Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 3



Biện Bạch Hiền ngày nào cũng đến bệnh viện để kiểm tra, lấy thêm thuốc. Cao Mẫn Tú nhiều lần muốn bảo Biện Bạch Hiền ở lại bệnh viện để anh theo dõi kỹ hơn, nhưng cậu không muốn.

Cậu có còn sống được bao lâu nữa đâu, cơ hội được nhìn thấy Phác Xán Liệt không còn nhiều, nếu ở lại bệnh viện sẽ không được thấy hắn nữa.

Biện Bạch Hiền tuy là uống thuốc đầy đủ và ngày nào cũng đến bệnh viện, nhưng tình hình sức khỏe chẳng vì thế mà ổn định, cậu cứ thường xuyên chảy máu cam, đau bụng, choáng đầu, khó thở...liên tục. Cậu không cách nào giúp đỡ mọi người làm việc nhà, bởi nhiều lúc đi còn không nổi thì sao mà làm. Có điều, cậu rất cẩn thận, không bao giờ để mọi người phát hiện ra mình không khỏe. Khi xuất hiện trước mặt người trong nhà, cậu luôn nở nụ cười tươi tắn, sắc môi đỏ thắm, một bộ dạng căng tràn sức sống.

Nào ai có hay rằng, sau bộ dạng khỏe mạnh đó là một cơ thể tiều tụy, hằng đêm luôn phải chịu đựng đau đớn từ bệnh tật gây ra. Nhưng cậu không sợ, cũng không cảm thấy quá sức mệt mỏi, bởi vì còn có thể nhìn thấy được Phác Xán Liệt. Điều duy nhất khiến cậu lo lắng đó là việc anh trai mình vẫn chưa trở về. Không hiểu sao, cậu lại luôn có một niềm tin mãnh liệt rằng anh trai vẫn còn sống.

Mấy ngày qua Phác Xán Liệt biết chuyện Biện Bạch Hiền thường xuyên đến bệnh viện, cho nên gọi Cao Mẫn Tú đến nhà mà hỏi.

Cao Mẫn Tú rất muốn nói sự thật, nhưng nghĩ đến sự tin tưởng của Biện Bạch Hiền, đành phải đáp y như lần trước, rằng chỉ bị cảm thông thường mà thôi.

Phác Xán Liệt dĩ nhiên không tin, còn đang định hỏi nữa thì bên ngoài vang lên tiếng gọi:

"Anh!"

Phác Xán Liệt sửng sốt nhìn về hướng đó. Cao Mẫn Tú cũng thấy rất bất ngờ, người ngoài cửa chính là...chính là...

"Bạch Nghiên!"

Phác Xán Liệt chạy tới ôm chầm lấy Biện Bạch Nghiên, nước mắt chảy dài.

Biện Bạch Hiền vốn ở trong phòng cách phòng khách không xa, nghe được câu này liền bước ra khỏi phòng.

Cách một cái kệ cho nên người bên ngoài không thấy cậu, có điều cậu thấy tất cả.

Anh trai cậu đã trở về thật rồi, tốt quá.

Phác Xán Liệt xúc động ghì chặt lấy Biện Bạch Nghiên, như sợ rằng hắn buông tay ra y sẽ đi mất. Biện Bạch Nghiên cũng ôm hắn chặt, cả hai gần như quên mất xung quanh. Mãi một lúc sau Biện Bạch Nghiên và Phác Xán Liệt mới buông nhau ra. Y nói:

"Anh sống không tốt có phải không, sao lại gầy thế này? Dưới mắt đầy quầng thâm."

"Anh làm sao có thể sống tốt được trong khi không còn em bên cạnh nữa? Ba năm qua không ngày nào là anh không hối hận. Anh xin lỗi, em về rồi, thật tốt quá, em còn sống." Phác Xán Liệt nói một tràn dài, câu nào cũng chứa đầy xúc động.

Biện Bạch Nghiên rơi nước mắt, sờ mặt hắn. "Em cũng rất nhớ anh."

Cao Mẫn Tú xin phép ra về, Biện Bạch Hiền cũng vào lại phòng mà nằm. Điều ước này thành sự thật rồi, cậu có ra đi ngay lúc này cũng an lòng.

Phác Xán Liệt cùng Biện Bạch Nghiên quấn quít cả một ngày, đợi đến trưa y mới nhớ tới em trai, liền hỏi:

"Bạch Hiền đâu?"

Phác Xán Liệt cũng quên khuấy mất, liền cho người gọi cậu ra.

Biện Bạch Hiền trong lòng không giận không trách hai người họ quên cậu, bởi nếu quên luôn thì thật tốt, dù sao cậu cũng không ở lại nhân thế lâu hơn được nữa. cậu ngồi trước gương tô son, nước mắt cứ thế mà rơi xuống làm nhòe hết cả, phải tô mấy lần mới ổn.

"Anh còn sống sao?" Biện Bạch Hiền giả vờ mới biết tin, gương mặt đầy sửng sốt ngỡ ngàng.

"Ừ, anh vẫn còn sống."

Biện Bạch Hiền nhào tới ôm chặt Biện Bạch Nghiên. Trong cái ôm này, cậu muốn xác nhận sự thật một lần nữa, để sẵn sàng gửi gắm người mình yêu thương cho anh trai.

Phác Xán Liệt bảo dì Tạ dọn cơm, ba người ăn uống trong vui vẻ.

Lúc ngồi xuống ghế, cơn đau trong xương tủy lại tái phát, cậu phải cúi đầu thật thấp để che giấu đi cơn đau của chính mình, thầm nghiến răng kiềm chế sự đau đớn này.

Biện Bạch Hiền được Biện Bạch Nghiên gắp thức ăn cho, còn Biện Bạch Nghiên lại được Phác Xán Liệt gắp cho.

"Em gầy quá. Ăn nhiều vào một chút." Biện Bạch Nghiên yêu thương nhìn em trai.

"Em gầy đi cũng đáng mà, bởi hối hận dằn vặt em. Em sống rất khổ sở bởi vì khi anh còn ở bên cạnh, em đã làm anh khổ sở nhiều lần. Em xin lỗi. Câu này những tưởng không thể nói, hôm nay nói được rồi. Thật tốt quá."

Biện Bạch Nghiên xúc động, y đứng dậy ôm lấy em trai mà nói: "Em không cần hối hận gì cả, anh không sao. Anh sống cũng rất tốt."

Nghe vậy, Phác Xán Liệt liền hỏi: "Sao em lại thoát chết?"

"À, có người đã cứu em." Biện Bạch Nghiên đáp.

Biện Bạch Hiền thắc mắc: "Vậy cái xác đã tìm thấy là ai?"

"Có lẽ nhầm lẫn đấy thôi." Biện Bạch Nghiên cũng không biết.

"Bao năm nay em sống ra sao?" Phác Xán Liệt hỏi.

"Em sống rất tốt, mà thôi đừng nhắc chuyện cũ nữa, chẳng phải em đã ở đây rồi sao?"

Phác Xán Liệt không nói nữa, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay Biện Bạch Nghiên.

