ tới phải cảm ơn người ta, nhưng dòng xe cộ đông đúc nào có bóng hình anh?
Lòng....bỗng thấy hụt hẫng.
Kế tiếp vài ngày, tôi vẫn như bình thường đi học, ăn, ngủ, dường như đã quên cuộc gặp gỡ hôm đó. Chỉ là khi nghe tiếng mưa rơi lộp độp trên mái nhà, tim rơi chậm một nhịp.
Lần thứ hai gặp anh là lúc tôi ra đầu ngõ mua cuộn băng keo. Trong tiệm, nhìn người đàn ông có hình dáng quen quen, tôi nghi hoặc bước tới trước, nhìn mặt người ta. A, là anh đây mà. Tôi không biết là nên lên tiếng chào hỏi hay vờ như không biết, chào hỏi lỡ người ta không nhớ mình thì quê lắm. Đang phân vân, anh đã xoay người sắp bước ra cửa tiệm. Không kịp suy nghĩ, tôi níu vạt áo anh.
"Chào....chào anh. Hôm bữa cám ơn anh!"
Tôi lúng túng tìm từ, âm thanh càng nhỏ dần trước vẻ mặt kinh ngạc của anh. Quả nhiên người ta không nhớ. Thật muốn cốc đầu mình, tự nhiên níu áo người ta làm gì không biết. Bình thường gặp ai cả chục lần còn không nhớ mặt, sao mà chỉ mới thấy anh một lần đã ấn tượng khắc sâu. Học nhiều quá nên đầu óc ra vấn đề gì chăng?
Đỉnh đầu vang lên tiếng cười quen thuộc.
"Tôi nhớ cậu, hôm đó không bị mưa ướt chứ?"
"Không có, vừa kịp lên xe buýt, may nhờ có anh." Tôi vui sướng đáp lời.
"Cậu đi mua đồ sao?"
"Vâng, tôi muốn mua băng keo hai mặt."
"Tiệm này không có bán đâu, mấy tiệm gần đây cũng không có, muốn mua cần phải ra chợ hay nhà sách."
"Vậy phải làm sao đây, trời tối rồi xe thì không có..." Tôi cau mày khó nghĩ.
"Cần dùng gấp lắm sao?"
"Vâng." Tôi lơ đãng trả lời, tiếp tục nghĩ cách. Nếu không có băng keo thì không làm xong bài tập, bị điểm thấp là chuyện nhỏ, bà cô nổi tiếng khó tính, cho vào sổ đen thì tương lai u ám.
"Nhà tôi có vài cuộn băng keo, đi nhé?"
Lần thứ hai tiếng trời vang lên, tôi mừng rỡ gật đầu, lon ton theo sau anh. Nghĩ lại thì hồi đó tôi dễ dụ thật, người ta nói mấy câu đã ngoan ngoãn theo về, lỡ mà bị bán chắc cũng giúp người ta đếm tiền.
Nhà anh cách nhà tôi một con hẻm, không rộng lắm nhưng thoáng mát. Một phòng ngủ, một nhà bếp, kế bên là nhà vệ sinh. Từ cửa đi vào có một khoảng trống được dùng làm phòng khách, bên trên có tầng gác đúc giả để cất chứa đồ. Tường sơn màu xanh nhạt nhìn mát con mắt, ghế và tấm màn màu kem dễ chịu. Thật muốn ở đây mãi thôi.
Giật mình bản thân lần thứ hai có ý nghĩ kỳ lạ, mặt nóng ran, tôi ngồi ngay ngắn trên ghế xem anh loay hoay pha nước.
Anh là kỹ sư phần mềm cho một công ty, gia đình ngoài bắc, anh một mình sống tại đây ba năm rồi. Đấy là những gì anh nói cho tôi biết, ngoài ra tôi không hỏi thêm dù chúng tôi đã tiếp xúc hơn ba tháng. Nói không quan tâm những gì liên quan đến anh thì là dối trá, nhưng tôi không muốn anh nghĩ mình tò mò nhiều chuyện, tin tưởng một lúc nào đó anh sẽ kể hết thôi. Bây giờ điều tôi muốn nhất là có anh làm bạn.
