Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 2



Biện Bạch Hiền nằm ở bệnh viện cả một ngày, Phác Xán Liệt không có đến nữa, cũng không gọi điện hỏi thăm. Cậu hiểu rõ được điều này, cho nên trong lòng cũng không ôm ấp hi vọng gì cả.

Cao Mẫn Tú làm xong việc thì mang thức ăn đến, ép buộc cậu ăn cho bằng hết, rồi mới mỉm cười xoa đầu cậu, nửa đùa nửa thật mà nói:

"Em cố gắng ăn uống nhiều vào để béo lên một chút, em gầy như vậy, thật khó coi."

Biện Bạch Hiền chỉ cười, không đáp.

"Em biết không, hai năm trước, lần đầu tiên khi nhìn thấy em anh đã rất bất ngờ. Khi đó em bước vào Phác gia với bộ dạng thật là đẹp, gương mặt bầu bĩnh, môi hồng răng trắng, ngũ quan tinh tế, lại thêm một vóc dáng không thể chê vào đâu được. Tuy không thể nói là mập mạp, nhưng là có da có thịt, rất đẹp. Em lúc ấy so với Kim Vũ Thạc bây giờ còn xuất sắc hơn."

"Anh nói quá rồi, em làm sao có thể so với vị tiểu thiếu gia dung mạo xuất chúng đó được." Biện Bạch Hiền vò chăn, cười ngại ngùng.

"Bây giờ thì không thể so, nhưng vào lúc ấy thì em hơn cậu ta nhiều lắm." Cao Mẫn Tú tỏ ra tiếc nuối. "Anh rất hi vọng có thể một lần nữa trông thấy bộ dạng đó của em, so với anh trai, em đẹp hơn nhiều lắm."

Nghe Cao Mẫn Tú nhắc đến Biện Bạch Nghiên, nụ cười của Biện Bạch Hiền tắt hẳn. Cậu thở dài, đáp:

"Anh đừng khen em nữa, em cảm thấy cho dù có được người khác nhìn nhận thế nào, thì trong mắt của ông chủ, em chỉ là một tên nhóc xấu xa đê hèn đầy thủ đoạn mà thôi."

Cao Mẫn Tú thật muốn hỏi thêm một câu nữa, nhưng cuối cùng lại im lặng. Anh cảm thấy rất khó mở miệng hỏi Biện Bạch Hiền yêu Phác Xán Liệt nhiều đến thế sao, ngay cả bản thân mình cũng không tiếc ư?

Lát sau anh nhận được điện thoại của quản gia nhà họ Phác, ông ta bảo nếu Biện Bạch Hiền ổn thì báo về để họ mang xe đến đón. Cao Mẫn Tú vì muốn để Biện Bạch Hiền ngủ một đêm ở bệnh viện cho khỏe hẳn nên bảo sáng mai hãy đến.

—————

Phác Xán Liệt ngồi ở quán Bar, Kim Vũ Thạc ngồi sát một bên, nũng nịu nói:

"Anh à, đừng giận nữa, em xin lỗi mà. Em thề từ giờ trở đi sẽ không bao giờ đi lên lầu nữa."

Phác Xán Liệt tâm trạng không tốt, cũng chẳng buồn để ý đến, chỉ ngồi uống rượu.

Đến khuya, Kim Vũ Thạc muốn gọi taxi đưa Phác Xán Liệt đến khách sạn, nhưng hắn vẫn còn tỉnh táo, xua tay bảo không cần.

Kim Vũ Thạc nổi giận mà nói: "Thân thể của em đáng giá ngàn vàng, anh lại tỏ ra vẻ chê bai. Anh có biết bao nhiêu người muốn được ngủ cùng em một đêm mà không được hay không hả?"

Phác Xán Liệt xua tay: "Không phải anh chê, chỉ là...ức...em đừng nói nữa...ức...anh không muốn lên giường...ức...với em."

Kim Vũ Thạc tức giận, liền bảo tài xế kéo Phác Xán Liệt ra khỏi xe, sau đó bỏ hắn bên vệ đường mà đi.

"Bạch Nghiên...em ở đâu...mau đến đây...ức...anh cần em..."

Phác Xán Liệt ngồi bệt bên vệ đường mà lảm nhảm mãi mấy từ vô nghĩa, rồi sau đó thất tha thất thểu đi bộ trên đường. Tài xế taxi thấy thế liền chạy đến hỏi hắn có đi không, hắn gật đầu rồi lên xe nằm, cũng may nhờ vậy mà về được nhà.

Về đến nhà rồi, hắn quát tháo ầm ĩ hỏi Bạch Nghiên của hắn đâu. Quản gia cùng cậu trồng vườn phải vất vả lắm mới kéo hắn lên lầu được. Bình thường mỗi khi hắn say Biện Bạch Hiền sẽ là người đỡ hắn lên, hôm nay cậu không có nhà, hai người họ rất lúng túng khi đưa hắn lên lầu, vì không biết phải làm sao để vào phòng hắn. Cuối cùng hai người họ cũng đành đẩy hắn vào phòng rồi đóng sập cửa lại, nửa bước cũng không dám vào trong.

Cả một đêm ngủ không ngon vì say rượu lại không có bóng dáng của "Biện Bạch Nghiên" săn sóc và thỏa mãn dục vọng, cho nên mới sáng ra Phác Xán Liệt đã rất cáu gắt, xuống nhà với gương mặt mệt mỏi, còn đập vô số bát đĩa ly tách...chỉ vì hắn thấy chướng mắt.

Chị lau dọn không dám tiến đến dọn dẹp, đành thấp thỏm ngồi ở phía trong mà chờ lệnh.

Biện Bạch Hiền được xe của Phác gia đón về nhà, cậu từ từ bước vào trong. Nhìn thấy sàn nhà đầy rẫy mảnh vỡ, cậu cũng hiểu được rõ ràng tâm trạng của hắn hiện giờ.

Phác Xán Liệt vừa nhìn thấy mặt cậu đã ghét, liền dùng giọng điệu cộc cằn mà nói:

"Đúng thật là tính nào tật nấy, rắn độc lột da bao nhiêu lần vẫn là rắn độc, cậu đang muốn làm cho tôi tức chết có phải không? Vì cớ gì lại chạy đến mộ của Bạch Nghiên mà ngất xỉu, cậu muốn dùng em ấy để uy hiếp tôi, muốn tôi vì áy náy mà thương yêu cậu chứ gì?" Hắn hừ lạnh.

Biện Bạch Hiền cúi đầu, đáp: "Tôi không dám."

Phác Xán Liệt không buồn liếc mắt nhìn cậu, hắn nhìn sang nơi khác mà nói: "Từ giờ trở đi cậu ăn một ngày năm bữa cho tôi, ăn nhiều vào. Cậu dùng thân thể gầy trơ xương đó ra để khiến tôi phải mang tiếng ngược đãi cậu, cậu thích lắm chứ? Hài lòng chưa?"

Biện Bạch Hiền đáp: "Tôi sẽ ăn nhiều."

Phác Xán Liệt hừ một tiếng khinh miệt rồi lên lầu thay quần áo, đến công ty làm việc.

