Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

21.

"Bạn làm à?" Wooyoung hỏi 001 trong đầu.

"Sao lại là tôi được?" 001 nghi hoặc nói: "Tôi đâu có chức năng này."

Nhân viên phục vụ hoảng sợ xin lỗi rối rít, Jung Hayoon hung hăng rút khăn giấy lau mặt nhưng có lau cỡ nào cũng không khô được.

Tóc y ướt sũng, trà sữa không ngừng chảy xuống trán và tai, trân châu trong trà sữa còn lọt vào cổ áo nhớp nháp khó chịu.

Hoàn toàn lau không khô, y vò khăn giấy ném xuống mặt bàn rồi ngẩng đầu trừng nhân viên phục vụ: "Cậu bưng kiểu gì thế hả?!"

"Không sao đâu, cậu đi đi." Wooyoung đẩy nhân viên phục vụ ra sau lưng mình rồi giục hắn đi mau lên.

"Jung Wooyoung, mày cố ý chứ gì!" Jung Hayoon tức giận trừng Wooyoung.

"Đâu liên quan gì tới tôi." Wooyoung vô tội nói: "Hôm nay cậu ra ngoài mà không xem lịch hoàng đạo à, chắc tại hôm nay cậu hơi xui, không nên xuất hành đâu."

Nói xong Wooyoung tốt bụng rút mấy tờ khăn giấy rồi chồm sang đưa cho y: "Mau lau đi, ngoài trời đang có tuyết đấy, đừng để bị cảm."

Jung Hayoon: "......"

Jung Hayoon cảm thấy mình quả thực đã sắp tức giận đến lú đầu.

Y vô thức cầm khăn giấy Wooyoung đưa rồi lau tóc mình.

Người chung quanh đều đang nhìn, thấy y đội một đầu trà sữa thì cố hết sức nhịn cười.

Wooyoung không cười nhưng cậu sợ vận xui của Jung Hayoon lây sang mình nên ngồi lùi lại, cách xa Jung Hayoon một chút, nhìn vậy cũng đủ làm người ta nổi trận lôi đình.

Lồng ngực Jung Hayoon phập phồng dữ dội: "Mày có ngon thì đừng giở mấy trò lấy lui làm tiến, nếu mày thật sự có năng lực như vậy thì đừng về Jung gia nữa! Mày tưởng mình quan trọng lắm à, sau khi mày bị gả cho người thực vật, mẹ chẳng nhớ mày được mấy lần đâu!"

Wooyoung nói: "Tôi cũng đâu định về, nếu cậu cần gia đình kia và những người trong nhà thì cho cậu hết đó."

" ...... "

Nhìn vẻ mặt hời hợt của Wooyoung, Jung Hayoon có cảm giác như đấm vào bông.

Trân châu vẫn đang len lỏi chui vào áo len, y chỉ cảm thấy hôm nay mình xui xẻo cực độ, rút thêm mấy tờ giấy hung hăng lau cằm.

Y trừng Wooyoung một cái rồi tức giận đứng dậy, chật vật rời khỏi quán trà sữa.

Thấy Hayoon rời đi, 001 huýt sáo trong đầu Wooyoung: "Wooyoungie, hôm nay sức chiến đấu của anh cừ thật, chọc anh ta tức điên rồi kìa."

Wooyoung vừa nhếch miệng cười thì đột nhiên phẫn nộ vỗ đùi: "Thằng ranh này chưa tính tiền mà?! Nó uống quỵt rồi!"

001: "......"

Trà sữa vẫn phải uống hết chứ không thể lãng phí tiền được, Wooyoung ung dung uống hết ly trà trước mặt mình rồi đến quầy trả tiền cho tám ly trà sữa kia.

Ly của Jung Hayoon cũng do cậu trả.

Wooyoung đau lòng nói: "Bé 1, ghi sổ giùm tôi nhé, lần sau phải tìm Jung Hayoon đòi lại hai mươi tám tệ này mới được."

001: "......"