Rảnh rỗi tôi hay chạy qua nhà anh, thích cái không khí yên bình ấm áp. Nó đem đến cho tôi cảm giác gia đình, tôi như là một thành viên trong đó, mà không phải lạc lõng trong chính gia đình của mình. Nghe thật lạ lùng hả? Một người mới quen ba tháng mà đã thân thiết hơn cả người thân sống chung vài chục năm. Có lúc tôi đã nghĩ, anh và tôi là một linh hồn bị chia hai, giờ đây chúng tôi gặp nhau, dung hợp, linh hồn trọn vẹn.
Tôi thích buổi trưa nằm trên ghế, gối đầu lên đùi anh. Nó không mềm mại như đùi con gái, rắn chắc, cưng cứng, nhưng tôi thấy nó êm ái hơn cả gối nằm, tôi ngủ ngon khi gối lên đùi anh. Tôi thích bàn tay to của anh nhẹ nhàng vuốt ve sợi tóc, ấm áp, an tâm. Tôi thích ngón tay anh se se vành tai, nhồn nhột, thoải mái. Tôi thích ngủ thiếp đi trong không gian có mùi hương của anh. Nhắm mắt lại không nhìn thấy gì hết, lắng tai nghe giọng anh trầm thấp ru tôi vào giấc ngủ.
Tôi có phiền não rồi. Hình như, không, chắc chắn là tôi đã yêu anh. Kỳ lạ là tôi không bài xích, không giật mình chút nào. Tưởng tượng cảm giác yêu một thằng con trai, cứ thấy thật kinh khủng, nhưng nếu đối tượng là anh, tôi chi thấy hưng phấn và ước mong. Tôi bệnh nặng lắm rồi, ứng với câu sến ơi là sến 'trong thế giới ngàn vạn con người, em không thể không có anh'. Càng phiền hơn là, chẳng biết ý anh sao đây? Lỡ mà anh không có chút nào thích tôi thì thật gay go.
Tôi phiền não đến nỗi lúc nấu cơm thứ cần bỏ nhiều gia vị thì không bỏ, thứ không cần thì bỏ thật nhiều. Tôi áy áy dọn cơm ra bàn, nhìn anh cầm chiếc đũa gắp một miếng. Tôi ngăn anh lại, lớn giọng.
"Thôi đừng ăn! Hôm nay chúng ta ăn cơm hộp đi!"
"Không đến nỗi nào..."
"Đừng ăn, sẽ đau bụng...!"
Sức lực của tôi so với anh như con kiến với gốc cây, giằng co kết quả là tôi bị anh ôm cứng, còn anh thì thong thả bỏ thức ăn vào miệng. Sau đó anh cười nói.
"Ngon lắm."
Tại sao anh tốt như thế chứ, làm tôi bất trị càng lúc càng yêu anh. Tôi ở trong lòng ôm đầu khóc thét. Tiêu rồi, tiêu thật rồi. Tình cảm này vừa thấy đã biết không có bắt đầu. Nếu tôi là con gái thì tốt quá, không cần lo được lo mất, có bị từ chối thì đè anh ra gạo nấu thành cơm cũng xong. Tự vả miệng, nói gì ngu xuẩn vậy.
Ai, yêu đơn phương thật khổ. Khổ, khổ, khổ. Mỗi lúc thấy anh chỉ muốn ôm anh, cọ xát làn da, càng kiềm nén thì càng khó nén. Tôi sợ có ngày chịu đựng không nổi mà làm liều.
Thôi kệ! Cứ dũng cảm một lần thổ lộ đi! Cùng lắm thì bị anh phớt lờ, tôi sẽ bảo đó chỉ là đùa thôi, rồi mặt dày bám riết, thời gian lâu chắc mối quan hệ sẽ trở lại như đã qua.
Tôi lấy hết can đảm tới nhà anh, gõ cửa. Một lúc sau anh mở cửa ra, phía dưới miệng cánh bướm chập chờn bay làm mắt tôi một chốc mù mờ. Tôi lắc mạnh đầu, giờ không phải lúc mê trai, phải giữ bình tĩnh!
Không để anh nói chuyện, tôi nói luôn một hơi.
"Em yêu anh! Từ lần đầu gặp thì hình dáng anh đã khắc sâu trong đầu em! Em thích nụ cười của anh, em thích bàn tay anh vuốt ve tóc em, em thích khi anh kêu tên em, em thích mỗi lúc gần bên anh. Em muốn có anh....cả đời!"
