Chap 67
Buổi tối hôm đó, Sakura không ngủ được . Chằn chọc một lúc lâu. Nhìn thấy bên giường trống trải , cô đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo cùng hụt hẫng.
Hắn đi từ trưa đến giờ vẫn chưa về ?
Một lúc sau , cô mới từ từ chìm vào giấc ngủ.
Cho đến khuya , cả người đang say giấc. Sakura tự dưng nghe tiếng mở cửa phòng . Giây sau lại ngửi thấy mùi rượu nồng nặc , có gì đó to lớn đè lên cơ thể cô . Rồi lại có gì mềm mại ướt át lướt trên cổ cô.
Sakura nửa tỉnh nửa mơ hé mắt. Một gương mặt anh tuấn mờ nhạt xuất hiện trong bóng tối. Hơi thở hắn nóng bỏng du ngoạn trên từng nấc da cô.
Syaoran hôn lên môi cô rồi di chuyển xuống cổ cô , mỗi nụ hôn đều sâu đậm. Hắn giận cô , rất giận cô . Nhưng là...
Hắn tự nhận bản thân yếu đuối , nhu nhược. Từ khi gặp cô hắn đã trở thành một kẻ hèn mọn. Dù cô làm hắn tổn thương bao nhiêu , tàn nhẫn với hắn bao nhiêu. Hắn cũng không có cách nào buông cô ra.
Hắn không muốn sống lại những ngày tháng cô độc như trước. Không muốn từng đêm lại bị dày vò , lại bị hình ảnh cô ám ảnh trong giấc mơ. Sự nhớ nhung làm trái tim đau đớn như rỉ máu.
" Tôi rất cần em , thực sự rất cần có em " - Hắn giọng trầm khàn nói khẽ trong men say. Rồi lại tiếp tục ôm lấy cô , đôi môi mỏng âu yếm cơ thể cô triền miên.
Sakura chỉ cựa quậy người. Tìm một tư thế thoải mái để ngủ.
Trong bóng đêm dày đặc , thân thể to lớn bao bọc lấy cơ thể nhỏ bé. Dùng những nụ hôn dịu dàng sâu đậm quấn quýt lấy cơ thể người con gái. Mùi rượu say nồng càng khiến không gian trở nên nóng bỏng. Một sự quyến luyến day dứt , sâu đậm cùng thâm tình lan ra hòa vào không khí.
______________________________________________
Sáng hôm sau, Sakura tỉnh dậy cảm thấy toàn thân nhức mỏi. Nhìn xuống cơ thể chỉ toàn là dấu hôn màu hồng nhạt . Lại cảm thấy mùi hương nam tính vương vấn bên cạnh .
Thì ra hắn đêm qua có trở về .
Cô lật chăn , bước xuống giường. Sau khi đánh răng rửa mặt , cô liền đi xuống lầu .
Dưới phòng ăn, người hầu cùng quản gia đã đứng chờ cô sẵn. Còn bày biện một bữa sáng ngon lành trên bàn .
" Chào buổi sáng , tiểu thư. Tôi đã bảo nhà bếp chuẩn bị mấy món tiểu thư thích nhất , mong là bữa sáng của người sẽ ngon miệng "
Lee Qri cung kính nói.
" Sao Lee quản gia lại biết tôi thích ăn gì ? " - Cô hơi ngạc nhiên hỏi. Quản gia mới sao lại biết khẩu vị của cô được ?
" Thưa tiểu thư , là do cậu chủ đã căn dặn những món này. Cậu chủ còn dặn phải bắt tiểu thư ăn sáng đầy đủ , nếu tiểu thư chưa ăn hết phần ăn thì không cho tiểu thư rời khỏi phòng ăn " - Lee Qri nhỏ giọng đáp.
Sakura nghe viên quản gia nói , cảm thấy trong lòng bị ai đó hung hăng đánh một phát . Cô trầm mặc một lúc lại lên tiếng hỏi - " Li Syaoran đâu ? "
" Cậu chủ đêm qua về rất khuya nhưng sáng nay lại rời khỏi nhà từ sớm rồi thưa tiểu thư "
" Vậy à ? "- Sakura nhẹ giọng nói.
Cô kéo ghế ngồi xuống sau đó chỉ im lặng ăn sáng . Nhưng tâm tư lại cứ lẩn quẩn miên man.
_____________________________________________
Một tuần trôi qua, Sakura không hề nhìn thấy hắn . Hay nói đúng hơn cô không hề trực tiếp gặp mặt hắn. Bởi vì mỗi sáng thức dậy , cô đều cảm thấy mùi hương của hắn vây lấy cơ thể cô.
Đêm khuya hắn trở về ngủ , sáng sớm lại ra khỏi nhà. Cô không lúc nào nhìn hắn. Cảm giác hụt hẫng từng ngày xâm chiếm tâm trí cô. Hay đáng sợ hơn cô lại có cảm giác nhớ hắn.
Sáng nay cũng như vậy , hắn đã rời đi từ rất sớm. Khi cô tỉnh dậy , giường bên cạnh đã trống trải.
Đột nhiên , có tiếng gõ cửa vang lên.