—————

Phác Xán Liệt là ông chủ của một khách sạn lớn tại trung tâm thành phố. Ngày trước ba hắn kinh doanh về bất động sản, nhưng hắn không thích ngành này, liền đổi sang kinh doanh khách sạn. Nhưng đổi thì đổi, hiện tại trong tay hắn vẫn còn ba ngôi biệt thự nguy nga tráng lệ ở ba khu đô thị sầm uất, mỗi tháng đều có thu nhập rất cao bởi giá thuê biệt thự không hề rẻ. Hắn còn sở hữu năm mảnh đất rộng ở nhiều vị trí thuận lợi, bán một mảnh đất thôi là đủ sống cả đời.

Công việc ở khách sạn cũng không có gì nhiều, chỉ cần kiểm kê số lượng, xem xét tài liệu cấp dưới nộp, kiểm tra báo cáo mới, vậy thôi. Hắn đến khách sạn làm việc cũng được, không đến cũng không sao, bởi không phải ngày nào cũng có việc cho hắn làm.

Trợ lý của hắn là Duẫn Thành Trí, người này khá nhanh nhẹn nhưng trầm tính, ít nói. Nếu không phải về công việc, anh ta thậm chí có thể ngồi đối diện với hắn hàng giờ mà không nói câu nào.

Chính vì có một người trợ lý thạo việc nhưng lại không hay nói, hắn đôi khi rất hài lòng, có lúc lại không. Nhất là khi có tâm sự, thật không thể giải bày với "cái máy thu âm" như Duẫn Thành Trí được.

Hắn có một người bạn thân tên là Tôn Minh Hiển, người này trước đây học ngành bác sĩ tâm lý, nhưng sau đó lại chuyển thành giáo sư dạy Hán ngữ, rồi giờ lại là ông chủ quán Bar và kinh doanh nhà hàng. Hai hạng mục này ít nhiều cũng từng hợp tác với Phác Xán Liệt nên thân càng thêm thân.

Anh ta bằng tuổi với Phác Xán Liệt, hai người từng học chung từ cấp một đến cấp ba, duy chỉ có đại học là tách ra, nhưng khi bước ra đời làm việc thì lại làm chung.

Hôm nay là ngày Phác Xán Liệt thu tiền thuê của ba căn biệt thự kia, hắn rút thêm số tiền lãi ba tháng gần đây của khách sạn ra rồi mua thêm một căn biệt thự nữa. Căn biệt thự này hắn đã để ý từ lâu, bởi vị trí của nó rất tốt, cách bày trí vô cùng đẹp mắt, lại nằm gần biển.

Có thể dùng tiền lãi sinh ra từ số tài sản khổng lồ kia mua thêm một thứ mới mà không ảnh hưởng đến tài sản gốc, hắn đương nhiên vui mừng. Không định về nhà ngay, hắn nghĩ nên tìm Tôn Minh Hiển uống rượu, nào ngờ anh ta phải bay sang Mỹ để giải quyết chuyện làm ăn.

Phác Xán Liệt cũng không có bạn bè gì khác, cho nên liền lái xe về nhà.

Thấy tâm tình của hắn đang tốt, chị dọn dẹp sau khi bưng lên đĩa trái cây tráng miệng thì đứng chần chừ bên cạnh không chịu đi. Phác Xán Liệt trông thấy, liền hỏi:

"Chị muốn xin nghỉ phép sao?"

Chị dọn dẹp ấp úng: "Thưa, không."

Phác Xán Liệt nghĩ chị ta có chuyện muốn nói, cho nên bỏ nĩa xuống, hỏi: "Vậy là chuyện gì?"

"Ông chủ, tôi có chuyện muốn nói với ngài. Ngài nghe xong có thể tin cũng được, không tin cũng không sao, nhưng tôi phải nói." Giọng chị dọn dẹp tuy hơi run nhưng mà rất cương quyết.

Phác Xán Liệt không nghĩ người giúp việc trong nhà lại dám nói chuyện với hắn bằng giọng điệu như vậy, nhưng có lẽ là việc quan trọng, hắn liền gật đầu.

Chị giúp việc hít vào một hơi dài rồi nói: "Hôm đó...cậu Kim đến đây, hỏi tôi ông chủ đang ở đâu. Tôi nói ngài đang ở sau vườn coi sóc việc trồng hoa, cậu ta liền lén lén lút lút lên lầu. Một lúc sau cậu Bạch Hiền mới lên đó, cậu vừa lên thì tôi đã nghe tiếng vỡ trên lầu."

Phác Xán Liệt không nói gì, chỉ nhíu mày.

"Tôi nói ra chuyện này vì muốn đòi công đạo cho cậu Bạch Hiền, cậu ấy không bao giờ làm ra chuyện khiến ông chủ tức giận như vậy. Tôi cũng không muốn gán danh xấu cho cậu Kim, nhưng tôi nghĩ ông chủ cũng hiểu rõ mà." Chị dọn dẹp không nói thẳng ra, nhưng tính tình xấu xa của Kim Vũ Thạc ai mà chẳng biết.

Phác Xán Liệt im lặng khiến chị dọn dẹp chột dạ. Ban nãy chị đã dùng hết can đảm để nói ra, càng nói càng hăng, đến lúc nói xong nhìn sắc mặt hắn thì bao nhiêu mạnh mẽ tiêu tan hết, chỉ còn lại sự sợ hãi dâng tràn.

Có điều Phác Xán Liệt cũng không trách mắng hay phạt gì cả, hắn chỉ thở ra rồi nói: "Chị đi làm việc đi."

———–

Buổi chiều, Phác Xán Liệt đi làm về thì nghe tiếng nôn ở phía sau. Hắn dừng bước, hỏi: "Chuyện gì vậy?"

Chị dọn dẹp đáp: "Thưa ông chủ, cậu Bạch Hiền bị nôn, nôn từ sáng đến giờ mấy lần rồi."

"Gọi cậu ta ra đây."

Mất vài phút sau, Biện Bạch Hiền chật vật đi ra. Cậu cúi đầu, không nói gì cả.

Phác Xán Liệt hỏi: "Cậu bị gì?"

"Tôi không sao, chỉ là...ăn nhiều quá nên..."

"Cái gì? Tôi bảo cậu ăn nhiều vào, cậu lại nôn ra. Có phải cậu đang muốn tôi thấy hối hận hay không? Thật là vô sỉ!" Phác Xán Liệt tức giận bừng bừng, hận không thể đánh Biện Bạch Hiền cho hả giận.

Biện Bạch Hiền bối rối đáp: "Không phải...là do dạ dày tôi không tốt nên mới nôn ra. Tôi sẽ không vậy nữa."

Phác Xán Liệt không thèm nói gì nữa, bỏ đi lên lầu.

Chừng mười phút sau, bác sĩ Cao Mẫn Tú đến. Anh ta vào phòng riêng của Biện Bạch Hiền khám, sau đó cho thuốc rồi ra về.

Phác Xán Liệt ở bên ngoài dùng bữa, ăn được vài miếng lại chẳng thấy thức ăn có mùi vị gì, liền bỏ dở, cầm áo khoác đi ra ngoài.

Hắn vừa đi ra thì Tôn Minh Hiển cũng lái xe đến trước cổng.

"Hey, what are you going?"

"Sang Mỹ được mấy ngày liền giở tiếng Anh ra khè thiên hạ hay sao?" Phác Xán Liệt giễu cợt.

"I'm kidding." Tôn Minh Hiển nói xong thì mở cửa xe. "Lên đi, tôi với cậu đến quán Bar ngồi uống rượu. Hôm qua mới nhập mấy thùng rượu ngon về làm cocktail đấy!"