Nhân viên phục vụ còn tưởng hôm nay chắc chắn sẽ bị quản lý mắng, ai ngờ vẫn có khách hàng thấu tình đạt lý như vậy nên luôn miệng cảm ơn.

Khi đẩy cửa ra về, Wooyoung liếc nhìn chỗ mình mới ngồi, vẫn cảm thấy có gì đó kỳ quái.

Chẳng lẽ nhân viên phục vụ đạp phải thứ gì trên sàn à?

Nhưng dưới đất chỉ có sàn gạch men láng bóng, đâu có vật gì làm khay trà trên tay nhân viên phục vụ đột nhiên đổ ụp chứ.

..........

Sau khi Wooyoung và Jung Hayoon đi xong, Kang Yejun ngồi cách đó không xa mới để menu che mặt mình xuống.

Chạng vạng tối hắn thấy Jung Hayoon vội vàng rời khỏi ký túc, hình như là hẹn gặp ai đó.

Giờ hắn và Jung Hayoon đã xem như nửa tuyệt giao, Jung Hayoon chẳng nói với hắn một lời, điều này hết sức bình thường, nhưng Jung Hayoon ra ngoài mà còn tránh mặt hai bạn cùng phòng khác, bộ dạng như sắp nói chuyện gì mà không muốn ai biết làm người ta không khỏi thắc mắc.

Kang Yejun nhịn không được bám theo.

Ai ngờ...... nghe được đoạn đối thoại này giữa Jung Hayoon và Jung Wooyoung.

Đoạn đầu liên quan tới Choi đại thiếu gia thì hắn nghe hiểu, hắn biết Jung Wooyoung gả thay cho Hayoon.

Nhưng nửa đoạn sau lại khiến hắn lọt vào sương mù.

"Nếu cậu cần gia đình kia thì cho cậu đấy" là sao?

Sao nghe như gia đình kia vốn là của Jung Wooyoung nhưng sau đó bị Jung Hayoon cướp đi vậy?

Chẳng phải Wooyoung là họ hàng với Jung gia sao?

Lời Hayoon nói cũng rất kỳ quái, trong tình huống bình thường ai nhắc tới mẹ mình đều sẽ nói "mẹ tôi", còn câu nói kia của Hayoon lại không có định ngữ.

.......Nghe cứ như mẹ Jung là mẹ chung của bọn họ vậy.

Làm sao có thể chứ?

Chẳng lẽ dạo này mình có ấn tượng xấu với Jung Hayoon nên mới nghi thần nghi quỷ à?

Mặc dù tự nhủ có thể do mình nghĩ nhiều quá nhưng Kang Yejun vẫn thấy có điều bất ổn, trực giác của hắn mách bảo chắc chắn Jung Hayoon có chuyện gì đó mà hắn không biết.

.........

Wooyoung về nhà bắt đầu chuẩn bị đồ đi cắm trại.

Hai bạn cùng phòng đều rất chờ mong chuyến dã ngoại năm ba này, Wooyoung thì không mấy hào hứng nhưng tiền đã trả, với tính cách của cậu tuyệt đối không thể lãng phí được.

Chỉ có điều chuyến đi này kéo dài tận ba ngày, ba ngày không được chạm vào ông xã thực vật của mình, nghĩ mà đau lòng.

Đêm nay nhất định phải sờ cho đủ vốn mới được.

Nghĩ vậy, Wooyoung gọi trợ lý Chu lái xe chở mình đi siêu thị mua sắm.

Choi San nằm trên giường cả ngày mới đợi được vợ về.

Ai ngờ cậu không lên lầu thăm mình ngay mà để ba lô xuống rồi gọi cho trợ lý Chu, sau đó lại ra cửa.

Choi đại thiếu gia bị động chờ đợi nghe tiếng xe dừng lại rồi đi xa, chỉ cảm thấy thời gian trôi qua vô cùng chậm chạp, vô cùng gian nan.

"Ký chủ muốn xem phim không?" 009 hỏi trong đầu anh.

Trước kia nó không có bất kỳ năng lượng gì, ngay cả việc giúp Choi San tiếp xúc với tin tức bên ngoài còn khó, chỉ có thể tiếp xúc với một số tin tức ở khoảng cách gần.

