Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Tình Điên




Buổi sáng của cái xóm trọ nhỏ được mở ra toang hoác bằng tiếng gào, tiếng thét khàn đặc, khẩn khiết của một  bà điên  không tên. Người ta chả biết gọi bà ta bằng tên gì, người ta tìm mọi cái tên xấu xí nhất để đặt cho bà, rồi người ta chọn cho bà một cái tên dễ gây cười nhất. Thế là mọi người kêu bà là : "Quề ễnh"- vì tướng đi ễnh ương chẳng khác con vịt bầu là nhiêu.

Như thường lệ tiếng thét khóc than của bà điên xua cho bóng đêm đi qua, tiếng thét của bà làm không khí lạnh căm, giá buốt  cứ nhễu nhão tràn vào buổi sáng trong lành, tiếng thét như tiếng chuông báo inh ỏi làm  cho cảnh vật tỉnh giấc sau cơn say ngủ. Trời choàng tỉnh mở mắt xua màn khói sương đang lấm tấm bám trên mặt, thay lớp áo đen đúa thành lớp áo xanh ngần, biên biếc, kéo mây trắng phủ che nốt ruồi trăng đang dần nhạt màu. Đất thức, bốc lên mùi nồng nàn của nhựa, hăng hăng phủ lên vị tinh khiết của khí trời, trong lành và mát rười rượt. Cây cũng tỉnh giấc, mơ màng, run lên cầm cập vì cái lạnh sáng sớm, cây khẽ thều thào bảo gió ngừng thổi, nhưng gió là kẻ mê ngủ, ngáy khò khò từng cơn khiến sương đang tan  như ken lại với nhau thành một tấm vải dày tắng toát, phủ che đời ngái ngủ làm nó cứ lờ mờ, mù mịt. Tiếng bà điên kéo ánh mặt trời vàng rực rỡ lên những nóc nhà ngói đỏ, tiếng bà nghe cũng rực rỡ như  mặt trời đang lười nhác tỏa nắng. Mặt trời dần hé mắt, khẽ vươn dài cánh tay ôm ấp vạn vật, cái tay mặt trời vén màn sương mù mịt, tỏa ánh hào quang khắp nhân gian làm đời dát vàng óng ánh.

Đời dần nhộn nhịp, nháo nhào. Xe rồ ga mở ngày ồn ào bằng tiếng còi inh ỏi, mùi khói hắc hắc. Người người cười nói túa ra đường như bầy kiến vỡ tổ,  tán loạn  hòa mình vào nhịp  sống đang tràn trề chảy rạo rực trong lòng. Nhịp sống cứ rộn ràng, thúc giục người tỉnh giấc hòa mình vào ngày mới làm tiếng bà điên dần lọt thỏm về đâu. Lúc đầu giọng bà còn khàn khàn ú ớ, đằng hắng, mà lảm nhảm những  câu chữ lạ, nhưng rồi bỗng chốc tiếng bà cũng ngắt ngang, ngân một quãng dài im lặng, để lại những âm thanh hỗn tạp của cuộc đời ngoài kia xâm chiếm.

Người ta nghĩ chắc bà mệt, bà chán chê,  nên bà đã ngủ ở một xó nào  đó trong xóm cho thời gian trôi mau, cho đỡ thấy cảnh nhộn nhịp. Người ta đắc chí , la chi rồi mệt, nhưng rồi người ta lại hằn hộc, ai  giết khuất mẹ điên này đi, sáng nào cũng la ồn ào cả xóm, thế rồi người ta bực dọc ôm ý nghĩ khó chịu mà hoà vào ngày mới  tất bật, để cho bộn bề cuốn ý nghĩ nhỏ nhoi ấy đi.

Dù nhiều người ghét bà, nhưng hình như họ không giết bà đựơc, sức sống của bà vẫn dai dẳng. Người ta vẫn thấy bà ngẩn ngơ nhặt những mảnh rác bay phất phơ trên vệ đường, nhặt những chai nhựa nằm ngổn ngang trên đường đi như nhặt  những mảnh thừa của người khác bỏ lại cho vào cuộc đời khắc khoải, tỉnh mơ thực ảo cứ đan xen nhau chất chồng lên nhau như tấm lưới vô hình áp lên bà điên, khiến bà dù bị người ven đường chửi rủa, đánh đập, bị bọn trẻ con cười cợt, chọc phá và bị hưởng luôn cả những ánh mắt xa lánh của người đời thì bà điên vẫn điên, vẫn đi ngất ngưỡng, thẩn thơ, vẫn cười man dại, vẫn lắp bắp, ú ớ những câu nói ngô nghê đến vô nghĩa.