Phác Xán Liệt bước lên xe, trong lúc cả hai đang chuẩn bị rời đi thì Biện Bạch Hiền từ trong nhà bước ra, cậu cũng không để ý hai người, chỉ là đi ra đằng trước lấy vật gì đó rồi vào trong.

"Ai vậy?" Tôn Minh Hiển nheo mắt nhìn cho rõ.

"Biện Bạch Hiền." Phác Xán Liệt có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn đáp lời.

"Là cậu ta ư?" Tôn Minh Hiển trợn mắt. "Thật sự?"

"Ừ."

Tôn Minh Hiển xoay người lại, khởi động xe rồi rời đi. Anh nói: "Chỉ cách một tháng không gặp, tôi suýt nữa không nhìn ra. Cậu ta trông tiều tụy quá. He is not beautiful."

Phác Xán Liệt không nói gì, dường như trong đầu tràn ngập phiền não.

Khi cả hai đến quán Bar, Tôn Minh Hiển đưa Phác Xán Liệt vào một gian riêng rất lý tưởng, bên cạnh có một kệ đựng rượu, ly tách có đầy đủ, nước đá ngay bên cạnh, muốn uống chỉ cần trực tiếp lấy là xong.

Hai người lấy một chai Cognac, Tôn Minh Hiển lấy một lon nước ngọt pha vào, còn dùng chanh thoa lên miệng ly để có được hương vị tuyệt đỉnh và dễ uống. Chỉ riêng Phác Xán Liệt là không làm vậy, hắn chỉ muốn uống nguyên chất.

Phác Xán Liệt vẫn im lặng, nhưng Tôn Minh Hiển hiểu hắn không vui. Anh liền nói:

"Tuy rằng tôi không thể xen vào chuyện của cậu, nhưng tôi nghĩ cậu cần làm rõ vài chuyện."

Phác Xán Liệt nhìn sang Tôn Minh Hiển, như có ý muốn anh nói tiếp.

"Bạch Nghiên qua đời, đối với ai cũng đều là bi thương. Cậu là người đau lòng nhất, điều này ai cũng biết. Nhưng có một điều ít ai biết, đó là Biện Bạch Hiền yêu cậu. Ngay từ đầu cậu đã xử sự rất sai lầm, đáng lẽ ra cậu không nên để cậu ta ở trong nhà như vậy. Cậu không yêu người ta, lại để người ta sống cùng. Đây là một cách hành hạ đau đớn nhất. Tựa như một miếng thịt thơm ngon trước mặt một người đang đói, nhưng lại không cho họ ăn vậy. Cậu xem, chỉ mới hơn hai năm mà cậu ta đã tiều tụy thảm thương như thế, cậu muốn bức chết cậu ta sao?"

Phác Xán Liệt lúc này mới có phản ứng, hắn đặt ly rượu xuống, đáp: "Nhưng tôi không thể có lỗi với Bạch Nghiên được."

"Phải, đó là lời trăn trối cuối cùng của Bạch Nghiên, nhưng cậu nghĩ xem, cậu ấy muốn cậu chăm sóc em trai, chứ không muốn cậu hành hạ em trai của cậu ấy. Hai năm qua, cậu thấy mình đã làm tròn bổn phận hay chưa? Chăm sóc kiểu gì mà một người mới 21 tuổi lại như 91 tuổi vậy."

"Tôi sai rồi sao? Đáng lẽ ra tôi phải nên để cậu ta đi ngay từ đầu mới đúng chứ!" Phác Xán Liệt nói xong thì gục đầu xuống.

Tôn Minh Hiển biết hắn đã say rồi, bèn gọi điện bảo người đến đón hắn về. Anh hi vọng rằng sau cuộc trò chuyện này, hắn có thể giải quyết được vấn đề riêng tư.

Biện Bạch Hiền vẫn còn đang trằn trọc thao thức, nghe bên ngoài có tiếng động liền chạy ra.

Bình thường cậu là người đỡ hắn lên lầu, nhưng trước kia cậu còn sức khỏe, giờ thì ngay cả bản thân cũng không chống đỡ nổi, làm sao đỡ hắn? Thế nên cậu phải nhờ cậu trồng vườn đỡ lên giúp.

Lên được phòng rồi, cậu lặng lẽ cởi giày của hắn ra, cởi luôn cả áo khoác ngoài. Làm xong hai việc này, cậu thở hồng hộc, mệt đến độ muốn nằm ngay xuống.

Có điều còn phải giúp hắn lau mặt, vậy nên cậu cố gắng đứng dậy đi nhúng khăn ướt.

Khuôn mặt tuấn mỹ của hắn rất gần, cậu có thể chạm vào được, lại chỉ cảm thấy run rẩy. Chỉ cần được ở bên cạnh hắn, cái gì là mất mát, cái gì là đau thương...đều trôi đi một cách nhanh chóng.

Đột nhiên Phác Xán Liệt chộp lấy cánh tay Biện Bạch Hiền, cũng không nói gì cả, chỉ xoay người đè Biện Bạch Hiền dưới thân.

Biện Bạch Hiền tuy rằng thân thể mệt mỏi rã rời, nhưng đây là điều mà cậu chờ đợi. Vốn dĩ chỉ có thể chờ được lúc hắn say, cậu mới đường đường chính chính nằm trong vòng tay hắn, được hôn hắn, được hắn âu yếm nói lời yêu...

Dù rằng, tất cả chỉ là giả dối, là nhầm lẫn.

Nhưng như vậy cũng tốt. So với việc cứ yêu đơn phương mà không được chấp nhận, một chút ảo tưởng giả tạo này đã là hạnh phúc lắm rồi.

Biện Bạch Hiền không để cho Phác Xán Liệt phải mất nhiều thời gian với quần áo của mình, cậu nhanh chóng cởi bỏ, còn phốp hợp dạng chân ra để hắn dễ tiến vào.

Đau đớn này, chính là hạnh phúc mà cậu phải chờ đợi để có được, dù nó tựa như pháo hoa, chỉ rực rỡ một vài giây rồi tắt hẳn.

Hóa ra chịu đựng nỗi đau cũng là một cách hạnh phúc, đối với cậu chính là như vậy.

Trời sáng hẳn.

Biện Bạch Hiền vốn đã rất yếu, cậu dù rất muốn mở mắt ra để cảm nhận sự vui sướng khi được chung giường với Phác Xán Liệt như mọi khi, nhưng cơ thể mệt rã rời, không nhấc nổi một ngón tay, cũng không thể mở mắt, vì thế đành nằm lì trên giường.

Phác Xán Liệt sau khi đã hoàn toàn thanh tỉnh, quay sang nhìn thấy thân thể gầy trơ xương của Biện Bạch Hiền nằm bên cạnh, hắn liền quát:

"Thật ghê tởm! Mau cút khỏi giường tôi!"

Biện Bạch Hiền mở mắt, dùng hết sức bình sinh cũng không tài nào ngồi dậy được. Phác Xán Liệt nhìn cậu chật vật như vậy, liền nổi nóng:

"Giờ cậu đang muốn tố cáo tôi hành hạ cậu đến độ không ngồi dậy nổi ư? Thật xảo quyệt. Kẻ xấu xa như cậu, tôi không muốn nhìn thấy nữa!"

Biện Bạch Hiền nhìn bóng lưng hắn bước ra khỏi phòng, cảm giác vô lực này khiến cậu chán ghét. Buổi sáng là thời điểm hắn hay cáu gắt, cậu biết như vậy, nhưng lần nào cũng khiến hắn bực tức.