Biện Bạch Hiền cũng mỉm cười, nhưng mắt lại nhìn sang nơi khác. Không phải không đau khổ, chỉ là đã tự mình cắt đứt sợi dây tình cảm này thì nhất định phải nuốt nước mắt vào tim, một khi đã vậy, thì nụ cười nào mà không nở được chứ? Dù trong lòng có đau đến thế nào, ở trước mặt người khác cũng phải cố tỏ ra vui vẻ.

Cậu ăn rất ít, hầu như mỗi món Biện Bạch Nghiên gắp cho đều chỉ ăn phân nửa. Cậu sợ ăn nhiều sẽ trôi mất son, lộ ra sắc mặt tiều tụy cùng đôi môi trắng bợt bạt. Còn có thể giấu thì phải tận lực mà làm cho ổn thỏa.

Sau khi ăn cơm xong, Biện Bạch Hiền về phòng uống thuốc. Lại chảy máu cam nữa rồi, cậu tìm khăn giấy mà lau mũi, sau đó lên giường nằm. Chỉ một lát sau liền ngủ mất.

————

Buổi tối, Phác Xán Liệt ôm Biện Bạch Nghiên trong vòng tay, âu yếm hôn y. Hắn cho rằng đêm nay sẽ kịch liệt lắm đây, nhưng khi định cởi quần áo của Biện Bạch Nghiên ra, lại cảm thấy có gì đó không quen.

Mà Biện Bạch Nghiên dường như cũng có ý từ chối, y bảo hôm nay y hơi mệt, chỉ muốn ôm hắn ngủ.

Hắn cũng không cách nào khơi gợi xúc cảm của mình được, vì vậy chỉ hôn thôi, rồi ôm y ngủ.

Hắn cho rằng mình không có hứng thú là vì thân thể gầy còm của Biện Bạch Hiền hôm nọ khiến cho hắn chán ghét, vì vậy không muốn làm tình nữa mà thôi.

Cả ngày Phác Xán Liệt không đi làm, hắn cùng Biện Bạch Nghiên ăn sáng xong thì bàn bạc với y kế hoạch đi chơi.

"Em biết không, anh đã cảm thấy áy náy vô cùng khi lúc ấy không nắm chặt tay em, mà nếu đã lỡ buông, tại sao không đi cùng em? Anh luôn hối hận vì đã không giữ được lời hứa, bây giờ anh muốn bù đắp cho em tất cả." Mấy lời này hắn đã nói rất nhiều lần vào hôm qua, nhưng vẫn lặp lại vì thấy chưa đủ.

Biện Bạch Nghiên mỉm cười, nói: "Được, em cho anh cơ hội."

Biện Bạch Hiền ở trong phòng nghe mấy lời ngọt ngào này, trái tim đau như bị ai cắt ra. Rõ ràng đã chấp nhận buông tay, cớ sao khi nghe hắn dành lời nói ngọt ngào này cho người khác, lại đau đớn khôn cùng.

————

Buổi trưa, Biện Bạch Nghiên bảo Phác Xán Liệt gọi Biện Bạch Hiền ra ăn cơm, bởi buổi sáng cậu bảo không muốn ăn, chỉ muốn ngủ. Biện Bạch Nghiên vốn cưng chiều em trai, nghe vậy thì không gọi nữa.

Phác Xán Liệt ở bên Biện Bạch Nghiên thì quên hết tất cả, giờ lại nhớ đến thân thể Biện Bạch Hiền vốn không được khỏe, liền đích thân đi gọi cậu.

Hắn đứng bên ngoài gõ cửa rồi gọi cậu mấy lần, bên trong cũng không có động tĩnh. Trong lòng có linh cảm xấu, hắn bèn trực tiếp mở cửa đi vào trong.

Trên giường, Biện Bạch Hiền đang ngủ. Gương mặt cậu tươi tắn như thường, dường như ngủ rất say. Hắn lại gần gọi cậu cũng không nghe, đến khi lay thật mạnh đến mấy lần, cậu mới lờ mờ mở mắt.

"Ah, anh tìm tôi?" Biện Bạch Hiền cố ngăn sự mệt mỏi, nói rõ ràng rành mạch.

"Ừ, ra ngoài ăn cơm." Phác Xán Liệt không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

"Được, lát nữa tôi ra ngay." Bởi vì bây giờ cậu có đi cũng không đi nổi.

Phác Xán Liệt gật đầu, sau đó ra ngoài. Biện Bạch Hiền gắng gượng ngồi dậy uống thuốc, nửa tiếng sau mới ra. Phác Xán Liệt và Biện Bạch Nghiên đã ăn xong, họ đang ngồi tại phòng khách xem TV và ăn tráng miệng. Trên bàn ăn toàn là món ngon, nhưng cậu không có một chút khẩu vị, cố gắng bỏ vào miệng nhai nhai nuốt nuốt. Ăn để sống, chính cậu muốn níu kéo cuộc sống này thì phải cố gắng ép mình phải ăn.

Nghỉ ngơi xong, Phác Xán Liệt đưa Biện Bạch Nghiên đi thăm mộ của y. Lúc bước tới tảng đá nọ, Phác Xán Liệt đứng im, đôi mắt thẫn thờ nhìn vị trí ngôi mộ, tựa như vào hôm trước, tựa như lúc ấy nhìn thấy Biện Bạch Hiền quỳ ở đó.

"Anh, chỗ này đẹp thật. Cây cỏ cũng nhiều, còn có hoa nữa." Biện Bạch Nghiên rất hứng thú.

Phác Xán Liệt không đáp.

"Chỗ này cũng gần nhà anh nhỉ, em nhớ lúc trước chưa từng tới nơi này."

Huyên thuyên một lát cũng không thấy Phác Xán Liệt trả lời, Biện Bạch Nghiên nghi hoặc lay lay tay hắn, hắn mới hồi tỉnh, cười gượng gạo đáp lời y.

Biện Bạch Nghiên đi đến bên mộ, nhìn mấy đĩa bánh đặt ở đó, hiếu kỳ hỏi: "Đây là bánh em thích ăn, anh đã mang đến ư?"

"Không, là Bạch Hiền." Phác Xán Liệt đáp, trong lòng dâng trào cảm giác bi thương.

"Vậy sao?" Trong mắt Biện Bạch Nghiên nổi lên một tia nghi hoặc.

Biện Bạch Hiền khoác áo ấm, đứng ở tảng đá nhìn hai người bọn họ cười đùa vui vẻ trước ngôi mộ ấy. Cậu bất giác cười, nụ cười đầy thương tâm. Phải chăng nếu người nằm dưới mộ là cậu, bọn họ cũng sẽ vui vẻ như vậy? Ngày nào đó cậu ra đi, liệu bọn họ có còn nhớ đến cậu nữa không?

—————

Buổi tối, Biện Bạch Hiền lại sốt cao. Toàn thân nhức mỏi, khớp xương đau đớn, cậu chịu không nổi nữa, bèn tìm điện thoại gọi cho Cao Mẫn Tú.

"Tôi khó chịu quá...anh đến đây...cứu tôi với..."

Cao Mẫn Tú không chần chừ nửa giây, lập tức lái xe qua, gọi quản gia thức dậy, rồi bế Biện Bạch Hiền ra xe, đến bệnh viện.

