2.
Trong phòng ngủ tĩnh mịch im ắng, chỉ có âm thanh rất khẽ phát ra từ máy theo dõi dấu hiệu sinh tồn.
Nằm trên chiếc giường lớn giữa phòng là một chàng trai trẻ tuổi, mái tóc đen dày lòa xòa trước trán, khuôn mặt tuấn tú như tượng ngọc tinh xảo.
Có thể thấy nhà họ Choi đã chi một số tiền không nhỏ để duy trì sức khỏe cho vị Choi đại thiếu này, sắc mặt anh ngoại trừ vẻ tái nhợt vì bệnh trạng thì hoàn toàn không khác gì người thường, tựa như chỉ đang ngủ say mà thôi.
Wooyoung vốn thích người đẹp nên lập tức mê mẩn ngoại hình vị Choi đại thiếu này.
Cậu nhịn không được cúi người tới gần để nhìn cho kỹ...... Đúng là một khuôn mặt quá sức đẹp trai.
Quả nhiên là người có quyền có thế, dù đang hôn mê nhưng trên mặt vẫn lộ ra vẻ lạnh lùng người sống chớ gần.
Hệ thống nhìn thoáng qua rồi buột miệng nói: "Tôi đã hiểu tại sao ông cụ phải cứu Choi San bằng mọi giá rồi."
Cho dù Choi San không có bất kỳ dấu hiệu hồi phục nào thì ông vẫn đợi suốt hai năm ròng rã.
Biết rõ cứ tiếp tục thế này Choi Thị sẽ ngày càng chao đảo cũng không chịu giao Choi Thị cho Choi Shin.
Choi Shin là ông trời con có tiếng trong giới nên tất nhiên ngoại hình và năng lực đều không hề tầm thường, nhưng so với anh trai hắn...... thật sự vẫn kém xa.
"Đúng rồi bé 1 à." Wooyoung càng ngắm càng vui: "Lần này cưới không lỗ đâu."
Choi San đắp kín chăn chỉ để lộ từ cổ trở lên nhưng trong mắt Wooyoung lại có sức hút chết người, cậu kìm lòng không được vươn tay đến đôi môi hoàn mỹ của Choi San......
"Tém tém lại đi Young ah." Hệ thống vội nói: "Bọn họ chỉ bảo anh vào thăm Choi San một lát thôi mà, còn đang chờ anh ra ngoài ăn tối kìa."
"Sờ chút đã." Wooyoung hí hửng nói.
Có câu tiền tài chỉ là vật ngoài thân nên đừng quá truy cầu, nhưng đối với Wooyoung từ nhỏ đã ăn đói mặc rách thì ngoài tiền ra cậu chẳng còn sở thích nào khác.
Nếu lúc nhỏ có tiền thì Jowon đã không chết vì thiếu tiền chữa bệnh, nếu năm năm trước có tiền thì cậu đã chẳng lâm vào cảnh ngay cả một miếng đất tử tế cũng không mua nổi để chôn cất bà mình.
Giờ Wooyoung đã có tiền nhưng những người cậu quan tâm không còn nữa.
Chỉ còn nỗi ân hận day dứt suốt đời ở lại với cậu mà thôi.
Tiền...... Ai mà không thích chứ.
"Anh đừng tỉnh lại sớm quá nhé......"
Nghe nói Choi San chỉ một lòng lo sự nghiệp nên thanh tâm quả dục hai mươi lăm năm, dù có người hợp khẩu vị của anh chắc chắn cũng không phải là mình.
Sau khi anh tỉnh lại nhất định sẽ đòi ly hôn, mình biết đi đâu mà khóc bây giờ.
...........
Choi San nằm trên giường hai năm nhưng ngoại trừ hôn mê thì các cơ quan trong người vẫn không hề suy kiệt.
Choi lão gia và người chung quanh cứ tưởng đó là nhờ bệnh viện và đủ loại thiết bị trị giá hàng chục triệu, nhưng chỉ có Choi San biết đó là do lúc sắp chết anh đã khóa lại với một hệ thống.