Chỉ vì một chút tham luyến của mình mà khiến hắn sinh khí, bản thân cậu thấy mình thật phiền phức. Yêu hắn, lại chỉ mang đến cho hắn toàn là sự khó chịu.

————

Ba ngày nữa là đến ngày giỗ năm thứ ba của Biện Bạch Nghiên. Năm nào cũng vậy, cứ gần đến ngày giỗ là Phác Xán Liệt lại ra vào thẫn thờ. Hắn có đi làm cũng chỉ được vài tiếng rồi lại trở về nhà, trở về nhà lại đi ra ngoài. Cứ lặp đi lặp lại những hành động này tựa như một kẻ ngốc, không mục đích, không ý nghĩa.

Vào một buổi chiều tà, Phác Xán Liệt bước vào phòng riêng. Hắn ngồi quay lưng về phía cửa, nhìn ra bên ngoài cửa sổ bằng kính trong phòng. Những hàng cây bạch quả đung đưa trong làn gió nhẹ của thời điểm cuối ngày, hoàng hôn buông xuống, màu sắc cam nhạt đang dần lan tỏa trên bầu trời.

Hắn cầm bức ảnh của Biện Bạch Nghiên, rưng rưng nước mắt.

Biện Bạch Hiền lên lầu, vừa lúc trông thấy cảnh này, chỉ biết đứng bên ngoài nhìn bóng lưng đầy cô độc của hắn.

Một lúc sau, hắn lên tiếng:

"Bạch Nghiên, anh có phải là một thằng hèn hay không? Rõ ràng đã từng hứa sẽ chăm sóc em, bảo vệ em, yêu thương em mãi mãi...vậy mà bây giờ chỉ có thể ngồi ở đây để nhớ về em, một trong ba điều ấy cũng không làm được. Lẽ ra lúc ấy người chết phải là anh mới đúng, anh đã hứa bảo vệ em, là phải để em được sống."

Nước mắt rơi xuống khung ảnh ngày một nhiều, Phác Xán Liệt ngẩng đầu nhìn ra bầu trời bên ngoài cửa sổ, nghẹn ngào nói:

"Ở nơi đó em sống có vui không? Có ai ức hiếp em không? Anh hối hận, hối hận vì lúc đó không lao xuống dòng nước mà đi cùng với em. Tại sao anh lại ngu ngốc đến như vậy, khi ấy chỉ biết nhìn em bị dòng nước cuốn đi mà không có lấy một hành động nào. Nếu anh đi cùng em, giờ đã có thể thực hiện những lời hứa ấy. Anh vô dụng quá."

Biện Bạch Hiền tựa lưng vào bức tường bên ngoài cửa, trong lòng đau như có kim châm. Vạt áo trước ngực cậu đã ướt một mảng.

Phác Xán Liệt nức nở nói: "Anh không hiểu ba năm qua mình sống vì điều gì nữa. Tại sao có thể mặt dày mà sống đến bây giờ chứ? Lẽ ra anh phải tự sát, phải tìm cách nào đó để chết, để đi cùng với em. Anh là một kẻ hèn nhát, em mắng chửi anh đi. Có như vậy anh mới cảm thấy nhẹ lòng hơn."

Biện Bạch Hiền che miệng lại, không muốn những tiếng nức nở của mình tràn ra ngoài.

"Anh Bạch Nghiên yêu anh, anh cũng yêu anh ấy. Và, em cũng yêu anh. Anh vì anh ấy mà đau lòng đến độ này, tại sao anh không nghĩ cho em? Em cũng biết yêu, cũng biết đau lòng, em cũng như bao nhiêu người khác thôi. Vậy mà anh lại xem em như một tảng đá không hề có cảm xúc gì, anh sẵn sàng chà đạp em. Có lẽ, người chết phải là em mới đúng. Em là kẻ thừa thãi, là kẻ xấu xa, em không đáng sống. Trong mắt em, anh là cảnh đẹp nhìn mãi không chán, nhưng trong mắt anh, em là cái gai dùng mọi cách mà không thể nhổ bỏ được. Thật sự em cũng chán ghét bản thân, chán ghét cuộc sống này lắm chứ. Nhưng em lại không thể chết được. Em sống một cách hèn hạ như vậy cũng chỉ để níu kéo thế giới này, bởi trong thế giới này có anh."

————–

Hôm nay là ngày giỗ, ngày sinh nhật của Biện Bạch Nghiên. Đồng thời cũng là ngày sinh nhật của Biện Bạch Hiền.

Vẫn có bánh kem, vẫn có nhiều thức ăn ngon, vẫn có Phác Xán Liệt.

Chỉ là những thứ này đều không dành cho cậu.

Cậu yêu hắn, cậu có khuôn mặt giống hệt như Biện Bạch Nghiên, và đặc biệt là cậu là người đang sống. Thế nhưng mọi đãi ngộ tốt đều dành cho người đã chết, còn người sống như cậu thì không xứng đáng để có được.

Biện Bạch Hiền từ ba hôm trước đã cố gắng vỗ béo bản thân, uống thật nhiều thuốc, cho nên hôm nay không còn mệt nữa, có thể chạy đi chạy lại dọn dẹp, bưng thức ăn, lau dọn để chuẩn bị cúng bái Biện Bạch Nghiên.

Năm nào cũng thế, Phác Xán Liệt cầm nhang đứng trước bàn thờ của Biện Bạch Nghiên lại không nói câu nào, chỉ lặng lẽ chảy nước mắt. Sau khi hắn cắm nhang xong rồi, vị quản gia mới tiến đến quỳ trước bàn thờ mà nói vài câu, như là mời Biện Bạch Nghiên về dùng bữa.

Như hai năm trước, sau khi nhang tàn, Phác Xán Liệt gọi tất cả mọi người vào bàn ăn cơm cùng, không phân biệt chủ tớ, đặc biệt là còn dành một chỗ trống bên cạnh để cho Biện Bạch Nghiên ngồi.

Hắn vẫn gắp thức ăn cho cái bát bên cạnh, vẫn rót nước đầy đủ. Hắn chỉ miễn cưỡng dùng bữa, trong lúc ăn tựa hồ như đang kìm nén điều gì.

Ngày giỗ Biện Bạch Nghiên không có nhiều khách, chỉ có bác sĩ Cao Mẫn Tú và Tôn Minh Hiển đến dự mà thôi. Biện Bạch Hiền không dám rời bàn trước, dù cậu không muốn ăn gì, nhưng vẫn cố ngồi đó ăn hết một bát cơm. Cơm rất nóng, thức ăn rất ngon. Nhưng khi vào miệng cậu, lại chẳng có mùi vị gì.

Bác sĩ Cao Mẫn Tú ngồi ngay bên cạnh cậu, anh gắp thức ăn vào bát cậu, nhưng lại nhận được ánh mắt từ chối của cậu.

Sau bữa ăn đầy gượng gạo này, mọi người đều giải tán, ai làm việc nấy. Trước khi ra về, bác sĩ Cao Mẫn Tú nói với Biện Bạch Hiền rằng anh muốn đưa cậu ra ngoài chơi, nhưng Biện Bạch Hiền bảo cậu còn hơi mệt, muốn nghỉ ngơi.

Cao Mẫn Tú vốn nghĩ hôm nay là sinh nhật Biện Bạch Hiền, nên muốn đưa cậu đi mua bánh kem. Chỉ tiếc là cậu từ chối, anh đành trở về vậy.

Xế chiều, Phác Xán Liệt sau khi đã ngủ một giấc không ngon, liền dậy đi xuống nhà ăn cơm.