Còn bây giờ chức năng khôi phục quá nửa, còn có chức năng trình chiếu nên nó download vô số phim chiếu trong đầu Choi San.

Nhưng nó là hệ thống nên không được ăn bắp rang hay uống CocaCola, nếu không nó thật sự rất muốn thử cuộc sống con người.

Cuộc sống của người thực vật tối tăm dài dằng dặc, trước khi cậu vợ nhỏ đến, Choi San còn có thể quen với cuộc sống nằm ngửa đơn điệu này, nhưng từ khi có vợ, anh cảm thấy mình ngày càng không thể chịu đựng nổi.

"Vậy tìm đại một bộ chiếu lên đi." Choi San hời hợt nói.

Anh hoàn toàn không có hứng thú với phim truyền hình trên thị trường, Choi thị có một chi nhánh chuyên về giải trí truyền hình điện ảnh, kịch bản chín mươi chín phần trăm ngọt sủng dù anh có nhắm mắt cũng đoán được diễn biến tiếp theo.

"Được." 009 hớn hở tìm một bộ phim giờ vàng mình thích.

Mặc dù không mấy hứng thú với những bộ phim đạo đức gia đình mà 009 chiếu, nhưng nghe nhân vật trong phim hò hét ầm ĩ cũng đỡ nhàm chán hơn xưa.

Đôi khi Choi San cũng nhìn vài lần, nhưng tâm trí anh vẫn đặt vào lầu dưới biệt thự, tính xem rốt cuộc mấy giờ Wooyoung mới về.

009 chọt hỏi: "Ký chủ, anh thấy bây giờ chúng ta có giống...... bà nội trợ buồn chán xem tivi giết thời gian để chờ chồng về không?"

Choi San: "......"

Gân xanh thi nhau nhảy lên trên thái dương Choi San: "Tắt đi, ta không xem nữa."

Hoàn toàn không ngờ một câu thành họa, 009 vội nói: "Xem thêm chút nữa đi mà, vợ anh đâu có biết, không ảnh hưởng đến hình tượng của anh đâu."

Choi San lạnh mặt phun ra hai chữ: "Tắt đi."

009: "......"

Chừa cái tật bép xép, chừa cái tật lắm mồm này!

TV trong đầu Choi San tắt đi, 009 uể oải tìm một góc để xem, nhưng xem phim ít nhất phải có hai người mới vui, hệ thống xem một mình buồn lắm.

009 tắt màn hình, trong đầu Choi San lại trở về yên tĩnh quạnh quẽ.

Cũng may nửa tiếng sau, rốt cuộc Wooyoung và trợ lý Chu xách theo hai túi đồ lớn về.

Nghe tiếng bước chân quen thuộc, khóe miệng linh hồn Choi San không kìm được nhếch lên, nhưng lập tức cảm thấy mình thật sự...... giống hệt chú chó bự bị thuần phục, không hợp với hình tượng cao ngạo lạnh lùng của mình, thế là anh vội vã kéo khóe miệng xuống rồi khôi phục vẻ ngoài lạnh lùng của linh hồn.

009 đứng ngoài quan sát nét mặt anh thay đổi: "......"

Gánh nặng thần tượng của ký chủ thật là lớn, gương mặt người thực vật kia tám trăm năm cũng không thay đổi, ai thèm để ý nội tâm của anh hả?!

Wooyoung tự nhủ đêm nay phải sờ nhiều một chút để bù lại cho ba ngày tới, vừa để đồ xuống thì chạy vội lên lầu tắm rửa cho Choi San.

Nghe cậu hấp tấp chạy ba bậc một lên cầu thang, nỗi phiền muộn vì chờ đợi của Choi San lập tức tan thành mây khói, trở nên ngọt ngào như trứng lòng đào.

009 cũng nhịn không được cảm thán: "...... Mới đi một ngày chứ mấy, nói chính xác là tám giờ rời nhà, năm giờ về nhà, xa anh chưa đầy chín tiếng nữa, thế mà cậu ấy nhớ anh đến vậy sao?"