Phác Xán Liệt và Biện Bạch Nghiên thức dậy khá sớm vào sáng hôm nay, họ liền không ở nhà ăn sáng mà đi ra ngoài chơi, đến buổi chiều mới về nhà. Lúc này cả hai đã đói bụng, liền sai người dọn cơm.

"Gọi Bạch Hiền ra ăn cơm." Phác Xán Liệt nói với chị dọn dẹp.

"Thưa, tối hôm qua cậu Bạch Hiền sốt cao, bác sĩ Cao đưa cậu ấy vào bệnh viện rồi."

Phác Xán Liệt đánh rơi đũa trên tay, sửng sốt hỏi: "Khi nào?"

"Thưa, khoảng 1h sáng."

Biện Bạch Nghiên tuy là lo lắng cho em trai, nhưng vẫn không quên để ý hành động bất thường này của Phác Xán Liệt.

Hắn vội mở điện thoại gọi cho Cao Mẫn Tú, bấm mãi mà vẫn không được, màn hình bị ấn đến muốn lõm vào mà vẫn không mở được khóa. Trong lòng hắn chỉ toàn là linh cảm không lành, việc hôm trước gọi mãi Biện Bạch Hiền không chịu tỉnh đã tác động đến tâm lý của hắn. Liệu lần này có ổn không? Tại sao lại sốt cao vào lúc khuya như thế chứ?

Hắn sốt ruột bấm điện thoại mà vẫn không được, bàn tay run đến lợi hại, bấm đến lần thứ ba thì đánh rơi điện thoại. Quá tức giận, hắn đấm tay lên bàn, sau đó nói vọng ra nhà bếp:

"Gọi cho Cao Mẫn Tú hỏi tình hình xem sao!"

Chị dọn dẹp hỏi xong thì đi đến nói: "Bác sĩ Cao nói cậu Bạch Hiền không có việc gì, đã hạ sốt, chỉ là cần theo dõi nên ở lại bệnh viện, tối sẽ về."

Lúc này chân mày Phác Xán Liệt mới giãn ra. Hắn không hề phát giác ra điều này, chỉ có Biện Bạch Nghiên là để ý từng cử chỉ một.

————

Ở bệnh viện, Cao Mẫn Tú chỉnh lại kim truyền nước, nói với Biện Bạch Hiền:

"Khi nào em định dọn đi?"

Biện Bạch Hiền vốn chưa nghĩ đến, liền yếu ớt trả lời: "Em...cho em thêm một chút thời gian nữa."

"Nếu không nỡ hai tay dâng hạnh phúc cho người khác, thì hãy giành lấy đi." Cao Mẫn Tú nói.

Biện Bạch Hiền cười khổ: "Giành lấy kiểu gì bây giờ, trong khi em sống thì không được mấy ngày nữa, mà trái tim anh ấy vốn thuộc về anh Bạch Nghiên. Em không có tư cách nghĩ đến đâu."

"Máu em bị nhiễm trùng nặng, không kéo dài được lâu đâu. Bây giờ em đến nhà anh ở đi, anh sẽ chăm sóc em." Cao Mẫn Tú nói với giọng rung rung.

Biện Bạch Hiền nói: "Một ngày nữa, em xin anh cho em một ngày nữa thôi." Cậu biết bây giờ anh trai và người mình yêu đang hạnh phúc bên nhau, mọi thứ đã hoàn hảo cả rồi, nhưng lại không muốn đi. Chẳng biết cậu ở lại để nuối tiếc điều gì, nhưng tuyệt nhiên lại không có ý muốn rời xa.

——————-

Xế chiều, Phác Xán Liệt đang ngồi ở sofa thì thấy Biện Bạch Hiền trở về, cậu không có vẻ gì là mệt mỏi cả, gương mặt vẫn trắng nõn, đôi môi vẫn hồng nhuận, lại đi đứng nhanh nhẹn. Có điều hắn vẫn cảm thấy có gì đó bất ổn, cho nên ban đêm ngủ cùng Biện Bạch Nghiên lại cảm thấy lo lắng không yên.

Hắn nhiều lần tự hỏi, rốt cuộc hắn bị làm sao? Rõ ràng người mình nhớ nhung suốt ba năm qua đang nằm trong ngực mình, ở bên cạnh mình, vậy mà một chút thỏa mãn cũng không có, là vì sao?

Biện Bạch Nghiên là người hắn yêu tha thiết, yêu đến mức ba năm trôi qua, cảm giác đau khổ như khi nhìn thấy y bị nước cuốn trôi đi vẫn như mới vừa xảy ra vậy. Người nằm trong ngực, tay nắm trong tay, thế mà lại có cảm giác xa cách tận chân trời.

Trong đầu hắn chỉ có Biện Bạch Hiền, gương mặt, nụ cười, giọng nói, vóc dáng, và cả những giọt nước mắt lúc quỳ trước mộ của Biện Bạch Nghiên. Dường như chỉ khi nhìn thấy cậu khóc, hắn mới biết rằng ba năm qua cậu sống không hề yên ổn.

Phác Xán Liệt quyết định đứng dậy, ra khỏi phòng.

Biện Bạch Nghiên đợi hắn đi rồi thì mở mắt, đứng trên cầu thang nhìn hắn xuống dưới, dừng chân trước phòng của Biện Bạch Hiền.

Hắn muốn vào trong, thế nhưng không thể. Lúc định quay về, hắn nghe được một vài tiếng rên rỉ vỡ vụn vang lên trong phòng cậu. Hắn sửng sốt, quay lại, mở cửa phòng.

Biện Bạch Hiền đang bị cơn đau hành hạ, bất ngờ cửa bị mở toang, cậu vội vã mở to mắt nhìn ra, tận lực kìm nén cơn đau.

"Anh...Xán Liệt?"

Phác Xán Liệt nghĩ có lẽ cậu đang làm vài việc mờ ám gì đó, nhưng bộ dạng cậu không có vẻ gì là như vậy. Chăn vẫn đắp, quần áo vẫn chỉnh tề.

"À...ừm...tôi...tôi đi nhầm phòng." Phác Xán Liệt chẳng biết tìm cớ gì, đành nói xong thì đi ra ngoài.

Biện Bạch Hiền buông đôi môi vừa bị chính mình cắn nát ra, liếm vị máu, rồi cười rất tươi. Anh ấy vốn không giỏi nói dối, anh ấy đến tìm mình. Có lẽ cơn sốt đêm qua đã làm cho anh ấy nghĩ đến mình.

Cậu vui sướng quá, dù cho đây cũng chỉ là những điều nhỏ nhặt cuối cùng mà cậu nhận được từ anh. Tìm đến, cũng chưa hẳn là vì quan tâm. Có khi anh sợ cậu chết ở đây, cho nên mới tìm. Nhưng vì lý do gì thì cậu vẫn rất vui.

Tờ mờ sáng hôm sau, đồng hồ điểm 5h, Biện Bạch Hiền đã thức dậy. Cậu để lại một bức thư trên bàn trong phòng, sau đó rón rén đi cửa sau ra khỏi nhà. Quản gia vô tình trông thấy, hỏi thì cậu nói cậu đến bệnh viện khám, bởi vì còn hơi đau đầu. Ông cũng thường thấy cậu đến bệnh viện nên không nói gì nữa, mở cửa cho cậu đi ra.