Vì là phế phẩm nên hệ thống tên 009 này hơi cùi bắp, lúc online lúc offline, cũng không thể giúp Choi San tỉnh lại.
Nhưng nhờ phúc 009, một người thực vật không thể cử động như Choi San vẫn cảm nhận được thế giới bên ngoài.
Nghe có vẻ tốt hơn hôn mê hoàn toàn đúng không?
Nhưng trên thực tế đây chỉ là một dạng tra tấn tinh thần khác mà thôi.
Hệt như bị nhốt trong một không gian vừa tối vừa kín, rõ ràng có tri giác, có xúc giác, có thể nghe thấy nhưng thân thể hoàn toàn không cử động được — —Dù chỉ một ngón tay cũng không cách nào giơ lên, thậm chí còn không thể đảo mắt.
Đáng sợ hơn là thân thể anh hoàn toàn chẳng có dấu hiệu hồi phục nào, chỉ có thể bị giam hãm trong bóng tối từ ngày này qua ngày khác, đơn điệu chết lặng, không cách nào giao tiếp với thế giới bên ngoài, cứ như đang ở tù chung thân vậy.
Choi lão gia xem cậu cháu trai có năng lực mạnh nhất này quý hơn cả báu vật, không cho phép bất kỳ ai tới thăm anh ngoài bác sĩ và y tá, vì vậy suốt hai năm qua Choi San chỉ tiếp xúc với thế giới bên ngoài thông qua việc y tá chăm sóc cơ thể và cho anh ăn mỗi ngày Thậm chí một mẩu tin tức từ bên ngoài cũng không nắm được.
Người bình thường ở trong tình huống này cho dù không điên thì cũng cách điên không bao xa nữa.
Choi San không phải người bình thường, nhưng sau hai năm bị giam cầm, ý chí sinh tồn của anh ít nhiều gì cũng bị sa sút.
Nửa tháng trước, ông cụ nghĩ còn nước còn tát nên bàn bạc tìm người hợp bát tự để xung hỉ cho anh.
Việc này được bàn trước giường bệnh của Choi San.
Choi San học đại học ở nước ngoài, thuộc phái vô thần nên đương nhiên không tin việc này có thể giúp ích được gì, nhưng anh là người thực vật nên dù không chấp nhận thì cũng chẳng ai biết ý nghĩ của anh cả.
Cứ như vậy, Wooyoung đơn phương trở thành vợ anh.
...........
Trong lòng Choi thiếu gia phản đối kịch liệt.
Trước khi bị tai nạn, anh chỉ mới gặp Wooyoung một lần khi cắt băng khánh thành công ty chi nhánh, lúc ấy Wooyoung vẫn còn là người yêu của em trai anh, Choi Shin. Sau đó xảy ra chuyện gì, tại sao Wooyoung biến thành người bị chọn thì Choi San không thể nào biết được.
Nhưng có một điều chắc chắn là khi Wooyoung gả cho anh, mục tiêu đương nhiên không phải là anh.
Có ai cam tâm tình nguyện gả cho một người thực vật không thể cử động, không biết đến ngày tháng năm nào mới tỉnh đâu?
Biết rõ tuổi thọ anh không dài mà vẫn chịu gả thì còn có thể mưu đồ gì?
Đơn giản là tài sản Choi gia thôi.
Loại người này trước mặt thiên hạ có lẽ sẽ tận tụy chăm sóc một người thực vật, nhưng e là sau lưng nhìn người thực vật này chỉ thấy gai mắt.
Đúng như Choi San suy đoán, Wooyoung đẩy cửa bước vào chưa bao lâu thì anh nghe được một câu thế này.
"Anh đừng tỉnh lại sớm quá nhé......"
Suýt nữa Choi San còn tưởng mình nghe lầm.
Đây là tiếng người sao?
Đúng là ác độc như mình nghĩ mà.