Nhìn tốc độ chạy mang theo sự cuồng nhiệt không kịp chờ đợi, ai không biết còn tưởng cậu đang lao tới giải độc đắc năm trăm triệu nữa.

Choi San phớt lờ 009 vì Wooyoung đã tới cạnh giường anh.

Anh lâng lâng cảm nhận ngón tay nóng hổi của cậu vợ nhỏ, vội vã không nhịn nổi, cứ như muốn lột sạch anh rồi ăn tươi nuốt sống vậy.

Tắm rửa cho Choi San trước lạ sau quen, giờ Wooyoung đã làm hết sức thành thạo. Quản gia như cũng ngầm thừa nhận đây là việc của cậu, giờ chỉ cần Wooyoung về nhà thì quản gia mặc kệ chuyện này.

Wooyoung chỉ ước gì quản gia giao luôn việc này cho mình thôi.

"Tắm cho anh một trăm lần em cũng chịu." Wooyoung nhéo nhéo khuôn mặt tuấn mỹ tái nhợt của ông xã thực vật nhà mình, càng nhìn càng vui vẻ.

Mặc dù ông xã rất nặng, lúc bế rất mệt nhưng mỗi lần tắm cho anh đều nhận điểm kinh nghiệm cao hơn bình thường nên kiếm được một số tiền lớn, Wooyoung mừng khấp khỏi nên chẳng thấy mệt nữa.

Trong lòng Choi San ngọt ngào vô bờ.

009 quả thực nhìn không nổi nên định nói gì đó.

Choi đại thiếu gia thâm trầm hỏi: "Có ai chịu tắm cho mi một trăm lần không?"

009: "......"

Đủ rồi! Nó không có! Nó biết mình không có mà!

Wooyoung mặc áo ngủ cho Choi San rồi bế anh lên xe lăn, đẩy ông xã thực vật xuống lầu.

Phòng ăn trong biệt thự nằm cạnh cửa sổ sát đất, bên ngoài là bãi cỏ và vườn hoa, buổi tối đèn trong vườn được bật lên, ánh sáng mờ ảo chiếu vào đống tuyết ở góc sân và những đóa thu hải đường nở rộ giữa mùa đông, đẹp không sao tả xiết.

Mấy ngày qua Choi lão gia đi vắng, hôm nay hiếm khi được rảnh nên về thăm nhà một lát.

Xe dừng trên bãi cỏ, ông vừa xuống xe thì lập tức nhìn thấy ba người trong phòng ăn cạnh cửa sổ sát đất.

Choi San ngồi quay lưng về phía ông, mặc áo ngủ bằng vải cotton sạch sẽ gọn gàng, đầu hơi cúi xuống, một tay còn đặt trên tay vịn ghế, năm ngón đan chặt với Wooyoung, nhìn như đã tỉnh lại và đang cùng ăn tối với cậu!

Choi lão gia nín thở, vội vàng đi nhanh vào nhà.

Mấy bước cuối cùng ông suýt khuỵu xuống, phải vịn tường mới bình tĩnh lại.

Sau khi vào mới phát hiện cháu trai lớn của mình đâu đã tỉnh, rõ ràng hai mắt vẫn nhắm nghiền, chỉ bị đặt trên xe lăn ngồi cạnh Wooyoung và quản gia ăn cơm thôi.

Choi lão gia: "......"

Trước đây khi họ ăn cơm Choi San vẫn luôn nằm trên giường, dù sao người thực vật cũng không thể ăn mà chỉ có thể sống nhờ dịch dinh dưỡng.

Ông thật không ngờ Wooyoung ăn tối mà còn tắm rửa sạch sẽ cho Choi San...... rồi đưa xuống đây.

Trong lúc vui buồn lẫn lộn, ánh mắt Choi lão gia rơi vào hai bàn tay nắm chặt của Wooyoung và Choi San, tâm trạng vô cùng phức tạp...... và cổ quái.