" Điên mà! " – Nhiều người ấn bụng, nhủ thầm kh nhìn thấy bà, nhiều người bỗng khát khao muốn được như bà, muốn được điên, muốn nhìn đời với ánh mắt cứ man man dại dại mà sao vô tư không lo ưu phiền, nhiều người thấy đời bà sướng cứ tha thẩn nhặt chai, nhặt rác bán kiếm cái ăn chứ có lo gì cuộc sống tất bật đâu. Bà như một nốt nhạc câm trong bài ca đầy nhộn nhịp của đời, bà tách mình ra hẳn khỏi đời sống, sống trong một thế giới riêng của bà. Thế giới điên dại, hoang dã và vô tư.

Ấy mà mấy hôm sau , người ta thấy bà đang ôm ấp một gã đàn ông, tóc bù xù, rách rưới và đen nhẻm. Bà ôm ông ta chặc ních,  vòng hết cả đôi tay đỏ au những lằn roi, khẳng khiu xương cứng quấn vào cái bụng to phệ của ông như đang ôm ấp một vật quý, cố không cho nó rời xa bà. Họ cứ đi bên nhau như một cặp tình nhân thực thụ, bà ôm bụng ông, còn ông thì khoát vai bà tình tứ, họ trao nhau đôi mắt của những đứa  trẻ nhỏ  đang cố giữ món đồ chơi yêu quý của mình không được làm mất hay làm hư hỏng nó , những ánh mắt ngập ngụa sự trân trọng, sáng ngời lòng yêu thương, họ tình tứ cười hề hề, tiếng cười lấn áp lới nó làm họ không thốt nổi một lời ngây thơ nào.

Đôi tình nhân điên cứ thế đi khắp xóm, nhìn vào khuôn mặt nhau mà cứ cười hể hả, mặc cho dân trong ngõ cứ túa ra khỏi cổng nhà xem chuyện lạ, bàn tán, thì thầm, cố giấu nhẹm những nụ cười đầy mỉa mai trên khóe môi. Họ vẫn đi, mặc cho da bị mặt trời hun đỏ, mặc cho tóc tai chỉ lởm chởm nhưng cọng tóc lưa thưa, mặc luôn khuôn m ặt loang lỗ những nhá nhem của sự khổ cực, của sự khinh bỉ xa lánh, của những cái đánh, những cái đuổi, của những nỗi dằn vặt khi lên cơn.  Chúng ẩn hiện trên khuôn mặt rồi  quyên vào nhau, đen đúa và bốc lên mồi hội, mùi thối của rác, của cái nghèo, của cái khổ, cứ đeo bám dai dẳng.


Cặp đôi điên cứ ngất ngưỡng đi giữa đêm đen. Bầu trời đầy sao cứ dần, cứ dần chìm để khuôn trời tối tăm bao trùm  họ., ánh trăng sáng ngời kéo tay lăn bóng họ dài trên mặt lộ bóng nhẫy sau cơn mưa, lảo đảo và liêu xiêu như hai con rối, được ai giật dây cứ lững thững đi mãi đi mãi theo sau đôi nhân tình. Đêm đã khuya, không khí chùng xuống, đặc quánh sự cô quạnh của những người trẻ  đang cô đơn,  rỉ rả những giọt nước mắt thấm ướt qua gối, của những người trẻ đang bẽ bang vì tình yêu cứ tránh thật xa thật xa mình, của những người trẻ  tràn trề nhựa sống nhưng rồi bất giác nhận ra  nhựa trẻ cũng đang  rơi vãi  theo thời gian lúc nào mà mình không hay. Những người trẻ, những ý nghỉ, những mơ mộng đeo bám đêm, làm nó sầu não, nó hiu quạnh, nỗi buồn cứ thế mà đong đầy, đen nhẻm , nhỏ giọt xuống đời đắng ngắt như cà phê phin. Bất chợt người  trẻ nghe tiếng cười hề hề, điên dại, nghe man rợ, bất chợt họ nhận ra dù điên người ta cũng trao nhau tình thương, bất chợt  một cơn giá buốt thồi qua làm lòng rỗng tếch. Bất chợt những người trẻ cũng muốn điên,muốn yêu thương nhau thật sự như những người điên.