Nếu trước đây chỉ thấy bực bội thì giờ phút này sự căm ghét trong lòng Choi đại thiếu đã lên đến đỉnh điểm.
Anh lạnh lùng chờ Wooyoung giả vờ giả vịt bên giường bệnh một lát rồi ra ngoài nói chuyện với ông nội.
Nhưng một giây sau, anh cảm thấy có thứ gì đó rơi xuống môi mình......
Lạnh buốt như băng, còn xoa nhẹ môi mình mấy lần.
Là gì thế nhỉ?
Choi đại thiếu rất muốn nhíu mày.
Kế đến là gò má, sống mũi, lông mày...... Khi Choi San ngỡ ngàng nhận ra đó là ngón tay Wooyoung thì chăn đã bị vén lên, tay phải của anh bị cậu nắm lấy.
Sau đó Wooyoung cầm tay anh trong lòng bàn tay mình...... vuốt ve tới lui......
Nếu Wooyoung chỉ nắm chặt tay anh bằng một tay thì cảnh này sẽ không đến mức kỳ quái như vậy, nhưng Wooyoung lại kẹp tay anh giữa hai lòng bàn tay...... Từ ngón cái đến cổ tay, từ mu bàn tay đến lòng bàn tay đều bị sờ từng li từng tí.
Suốt hai năm nay, thân thể Choi San không hề tiếp xúc với ai ngoài y tá nên cực kỳ nhạy cảm.
Lòng bàn tay bị vuốt ve vừa ngứa vừa tê như có một dòng điện len lỏi khắp toàn thân, linh hồn anh trong thân thể không kìm được khẽ run rẩy.
Choi San: "......"
"Cậu ta đang làm gì vậy?" Choi San xanh mặt.
009 nhảy ra trầm tư: "Cậu ấy đang sờ anh đó."
Choi San: "......" Cái này còn cần hệ thống rác rưởi nhà mi nói nhảm hay sao?
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, người hầu tới gọi Wooyoung xuống lầu ăn cơm.
Wooyoung lưu luyến đặt tay Choi thiếu gia xuống rồi sửa chăn lại cho anh.
Trước đây ở cùng Choi Shin, tất nhiên Wooyoung đâu dám to gan như vậy, cùng lắm chỉ nắm tay mà thôi, nếu không chẳng phải sẽ bị xem như đồ biến thái sao?
Nhưng giờ Choi San nằm trên giường không hề hay biết gì, mình có tùy ý làm bậy cỡ nào anh cũng không cảm nhận được, thật quá tiện lợi mà.
Wooyoung càng nhìn ông xã hôn mê trên giường càng thấy thích –– Đương nhiên là thích âm thanh thông báo số dư trong thẻ ngân hàng rồi.
Choi San quả là có năng lực mạnh, chỉ mới tiếp xúc với anh một lát mà đã nhận được số tiền ngang bằng thù lao tiếp xúc với Choi Shin cả tháng.
Khuôn mặt tuấn tú của chàng trai trên giường hơi xanh xao, chẳng có chút thay đổi nào so với lúc cậu bước vào.
Còn trẻ quá mà...... Thật đáng tiếc làm sao.
Wooyoung thở dài rồi quay người ra khỏi phòng.
Cơm tối chỉ có người nhà họ Choi ăn, cha mẹ Choi San và Choi Shin bận lo sự nghiệp ở nước ngoài nên trưa nay dự tiệc xong đã vội vàng rời đi, giờ phút này trên bàn ăn chỉ có Choi lão gia và Choi Shin.
Trên bàn là mấy món thanh đạm thường ngày rất hợp khẩu vị Wooyoung.
Choi lão gia độc đoán nhưng cũng không phải không biết lý lẽ, tuy cưới Wooyoung về xung hỉ nhưng không hề có ý định bắt cậu ở chung phòng với Choi San.
Dù sao cháu mình cũng là người thực vật, không động phòng được thì cần gì ép buộc tiểu bối làm những việc mang tính hình thức kia.