Biện Bạch Hiền đi đến một căn nhà bỏ hoang, cầm sợi dây thừng đã chuẩn bị sẵn đặt gần đó thắt một cái thòng lọng. Cậu tìm một cái ghế để bước lên, nào ngờ cảm giác choáng đầu ập đến, liền ngất đi.

———–

Khi Phác Xán Liệt phát hiện ra Biện Bạch Hiền rời đi thì đã là hai tiếng sau. Hắn cố tình vào phòng tìm cậu, lại nhìn thấy bức thư trên bàn. Nội dung chỉ viết ngắn gọn rằng cậu muốn đi nơi khác sống, chúc hắn và Biện Bạch Nghiên hạnh phúc đến đầu bạc răng long.

Hắn vội vã cho Cao Mẫn Tú hỏi, hắn đoán rằng có lẽ cậu đang ở chỗ của bác sĩ Cao. Nào ngờ Cao Mẫn Tú chẳng biết gì cả, anh lập tức bỏ việc mà chạy đến nhà hắn. Anh bảo không thấy Biện Bạch Hiền đến tìm mình.

Cả ba người chia nhau đi tìm, nhưng tìm cả buổi vẫn không thấy. Đột nhiên Cao Mẫn Tú thấy bất an, vội vàng chạy ra khu mộ của Biện Bạch Nghiên tìm, cũng không thấy. Đi loanh quanh ở đó một lát, anh trông thấy căn nhà bỏ hoang nọ, liền đi vào.

Biện Bạch Hiền nằm dưới đất, cơ thể xanh xao lạnh lẽo, hơi thở lúc có lúc không. Anh vội vã đưa cậu về nhà, không báo cho Phác Xán Liệt biết. Cứ coi như giúp cậu hoàn thành tâm nguyện cuối cùng vậy.

————

Cả một ngày dài tìm không thấy Biện Bạch Hiền ở đâu cả, Phác Xán Liệt bắt đầu trở thành một kẻ thẫn thờ. Hắn đi ra đi vào phòng của Biện Bạch Hiền, cũng không làm gì cả, chỉ ngồi trên giường một lát rồi ra ngoài. Làm như thế đến lần thứ n, hắn vô tình nhìn thấy thỏi son đặt trong ngăn tủ đã bị kéo một phần tư ra ngoài. Tuy vậy, hắn cũng không để ý nhiều, lại bước ra cửa.

Biện Bạch Nghiên rất lo lắng cho em trai, liên tục gọi điện nhờ người tìm kiếm, nhưng hoàn toàn không có kết quả. Thấy Phác Xán Liệt đi ra, y liền nói:

"Anh à, bọn họ nói nhà ga, xe buýt, sân bay...đều không có bóng dáng của Bạch Hiền."

"Chúng ta đến nhà người quen hỏi đi, được không?"

"Bạch Hiền có thể đi đâu trong khi chẳng mang bất cứ vật gì kia chứ, nó có tiền không hả anh?"

Từ nãy đến giờ, mấy câu Biện Bạch Nghiên nói Phác Xán Liệt đều không nghe thấy, hay có nghe mà chẳng lọt vào tai. Hắn liên tục để Bạch Nghiên phải nhắc nhở, phải gọi tên thì mới tập trung được. Nhưng cũng chỉ là một lát, rồi sau đó lại rơi vào trạng thái thẫn thờ đờ đẫn, ai nói gì cũng không nghe, ai làm gì cũng không thấy.

Biện Bạch Nghiên cũng lo lắng sốt vó, đột nhiên có một chàng trai trẻ rất đẹp đến nhà, nhìn thấy y thì nói:

"Anh Xán Liệt đâu?"

Biện Bạch Nghiên chưng hửng, y không hiểu sao chàng trai trẻ này lại có thể ăn nói một cách vô phép vô tắc như vậy, nhưng vẫn trả lời:

"Anh ấy ra ngoài rồi."

"Đi đâu?"

"Tôi không biết."

Chàng trai hỏi xong thì quay người bước ra cửa. Biện Bạch Nghiên thấy quá kỳ quặc, liền gọi lại:

"Này, cậu tìm anh Xán Liệt có việc gì?"

Kim Vũ Thạc không quay lại, chỉ cười nhạt rồi nói: "Cậu đừng ảo tưởng nữa, có ở gần anh Xán Liệt bao nhiêu thì cũng chỉ là người giúp việc, không đủ tư cách nói chuyện với tôi!"

Biện Bạch Nghiên vô cùng bất ngờ, y lại hỏi: "Ai là người giúp việc cơ?"

Lúc này Kim Vũ Thạc mới quay lại: "Không phải là cậu sao? Có nhớ lần trước tôi làm vỡ khung ảnh rồi đổ oan cho cậu, sau đó cậu bị anh Xán Liệt đánh không? Hừ, cho dù cậu có là người trong ảnh, thì cũng chỉ là người yêu cũ của anh ấy thôi. Anh ấy rất ghét cậu, cậu không biết hay giả vờ không biết vậy?"

Biện Bạch Nghiên nghe xong mấy lời này mới chợt hiểu ra, cậu trai này nhầm mình với Biện Bạch Hiền. Tuy vậy, y vẫn tiếp tục khai thác:

"Sao cậu cho rằng anh ấy ghét tôi?"

Kim Vũ Thạc gần như không có kiên nhẫn, thái độ nói chuyện với y vô cùng lạnh nhạt và khinh bỉ:

"Cậu có bình thường không vậy? Anh ấy chưa từng nói chuyện tử tế với cậu, nếu cậu làm sai sẽ bị đánh, bị phạt không được ăn cơm. Còn nữa, cậu chưa bao giờ được phép ngồi cùng bàn với anh ấy. Thôi đủ rồi, tôi chỉ đến tìm anh Xán Liệt, không rảnh nói chuyện với cậu."

Kim Vũ Thạc nói xong thì đi thẳng ra cửa. Biện Bạch Nghiên nghe tiếng xe cậu ta rời đi, mới hỏi chị giúp việc vài câu, sau đó ngồi ở sofa mà trầm ngâm suy nghĩ.

————–

Ban đêm gió lạnh thổi vù vù ngoài cửa sổ, Phác Xán Liệt ngồi dậy nhìn đồng hồ. Đã hơn 00h rồi, hắn hoàn toàn không chợp mắt được chút nào. Hắn đứng dậy, mặc áo khoác đi xuống nhà, rồi lại đi ra ngoài.

Mấy năm nay Biện Bạch Hiền ở cùng với hắn, hắn đã không quan tâm đến cậu, vì vậy chẳng thể biết được cậu thích đi đâu, thích đến nơi nào, thích làm điều gì.

Tuy là không quan tâm, nhưng mỗi tháng hắn vẫn phát lương cho cậu, tuy số tiền đó không nhiều, nhưng nếu muốn  ra ngoài chơi một ngày thì vẫn đủ. Có điều cậu không ra ngoài, hay nói đúng hơn là tuyệt đối không ra ngoài.