Đêm đã đen kịt, đặc cục và nguội lạnh. Chỉ có vài tiếng chó sủa văng vẳng xua nạt cặp đôi điên. Bà và ông  cũng đã mỏi nhừ, nằm trong một xó, nồng mùi rác tanh, ôm chặt nhau âu yếm, họ vẫn nhìn nhau cười, vẫn trao nhau ánh mắt sáng ngời, rồi bỗng họ gặp nhau trong một miền ký ức xa xăm.  Họ thấy nhau những lúc còn đôi mươi, họ thấy mình yêu nhau say đắm, đắm đuối trong những mật ngọt của yêu thương  đang đong đầy, họ ngập ngụa bơi trong dòng sông hạnh phúc, tắm táp trong những nụ cưởi trìu mến, ánh mắt họ đã rất hạnh phúc, hạnh phúc hơn cả lúc này. Nhưng hạnh phúc thật chóng vánh, nó như một con quay cứ xoay vòng, xoay vòng, xoay những vòng thật mạnh, cố gắng đung đưa thân người thật xa, để rồi  chậm dần, chậm dần, tắt ngủm trong một khoảnh khắc ngắn ngủi để lại sự tiu nghỉu kèm với bất lực và cả  thất vọng tràn trề của người chơi. Họ cố gắng tra quay vào dải răng dài  kéo lại thật mạnh, nhưng rồi hạnh phúc chỉ  đến yếu ớt và vụt qua nhanh thật nhanh làm những người chơi vòng quanh mỏi mòn chời đợi, rồi chán nản bỏ quay ra khỏi dây làm chúng lẻ loi, cô quạnh với những cô đơn dằn vặt của riêng mình. Những mật tình yêu ngọt lịm rồi vỡ  nát làm vị ngọt lan tràn trong khoang họng, đắng gắt cổ, chàng trai và cô gái nhìn nhau chán ngán rồi tự hoài nghi :

" Chúng ta liệu có còn chung đôi.? "

Những câu hỏi, những hoài nghi,những vị đắng cứ như lực đẩy làm họ đẩy nhau xa thật xa, xa đến nỗi những cái ôm, những lời hỏi thăm, những cử chỉ ân ái sao cũng thấy lạ lẫm, rồi tự họ tách nhau ra hẳn. Họ tìm cho mình những vị ngọt mới, những hạnh phúc, đắp lên vết sẹo đang rướn máu, vị ngọt không thể làm sẹo lành có chắng nó chỉ làm ta quên đi một phần xúc cảm xưa cũ. Đôi trai gái ám ảnh về nhau, họ dần gặm nhắm thời gia, dần khép mình lại. Thế là họ điên. Họ điên vì tình hay họ điên vì  mình ?

Quề Ễnh bàng hoàng lạc trong những ám ám ảnh. Bà thấy hàng vạn khuôn mặt người đính trên bức tường trắng vô hình. Chúng cười, chúng khóc, chúng mếu máo những biểu cảm kì dị, chúng phát ra những giọng nói đều đều làm người bà vỡ nát như pha lê, giọng nói sắc lẹm như lưỡi dao rạch ngang dọc lên người bà, làm những sẹo, những mài rướm máu, rễu rảo chảy. Quề Ễnh hoảng loạn, bà la, bà hét,. Bà ú ớ trong tuyệt vọng, tiếng bà gào nghe  khàn đặc, xé nát không khí đông cứng, tor6i lềnh bềnh. Gã điên nghe bà la hoảng sợ bỏ chạy, mặc tay bà nắm kéo, giành giựt với lý trí của ông. Bà khóc,bà cười, bà mếu máo, nước mắt, nước dãi chảy ra giàn giụa mặt, ướt nhèm.

Bà điên co giậc, tiếng bà khàn đặc xé toạt đêm thâu, kêu mọi người dậy, chung vui cùng bà, chịu khổ cùng bà, chịu chung cả những nỗi  bẽ bàng, những ngọt ngào cay đắng, những tình yêu chóng vánh cùng bà,...Sáng hôm sau người ta vẫn thấy bà điên lẩn thẩn một mình, nhặt những phần thừa của người để đắp đầy mình.

Một mình, trơ trọi, bà vẫn cười hề hề cho qua.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com