Thấy Wooyoung ngồi xuống, ông gõ ngón tay lên mặt bàn đá cẩm thạch nói: "Ông bảo dì Chu dọn dẹp phòng bên cạnh San cho cháu rồi, đồ đạc đã chuẩn bị đầy đủ nên cháu không cần thu dọn gì đâu."
Choi Shin vừa cắm cúi ăn cơm vừa hồi hộp chờ ông nội lên tiếng, nghe ông nói vậy thì nhắm mắt thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng tảng đá lớn trong lòng đã rơi xuống đất.
Hắn hơi có bệnh sạch sẽ, mặc dù tự tay đưa Wooyoung cho anh mình nhưng đời này Choi San có tỉnh lại hay không vẫn còn là một ẩn số. Cho đến khi Choi San trút hơi thở cuối cùng thì Wooyoung vẫn là người của anh.
Trước lúc này, hắn không mong Wooyoung có bất kỳ tiếp xúc nào với anh trai mình.
Huống chi Wooyoung bị ép gả thay, hẳn là trong lòng cũng rất đau khổ, nhất định không muốn tự tay chăm sóc một người thực vật ăn mặc đều phải nhờ người khác hầu hạ.
Cho cậu ở phòng riêng tương đương với việc cậu là vợ Choi San trên danh nghĩa nhưng thực tế chẳng có bất kỳ quan hệ gì cả.
Có lẽ tâm trạng cậu sẽ khá hơn đôi chút.
Nghĩ tới đây, Choi Shin ngẩng đầu thương tiếc nhìn người yêu cũ.
Nghe ông nội nói xong, Wooyoung ngẩn ngơ.
Sao lại ngây ngẩn cả người thế kia? Vì vui quá ư?
Quả nhiên Youngie luôn bộc lộ mọi cảm xúc trên khuôn mặt.......
Ý nghĩ này lướt qua đầu làm Choi Shin hơi thất thần.
Thì ra ở bên Wooyoung ba năm, không chỉ có cậu yêu hắn sâu đậm mà chính hắn cũng không biết thật ra trong lòng mình đã dành rất nhiều chỗ cho Wooyoung.
Hắn vờ như không có việc gì mở miệng: "Ông đã nói vậy thì cậu............"
Còn chưa dứt lời, Wooyoung nói ngay: "Dạ? Nhưng đã gả vào thì phải ngủ chung phòng mới được chứ ạ?"
Choi Shin: "......"
???
Wooyoung trịnh trọng nói: "Hơn nữa lỡ ban đêm xảy ra chuyện gì có cháu ở cạnh cũng tiện chăm sóc hơn, đâu phải lúc nào y tá cũng kề bên, ông cứ yên tâm, tuy chưa quen nhưng cháu sẽ cố gắng làm hết trách nhiệm của mình ạ."
Đùa à, ngủ riêng hai phòng làm sao sờ mó ông xã hôn mê được chứ.
Lời này nghe rất lọt tai, ông nội không khỏi nhìn sang Wooyoung.
Wooyoung...... cậu đang nói gì vậy?
Choi Shin sững sờ.
Mặc kệ ông nội đang ở đây, hắn âm thầm nhíu mày với Wooyoung.
Wooyoung nhìn lảng đi chỗ khác rồi nhẹ nhàng gắp một cọng măng tây, tựa như không thấy được ánh mắt sắp xuyên thủng người của hắn.
Vẫn còn giận dỗi sao?
Nhưng có cần vì chuyện giữa hai người mà tự trừng phạt chính mình không? Hôm đó ở quán cà phê rõ ràng hắn đã nói với Wooyoung không phải vì mình không cần cậu nên mới bảo cậu thay Hayoon gả cho anh Hai, chỉ là biện pháp tạm thời mà thôi.
Choi Shin nhịn không được duỗi chân đạp nhẹ Wooyoung một cái dưới gầm bàn.
Wooyoung lại giống như vô thức rút chân về.