Ba năm qua, cậu ở cạnh hắn chưa từng có một giờ phút vui vẻ, mặc dù chỉ mới mười chín hai mươi tuổi, lại như một cụ ông già cỗi. Cậu không đòi ăn quà vặt, không đòi đi Bar, cũng không mua sắm bất cứ quần áo gì. Đồ cậu mặc trên người đều là do lúc trước tự mua lấy, sau khi vào ở cùng hắn thì mặc tới mặc lui, không đi mua cái mới.

Giờ hắn mới biết, ba năm qua cậu sống với hắn tựa như sống trong nhà tù vậy, cậu cũng từng nói, đây là nhà tù mà cậu cam tâm tình nguyện ở lại.

Vì cớ gì chứ? Vì cớ gì mà cậu lại chấp nhận đánh đổi thanh xuân của mình, đánh đổi tự do, đánh đổi tất cả chỉ để ở lại đây? Chẳng phải là vì quá yêu hắn hay sao?

Tình yêu của cậu tựa như bầu trời xanh, chỉ cần hắn ngẩng đầu lên là có thể trông thấy, thế nhưng hắn luôn nhìn mà không thấy.

Trước đây hắn ghét cậu là vì tính cách đố kỵ và xấu xa, thế nhưng bắt đầu kể từ lúc nào mà cậu đã thay đổi? Cậu không còn như vậy nữa, luôn nhẫn nhục chịu đựng hắn.

Thậm chí ngay cả làm thế thân cho anh trai mình, cậu cũng nguyện ý làm mà không hề than vãn một câu nào.

Có lẽ là hắn đã quá vô tâm, đã không nhìn thấy những giọt nước mắt đau lòng của cậu sau bóng lưng đầy tàn nhẫn của chính mình. Hắn nhẫn tâm quay đi không ngoái đầu nhìn lại, khi đợi cậu đi khỏi rồi, mới nhận ra trong đầu mình chỉ tồn tại duy nhất bóng hình của cậu.

Hắn không dám nghĩ nếu mình không còn gặp lại cậu nữa thì sao? Chỉ mới tưởng tượng ra thôi mà hắn đã cảm thấy trái tim mình thắt lại, không thở nổi. Nước mắt cũng vì sự đau đớn bi thương đó mà bị ép phải chảy ra, ướt cả mặt.

Chân không tự chủ mà bước đến ngôi mộ của Biện Bạch Nghiên lúc nào không hay. Trời hôm nay tuy nổi gió, nhưng ánh trăng lại sáng vằng vặc, soi rõ ràng mọi thứ.

Hắn đứng gần tảng đá kia, không nép vào, mà đứng một cách quang minh chính đại để nhìn về hướng ngôi mộ ấy.

Tựa như quay về thời điểm một tháng trước, vào ngày giỗ Bạch Nghiên, hắn đã trông thấy cậu ở nơi này.

"Anh, chúc mừng sinh nhật. Trước đây khi anh còn sống, em chưa từng nói câu này bao giờ, bây giờ có nói, cũng đã quá muộn rồi phải không? Thật xin lỗi, đã không đối xử tốt với anh ngay từ đầu, em là kẻ xấu xa, anh cứ hận em đi, đừng tha thứ cho em."

"Đừng ân hận nữa, Bạch Nghiên tha thứ cho cậu rồi."

"Anh yêu anh ấy, anh ấy cũng yêu anh. Vậy mà anh lại phải ra đi, để anh ấy ở lại một mình đau khổ đến như vậy. Đáng lẽ ra em phải là người ra đi mới đúng, cớ sao lại để em ở lại đây? Bao nhiêu năm qua, báo ứng em chịu có lẽ cũng đã đủ rồi, nhưng em lại không giải thoát được. Giống như đây là án tù chung thân vậy, chỉ trái ngược ở chỗ là em cam tâm tình nguyện."

"Báo ứng của cậu là tôi gây ra, xin lỗi cậu. Đừng cam tâm tình nguyện nữa, án tù này của cậu đến lúc được ân xá rồi."

"Em biết tình yêu em dành cho anh ấy chẳng đáng một đồng, ngược lại còn kéo theo bao nhiêu là tức giận cho anh ấy, khiến anh ấy bực tức như vậy, em lại chẳng thể làm được gì, cũng không dám rời đi. Em chỉ là quá ích kỷ, muốn ở bên anh ấy, lại chủ động khiến anh ấy khó chịu. Em biết em hèn hạ, nhưng em không thể buông tay, càng không muốn buông tay. Cho đến lúc trút hơi thở cuối cùng, người em yêu vẫn là anh ấy. Mong anh tha thứ cho em."

"Cậu không khiến tôi khó chịu đâu, đừng buông tay. Tôi sẽ nắm lấy tay cậu mà. Tôi không hi vọng cậu phải đợi đến lúc trút hơi thở cuối cùng mà yêu tôi, tôi muốn cậu vẫn hít thở đều đặn mà nói yêu tôi."

"Đôi khi em cảm thấy may mắn, rồi lại cảm thấy xui rủi. May mắn vì có được khuôn mặt giống anh, có thể làm thế thân của anh để khiến anh ấy vui lòng trong chốc lát. Nhưng lại xui rủi ở chỗ, em có khuôn mặt giống anh, lại chẳng thể có được tình yêu của anh ấy như anh. Ngày trước em từng nói muốn đổi tất cả tuổi thọ của mình chỉ để nhận lấy một lời yêu từ anh ấy, được nghe anh ấy gọi tên của em và nói yêu em, nhưng bây giờ em muốn đổi điều ước, được không anh?"

"Không đúng đâu, bây giờ cho dù khuôn mặt cậu không giống Bạch Nghiên, tôi vẫn không ghét cậu. Tôi vẫn sẽ giữ cậu lại bên mình, đừng thay đổi."

"Bây giờ em giống như kẻ nằm mơ suốt bao nhiêu năm qua đột nhiên tỉnh mộng, em đã nhìn thấu tất cả rồi. Em muốn đổi điều ước kia, em muốn mang cả tuổi thọ của mình để đổi lấy anh, muốn anh trở về bên anh ấy, thay em yêu thương anh ấy, thay em chăm sóc anh ấy. Bởi chỉ có anh mới mang lại hạnh phúc cho anh ấy, còn em chỉ khiến anh ấy khó chịu. Bao nhiêu năm đau khổ, rốt cuộc em cũng nhận ra, cho dù mình không buông tay, cũng không thể nắm giữ được điều gì. Anh có thể quay về chứ? Hãy về đi, thay thế em...yêu anh ấy."

"KHÔNG!!!"

Phác Xán Liệt đứng giữa một vùng hoang vu mà gào lên, chim chóc đang ngủ say trên cây cũng vì thế mà thức giấc, tán loạn bay ra khắp nơi.

Hắn bị tiếng chim kêu làm cho bừng tỉnh, phát hiện từ nãy đến giờ mình đã độc thoại nội tâm. Hắn hối hận tại sao lúc nhìn thấy cậu ở đây, nghe cậu nói mấy lời đó, tại sao không đáp lại? Bây giờ đáp lại, cậu có còn ở đây nữa đâu?