Ăn xong, hắn sai cậu trai trồng vườn cắt vài nhánh hoa để hắn mang ra mộ của Biện Bạch Nghiên.

Khi hắn ra đến, từ xa đã trông thấy Biện Bạch Hiền. Cậu bày biện trước mộ mấy món bánh khi xưa Biện Bạch Nghiên thích, ba cây nhang đang tỏa khói nghi ngút trước mặt.

Hắn nhẹ nhàng từng bước đi đến, đứng nép sau tảng đá cao to gần ngôi mộ khoảng mười bước chân.

Biện Bạch Hiền quỳ ở đó, bóng dáng cô liêu giữa một mảng trời hoang vu. Ánh mặt trời nhàn nhạt chiếu lên tấm lưng gầy gò đó, trông buồn man mác.

"Anh, chúc mừng sinh nhật." Biện Bạch Hiền mở miệng nói câu đầu tiên. "Trước đây khi anh còn sống, em chưa từng nói câu này bao giờ, bây giờ có nói, cũng đã quá muộn rồi phải không? Thật xin lỗi, đã không đối xử tốt với anh ngay từ đầu, em là kẻ xấu xa, anh cứ hận em đi, đừng tha thứ cho em."

Biện Bạch Hiền hít mũi như muốn ngăn dòng nước mắt lại, cậu nói rất rõ ràng: "Anh yêu anh ấy, anh ấy cũng yêu anh. Vậy mà anh lại phải ra đi, để anh ấy ở lại một mình đau khổ đến như vậy. Đáng lẽ ra em phải là người ra đi mới đúng, cớ sao lại để em ở lại đây? Bao nhiêu năm qua, báo ứng em chịu có lẽ cũng đã đủ rồi, nhưng em lại không giải thoát được. Giống như đây là án tù chung thân vậy, chỉ trái ngược ở chỗ là em cam tâm tình nguyện."

Phác Xán Liệt ngẩn người, chỉ nhìn chằm chằm vào bóng lưng trước mặt, không phản ứng được gì nữa. Đáng lẽ hắn phải đuổi cổ Biện Bạch Hiền đi, nhưng tại sao lại đứng ở đây nghe lén thế này? Chính hắn cũng không hiểu vì sao.

"Em biết tình yêu em dành cho anh ấy chẳng đáng một đồng, ngược lại còn kéo theo bao nhiêu là tức giận cho anh ấy, khiến anh ấy bực tức như vậy, em lại chẳng thể làm được gì, cũng không dám rời đi. Em chỉ là quá ích kỷ, muốn ở bên anh ấy, lại chủ động khiến anh ấy khó chịu. Em biết em hèn hạ, nhưng em không thể buông tay, càng không muốn buông tay. Cho đến lúc trút hơi thở cuối cùng, người em yêu vẫn là anh ấy. Mong anh tha thứ cho em."

Biện Bạch Hiền nâng tay lên lau nước mắt, rồi mới nói tiếp: "Đôi khi em cảm thấy may mắn, rồi lại cảm thấy xui rủi. May mắn vì có được khuôn mặt giống anh, có thể làm thế thân của anh để khiến anh ấy vui lòng trong chốc lát. Nhưng lại xui rủi ở chỗ, em có khuôn mặt giống anh, lại chẳng thể có được tình yêu của anh ấy như anh. Ngày trước em từng nói muốn đổi tất cả tuổi thọ của mình chỉ để nhận lấy một lần được nghe anh ấy gọi tên của em và nói yêu em, nhưng bây giờ em muốn đổi, được không anh?"

Nghe đến đây, Phác Xán Liệt rất sửng sốt. Hắn chẳng hiểu mình rốt cuộc sửng sốt từ lúc nào, từ đầu cho đến bây giờ, hay là lúc này mới thật sự sửng sốt. Chỉ biết rằng hắn cảm thấy vô cùng bất ngờ, trái tim cũng đập mạnh một nhịp. "Cậu ta muốn thay đổi sao, thay đổi tình yêu đã dành cho mình ư?" Không hiểu sao hắn lại cảm thấy mất mát.

Biện Bạch Hiền lau nước mắt cho thật khô, cố gắng nói cho rõ ràng từng chữ một: "Bây giờ em giống như kẻ nằm mơ suốt bao nhiêu năm qua đột nhiên tỉnh mộng, em đã nhìn thấu tất cả rồi. Em muốn đổi điều ước kia, em muốn mang tất cả tuổi thọ của mình để đổi lấy anh, muốn anh trở về bên anh ấy, thay em yêu thương anh ấy, thay em chăm sóc anh ấy. Bởi chỉ có anh mới mang lại hạnh phúc cho anh ấy, còn em chỉ khiến anh ấy khó chịu. Bao nhiêu năm đau khổ, rốt cuộc em cũng nhận ra, cho dù mình không buông tay, cũng không thể nắm giữ được điều gì. Anh có thể quay về chứ? Hãy về đi, thay thế em...yêu anh ấy."

Nói xong mấy lời này, Biện Bạch Hiền òa khóc nức nở. Tựa như chính mình đã hai tay dâng hạnh phúc bấy lâu nay cố gắng gom góp được cho người khác, như sắp chuẩn bị mất đi điều quý giá nhất trong cuộc đời. Tuy rằng không nỡ, nhưng cũng không thể làm khác được.

————–

Phác Xán Liệt cảm thấy mình sắp điên rồi. Hắn chẳng hiểu tại sao đôi chân của hắn chỉ một mực ra lệnh cho hắn bước về phía trước, tâm trí chỉ muốn tiến đến ôm lấy thân ảnh đang khóc một cách đầy thống khổ kia. Thế nhưng một phần lý trí còn sót lại đã ngăn cản hắn.

Trong đầu hiện lên bao nhiêu là cảnh tượng đê tiện bỉ ổi vô liêm sỉ của Biện Bạch Hiền, từng lời nói, từng hành động, từng nét mặt...đã đối xử tệ bạc với Biện Bạch Nghiên ra sao. Hắn muốn nhắc cho mình nhớ, con người kia là một kẻ xấu xa đến mức ấy, không đáng cho hắn quan tâm, mà phải thật hận thù.

Ngạc nhiên thay, cho dù cảnh tượng ấy có lặp đi lặp lại hàng ngàn hàng vạn lần, hắn vẫn không tài nào hận Biện Bạch Hiền như xưa nữa. Trong đầu hắn chỉ chạy loạn hình ảnh Biện Bạch Hiền chăm sóc hắn, tình nguyện giao thân thể cho hắn, để mặc hắn đánh đập chửi rủa...cũng đều không nói một lời, ngược lại vẫn yêu hắn như cũ.

Biện Bạch Hiền xấu xa khi nào đã không còn nữa, đã không còn từ rất lâu rồi. Chỉ là thành kiến trong hắn không đổi, cho nên mới như thế mà thôi.

Khi hắn vẫn đang rơi vào vòng xoáy hỗn loạn của những suy nghĩ, thì Biện Bạch Hiền đã ngừng khóc. Cậu vất vả lắm mới đứng lên được, cho dù từ nãy đến giờ quỳ cũng không lâu. Nhìn cậu như cây trúc gầy yếu chật vật đi tới, làn gió nhẹ kia cũng đủ khiến cậu chao đảo, mất thăng bằng.