Còn náo loạn nữa ông nội sẽ phát hiện, dù trong lòng Choi Shin đang nóng như lửa đốt nhưng ngoài mặt vẫn phải tỏ ra bình tĩnh.
Suốt bữa cơm tối Wooyoung không nói gì mà chỉ tập trung ăn, ánh mắt Choi Shin như sắp đục lỗ trên mặt cậu nhưng không hề nhận được ánh mắt nào đáp lại.
..... Quả thực khác xa Wooyoung trước kia luôn nhìn hắn bằng ánh mắt rực lửa.
Trong lòng Choi Shin có một cảm giác kỳ lạ như sắp mất đi thứ nằm trong tay mình.
Nhưng hắn không nghĩ nhiều mà chỉ cảm thấy Wooyoung đang cố ý, Wooyoung đang trả thù mình. Có lẽ cậu chỉ muốn khích mình nóng máu làm ra hành động mất lý trí vì cậu thôi.
Mấy ngày nay Wooyoung gầy rộc hẳn đi, có thể thấy từ hôm ở quán cà phê về cậu ăn không ngon ngủ không yên, đau thấu tâm can, giờ làm vậy cũng là bình thường, mình phải kiên nhẫn một chút mới được.
Choi Shin cố gắng đè xuống cảm giác khó chịu kia.
Vả lại...... Wooyoung muốn ở chung phòng với anh Hai cũng không sao, lát nữa hắn bảo người hầu khiêng thêm một cái giường vào phòng kia là được rồi.
Ăn tối xong, Wooyoung trò chuyện với ông nội một hồi, trả lời ông mấy câu hỏi.
Làm vợ Choi đại thiếu này rất đơn giản, mặc dù trên danh nghĩa phải chăm sóc anh nhưng hầu hết công việc chuyên môn đều do bác sĩ và y tá đảm nhiệm, cậu chỉ cần biết một số tình trạng sức khỏe cơ bản của anh để kịp thời báo cáo với ông nội là được rồi.
Wooyoung không thích dự tiệc, ông nội cũng không ép cậu phải có mặt.
Ngoài ra ông nội còn cử một trợ lý cho Wooyoung, ngày thường trợ lý sẽ đưa cậu đến trường.
Wooyoung hoàn toàn có thể cảm nhận được ông nội rất thương đứa cháu Choi San này, thậm chí vì anh mà ưu ái luôn cả cậu.
Từ nhỏ Wooyoung chưa bao giờ có được sự ấm áp của tình thân nên bỗng thấy hơi ghen tị với chàng trai nằm trên giường kia.
Trong lúc ông nội và Wooyoung nói chuyện thì Choi Shin vẫn chưa đi, bình thường hắn không ở đây, sở dĩ tối nay ở lại là vì Wooyoung.
Khi cậu lên cầu thang, hắn đứng trước cửa giả bộ tìm chìa khoá.
Nhưng Wooyoung cứ như không nhìn thấy hắn, một ánh mắt cũng chẳng cho hắn mà đi ngang qua.
Choi Shin: "......"
Đợi mãi mới đến lúc người hầu đẩy xe lăn đưa ông nội vào thư phòng. Choi Shin hấp tấp chạy lên lâu.
Wooyoung đã đi vào phòng khách của Choi San, đang định vào phòng ngủ thì bị Choi Shin túm cổ tay trước cửa.
Choi Shin là thành viên đội bóng rổ của trường đại học S nên sức lực rất mạnh, Wooyoung bị hắn kéo lảo đảo làm khuỷu tay va vào cửa phát ra một tiếng "cộp".
Choi Shin cũng không ngờ mình bất cẩn như vậy nên vội vàng đỡ cậu: "Không sao chứ?"
Wooyoung nắm cổ tay mình vội vã lui lại một bước như rất ghét đụng chạm hắn.
Choi Shin: "......"
Trên đời này chẳng có chuyện gì vẹn cả đôi đường, hệ thống của Wooyoung cũng đặt ra những hạn chế có điều kiện.