Hắn quỳ xuống đất, hai tay đấm mạnh xuống cây cỏ dưới chân, nghẹn ngào nói: "Bạch Hiền, ba năm qua tôi mãi sống với quá khứ mà quên mất hiện tại, hai chúng ta đều mộng mị như nhau, chỉ là khác giấc mơ mà thôi. Cậu tỉnh mộng sớm như vậy, còn tôi lại mất quá nhiều thời gian để hiểu ra. Bạch Nghiên trở về rồi, là bởi vì cậu phải đánh đổi tuổi thọ của mình đúng không? Cậu ngốc quá, không cần phải thế. Lẽ ra cậu không nên đổi, cậu phải giữ điều ước kia. Lý do là vì...vì trước đó, tôi đã muốn yêu cậu, muốn nhìn về phía cậu rồi. Nhưng tôi không muốn cậu phải đổi tuổi thọ của mình để có được điều ước đó. Bạch Nghiên không thể thay thế, bất cứ ai cũng không thể thay thế, bởi vì...anh yêu em, Biện Bạch Hiền, anh yêu em!"

—————

Sáng hôm sau khi Biện Bạch Nghiên thức dậy, đã trông thấy Phác Xán Liệt đã ngồi dưới lầu từ bao giờ.

Cả người hắn tựa như một pho tượng đá, sừng sững hiên ngang. Đôi mắt hữu thần kia không động đậy, một mực nhìn ra ngoài cửa như chờ đợi điều gì.

Chị dọn dẹp tiến lên hỏi Biện Bạch Nghiên rằng có nên dọn thức ăn sáng ngay bây giờ không, y liền lắc đầu bảo không.

Biện Bạch Nghiên lặng lẽ tìm vị trí đối diện với hắn, nắm lấy tay hắn mà nói:

"Anh, em có một chuyện muốn nói với anh. Đáng lẽ em phải nói sớm, nhưng bởi vì đã có nhiều chuyện xảy ra, vả lại em cũng muốn xác nhận cho nên chờ đến bây giờ."

Phác Xán Liệt lúc này mới chịu dời tầm mắt, bàn tay hắn nằm trong lòng bàn tay Bạch Nghiên, cũng không nắm lại, chỉ là để yên một chỗ.

"Anh muốn biết chuyện em đã ở đâu, tại sao vẫn còn sống mà không về tìm anh đúng không? Hôm nay em sẽ nói hết tất cả."

Phác Xán Liệt nhìn chằm chằm vào Biện Bạch Nghiên, như muốn y phải nhanh chóng nói ra.

"Em cùng một số người nữa bị dòng nước cuốn đến một thôn hẻo lánh nọ, đúng dịp có một vị bác sĩ giỏi ở thành phố đến đó khám chữa bệnh từ thiện. Những người bị nước cuốn cùng em đều không sao, chỉ có em là bị đập đầu vào hòn đá, cho nên hôn mê bất tỉnh, lại còn bị chấn thương. Vị bác sĩ đó sơ cứu xong thì lập tức đưa em về lại thành phố chữa trị. Sau khi em hồi phục thì xui rủi thay, em bị mất trí nhớ. Vị bác sĩ đó đưa em về nhà chăm sóc, và dần dần bọn em có tình cảm với nhau."

Nói đến đây y dừng lại một chút để xem biểu cảm của Phác Xán Liệt. Hắn cũng không nói gì, vẫn im lặng nhìn y.

"Vị bác sĩ đó tên là Phương Đằng, anh ấy chăm sóc em rất tốt, còn cố gắng tìm mọi phương pháp giúp em phục hồi trí nhớ. Sau khi em nhớ lại được, đã kể cho anh ấy nghe mọi chuyện, rồi xin phép anh ấy cho em về đây thăm anh và Bạch Hiền trong vòng ba ngày. Hôm nay đã là ngày thứ ba rồi, ban nãy Phương Đằng vừa gọi cho em. Thật ra em định về đây sẽ nói ra tất cả sự việc, nhưng em ngẫm lại, Bạch Hiền từng yêu anh. Em muốn im lặng trước để quan sát, nếu thật sự hai người là một đôi, em sẽ nói hết ra để đôi bên cùng hạnh phúc, còn nếu chưa, em sẽ tìm cách tác hợp cho hai người trước rồi mới nói sau."

Phác Xán Liệt giờ mới mở miệng: "Em nói thật sao?"

"Thật. Mấy ngày qua em đã quan sát rất kỹ, Bạch Hiền vẫn yêu anh, còn anh thì đã yêu em ấy nhưng chưa nhận ra. Vào trưa hôm qua, em đã gặp một cậu trai trẻ, cậu ta nói tên là Kim Vũ Thạc. Cậu ta đã nhầm em với Bạch Hiền, cho nên mới nói ra nhiều bí mật. Em không trách anh đã đối xử tệ với Bạch Hiền, chỉ là em cảm thấy đau xót thay em ấy. Rõ ràng yêu anh như vậy, lại phải sống trong đau khổ suốt ba năm qua. Đáng lẽ ra anh phải yêu em ấy sớm hơn mới đúng. Giày vò nhau như vậy đã đủ rồi, giờ là lúc anh phải nắm lấy hạnh phúc. Em thật lòng mong muốn anh và em trai em đến với nhau, cũng xin anh hãy xem em là bạn, coi những chuyện trong quá khứ như một kỷ niệm đẹp, được không?"

"Nhưng bây giờ Bạch Hiền đi rồi, biết tìm ở đâu?" Phác Xán Liệt ảo não nói.

"Có một người biết, đó là bác sĩ Cao." Biện Bạch Nghiên nói chắc nịch.

"Sao em biết?" Phác Xán Liệt bất ngờ.

"Em để ý anh ta từ mấy hôm trước. Anh nghĩ xem, anh ta là người trực tiếp khám chữa bệnh cho Bạch Hiền, hai người họ lại thân thiết, có bí mật gì đó chúng ta làm sao biết được? Hơn nữa hôm anh gọi báo Bạch Hiền mất tích, anh ta đã rất sốt sắng chạy tới, còn lo hơn cả chúng ta. Sau đó anh ta điềm tĩnh báo cho anh biết là không tìm được, giọng nói khi ấy không có vẻ gì là buồn bã. Phân tích kỹ càng hơn một chút, nếu anh ta lo như vậy, đáng lẽ ra phải liên tục gọi điện hỏi chúng ta có tìm được Bạch Hiền hay chưa, tại sao lại im thin thít như thế?"

Phác Xán Liệt lúc này mới ngộ ra, liền vội vã đứng dậy chạy ra gara lấy xe. Biện Bạch Nghiên cũng đi theo.

—————

Hôm nay không phải cuối tuần, nhưng bởi vì bận chăm sóc Biện Bạch Hiền, cho nên Cao Mẫn Tú xin nghỉ việc ở bệnh viện. Ở nhà anh có một phòng mạch nhỏ, cho nên khi thấy mở cửa, từ lúc sáng sớm đến giờ đã có một vài bệnh nhân đến khám bệnh hoặc mua thuốc, vì thế khi nghe tiếng chuông cửa, anh liền đi ra mở.