Thấy Choi lão gia về, quản gia vội vã đứng lên: "Ngài về rồi ạ."

Bình thường lão gia đi vắng, Wooyoung đều rủ ông ăn cơm chung. Thiếu phu nhân hiền hoà không câu nệ gì nhưng lão gia thì khác. Ông đâu dám ngồi xuống bàn ăn cơm trước mặt lão gia.

Wooyoung giật nảy mình, vội vàng quay đầu gọi một tiếng ông nội.

"Không sao, hai người ăn tiếp đi." Choi lão gia cởi áo khoác ra, đi tới kéo ghế ngồi xuống rồi bảo quản gia: "Cho tôi ly nước ấm."

Quản gia hấp tấp xoay người đi vào bếp.

Ánh mắt Choi lão gia nhìn chằm chằm vào tay Wooyoung nắm chặt Choi San, Wooyoung hơi thẹn thùng nhưng không có ý định buông ra.

Dù sao mình và Choi San đã kết hôn rồi, chẳng phải ông nội cũng mong mình thích Choi San hơn sao.

Im lặng một hồi.

Lão gia nhịn không được hỏi: "Sao ăn cơm cũng đưa San xuống đây thế? Chỉ ăn một lát thôi mà, không gặp cũng đâu có sao."

Ông thật sự không có ý trách móc Wooyoung, trước đây ông cũng từng nghĩ cháu trai lớn nhà mình ngày ngày nằm trên giường, nếu có ý thức thì liệu có bị suy sụp tinh thần không?

Khi người khác ăn cơm, thư giãn, vui đùa thì anh chỉ có thể cô đơn nằm đó.

Nhưng người thực vật làm sao có ý thức được chứ?

Ý nghĩ này chỉ lóe lên trong đầu lão gia một giây rồi biến mất, ông cũng chẳng nghĩ nhiều nữa.

Không ngờ cưới Woououng vào cửa lại biến ý nghĩ này thành hành động.

Đưa người thực vật theo mình ăn cơm, để người thực vật bên cạnh, cảnh tượng này nhìn thế nào cũng hết sức quái dị và...... điên cuồng.

Wooyoung ngại ngùng nói vì mình sắp đi cắm trại nên tranh thủ nắm tay ông xã thực vật nhiều một chút.

"Vì cháu thích lắm ạ," Wooyoung thành thật nói, "Bởi vậy mới nhịn không được đưa anh ấy theo mình mọi lúc mọi nơi."

Lão gia: "......"

Ly nước trên tay lão gia trượt đi, suýt nữa rơi xuống đất.

Ông không hiểu tình yêu của thanh niên bây giờ nhưng đã bị chấn động mạnh!

Toàn thân người thực vật bên cạnh đỏ như tôm luộc.

Sao cậu vợ nhỏ lại nói mấy lời này trước mặt ông nội chứ...... làm người ta ngại quá đi.

Nếu giờ Choi đại thiếu gia tỉnh lại, e là anh sẽ tỏ ra bình thản như không nghe thấy gì, lạnh lùng đi vào toilet, vành tai đỏ như sắp nhỏ máu, sau đó ngồi xổm xuống vò tóc mình.

Nhưng hóa ra là vậy sao? Anh còn tưởng cậu vợ nhỏ sợ mình nằm trên lầu cô đơn nên cố ý đưa mình xuống cho có cảm giác tham dự nữa chứ.

Thì ra chỉ vì sắp đi cắm trại, không nỡ xa anh nên tranh thủ từng giây ở bên anh.

Ăn một bữa cơm chỉ mười mấy phút là cùng, chút thời gian này mà cũng......

Cậu vợ nhỏ đúng là so với tưởng tượng của anh còn...... còn......

"Còn biến thái hơn nhiều." 009 nói ra từ này thay anh.

Choi San: "......"

——————————————
Tiểu kịch trường:

Choi San: Chiếu mấy hợp đồng ở công ty lên đi, để ta xem mấy dự án kia tiến triển đến đâu rồi.

009: Không được! Hệ thống không muốn xem thiên văn đâu!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com