Sau khi cậu chọn một mục tiêu cố định thì mỗi lần tiếp xúc với người có từ trường mạnh hoặc người cạnh tranh với mục tiêu thì cậu sẽ cảm thấy như bị sét đánh, đồng thời còn bị mất một số điểm kinh nghiệm nhất định.
.......Đây là lý do tại sao Wooyoung luôn tránh đụng chạm với các bạn ở chung phòng 402 chứ không phải cậu thật sự mắc bệnh sạch sẽ.
Hiện giờ mục tiêu của Wooyoung đã đổi thành Choi San, tất nhiên Choi Shin sẽ là người khiến cậu bị sét đánh.
Wooyoung xem thử, phát hiện điểm kinh nghiệm mình kiếm được từ Choi San trước bữa tối đã bị tên chó Choi Shin này làm mất sạch trong nháy mắt.
Wooyoung: "......"
Đau lòng quá đi.
Nhưng rơi vào mắt Choi Shin lại là Wooyoung bị hắn đụng chạm cũng không chịu.
Trước đây Wooyoung yêu hắn sâu đậm, khi đi với hắn trong đám đông chen chúc bị đàn ông khác đụng chạm bả vai cũng luôn né tránh.
Giờ lại tránh hắn hệt như vậy sao?
Choi Shin biến sắc: "Em tránh anh à?"
Wooyoung quả thực rất sợ hắn nên lùi tiếp ra sau: "Tôi hỏi anh có việc gì không? Lầu hai đâu phải chỗ anh nên tới nhỉ?"
Sợ ảnh hưởng đến sự hồi phục của Choi San nên ngoại trừ bác sĩ, ông nội không cho bất kỳ ai lên đây, ngay cả Choi Shin cũng không được.
Thấy động tác của cậu, đáy lòng Choi Shin nghẹn ứ.
Hắn cau mày hỏi: "Lúc nãy ở bàn ăn sao không nghe theo đề nghị của ông nội? Em chuyển vào phòng anh Hai là vì giận anh đúng không?"
Wooyoung im lặng.
Thì ra hắn muốn nói chuyện này à.
Hèn gì đá chân dưới gầm bàn...... Wooyoung còn tưởng hắn ngứa ngón chân nữa chứ.
Thấy Wooyoung rũ mắt đầy vẻ tội nghiệp, Choi Shin cũng hơi áy náy nên dịu giọng nói: "Youngie, đừng vì lỗi lầm của anh mà tự trừng phạt mình nữa."
Lỗi lầm?
Sao hắn lại có lỗi được chứ.
Có trời mới biết hôm đó ở quán cà phê Choi Shin đẩy cậu cho Choi San, suýt nữa cậu đã không giấu được vẻ vui mừng trên mặt.
Cậu còn phải cảm tạ hắn mới đúng.
"Anh đâu có lỗi gì." Wooyoung nói một cách sâu xa.
.........Nghĩa là đã tha thứ cho hắn rồi sao? Nhưng nhìn có vẻ không giống lắm.
Choi Shin không rõ Wooyoung nói vậy có ý gì nên nhất thời hơi hoang mang, khó khăn lắm hắn mới định thần lại nhưng Wooyoung đã đi vào phòng.
*
Qua cánh cửa phòng ngủ, Choi San nằm trên giường nghe rõ mồn một cuộc đối thoại giữa hai người.
Wooyoung bước vào nhìn lên giường, ông xã hôn mê lẳng lặng nằm đó, cậu bật đèn làm hàng mi đen dài của Choi đại thiếu phủ bóng mờ dưới mí mắt, vẫn chẳng có gì thay đổi so với lúc Wooyoung rời đi chiều nay.
Quả nhiên trong phòng ngủ có thêm một chiếc giường, chắc lúc ăn cơm Choi Shin đã bảo y tá khiêng vào.
Wooyoung không nhìn thêm nữa mà treo từng bộ đồ của mình vào tủ quần áo bên cạnh Choi San, sau đó đi tắm.