Aaaaaaaa, tôi nói rồi! Tôi đã nói rồi! Lời thoại còn sến hơn cả phim Hàn Quốc! Này không phải tôi nói! Này không phải tôi nói......không phải tôi..........
Tôi chờ lâu thật lâu, chân đã mỏi, mắt trợn to nãy giờ mỏi đến muốn ứa nước mắt, vẫn không thấy anh ra tiếng. Tôi thất vọng cúi đầu, toàn thân rét lạnh. Tôi lấy ra kịch bản đã nghĩ sẵn, máy móc thực hành theo, dù không được hoàn mỹ.
Tay run run gãi đầu, khóe môi miễn cưỡng cong lên, cười khan.
"Ha...ha....ha.....em đùa đấy, giật mình không?"
Hốc mắt nóng bỏng, có chất lỏng sắp chảy ra, tôi ngửa đầu ngăn không cho nó trào ra. Đột nhiên tôi rơi vào một vòng tay ấm áp rắn chắc, giọng anh thì thầm bên tai.
"Anh yêu em."
Giống như van nước đóng kín mà dòng nước không ngừng cuồn cuộn, cuối cùng vỡ tung. Tôi òa khóc, vùi mặt khóc ướt vai áo anh. Hai tay tôi ôm chặt thắt lưng anh, sợ hơi lơi lỏng sẽ vuột mất.
"Anh thích con trai, cũng vì vậy cãi nhau với gia đình vào nam lập nghiệp. Hoàn cảnh mới giúp anh thăng tiến sự nghiệp, nhưng anh tìm không thấy chân tình. Dần dần anh mệt mỏi, chính lúc đó, anh gặp em. Từ ánh mắt đầu anh đã yêu em rồi, trước tiên là bởi vì bề ngoài của em thuộc loại anh ưa thích, quen biết lâu, anh yêu mến cá tính hoạt bát tốt bụng của em. Nhiều lúc muốn ôm chặt em, hôn lên đôi môi, chiếm giữ lấy em. Nhưng anh không thể. Anh không thể cướp đoạt thế giới ánh sáng của em. Anh đã quyết định sẽ kiềm nén, giấu kín tâm tư, không ngờ em dũng cảm hơn anh nhiều, can đảm thổ lộ tình cảm. Là chính em tự nguyện chạy tới, cho dù sau này em có hối hận, anh sẽ không buông tha cho em."
Tôi nằm trên đùi anh, bàn tay to vuốt ve sợi tóc, da thịt ấm áp đụng chạm, nghe giọng anh trầm thấp kể ra.
Cảm giác cô độc đã biến mất từ lúc nào, lấp đầy tim tôi là hạnh phúc ngọt ngào. Tôi lạc lõng giữa thế giới này, nếu vì mọi người xa lạ mà từ bỏ anh, tôi không làm được. Tôi sẽ ôm chặt anh, thật chặt, sưởi ấm cho nhau, từ bỏ thế giới. Cả đời này, điều quan trọng nhất với tôi, điều tôi muốn, là có anh trong đời.
Tôi khép mắt, thỏa mãn mỉm cười.
.................................................................................................
2: Dear, my love[er]
Từ rất sớm tôi đã biết mình chỉ có hứng thú với con trai. Tôi cố gắng thử nhiều cách thay đổi, quen bạn gái, chơi bời, nhưng kết quả như trong dự đoán, vô vọng. Nếu không thể thay đổi vậy hãy chấp nhận đi. Tốt nghiệp đại học công nghệ thông tin hạng ưu, tôi lựa chọn ngay thời điểm này nói hết với gia đình. Kết cuộc vẫn trong tầm đoán trước, cha nổi giận mẹ khóc lóc người xung quanh nhìn bằng ánh mắt e ngại xa lánh. Dù trong lòng rất đau khổ, nhưng tôi không hối hận, thà đau một lần còn hơn giấu giếm để rồi làm khổ mình, khổ người. Không khí gia đình ngột ngạt, tôi nhận lời mời từ một công ty phía nam như để trốn tránh hoặc tìm một con đường mới. Đóng gói hành lý, tôi bước lên phi cơ bay về hướng trời nam.