Vừa nhìn thấy Phác Xán Liệt, anh sửng sốt muốn đóng sập cửa, nhưng người trước mặt là ông chủ của anh, anh liền nhịn xuống xung động, từ tốn nói:

"Ông chủ, có việc gì sao?"

"Tôi tìm Bạch Hiền." Phác Xán Liệt nói rất thẳng thắn.

"Sao?" Cao Mẫn Tú sửng sốt.

"Làm ơn cho tôi vào trong, tôi muốn tìm Bạch Hiền!" Phác Xán Liệt gần như muốn điên lên.

Biện Bạch Nghiên thấy vậy liền bước lên phía trước mà nói: "Bác sĩ Cao, thật xin lỗi vì đã phiền anh, mong anh cho chúng tôi vào nhà ngồi để giải bày một số chuyện, sau đó cho gặp hay không tùy anh quyết định, chúng tôi không dám yêu cầu gì cả."

Cao Mẫn Tú nghe giọng điệu của Biện Bạch Nghiên cũng thừa biết họ đã biết chuyện, vậy nên không thể làm gì khác hơn ngoài việc mở rộng cửa cho họ vào trong.

Phác Xán Liệt vào rồi liền đi thẳng vào bên trong, Cao Mẫn Tú đóng cửa xong thì chạy đến chắn trước mặt anh, chỉ tay vào ghế:

"Mời ông chủ ngồi."

Biện Bạch Nghiên cũng hợp tác kéo tay Phác Xán Liệt ngồi xuống.

"Tôi muốn kể cho anh nghe một số chuyện, nghe xong rồi anh tự quyết định sao cũng được, tôi không can thiệp." Biện Bạch Nghiên mở đầu bằng câu này.

Cao Mẫn Tú gật đầu, trong lòng vô cùng căng thẳng, không biết phải nói gì, cũng không dám nói gì.

Biện Bạch Nghiên nhìn sắc mặt Phác Xán Liệt rồi mới nói: "Sau khi tôi bị trôi dạt trong dòng nước ấy, đầu tôi bị đập vào đá nên bị chấn thương và mất trí nhớ. Tôi được một vị bác sĩ cứu, rồi chúng tôi có tình cảm với nhau. Sở dĩ tôi về đây là trước muốn thăm anh Xán Liệt và Bạch Hiền, sau là để nói ra sự thật. Thế nhưng tôi muốn biết hai người họ đã có tình cảm hay chưa, nếu chưa, tôi sẽ tác hợp cho họ. Chưa kịp nói ra, Bạch Hiền đã tự động rời đi khiến tôi rất bối rối, mong anh có thể cho tôi gặp em ấy, tôi muốn nói hết sự thật này ra, tôi về không phải để cướp anh Xán Liệt đâu."

Phác Xán Liệt ngồi bên cạnh mặt mày ủ rũ, nghe vậy liền nói thêm vào: "Tôi nhận ra tôi yêu Bạch Hiền từ khi trước rồi, có điều bây giờ em ấy đã rời đi, tôi còn chưa kịp nói lời yêu em ấy. Mong cậu hãy cho tôi gặp em ấy, tôi không muốn để lỡ mất lần nào nữa."

Cao Mẫn Tú đột nhiên rơi lệ, thần tình anh sầu não: "Trễ rồi, các người đến trễ mất rồi..."

Phác Xán Liệt kích động đứng bật dậy nắm chặt vai Cao Mẫn Tú mà hỏi: "Sao? Cậu nói gì cơ? Bạch Hiền, em ấy đâu rồi?"

Cao Mẫn Tú nói: "Bạch Hiền...em ấy...em ấy...bị mắc chứng bệnh ung thư máu, không còn sống được bao lâu nữa."

Phác Xán Liệt như một kẻ đứng trước vực thẳm, hai tay vô thức buông vai Cao Mẫn Tú ra, ngã phịch xuống ghế.

Biện Bạch Nghiên giờ mới lên tiếng: "Em trai tôi đang ở đâu, anh làm ơn cho chúng tôi gặp đi!"

Không còn cách nào khác, Cao Mẫn Tú đành đưa hai người vào một căn phòng gần đó. Biện Bạch Hiền đang nằm trên chiếc giường nhỏ, xung quanh dây nhợ chằng chịt, dưới mũi còn gắn một ống oxy ngang qua. Cậu gầy hơn hôm còn ở nhà nhiều lắm, cánh tay lộ ra chỉ còn da bọc xương, nhỏ đến mức nhìn vào xót xa.

Phác Xán Liệt bước vào trong phòng mà chân nặng trịch như đeo đá, hắn chỉ biết mở miệng mà không nói được lời nào, nước mắt tuôn như mưa.

Biện Bạch Hiền từ nãy đến giờ đã nghe trọn vẹn cuộc nói chuyện, cậu khóc đến mức chiếc gối ướt đẫm, nhưng lại chẳng thể nói gì, cũng vì yếu quá mà không nói được, chỉ biết nằm im mà rơi lệ.

Phác Xán Liệt quỳ xuống bên cạnh, nắm lấy bàn tay gầy gò của cậu, áp lên mặt mà nói:

"Anh đến muộn rồi, có phải không? Anh xin lỗi, anh xin lỗi em..."

Biện Bạch Hiền dùng hết sức lực lắc đầu, khuôn mặt vì đau khổ mà nhăn nhúm lại.

"Tại sao lại ngốc như vậy, em có biết tuổi thọ của con người quan trọng lắm hay không, tại sao em lại đánh đổi nó kia chứ? Bởi vì dù không phải đổi lấy, anh vẫn yêu em mà." Phác Xán Liệt cúi người ôm cậu, nhưng sợ cậu thở không được nên chỉ ôm nhẹ nhàng rồi buông ra. Tuy chỉ vài giây phút ngắn ngủi đó, hắn vẫn cảm nhận được bộ xương bên dưới lớp áo cọ vào ngực mình, da thịt cậu lạnh ngắt.

"Anh nhớ em từng muốn đổi lấy tất cả tuổi thọ của mình chỉ để muốn nghe anh nói một câu, bây giờ anh nói đây, em nghe cho kỹ: "Biện Bạch Hiền, anh yêu em. Anh yêu em!"

Biện Bạch Hiền mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau bao nhiêu năm qua hắn mới có dịp trông thấy. Đôi môi cậu liên tục mấp máy nhưng không nói được câu nào, chỉ có nước mắt là không ngừng rơi xuống.

"Em không cần nói gì cả, thời gian qua anh hành hạ em đủ rồi, giờ hãy để cho anh chịu sự hành hạ này đi, anh cam tâm tình nguyện."

Biện Bạch Nghiên bước lại gần, nước mắt tuôn rơi từ nãy đến giờ vẫn không kìm nén được.

"Bạch Hiền, anh xin lỗi. Lẽ ra anh phải trở về sớm hơn, phải tác hợp cho hai người sớm hơn. Mấy ngày qua, anh cứ nghĩ là không có gì, cho nên anh không nói, anh muốn đợi nhìn thấy anh Xán Liệt yêu em, anh mới nói ra. Nào ngờ bây giờ đã..." Hai chữ "quá muộn" nghẹn lại trong cổ họng, Bạch Nghiên chỉ biết cúi đầu mà khóc.