" Thưa tiểu thư , có khách đến "
Sakura nhíu mi - " Là ai vậy ? "
" Thưa là Hiragizawa nhị thiếu gia "
Hiragizawa Eriol? Anh ta đến đây làm gì. Li Syaoran cũng đâu có ở nhà.
" Nói anh ta đợi một chút . Tôi sẽ xuống ngay bây giờ " - Cô lên tiếng nói với mấy người ngoài cửa.
Sakura vừa bước chân vào phòng khách đã nhìn thấy Eriol ngồi vắt chéo chân trên ghế sopha, nhàn nhã uống trà.
" Lâu quá không gặp, Kinomoto tiểu thư "
Anh ta nhìn thấy cô đã lên tiếng chào rất vui vẻ .
Cô miệng hơi cong lên - " Quả là rất lâu "
Sakura ngồi xuống đối diện , đưa mắt quan sát người đàn ông. Sau 10 năm , Eriol vẫn mang nét trí thức nho nhã như vậy nhưng lại mang vẻ đẹp trai , gương mặt nam tính góc cạnh của người đàn ông trưởng thành.
" Chẳng hay , mới sáng sớm Hiragizawa nhị thiếu gia đến gặp tôi là có chuyện gì quan trọng ? "
Cô nhẹ nhàng nâng tách trà lên thưởng thức.
" Cũng không có gì quan trọng. Chỉ là 10 năm không gặp nên ghé qua chào hỏi cô một chút thôi "
" Tôi không nghĩ Hiragizawa nhị thiếu gia lại rảnh rỗi dành thời gian đến thăm tôi như vậy . Chắc chắn phải có chuyện gì đó nên anh mới đến đây"
Cô dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn người đối diện.
Eriol liền cười cười - " Quả nhiên không qua mắt được Kinomoto Sakura cô. Nhưng thực ra cũng chẳng có gì , tôi chỉ là cảm thấy lạ "
" Ý anh là gì ? "
" Chỉ là khi cô mới trở về , tôi thấy lão đại mỗi ngày ở căn cứ đều nhanh chóng xử lí công việc , nôn nóng trở về nhà với cô. Nhưng mà một tuần nay cậu ấy nguyên một ngày ở lại căn cứ không muốn đi về nhà , còn thường xuyên uống rất nhiều rượu "
" Chuyện của anh ta cũng không liên quan đến tôi " - Sakura thấp giọng nói.
Eriol chau mày - " Kinomoto Sakura, tôi thực sự không muốn xen vào chuyện của hai người nhưng mà cảm thấy thực sự không thể chịu được. Cô vì sao lại cứ dày vò lão đại như vậy. Lão đại đem hết tâm tư của bản thân đặt vào cô , chẳng lẽ cô không nhận ra. Cô không cảm thấy bản thân mình tàn nhẫn lắm hay sao ?! "
" Tôi không có làm gì anh ta. Anh ta là muốn trả thù tôi , muốn cưỡng ép tôi , giam cầm tôi bên cạnh anh ta. Chính anh ta làm ra mọi chuyện bây giờ lại quay sang trách tôi " - Cô khó chịu lên tiếng.
" Kinomoto Sakura, tôi không biết nên trách cô ngu ngốc hay là cứng đầu không chịu hiểu. Lão đại đối với cô tình cảm sâu nặng , lúc cô rời bỏ cậu ấy , cô có biết lão đại đau đớn đến mức nào . Lão đại cũng giống như lúc này ngày ngày tìm đến rượu , uống nhiều đến mức phải nhập viện . Cô nói xem bản thân lão đại tại sao phải dày vò mình như thế? "
Cô lại giật mình. Trái tim như bị bóp thắt. Li Yelan đã từng kể với cô cũng giống như những lời này của Eriol. Thực sự hắn đã vì cô mà dày vò bản thân đến mức như vậy.
" Tôi... tôi không biết "
Cô bối rối , cô thực sự không biết có nên tin vào tình cảm đó không ?
" Cô không biết? Mấy ngày qua lão đại cũng như kẻ điên tìm rượu, uống hết chai này đến chai khác. Dù chúng tôi đã hết sức ngăn cản nhưng vô dụng. Nếu như cứ tiếp tục, cậu ấy chắc chắn sẽ vào nhập viện một lần nữa! Chẳng lẽ cô một chút cũng không quan tâm đến tính mạng của cậu ấy hay sao?! " - Eriol tức giận hỏi cô.
Eriol bị những lời của người đối diện làm cho giật mình. Cô cảm thấy trong lòng thật dồn dập đau đớn. Từng câu trong lời nói của Eriol đều như muốn chèn ép trái tim cô. Ý niệm hắn xảy ra chuyện gì lởn vởn trong đầu khiến cho tâm tư cô lại sinh ra nổi sợ hãi đáng sợ. Nghĩ thôi cô đã cảm thấy không thể thở nổi.
" Không , tôi... " - Cổ họng Sakura nghẹn lại.
" Đi theo tôi " - Eriol đột ngột đứng dậy, lạnh lùng nói.
Thông báo!!! : Chap sau sẽ có 18+ part 2. Chap 68 có nội dung không thích hợp với đàn ông đang có bầu và cho con bú =))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com