Phác Xán Liệt chợt nhận ra: Ba năm qua hắn đã hành hạ người này đến độ người không ra người, ma không ra ma. Biện Bạch Hiền hình như...đã yếu lắm rồi. Ngay cả đi cũng không nổi như vậy, thế mà tối hôm đó hắn dường như đã dằn vặt cậu cả một đêm. Khi thức dậy, chẳng những hắn không hề quan tâm hỏi han, ngược lại còn mắng chửi cậu thậm tệ.

————

Biện Bạch Hiền trong suốt một tháng qua cứ liên tục sốt, hạ được một lúc lại tiếp tục sốt. Cậu nghĩ có lẽ tháng trước dầm mưa, lại liên tục bỏ ăn nên sức đề kháng kém, vậy nên không quan tâm, chỉ uống thuốc hạ sốt mà thôi.

Tuy rằng cơ thể mệt mỏi, cậu vẫn chăm chỉ làm việc, không bao giờ than vãn điều gì. Hôm nay trong lúc bận rửa rau củ giúp dì Tạ, cậu liền phát hiện máu mũi của mình nhỏ thành giọt xuống nước.

"Ối trời đất ơi, cậu chảy máu mũi rồi. Mau nằm xuống, ngửa đầu ra sau." Dì Tạ vội đỡ cậu nằm xuống ghế.

Biện Bạch Hiền trong lòng đầy lo lắng cho tình trạng chảy máu mũi này của mình, tuy nhiên ngoài mặt vẫn tươi cười đáp: "Dì đừng lo, chắc hôm qua con ra ngoài nắng phơi chăn nên là bị như vậy."

Dì Tạ là một người phụ nữ ngoài 40, dì có hai con trai nhưng đều đã lập gia đình, không ở cùng với dì, vì vậy dì xem Biện Bạch Hiền như con đẻ vậy. Nhìn thấy cậu như thế, dì không khỏi lo lắng và đau lòng.

"Chiều nay con sang tìm bác sĩ Cao để cậu ấy khám xem sao."

"Dạ, con sẽ đi mà. Không sao đâu, con ổn." Biện Bạch Hiền lại cười.

Khi về phòng mình, Biện Bạch Hiền cảm thấy rất khó chịu. Cả người mệt mỏi rã rời, đầu thì đau, chân tay đều nhức nhối. Cậu cố gắng nhắm mắt lại rồi ngủ một giấc cho những khó chịu kia tạm thời lui đi.

—————

Phác Xán Liệt đi làm về, ngang qua tiệm bán pizza, liền nghĩ đến Biện Bạch Hiền. Lúc trước, Biện Bạch Nghiên từng học làm pizza, bởi vì Biện Bạch Hiền mắc chứng nghiện loại bánh này. Có khi cậu dùng pizza làm bữa ăn chính, ăn suốt ba ngày liền không biết ngán. Biện Bạch Nghiên sợ ăn đồ bên ngoài không tốt nên tự học rồi làm cho cậu ăn.

Nhưng sau khi Biện Bạch Nghiên qua đời, Biện Bạch Hiền vào đây ở, suốt ba năm qua chưa từng thấy cậu ăn, hoặc dặn dì Tạ mua bánh pizza về nhà, hoặc tự học cách làm... lấy một lần nào.

Hắn vào trong tiệm, mua hai loại pizza, một loại hải sản, một loại Jambon thập cẩm.

Khi mang về nhà, hắn chỉ nói với dì Tạ rằng có người tặng, nhưng hắn không thích món này nên bảo dì đem xuống dưới ăn đi.

Lúc mọi người giúp việc trong nhà ăn cơm, dì Tạ bưng hai hộp pizza còn nóng ra, nhưng Biện Bạch Hiền không có phản ứng gì. Cậu thậm chí còn không nhìn tới.

Ăn cơm xong, dì Tạ mở hai hộp pizza ra, đưa cho Biện Bạch Hiền một miếng.

"Dạ con không ăn đâu, con no rồi." Biện Bạch Hiền xua tay từ chối.

Chị dọn dẹp đang hào hứng cầm một miếng pizza hải sản lên, nhìn Biện Bạch Hiền mà ngạc nhiên hỏi: "No cái gì, em mới ăn có nửa bát cơm."

Dì Tạ cũng nói: "Ban nãy con chỉ lấy có nửa bát, còn không chịu ăn thêm gì khác, no kiểu nào?"

Biện Bạch Hiền chỉ mỉm cười, bảo phải về phòng uống thuốc, cho nên rời đi.

Phác Xán Liệt từ nãy đến giờ vẫn đứng trên lầu nhìn xuống, hắn thấy rõ ràng là Biện Bạch Hiền không hề ăn pizza, thậm chí còn có vẻ rất lãnh đạm. Chẳng lẽ giờ cậu đã thật sự buông bỏ hắn?

Thật ra Biện Bạch Hiền không suy nghĩ gì nhiều, thức ăn Phác Xán Liệt đem về từ trước đến giờ vốn rất nhiều lần, cậu cũng không có tâm tư để ý đến hắn có dụng ý hay là không, bởi hắn luôn không quan tâm đến cậu. Cậu không ăn pizza là vì cậu không muốn ăn và ăn không nổi nữa. Mấy tháng qua cậu cảm thấy mất khẩu vị, không còn thèm muốn ăn uống, thậm chí là không thấy đói.

————–

Khoảng một tuần sau, Phác Xán Liệt đã bắt đầu cảm thấy bứt rứt. Hắn không hiểu tâm tư Biện Bạch Hiền như thế nào, tại sao lại trốn tránh, lạnh nhạt với hắn như vậy. Đôi lúc chạm mặt nhau ở nhà, cậu chỉ đi thẳng vào bên trong hoặc ra ngoài, không nói gì, cũng không có phản ứng gì.

Tựa như một đứa trẻ luôn được nhận kẹo mỗi ngày, hôm nay lại không còn được nhận nữa, hắn cảm thấy rất bức bối khó chịu. Cảm giác như cả thế giới đang quay lưng lại với hắn vậy.

Đêm nay, hắn về nhà rất muộn. Hắn không uống rượu, nhưng lại cố tình đổ rượu vào quần áo mình, sau đó bước lên lầu rồi lè nhè gọi vọng xuống:

"Biện Bạch Hiền, Biện Bạch Hiền đâu!"

Mất khoảng 5 phút mới thấy Biện Bạch Hiền ở dưới nhà từ phòng riêng đi ra, bộ dạng giống như là vừa tỉnh ngủ, cứ đi xiên xiên vẹo vẹo, lên đến lầu cũng mất một khoảng thời gian dài.

Phác Xán Liệt giả vờ ngã gục dưới đất, Biện Bạch Hiền thấy thế liền cố gắng đỡ hắn dậy, nhưng hoàn toàn không đỡ nổi.

Hắn cảm thấy rất ngạc nhiên, Biện Bạch Hiền làm sao có thể không đỡ nổi trong khi hắn đã cố tình nương theo cánh tay cậu mà đứng lên kia chứ? Tuy nghĩ thì nghĩ vậy, hắn vẫn giả vờ say rồi đứng lên, chửi rủa vài câu, sau đó chân nam đá chân chiêu mà vào phòng.

Biện Bạch Hiền lúng túng đi theo sau, đến khi đóng cửa lại, liền bị hắn kéo lên giường.

Cậu hân hoan vui sướng nhìn khuôn mặt hắn ở khoảng cách gần như vậy. Chỉ có lúc say hắn mới ôm cậu, mới kề sát mặt như vậy. Cậu nghĩ một chút, quyết định sẽ làm cho hắn vui hơn bình thường, bèn mỉm cười, nói:

"Anh nhớ em lắm đúng không? Em là Bạch Nghiên của anh đây."