Sài Gòn tràn đầy sức sống, có gì đó tuổi trẻ bồng bột hơn miền bắc quê hương. Giữa chốn xa lạ, tôi không ngần ngại sa đọa vào những cuộc tình, có khi là một đêm chớp nhoáng, có khi là muốn quen nghiêm túc. Nhưng chẳng bao giờ kéo dài quá ba tháng. Tôi không hiểu là do bản thân chóng chán, không tạo cảm giác an toàn cho bạn tình, hay lối sống của họ là vậy, không ổn định, đốt cháy sinh mệnh trong hoan lạc.
Ngày nhận được điện thoại của mẹ sau ba năm không liên lạc, tôi giật mình nhận ra bản thân đã cằn cỗi già nua, không phải bề ngoài mà là tâm hồn. Đứng trước gương, giật mình nhìn thấy trong đó phản chiếu bóng hình xa lạ. Không còn nữa hăng hái sức sống thanh niên, không còn nữa nụ cười càn rỡ, có là khóe môi nhếch lên nụ cười giả tạo, đôi mắt lờ đờ đục ngầu. Trong điện thoại nghe mẹ nghẹn ngào hỏi tôi có khỏe không, thi thoảng có tiếng xột xoạt cha thay tẩu thuốc lá. Tôi bỗng dưng muốn lập tức quay về nhà, lao vào vòng tay mẹ hiền, trút hết những mệt mỏi, nghe cha trong câu nghiêm khắc dạy bảo ẩn chứa yêu thương. Nhưng tôi đã qua rồi cái thời xúc động, tôi làm chỉ là không ngừng nói với mẹ rằng tôi rất khỏe, cuộc sống tốt lắm. Nước mắt lăn dài trên gò má lúc nào không hay.
Sau cuộc nói chuyện cả đêm với gia đình, tôi xa lánh cuộc sống trụy lạc, mỗi ngày đúng giờ đi làm, ăn cơm, đọc sách, ở nhà nghỉ ngơi. Nghe tiếng đồng hồ đều nhịp vang trong căn nhà vắng lặng, tôi nghĩ sống như vậy cả đời cũng không sai. Mỗi người khi sinh ra trên đời đều chỉ có một mình, trần trụi, vậy thì tại sao tôi không thể sống một mình đến già?
Em xuất hiện, đập tan ảo tưởng ngu xuẩn của tôi.
Không ai có thể sống một mình. Người nói như thế là đang tựa lừa dối bản thân. Khi không biết tới cô độc, một mình trong đêm tối sẽ chẳng có cảm giác gì. Nhưng khi đã cùng ai đó chia sẻ cảm xúc, trở lại thế giới cô độc, sẽ thấy nó đáng sợ thế nào.
Ngày tôi gặp em là vào mùa mưa. Con hẻm ngập nước làm tôi lo lắng cái xe có bị chết máy hay không đây. Rồi tôi thấy một cậu trai lúng túng đứng nép bên tường, mắt lo lắng nhìn đồng hồ đeo trên tay, lại ngẩng đầu hướng ngõ hẻm đang ngập như dòng sông. Tôi không phải loại người tốt bụng, nếu là bình thường thì đã vờ như không thấy mà đi luôn. Thế nhưng chẳng hiểu hôm đó xui khiến thế nào, tôi dừng xe trước mặt em.
Đến giờ nghĩ lại, tôi rất may mắn hôm đó mình làm thế. Nếu không đã vuột mất em.
"Có muốn tôi đưa cậu đi một đoạn?"
Em ngẩng đầu. Cặp mắt kính không thể che giấu đôi mắt to tròn tựa mắt nai, đáy mắt trong suốt như giọt sương phản chiếu bảy sắc màu. Giây phút đó tôi ngừng thở. Một khoảnh khắc dâng trào dục vọng chiếm đoạt, muốn giữ lấy giọt sương tinh khôi. Nhưng đó chỉ là một khoảnh khắc, rất nhanh tôi lấy lại lý trí, vừa lúc thấy em đỏ mặt cúi đầu. Thật dễ thương. Tôi khẽ cười nói.
"Lên xe đi."
Tôi hỏi em muốn đi đâu, em nói muốn ngừng ở đầu hẻm bắt chuyến xe buýt đến trường. Tôi muốn con đường cứ dài mãi không điểm cuối, nhưng sự thật là chỉ mất ba phút. Muốn hỏi tên em, tiếc nuối là tôi sắp trễ giờ làm, không thể không vội vã chạy đi.
