Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

what do we do next?

"Ray, ý mày là sao? Hôm nay còn tới đây làm loạn, rốt cuộc là đang phát điên cái gì?" Sand dừng lại, hắn vẫn đang chống đầu gối hai bên người Ray, hoàn toàn bao phủ phía trên em ấy.

"Chuyện gì cũng làm qua hết rồi, còn nói không hiểu, người không hiểu là tao mới đúng." Ray nhíu mày, gương mặt thanh tú lộ ra biểu cảm ghét bỏ giống như người trước mặt mình là cỏ rác, nhìn thôi cũng không muốn nhìn. "Mắc cái gì phải là tao, mắc cái gì luôn là tao.

Mày phải khiến cuộc sống của tao thành địa ngục mới được sao? Tao đã làm cái gì mày, có từng giết cha mẹ mày, đào mồ cuốc mả tổ tiên mày, có từng giành giật bất cứ thứ gì của mày sao Sand. Tại sao phải hủy hoại tao, hủy hoại cuộc sống của tao?"

Ray từ trước giờ chưa từng mắng hắn như vậy, nói nặng thế đây là lần đầu tiên, nên mới khiến mặt Sand đột nhiên biến sắc.

Mà em ấy đang nói cái gì, hủy hoại cuộc sống?

Hắn biết mình tuy có hơi quá đáng, can thiệp vào cuộc sống Ray bằng nhiều cách, nhưng cũng không đến nỗi xóa mọi đường lui của em ấy.

"Đừng có dùng ánh mắt đó. Đừng tỏ vẻ như vô tội. Mày có làm vậy tao cũng không bỏ qua cho mày đâu. Mày muốn đánh thì đánh đi, còn không mau xuống tay? Bỏ nó giùm tao, đứa nhỏ này tao không muốn, mày không muốn, giữ lâu thêm cũng thế thôi." Ray nói rồi nghiêng mặt một bên, cố tình muốn tránh hắn. Em ấy bây giờ giận tới mặt cũng đỏ bừng, hơi lửa bốc lên đầu, lại còn- vừa bảo gì...

"Ray, mày nói đứa nhỏ nào? Mau nói đi, mày không phải đùa nữa, tao đang thực sự không hiểu."

"Mày không hiểu, vậy ai hiểu? Mày ghét tao tới cái mức chuyện đáng khinh vậy cũng làm với tao. Rốt cuộc trong mắt mày, tao là cái gì, thùng rác cho mày trút giận hả Sand? Hay là làm với nhiều người quá rồi, nhớ không nổi? Vậy để tao nhắc lại, hai tháng trước, tiệc cuối năm ở nhà thằng Nick- mày..."

Ray một giây trước giận dữ bao nhiêu, bây giờ lại chỉ đơn giản tránh ánh mắt hắn, lời nghẹn ở cổ họng cũng không nói ra được nữa.

Đứa nhỏ này hiện tại đã tổn thương tới mức nào rồi.

Nhìn người đang nằm dưới thân, đống nhận thức đột ngột tràn vào não làm cho trước mắt Sand nhất thời không thấy được cái gì nữa. Đâu đâu cũng là đốm sáng nhấp nháy. Thời gian, địa điểm, ký ức một loạt xuất hiện như một đoạn phim chiếu lại. Rõ ràng, chân thực tới từng biểu cảm một.

Đó không phải là mơ. Là thật.

"Tao- thực sự đã làm chuyện đó với mày sao Ray? Hôm đó thực sự là mày sao?"

Thế thì vì sao buổi sáng hôm đó Ray không ở lại, em ấy ghét hắn như vậy, vốn dĩ buổi sáng đó có thể trút giận lên hắn, có thể trả thù hắn. Còn có thể kiện hắn ra tòa.

Ray không đáp, chỉ có im lặng kéo dài. Em ấy không nhìn hắn, không khóc, chỉ có bờ vai bất giác run lên.

Đó không phải là mơ, mà là ác mộng. Chính hắn là người làm ra mà còn không chấp nhận nổi, thế thì Ray, em ấy đã phải chịu giày vò nhiều tới thế nào. Còn có...

"Ray, mày nói vậy, còn có đứa nhỏ- đứa nhỏ... là thật đúng không?"

Sand không nói tiếp được. Chính hắn cũng không biết tiếp nhận sự thật này thế nào. Đột ngột như vậy, gấp gáp như vậy.

Ánh mắt hắn từ gương mặt Ray dời xuống từng phân cơ thể em ấy, chuyển từ đường cổ trắng mịn xuống khoảng ngực phập phồng vì kích động, sau đó dời về vùng bụng phẳng bên dưới một tầng sơ mi trắng.

Nơi này, nếu đúng như em ấy nói, là có... kết tinh của bọn họ thật sao?