Phác Xán Liệt giật mình. Biện Bạch Hiền cư nhiên lại tự nhận là Bạch Nghiên? Cậu thật sự không còn muốn hắn gọi tên cậu nữa sao? Vốn dĩ hắn định hôm nay giả vờ say để làm điều ấy, bây giờ cậu nói như vậy, hắn biết làm gì đây?

Có điều đã đến mức này, hắn không thể không làm tiếp. Hắn kéo vạt áo cậu ra, nhưng rồi rất nhanh bị hoảng hốt.

Thân thể của Biện Bạch Hiền gầy đến mức lộ hết cả xương ra, nếu như không còn chút da, thì sẽ hệt như bộ xương di động. Hắn tận lực kìm nén sự bất ngờ này dưới đôi mắt của một kẻ say rượu, lại tiếp tục kéo quần áo cậu.

Thân thể trắng nõn có vài điểm đỏ trải dài, hắn tuy thấy ngạc nhiên, nhưng nghĩ có lẽ hôm nọ đã để lại ấn ký tình dục trên người cậu.

Ngay lúc này, Biện Bạch Hiền đột nhiên cảm thấy rất khó thở. Cậu liên tục ôm ngực, lát sau chịu không nổi nữa đành đẩy Phác Xán Liệt ra, ngồi dậy thở dốc.

Phác Xán Liệt không có chút phản ứng nào, hắn nương theo lực của cậu mà ngã xuống giường, nhưng đôi mắt vẫn chuyên chú quan sát cậu. Cậu vừa đẩy hắn ra? Vì đã thật sự từ bỏ hắn sao?

Đợi khoảng vài phút, cậu mới ổn định nhịp thở trở lại, liền mỉm cười nói: "Xin lỗi, em hơi khó thở một chút. Chúng ta tiếp tục nhé?"

Phác Xán Liệt sực nhớ ra mình đang giả vờ say, liền lờ đờ đè cậu xuống trở lại. Nhưng giả vờ say chỉ là hình thức, lý trí hắn vẫn đủ tỉnh táo để xác nhận mọi việc. Biện Bạch Hiền gầy yếu như vậy, liệu sau khi hoan ái với hắn, cậu còn chịu được không?

Câu trả lời tất nhiên là không, Biện Bạch Hiền cũng tự biết như vậy. Nhưng không sao, chết trong vòng tay của hắn cũng tốt, ít ra không phải chịu cảm giác lạnh lẽo hoặc một mình đi tự sát. Cậu nhắm mắt lại, chờ đợi mọi cảm giác tới.

Nhưng thật lâu cũng không có chuyện gì, khi nhìn lại, đã thấy Phác Xán Liệt ngủ gục trên người mình. Cậu tuy ngạc nhiên nhưng nhanh chóng đỡ hắn nằm xuống rồi cởi giày, đắp chăn cẩn thận, còn mình thì ra khỏi phòng.

Phác Xán Liệt nhìn cánh cửa vừa khép lại, trong lòng chợt nổi lên một cảm xúc kỳ dị. Hình như là....không nỡ.

—————

Hôm sau, Biện Bạch Hiền lên lầu dọn dẹp. Sau khi trải drap giường mới, cậu định ôm đống chăn cùng drap cũ đi xuống giặt, lại cảm thấy đầu choáng mắt hoa, còn khó thở nữa, đành ngồi lại trên giường.

Phác Xán Liệt bước tới liền nghe tiếng ho của cậu, hắn hỏi: "Cậu sao vậy?"

Biện Bạch Hiền vội vã dừng ho, lúng túng nói: "À...không, cảm chưa hết nên bị ngứa cổ một chút, tôi xuống ngay."

Biện Bạch Hiền rất mệt. Cảm giác dưới chân nặng như đeo đá, bước đi cũng không nổi. Nhưng dưới tình huống có Phác Xán Liệt ở đây, cậu không còn cách nào khác ngoài việc cố gắng bước, chỉ là sau khi đi ngang qua hắn, cậu đành phải vịn tường mà chống đỡ.

Phác Xán Liệt thật sự rất muốn đỡ lấy cậu, thậm chí là bế cậu lên, nhưng hắn chỉ biết đứng nhìn, hoàn toàn không làm gì cả.

Sau khi tận mắt chứng kiến Biện Bạch Hiền như vậy, hắn không thể đứng yên được nữa, bèn gọi điện cho Cao Mẫn Tú, bảo sáng mai anh hãy ở bệnh viện chờ, khi nào Biện Bạch Hiền đến thì khám cho cậu.

Sáng hôm sau, Biện Bạch Hiền ăn mặc chỉnh tề ra xe đến bệnh viện. Phác Xán Liệt lúc này đã đến khách sạn làm việc, hắn luôn chờ điện thoại của Cao Mẫn Tú báo cáo kết quả của Biện Bạch Hiền, dù rằng bây giờ có lẽ cậu còn chưa đến bệnh viện.

Cao Mẫn Tú chỉ định y tá mang thuốc hạ sốt đến cho Biện Bạch Hiền, rồi tự mình lấy máu của cậu đi xét nghiệm. Biện Bạch Hiền từ lúc đến bệnh viện cho đến trưa vẫn ngủ li bì, hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại.

Đến giờ cơm trưa, Cao Mẫn Tú cố gọi cậu thức dậy ăn một chút cháo, sau đó cậu lại ngủ tiếp, dường như cơ thể rất mệt mỏi, không chịu được đành phải ngủ mê mệt như thế.

Đến chiều, Cao Mẫn Tú lấy kết quả xét nghiệm, gương mặt anh không còn chút máu, đôi chân gần như muốn khuỵu xuống. Vất vả lắm anh mới tiến đến phòng bệnh của Biện Bạch Hiền, đứng bên ngoài gần năm phút anh mới dám bước vào.

Biện Bạch Hiền đang được y tá cho uống thuốc sau khi đã đo nhiệt độ, cậu thấy anh vào thì mỉm cười.

Cao Mẫn Tú nhìn nụ cười đầy yếu ớt của cậu, trái tim hẫng đi một nhịp.

"Đã có kết quả xét nghiệm, em phải bình tĩnh nghe anh nói." Cao Mẫn Tú thấy Bạch Hiền nhìn vào tờ giấy trên tay, nên anh đành thông báo luôn vậy.

"Em sắp chết có phải không?" Biện Bạch Hiền vô cùng bình tĩnh.

"Em...em đã biết?" Cao Mẫn Tú sửng sốt.

Biện Bạch Hiền cười trào phúng, đáp: "Bệnh của em sao em không biết được, anh không cần giấu, cứ nói thẳng đi."

Cao Mẫn Tú nuốt nước bọt, nói: "Em đã mắc bệnh ung thư máu."

Biện Bạch Hiền hơi bất ngờ, nhưng rồi lại cười. "Đến sớm như vậy, thật không cho em có thời gian để chờ."

"Em nói gì vậy?" Cao Mẫn Tú khó hiểu.