Nghe tiếng nước vọng ra từ phòng tắm, trong lòng Choi San tức nghẹn.
Cuối cùng anh đã hiểu tại sao chiều nay "cậu vợ nhỏ" của mình làm hành động kia, chẳng lẽ lúc đó ở cửa có người nên cậu giả bộ nắm tay mình vuốt ve ra vẻ thâm tình như vậy để người khác nhìn thấy sao?
"Người khác" hiển nhiên là Choi Shin.
Xem ra mình đang bị lợi dụng, trở thành công cụ để khiến Choi Shin ghen tuông.
Từ lúc ra đời Choi đại thiếu đã tài hoa xuất chúng, tiếng tăm lừng lẫy, có bao giờ làm công cụ cho người khác đâu?
Một nỗi uất ức không nói ra được khiến tâm trạng anh trở nên cực kỳ tệ hại.
Nhưng như vậy cũng tốt, xem ra "cậu vợ nhỏ" này của mình đã dồn hết tâm trí vào Choi Shin, chắc không có tâm tư để ý đến mình nên cũng bớt đi khá nhiều phiền phức.
Wooyoung vẫn chưa ra.
Sự chú ý của Choi San chuyển sang chiếc giường vừa được khiêng vào.
Phòng ngủ rất rộng, chiếc giường kia nằm cách Choi San sáu bảy mét, có lẽ Choi Shin đã dặn người hầu để xa một chút.
Choi San luôn có tính chiếm hữu với đồ đạc của mình kể cả phòng riêng, trước khi anh bị tai nạn, phòng làm việc và phòng ngủ của anh xưa nay không cho bất kỳ ai lai vãng.
Lúc nãy Choi Shin sai người đem giường vào, trong lòng anh đã nổi lửa, tiếc là không thể đứng dậy được, nếu không nhất định sẽ đá bay đứa em trai này ra ngoài.
Nhưng giờ xem ra có thêm một chiếc giường càng thanh tịnh hơn nhiều.
Cửa phòng tắm nhẹ nhàng mở ra, trong không khí mơ hồ cảm nhận được một làn hơi nước.
Choi San có chút không quen, suốt hai năm nay đêm nào anh cũng lặng lẽ ở trong thân thể này, linh hồn không thể ngủ nên chỉ biết ngắm hừng đông bên ngoài.
Bảy trăm ba mươi ngày đêm vừa nhàm chán vừa đơn điệu...... Tê tái đến nỗi ngoài trời khi nào có sương rơi, mùa nào bắt đầu có côn trùng kêu vang anh đều biết hết.
Nhưng sự lạ lẫm này cũng không làm người ta chán ghét, dù sao khi Choi San đặt sự chú ý vào "cậu vợ nhỏ", hình như thời gian không còn khó chịu đựng như trước nữa.
Wooyoung lau khô người rồi đi thẳng đến chiếc giường bên cạnh, chẳng có vẻ gì là muốn đi qua nhìn anh.
Choi San lắng nghe với một tâm trạng thất thường, trong lòng giễu cợt quả nhiên lúc không có ai ở đây người này mới hết làm bộ làm tịch.
Anh nghe Wooyoung sấy tóc, nghe Wooyoung mặc áo ngủ, cơn giận tích tụ trong lòng tiếp tục đầy lên.
........Nhưng chớp mắt tiếp theo, suy nghĩ của Choi đại thiếu bỗng nhiên dừng lại.
Chăn mền bị vén lên một góc, một thân thể ấm áp mặc áo ngủ bằng vải cotton kề sát vào anh.
Wooyoung quàng tay ôm ngực anh, luồn tay vào áo ngủ của anh, vùi mặt vào cổ anh, sờ tới sờ lui trên ngực anh.
Ngay sau đó, anh cảm nhận được Wooyoung hít sâu một hơi rồi vui vẻ gác cả chân lên.
Choi San: "......"
?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com