Chỉ cần một đêm... Giờ Sand nghĩ lại cảm thấy thực sự quá dễ dàng.

Chuyện đã tới đây phải kể ra, thế giới con người từ lúc nhân loại khởi sinh tiến hóa vô cùng chậm. Nhưng kể từ lúc công nghệ nhập cuộc, mọi thứ đã thay đổi. Như kiểu từ lúc một máy ảnh đủ nhỏ để cầm tay được tạo ra, cho tới lúc kỹ thuật đủ sức làm ra một tấm ảnh, phải mất một trăm năm mươi năm. Thế nhưng từ một cái điện thoại cảm ứng cục đời đầu, chuyển thành smartphone siêu hiện hiện đại tích hợp tất cả mọi thứ, chỉ mất không tới mười năm bọ.

Bởi thế, từ homo sapiens trở thành loài người hiện đại phải mất hàng trăm ngàn năm, nhưng sau lúc công nghệ can thiệp cuộc sống, cơ thể con người thúc đẩy cực nhanh quá trình tiến hóa, biến chuyển lớn nhất có thể thấy, là thay đổi hình thái và chức năng sinh sản, được hình thành chỉ trong một ngàn năm.

Thay đổi này phát hiện lần đầu ở thiên niên kỷ thứ ba sau công nguyên, nam giới bắt đầu xuất hiện khả năng tự thụ tinh trong cơ thể, và nữ giới có thể tạo ra tinh trùng về mặt cơ bản. Tuy nhiên, các cơ quan ở bước đầu tiến hóa này phát triển không đầy đủ, nên giữ phần chủ động trong xã hội vẫn thuộc về nam và sinh nở vẫn thiên về nữ giới hơn. 

Hiểu đơn giản là nam giới nếu mang thai, chỉ có thể sinh mổ, mà đó là câu chuyện khác. Hiện tại chúng ta chỉ nói đến nam nam với nhau nảy sinh quan hệ, tỉ lệ thụ thai vô cùng hiếm, một trên một trăm ngàn. Tức là bất kỳ cơ thể nam giới nào cũng có thể thụ thai, nhưng phải làm một trăm ngàn lần như vậy, thì may ra mới có hiện tượng thụ tinh thành công.

Thành ra trong đêm đầu tiên, làm nhiều lắm được ba bốn lượt thôi mà Sand lập tức khiến Ray mang hậu duệ của hắn, nếu không dùng từ may mắn, thì chỉ có thể là định mệnh.

Nhưng cái định mệnh chó chết này, có bị giết chết Ray cũng không dám đối mặt. 

Nhấc mình khỏi em ấy, Sand nhìn vẻ mặt muốn khóc nhưng cố kềm xuống kia của Ray, đột nhiên cảm thấy đứa nhỏ này chẳng những cố chấp mà còn thực sự mạnh mẽ. Một đứa trẻ hai mốt tuổi, không quá lớn mà cũng không nhỏ nữa, một mình trải qua chuyện như vậy, một mình chịu đựng, một mình phát hiện, lại một mình đối mặt với nó cần phải mạnh mẽ tới thế nào mới không vỡ nát? Lấy tính cách của Ray mà nói, Sand cảm giác nếu không phải đêm đó bọn họ có để lại hậu quả, thì Ray có lẽ cả đời cũng không nói với hắn. Bởi danh dự và tự tôn là hai thứ đáng giá nhất với em, Sand nếu không nhớ, Ray sẽ không ngốc tự mình nhắc lại làm gì. 

Ray sẽ chôn sự thật này trong lòng, có thể tới trả thù, nhưng rồi cố chấp không nói ra, ở thời điểm hai tháng sau này chỉ đơn giản tới đánh cho hắn một trận rồi rời đi.

Thà là như vậy còn hơn. Không phải Sand sợ bị trút giận không biết lý do, nhưng hắn cho rằng, nếu giữa bọn họ sau chuyện kia không lưu lại cái gì, Ray sẽ không cô độc như vậy, đau lòng như vậy, tới đây thừa nhận với hắn, còn tự tay hủy đi mặt nam tính chính mình đã xây dựng suốt bao nhiều năm.

Nam giới sinh được, nhưng nam giới cũng có tự tôn. Bỏ xuống cái tự tôn đó mà sinh con nếu không phải vì người mình yêu, thì ngoài ra không thể. Đằng này Ray chẳng những không muốn mà là bị ép buộc, đối phương còn là kẻ mình ghét nhất. Sự sỉ nhục như vậy, người bình thường đã chịu không nổi, đây là một Ray cao ngạo bao nhiêu, em ấy chịu được sao?