Lần thứ hai gặp mặt là ở tiệm tạp hóa. Nhà hết mì gói nên tôi ra tiệm mua, xong định quay về nhà thì áo bị ai đó níu lại. Xoay người giật mình thấy em, người tôi suy nghĩ suốt mấy ngày nay. Em lắp bắp nói một câu không đầu đuôi.
"Chào....chào anh. Hôm bữa cám ơn anh!"
Mặt em lại đỏ cả lên, thật là rất đáng yêu, muốn xoa đầu em nhưng cố kiềm nén. Tôi cười hỏi.
"Tôi nhớ cậu, hôm đó không bị mưa ướt chứ?"
"Không có, vừa kịp lên xe buýt, may nhờ có anh."
"Cậu đi mua đồ sao?"
"Vâng, tôi muốn mua băng keo hai mặt."
"Tiệm này không có bán đâu, mấy tiệm gần đây cũng không có, muốn mua cần phải ra chợ hay nhà sách."
"Vậy phải làm sao đây, trời tối rồi xe thì không có..."
"Cần dùng gấp lắm sao?"
"Vâng."
Thấy em phiền não cau mày, tôi bật thốt.
"Nhà tôi có vài cuộn băng keo, đi nhé?"
Nói xong thầm mắng mình, nghe như ông chú biến thái dụ dỗ trẻ vị thành niên. Dù rằng tôi còn chưa tới tuổi ông chú, em thì....chắc cỡ tuổi sinh viên. May là em không nói gì thêm, chỉ vui mừng gật đầu theo tôi về nhà.
Từ có em, cuộc sống của tôi thêm nhiều sắc màu. Là đàn ông độc thân, nhà cửa thoạt nhìn ngăn nắp kỳ thật có chút bừa bộn, bữa cơm thì khỏi nói, thường xuyên cơm hộp và mì gói. Biết chuyện, em xắn tay áo dọn dẹp nhà giùm tôi, mỗi ngày còn tới nấu cơm cho tôi ăn. Tôi thỏa mãn nhìn em nằm ngủ trưa trên đùi mình, tay vuốt sợi tóc mềm mại, lòng tràn đầy dòng nước ấm. Tình huống hiện giờ, giống như tôi và em là vợ chồng son vậy. Dĩ nhiên chỉ có thể tưởng tượng trong đầu, tuyệt đối không thể thực hiện.
Tôi tin tưởng chỉ cần mình cố ý dụ dỗ, chắc chắn em sẽ yêu tôi. Không phải tôi tự tin mình đẹp trai bảnh bao gì, mà là em có chút...ngây thơ, là loại người dễ bị dụ. Đôi lúc tôi đau đầu cái tính khờ dại của em, nhưng lại thương em cũng vì thế. Càng yêu em tôi càng không dám chạm vào em. Có loại yêu hủy hoại sao? Có ai đành lòng kéo người yêu vào tội lỗi cùng mình sao? Riêng tôi thì không thể nhẫn tâm như vậy. Tôi biết con đường này rất khổ, sao tôi có thể để em, thiên thần của tôi chịu khổ sở?
Trong lúc tôi quyết tâm sẽ cô đơn đến già thì em gõ cửa nhà tôi. Ánh mắt sáng rạng rỡ và nụ cười thơ ngây, em nói yêu tôi.
Cảm giác lúc đó không phải cảm động, không phải mừng như điên, mà là....giận dữ.
Đúng vậy, là giận dữ. Giận em có can đảm hơn tôi, dám thổ lộ tình cảm. Giận em có lẽ không suy nghĩ hậu quả, chỉ biết bày tỏ yêu thích theo ý mình. Em có biết nói một câu như vậy mà không chịu trách nhiệm là tàn nhẫn đến cỡ nào không?
Ôm em trong vòng tay, tôi tùy hứng nghĩ mặc kệ tất cả. Mặc kệ sau này em có hối hận, tôi sẽ không bao giờ buông tay. Là lỗi tại em khiêu khích trước. Tôi đã cố để mở cửa chiếc lồng, lỗi tại em vô tư nhảy vào mà không chịu đi ra, vậy đừng trách tôi khóa cửa vứt đi chìa khóa, để em mãi mãi nhốt trong lòng tôi.
End by TV - 23/1/2012
(1/1 AL)
..............................................................................
Quà Tết: Happy New Year
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com