trò chơi
"Chào buổi sáng, Nayeon-san."
"Nayeon-san, cậu mới cắt tóc hả?"
Dĩ nhiên, tôi không cắt tóc hay có gì mới hết. Tôi chưa trò chuyện với họ bao giờ, và chúng tôi ít chạm mặt, nên hình ảnh của tôi trong mắt họ mờ nhạt và khó nhớ mọi lúc.
Không biết việc bị chú ý hơn thế này có phải lợi ích tăng thêm gì không, có lẽ tôi nên hỏi Sana về điều đó, vì rốt cuộc em ấy cũng là nguyên nhân đẩy tôi vào tình thế này.
Tôi bước dọc hành lang, việc bị nhòm ngó làm tôi cảm tưởng đi mãi vẫn chưa tới đích được.
Mà, trong phòng thu hôm nay trống không. Không có dấu hiệu gì là Sana đã từng ở đây cả, hôm nay em nghỉ học sao, mới tối hôm qua còn...
Đang đứng ngẩn ra thì cánh cửa đằng sau bị đẩy, một lực mạnh vừa đủ từ thứ gì đó huých vào lưng tôi. Tôi có thể nhận ra sự hiện diện của người đó trước khi phải nghe tiếng hay thấy mặt, vì trong số những ký ức của tôi, phải nói là mùi hương mới mẻ đó đang dần chiếm thế.
Sana ngóc đầu ra từ sau chồng giấy.
"Sana đã đi lấy thư về rồi. Vì em biết thể nào Nayeon cũng sẽ quên mà."
Dù đúng là tôi nôn nóng chạy trốn những cái nhìn bàn tán hay vội vã muốn ở cùng Sana đi nữa, thì cũng không thể nhầm lẫn thời điểm cần kiểm tra hòm thư được.
"Nhưng hôm nay mới là thứ 2 mà, sao đã phải đi lấy thư rồi?"
"Ừm, không biết được nhé. Có thể do mọi người mong Nayeon quá chăng?"
Sana xoắn xoắn tóc, xoay người trên ghế điệu bộ đùa cợt.
"Mình không biết phải đón nhận thế nào."
"Nếu Nayeon khó chịu thì em hứa sẽ không bao giờ nhắc đến chị nữa. Được không?"
Tôi không muốn Sana ngừng nhắc đến tôi, tôi muốn bản thân bằng cách nào đó dính chặt lấy sự hiện diện của em. Thật kỳ quặc, thật dễ đoán nữa, tần suất suy nghĩ về em trong tôi đang ở thế leo thang rồi.
Sana đẩy một bức thư đến trước mặt tôi.
"Của Nayeon-chan đấy."
Chuyện như vậy mà cũng có ngày xảy ra. Ai lại muốn gửi thư cho tôi thế, Sana cười thầm khiến tôi xấu hổ.
Tôi mở ra, dòng chữ nắn nót.
Sana-san cùng Nayeon-san hãy chơi trò Aishiteru cùng nhau ở lần phát thanh kế tiếp nhé.
"Cái này đâu phải cho mình." Tôi tròn mắt, lên giọng vì quá bất ngờ.
"Có ghi tên chị là gửi cho chị rồi còn gì."
Sana dừng hẳn việc đang làm, chuyển hướng hoàn toàn sang bức thư, trước khi tôi có ý định lảng nó đi.
"Thế trong đó viết gì vậy?"
Tôi không còn cách nào khác chìa nó ra cho em xem, chờ đợi phản ứng.
"Trò Aishiteru?" Sana thốt lên, và im ắng một lúc.
Việc bức tư từ đâu quẳng tới có nhắc tới tên tôi, thú thực chẳng mấy phần kinh ngạc bằng thứ nội dung mà nó vô cớ lôi cả Sana vào. Trò Aishiteru.
Tại sao không phải trò nối chữ hay giả giọng, mà lại là trò thử thách của tình nhân này.
Tôi định nói hay thôi bỏ qua, nhưng sợ sẽ bị Sana nạt nộ, dù là cả trăm bức thư tán tỉnh trước đó gửi đến mình thì em ấy vẫn đọc không sót một bức. Thế nên khi thấy Sana quay lại bàn, tôi biết chuyện gì sắp sửa xảy ra.
"Nayeon-san và mình đang cùng đọc những bức thư của mọi người rồi. Và theo yêu cầu thú vị từ một bức thư, bây giờ chúng mình đang rất háo hức để chơi trò Aishiteru..."
"Không biết Nayeon-san thấy sao nhỉ?"
Em chỉ tôi hãy nói vào mic đi, tôi đành lòng làm theo những thứ em bảo, như một con cún.
Tôi dừng lại tại mic khá lâu, đủ để cảm thấy bản thân thật ngớ ngẩn. Những lời thốt ra tiếp theo có thể khiến cuộc sống cao trung của tôi thành một cú rơi tàu lượn siêu tốc. Dù tốt hay xấu, cũng chẳng thể là chuyện dễ lãng quên được.