Nam giới sinh được, nhưng xã hội dù qua trăm năm rồi vẫn không dễ dàng chấp nhận khái niệm này. Không phải tự tôn của mình mà còn của dòng tộc, của gia đình, con người lớn lên tồn tại đâu chỉ mỗi cá nhân? Đương nhiên nỗi nhục này không thể nói với ai khác, Ray lại còn nhỏ vậy, không hiểu chuyện, không thể tự giải quyết mới tới đây tìm hắn. Nhìn người kia dường như đã chịu đựng rất lâu, suy nghĩ rất lâu, Sand đột ngột nghĩ tới, nếu thực sự có thể tự giải quyết, Ray có phải sẽ tự giải quyết một mình, mãi mãi không nói với hắn hay không.

"Ray-...

Sand cất tiếng, nghe trong dạ dày mình cũng rộn lên một hồi. Hắn không muốn nhìn Ray tổn thương như vậy, chịu đựng như vậy.

Ray vẫn nằm dưới sàn nhà lạnh toát, cả người chỉ cuộn thành một cục như bào thai. Khiến Sand nhất thời cảm thấy đứa nhỏ này, hắn về sau có yêu chiều bao nhiêu, dỗ dành bao nhiêu cũng không đủ.

"Ray, đừng như vậy. Đ-đứng lên đi, qua ghế ngồi rồi chúng ta nói chuyện, sau đó muốn thế nào tao cũng chịu. Muốn phá thì chúng ta phá, muốn giữ thì chúng ta giữ."

Sand khụy xuống bên cạnh Ray, nhìn vào đôi mi nhắm nghiền bên dưới một tầng tóc đen mềm mại. Ray bây giờ, đúng hơn là đang muốn chạy trốn khỏi thế giới này. Em ấy chịu đựng cho tới hôm nay là vừa tức giận vừa kiệt sức, đối với hắn còn có ghét bỏ, nhìn thấy đã khó chịu, nên lúc mới gặp đã không nói lý lẽ mà đánh hắn.

Bị ức hiếp tới thế mà lúc đánh nhau, đánh còn không lại. Nếu hắn là Ray, không biết liệu có thể bị dồn nén mà nổi điên tới mức muốn giết đối phương sau đó tự nộp mình cho pháp luật hay không.

"Ray." Hắn gọi lần nữa, Ray không biết nghe hay không mà không có động tĩnh. Nhìn Ray vậy tim hắn càng thắt lại, không bằng em ấy nổi điên lên, dùng cơ thể hắn như bao cát trút giận còn hơn.

"Ray, ngồi dậy nói chuyện một chút. Sau đó muốn đánh tao cũng được, tao để yên cho mày đánh tới khi nào vừa ý thì thôi, nhé?"

Ray vẫn im như thế, nhưng lần này như đắn đo mấy lời vừa rồi. Đôi mi đang nhắm đột ngột mở ra, rồi ngước lên nhìn hắn, môi đẹp hỏi lại.

"...mày nói thật? Có thể để yên cho tao đánh bao nhiêu thì đánh?"

Nói ra là lời thật lòng, nhưng Sand không nghĩ Ray sẽ lập tức cân nhắc.

Cũng đúng, Sand trong lòng em ấy có bao nhiêu cao ngạo, bao nhiêu khó ưa, Sand chưa bao giờ hạ mình trước ai, bây giờ lại như vậy. Nếu không phải em ấy mà là kẻ khác có thù với hắn, sợ là không cần hỏi mà trực tiếp đánh người luôn.

Thà thế, để Ray đánh hắn một trận, cho dù Ray dùng hết sức, có dùng nhiều hơn tới muốn cướp mạng hắn cũng được.

Đây là vì hắn có lỗi với em ấy, là lỗi không thể tha thứ, cũng không biết nên đền bù như thế nào mới đủ. Cả gia sản, cả cuộc sống, kể cả một kiếp này. Liệu em ấy có chịu không?

Bất cứ giá nào có thể trả về nét thanh thuần, vô lo trước đây của Ray thì hắn đều muốn đổi. Chỉ tiếc là không thể, về sau mãi mãi không thể.

"Ừ. Tao để yên cho mày đánh, đánh đi. Nhưng đừng quá cố sức, sẽ ảnh hưởng đến... cơ thể mày."

Sand nói vậy, nghĩ Ray sẽ đánh hắn thật, nhưng không ngờ em ấy lại chỉ xô hắn ngã rồi đấm hai cái lên ngực hắn, còn không dồn hết sức.

"Thôi, không đáng. Đánh người như mày chỉ tổ đau tay tao."

Ray đứng lên rời khỏi người hắn. Lời nói ra không rõ mang cảm xúc gì.

Không bị đánh có phải chính mình nên thấy vui hay không, tuy là tự nguyện. Nhưng như vậy mới khiến hắn càng khó chịu. Ray ghét hắn tới mức nào rồi, hận tới không muốn thấy mặt, đánh cũng không muốn.

Vậy tiếp theo, bọn họ làm sao nói chuyện đây?

to be continued.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com