Cao Mẫn Tú dù không nỡ nhưng cũng đành mời mọi người ra ngoài để tránh cho Biện Bạch Hiền bị choáng ngợp. Phác Xán Liệt sau khi đấu tranh nội tâm thật lâu mới chịu đi ra.

Khi ai nấy đều ngồi yên vị trên ghế sofa rồi, Cao Mẫn Tú mới nói: "Thật ra Bạch Hiền bị mắc bệnh đã lâu, lúc em ấy xin thuốc đau dạ dày, tôi cũng không khám, chỉ cho thuốc mà thôi. Thật ra đó là dấu hiệu của bệnh ung thư máu mà tôi không biết. Em ấy bị sốt cũng không phải do dầm mưa, mà là do máu bị nhiễm trùng mới phát sốt như vậy. Sau khi bệnh đã nặng lên, xét nghiệm rồi mới biết. Khi đó em ấy một mực bảo tôi phải giấu chuyện này đi, em ấy nói muốn chờ anh trai trở về."

Bạch Nghiên chỉ biết ngồi bên cạnh mà khóc nức nở, còn Phác Xán Liệt thì ngồi yên, tựa như muốn nuốt từng lời nói của Cao Mẫn Tú xuống bụng để mà nghiền ngẫm, mà dằn vặt chính mình.

"Em ấy kể chuyện đã ước như thế nào, khi ấy tôi rất tức giận, mắng em ấy tại sao lại đi ước như vậy. Tôi còn nói người đã chết làm sao trở về, em ấy chỉ cười rồi nói, thà em ấy tin rằng anh trai sẽ trở về, còn hơn tin vào việc ông chủ sẽ nói lời yêu em ấy."

Phác Xán Liệt siết chặt tay, tựa hồ muốn đem bao nhiêu đau khổ trút ra hết. Hắn hối hận, vô cùng hối hận. Cảm giác năm đó đánh mất Bạch Nghiên hiện ra rõ mồn một, hắn không muốn lại phải nếm trải cảm giác thống khổ này một lần nào nữa.

"Bệnh em ấy đã nặng lắm rồi, nhưng em ấy một mực muốn tôi kéo dài sự sống thêm, chỉ để muốn chờ Bạch Nghiên trở lại. Mỗi ngày trôi qua, em ấy chịu đựng đủ sự giày vò đau đớn của bệnh tật, lại chỉ im lặng một mình mà gắng gượng. Đợi đến lúc Bạch Nghiên trở lại, em ấy vừa mừng vui vừa đau khổ, nhưng vẫn muốn sống, muốn đợi nhìn thấy hai người hạnh phúc. Em ấy đã mua thỏi son để che giấu đi đôi môi tái nhợt và tình trạng bệnh của mình. Em ấy nói với tôi, sau khi thấy hai người hạnh phúc, em ấy sẽ ra đi. Tôi còn lo không biết em ấy định đi nơi nào, thì phát hiện em ấy muốn tự sát trước khi thần chết đến."

Căn nhà im lặng chẳng có bất cứ tiếng ồn nào, mỗi lời nói của Cao Mẫn Tú đều nhanh chóng thấm vào tận tim gan của hai người đối diện, một người vẫn khóc, một người thì trầm tư.

"Em ấy yêu anh nhiều đến thế nào, có lẽ anh không cảm nhận được bao nhiêu. Nhưng một người dám đánh đổi cả mạng sống của mình chỉ mong anh được hạnh phúc, thì đủ hiểu anh quan trọng với em ấy như thế nào. Em ấy ôm nỗi đau thể xác lẫn tinh thần vượt qua tất cả, cũng chỉ vì anh. Tôi thật sự không muốn chứng kiến cuộc chia ly này khi mà em ấy chưa được đền đáp gì ngoài câu anh nói yêu em ấy như vậy, nhưng đã không còn cách nào khác, anh đã đến quá muộn, đã đền bù quá trễ. Phải chăng đây là số mệnh đã an bài, ép buộc hai người phải đau khổ đến tột cùng như thế?"

Phác Xán Liệt không đáp lời Cao Mẫn Tú, chỉ nhanh chân lao vào phòng của Biện Bạch Hiền, nắm lấy bàn tay của cậu, liên tục nói "anh yêu em". Biện Bạch Hiền đã sớm không còn nước mắt để khóc, thân thể bệnh tật suy kiệt khiến cho cậu rất mệt mỏi, rất đau đớn. Thế nhưng khi nhìn thấy Phác Xán Liệt, mọi đau khổ đều tự động bay biến hết, trong mắt, trong tim đều chỉ có mỗi hắn mà thôi.

Sau đó, Phác Xán Liệt ở bên cạnh cậu nửa bước không rời, bữa sáng chưa ăn, bữa trưa cũng không đói, chỉ ngồi đó nhìn cậu. Cao Mẫn Tú thấy vậy, cũng không nỡ kêu hắn ra ngoài, bởi anh sợ nếu bây giờ cản trở, có lẽ sau này mình sẽ hối hận.

Biện Bạch Hiền không muốn ngủ một chút nào, cậu sợ khi ngủ rồi sẽ không nhìn thấy hắn được nữa. Cậu biết thời gian của mình không còn nhiều, ngủ chỉ lãng phí thêm thôi. Nhưng thật sự cậu rất mệt, đôi mắt liên tục díu lại, rồi cố gắng mở ra.

Phác Xán Liệt xoa xoa mí mắt cậu, nói: "Em mệt thì cứ ngủ đi, anh luôn ở đây, mãi mãi ở đây."

Sau câu nói này, Biện Bạch Hiền thật sự yên tâm, cậu liền nhắm lại.

Nhưng sự yên tâm này cũng không đủ khiến cậu ngủ sâu, cứ khoảng vài phút lại mở mắt ra. Phác Xán Liệt lúc thì cúi người ôm cậu, lúc thì dùng tay xoa gò má cậu, nhưng bàn tay hắn nắm cậu vẫn chưa hề buông ra.

Đến trưa, Biện Bạch Nghiên nấu vài món bưng vào, còn có món cháo loãng cho Biện Bạch Hiền nữa. Phác Xán Liệt thấy cậu thức dậy hẳn rồi, mới dùng thìa múc từng muỗng một cho cậu ăn.

Cao Mẫn Tú rất ngạc nhiên bởi Biện Bạch Hiền chịu ăn, cậu ăn hết cả một bát cháo nhỏ. Mấy ngày qua anh cố ép, cậu cũng không ăn, dường như cậu đã để mặc số phận như vậy. Thế mà hôm nay có Phác Xán Liệt ở đây, cậu lại ăn hết, rất ngoan ngoãn.

Phác Xán Liệt cùng Biện Bạch Nghiên ở trong phòng, y ép mãi hắn mới chịu ăn một chút, nhưng chẳng thấy mùi vị gì cả. Biện Bạch Nghiên cũng không ăn bao nhiêu, ngồi một lát rồi bưng ra.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com