"Đề xuất của bạn nghe có vẻ thú vị, mình đoán mọi người sẽ muốn thấy Sana-san thua cuộc trong trò này."
Tôi nói với một chất giọng ngang phè và gãy gục, sau đó thấy ngại với bản thân.
"Tự tin phết nhỉ?" Sana cũng bất ngờ với thái độ của tôi.
Luật chơi trò này rất đơn giản. Hai người đối diện, nhìn vào mắt nhau, mỗi người sẽ lần lượt nói Aishiteru với người còn lại trong khi vẫn giữ một khuôn mặt không cảm xúc. Nếu ai phản ứng hoặc không thể tiếp tục nữa sẽ là người thua cuộc, đơn giản vậy thôi.
Điều tiếp theo xảy đến là đột nhiên chúng tôi nhìn nhau và một dòng ớn lạnh chạy dọc từ sống lưng lên đến gáy, sau đó tôi cảm giác hơi sôn sốt. Tôi cứ ngỡ Sana sẽ mở đầu trước.
"Rồi, vì là đề xuất cho Nayeon nên Nayeon sẽ bắt đầu trước nhé."
"Được."
Tôi hơi giật mình nhưng hít một hơi dài, ngậm lấy rồi thở ra một cách thật bông đùa,
"Aishiteru", để khỏi ngại ngùng mà chính là cái bẫy để sập hố trò này.
"Aishiteru." Sana đáp lại bằng nửa nốt nhạc.
"Aishiteru."
Tới lượt tôi, tôi đã quay người sang phía khác một chút
và đã không còn nhìn thẳng.
"Nayeon-san cố gắng lên." Sana mở miệng giễu cợt,
"A.i.shi.te.i.ru." Oái ăm nhấn vào từng chữ
"Aishiteru..." Tôi tính nói với Sana rằng
người sáng chế ra trò này thật sự kỳ lạ
và có lẽ đã cô đơn quá lâu.
Tách.
Tôi đưa mắt quay trở lại đậu trước trán em. Em cũng đang nhìn tôi, chính ra mà nói, chỉ có tôi là đứa nãy giờ cứ láo liên.
"Nayeon, (大好きなんだ)."
Hả? Như vậy có được tính không?
Bất chợt, tôi nghe trong người máu chảy bất thường và sự thúc giục của nhịp tim như một hồi chuông báo động tôi tránh đi ánh mắt của em. Tôi khả dĩ không thể tiếp tục trò chơi, vì đang tự vấn bản thân xem rốt cuộc đây có còn là trò chơi hay không. Cái nhìn của Sana làm dày đặc những suy nghĩ và tôi ít nhiều mộng tưởng.
Tôi quay hẳn ra chỗ khác để giấu sự háo hức xen lẫn lo sợ, nhưng không thể mở miệng. Trò chơi sẽ kết thúc tại đây.
Sana, bằng cách nào đó, thuộc về một thế giới khác. Tôi trấn an bản thân mình vì không muốn thừa nhận em có một sức hút kỳ lạ đối với tôi, việc mà có thể dẫn đến nhiều sự kiện khó lường cho sau này.
Vốn dĩ tôi chỉ thích ở vùng an toàn, nhưng đồng thời cũng không muốn ở quá xa vời Sana.
Tôi không biết tôi nên làm gì, nhưng tôi biết tôi đang nghĩ gì. Giờ mà đáp lại có nghĩa tôi đã quyết định thoát ra khỏi trò chơi và trực tiếp thừa nhận điều tôi vẫn hoài nghi những ngày gần đây.
Tách.
Tiếng động lại cắt đứt tơ tưởng của tôi, trò chơi thật sự đã kết thúc.
"Thua rồi nhé. Nayeon-san thua rồi." Em trở về với cái giọng lanh lảnh, bất giác tôi nghĩ tất cả như một trò đùa.
Khi sự khó xử lắng xuống, chỉ có Sana tiếp tục với công việc của mình. Nhìn em nói nhanh và liền mạch, như đã xâu chuỗi sẵn một văn bản trong đầu chỉ chờ được phát, tôi tự hỏi những gì diễn ra ban nãy liệu cũng chỉ là một loại kịch bản giăng lên để bẫy gọn những kẻ mơ màng...
Chúng tôi chưa bao giờ nhắc lại chuyện đó. Nhưng mãi về sau này, khi nghĩ lại, tôi bải hoải nhận ra giữa sự rúng động phút chốc trong tơ tưởng và mơ hồ ngày đó, tiếng lách tách của công tắc máy thu là một loại báo hiệu kín đáo mà bất cứ ai cũng có thể nhiều lần bỏ lỡ trong đời.
------------------------
*大好きなんだ:daisuki nan da: (em thích chị rất nhiều)
*愛してる:aishiteru: (em yêu chị)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com