"Anh biết rồi, em cũng không muốn giấu nữa. Em yêu anh Xán Liệt." Biện Bạch Hiền đáp rất thẳng thắn. "Trước đây em từng đến mộ của anh trai mà ước, nếu có thể, em muốn đổi tất cả tuổi thọ của mình để được một lần nghe được anh Xán Liệt nói yêu em. Nhưng sau ngày giỗ của anh trai, vô tình nghe được tâm sự của anh Xán Liệt, em biết mình cố chấp như vậy cũng không thể thay đổi được gì. Vì vậy em đổi điều ước, muốn đổi tuổi thọ để ước anh trai quay về. Giờ có lẽ đã đến lúc em phải đổi tuổi thọ của mình rồi, cớ sao anh em vẫn chưa về chứ?"

"Bạch Hiền, em tỉnh táo lại đi, anh trai em đã chết, sao có thể quay về? Cớ gì mà em không nghĩ, em sẽ nhận được lời yêu của ông chủ chứ?" Cao Mẫn Tú gần như hét lên.

Biện Bạch Hiền cười khổ, nói: "Em thà tin rằng anh trai đã chết có thể quay về, vẫn hơn là tin vào ngày nào đó anh Xán Liệt sẽ nói yêu em. Bao nhiêu năm qua là vì em cứ mãi cố chấp không chịu hiểu ra, rốt cuộc hôm nay em đã hiểu rồi, em không hi vọng gì nữa đâu. Nhưng mà, anh có thể...kéo dài mạng sống cho em không? Em muốn tận mắt chứng kiến anh trai quay về, bọn họ hạnh phúc bên nhau, sau đó...em ra đi cũng được, như vậy em mới không hối tiếc."

Cao Mẫn Tú nghe mà lòng đau như cắt, anh vịn vai cậu, nói: "Vì ai mà em phải như thế chứ, có đáng không, đáng không?"

"Đáng." Biện Bạch Hiền đáp rất nhanh. "Em không cần quan tâm mình đúng hay là sai, bởi yêu người đó, mọi sự đều đáng cả."

"Biện Bạch Hiền, em ngốc quá." Cao Mẫn Tú cúi đầu, lau vội nước mắt.

Biện Bạch Hiền an ủi. "Sống chết có số, anh đừng buồn. Cảm ơn vì thời gian qua đã chăm sóc em, ân tình này, kiếp sau em xin trả lại."

Ngồi một lát, Biện Bạch Hiền chợt nhớ ra điều gì, bèn nói: "Anh, có thể giúp em giấu chuyện này đi được không?"

"Tại sao?" Cao Mẫn Tú sửng sốt. "Trước sau gì ông chủ cũng biết, anh nghĩ không nên giấu."

Biện Bạch Hiền nói: "Anh đừng lo lắng, em chờ anh trai trở về, sau đó em sẽ lấy cớ dọn đi nơi khác. Bọn họ ở bên nhau rồi, sẽ không rảnh rỗi quan tâm em đâu. Chừng vài tháng sau em cũng không còn sống nữa, họ lãng quên nhanh thôi. Nhưng hiện tại anh phải giúp em che giấu, bằng mọi giá phải giấu, được không?"

Cao Mẫn Tú không đáp vấn đề này mà chỉ hỏi: "Em nói dọn đi nơi khác là đi nơi nào?"

"À...ừm...anh cứ biết vậy đi." Vốn dĩ cậu đã quyết định tự sát, cho nên không nghĩ đến chuyện phải đi đâu để sống vào những ngày tháng cuối đời. "Nói chung là anh giúp em che giấu, anh hứa chứ?"

Vừa lúc ấy, Phác Xán Liệt gọi điện đến. Cao Mẫn Tú nghe máy ngay.

"Kết quả sao rồi?" Phác Xán Liệt hỏi.

"À, cậu ấy..." Cao Mẫn Tú liếc Biện Bạch Hiền đang nằm bên cạnh, cậu khẽ lắc đầu, không cho anh nói ra. Vì vậy anh đành nuốt xuống tất cả lời định nói, chỉ đáp: "Tốt, không có bệnh gì cả."

Biện Bạch Hiền mỉm cười gật đầu. Nhìn gương mặt tái nhợt của cậu, Cao Mẫn Tú chỉ muốn rơi lệ vì đau xót.

Phác Xán Liệt hỏi xong thì không nói thêm gì, cúp máy.

————–

Biện Bạch Hiền lúc ở bệnh viện đã nhờ cô y tá mua giúp một thỏi son, trước khi vào nhà liền thoa lên, sau đó giả vờ tươi tắn đi vào trong. Phác Xán Liệt không có nhà, cậu chào hỏi dì Tạ cùng chị dọn dẹp rồi vào phòng ngủ.

Buổi chiều, Phác Xán Liệt đứng trên lầu nhìn Biện Bạch Hiền vừa lau bàn vừa ho, bộ dạng đầy vẻ mệt mỏi, nhưng gương mặt thì không có chút tiều tụy nào.

Gần đây hắn quan sát thấy cậu không khỏe, ngay cả lên lầu cũng đi không nổi nữa. Lần nào cậu cũng đi lên rất chậm, xuống thì gần như bám chặt lấy thanh vịn cầu thang. Hắn bèn lấy cớ không muốn cậu lây bệnh cảm cho hắn, đuổi cậu xuống dưới làm việc vặt, để chị dọn dẹp lên lầu.

Lúc nghe được tin này, chị dọn dẹp vô cùng hoảng sợ, cứ phải xác nhận nhiều lần với hắn mới dám nhận việc. Hắn cũng không hiểu sao mọi phong ấn về quá khứ của hắn và Biện Bạch Nghiên lại bị hắn xem nhẹ như vậy, không còn như trước kia nữa. Có lẽ là, đã hết quan trọng rồi.

————-

Một ngày nọ, hắn thấy dưới bếp không có ai, bèn đi xuống, thẳng đến trước cửa phòng của Biện Bạch Hiền.

Hắn trông thấy cậu đang rất chật vật vịn bàn đứng lên, bóc từng vỉ thuốc, mở từng hộp thuốc ra, chẳng biết là bao nhiêu viên trên tay, lại nhanh chóng nuốt vào. Sau khi vuốt ngực và thở ra một hơi, cậu quay đầu liền trông thấy hắn đứng ngoài cửa.

Rất sửng sốt, nhưng cậu nhanh chóng tươi cười, nói: "Ông chủ, anh tìm tôi?"

Phác Xán Liệt bước vào trong. Khi chân hắn đặt trên cửa, cậu liền la lên: "Ông chủ, xin đừng vào, phòng tôi bề bộn lại..."

Nói nhiều như vậy cũng không cản được, hắn đã bước hẳn vào trong, đôi mắt hướng về chiếc bàn. Cậu đành vội vã gạt hết số thuốc trên bàn xuống ngăn kéo rồi chỉ vào ghế chiếc ghế duy nhất và nói: "Mời anh ngồi."

Phác Xán Liệt ngồi xuống ghế, còn cậu thì ngồi trên giường. Căn phòng này tuy nhỏ nhưng rất sạch sẽ ngăn nắp, hoàn toàn không có gì là bề bộn cả.

"Kết quả khám sức khỏe của cậu sao rồi?" Ngồi một lúc, hắn mới mở miệng hỏi câu này.

Biện Bạch Hiền tận lực kìm nén cảm giác sợ hãi, nhưng cho dù hắn có biết chuyện, cậu cũng không thừa nhận. Nhưng có vẻ như hắn vẫn chưa biết, cậu tin Cao Mẫn Tú.

"À, không có gì. Chỉ là dạ dày tôi không tốt, không hấp thụ được dinh dưỡng nên sức đề kháng kém, bị sốt mãi thôi." Biện Bạch Hiền tươi cười mà nói.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com