Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

3.

Đầu óc Choi San hoàn toàn chết máy.

.........

Từ khi Choi lão gia nhận định anh là người thừa kế gia tộc thì yêu cầu đặt ra cho anh trở nên cực kỳ khắt khe.

Cách giáo dục của anh và Choi Shin hoàn toàn khác nhau, nếu Choi Shin còn có thời niên thiếu đúng nghĩa thì anh chưa từng trải qua một ngày thư thái nào.

Những buổi xã giao làm ăn liên miên khiến anh hoàn toàn không còn thời gian nghĩ đến chuyện tình cảm cá nhân, cộng thêm bệnh sạch sẽ bẩm sinh làm anh cực kỳ cứng nhắc bảo thủ ở một số phương diện mặc dù tuổi còn rất trẻ.

Bên ngoài luôn cảm thấy mức độ kiêu căng lạnh lùng của Choi San khiến người ta giận sôi, lỡ ngày nào lên giường với ai chắc cũng chỉ kéo khóa quần chứ không cởi áo sơ mi và cà vạt.

Suy đoán này không hề vô căn cứ, ngay cả Choi San cũng nghĩ vậy. Anh căm ghét mọi hành vi tiếp xúc da thịt với người khác, chỉ nghĩ thôi cũng đủ làm toàn thân anh bứt rứt.

Nhưng bây giờ......

Con ngươi Choi San run lên, anh cứ thế mất trinh như một trò đùa!

(?? J z cha nội:)?)

Người trong ngực hoàn toàn không biết anh đang nghĩ gì, bàn tay sờ loạn kia hệt như chiếc lông vũ phất nhẹ khơi dậy cảm giác tê ngứa trên ngực Choi San hai năm rồi chưa từng đụng chạm bất kỳ ai, lướt đến đâu máu sôi trào đến đấy.

Bàn tay kia sờ ngực xong còn ngang nhiên lướt xuống eo anh.

Choi San tức nghiến răng nghiến lợi.

Anh là người thực vật không sai, nhưng cũng là một người đàn ông trưởng thành sung sức.

Nếu giờ Choi San có thể cử động thì anh sẽ lập tức xách Wooyoung xuống giường rồi đi tắm nước lạnh ngay.

Nhưng anh không được.

Wooyoung sờ soạng một lát rồi đột nhiên không sờ nữa.

Cậu vùi mặt vào gối, cách người bên cạnh hơi xa một chút rồi lẩm bẩm: "Mắc cỡ quá à......"

( gòi cí anh này là sao nữa z:)?))

Mặc dù biết ông xã là người thực vật không có cảm giác, cho dù tỉnh lại cũng sẽ không biết hành vi của mình giữa đêm hôm khuya khoắt.

Nhưng thân thể bên cạnh đã nằm hai năm mà vẫn giữ nguyên đường cong ưu nhã hoàn mỹ của đàn ông trưởng thành, có thể thấy trước khi bị tai nạn, chắc hẳn Choi San là người hết sức khắt khe với bản thân.

Bởi vậy sờ một hồi cậu đã hơi chóng mặt......

Choi San chỉ muốn cười lạnh.

Cậu mà biết thẹn à, tôi thấy hành vi của cậu y như đồ dê xồm thì có.

Ngồi thuyền buồm bị một cơn sóng ập xuống làm Choi San hơi khô nóng.

Một lát sau, người bên cạnh lại kề sát anh lần nữa.

Điều khiến Choi San bất ngờ là cơ thể Wooyoung nóng ran, hơi thở gấp gáp như đang thật sự thẹn thùng......

Trên người cậu thoang thoảng mùi bột giặt nhưng không gây khó chịu như những người khác.

Không đợi Choi San nghĩ xem rốt cuộc là bột giặt hiệu gì, Wooyoung đột nhiên đưa tay ngo ngoe muốn thò xuống dưới.

Choi San: "......"

Wooyoung liếm môi.

Đàn ông luôn muốn hơn thua về mặt kích thước mà không sao giải thích được.

Nghe nói trước khi xảy ra tai nạn, vị Choi đại thiếu này cao hơn mét tám, chẳng biết chỗ đó to nhỏ thế nào nữa.

Nếu biết kích cỡ thì không chỉ được tính là tiếp xúc thân thể mà còn là tiếp xúc thông tin, tiền kiếm được sẽ càng nhiều hơn.

Đúng là ăn gan hùm uống mật gấu mà, đừng có xem người thực vật không phải là người chứ.

Choi San quả thực tức sôi gan.

Nhưng tay Wooyoung mới thò xuống nửa chừng, còn chưa đến điểm cuối thì không thăm dò nữa.

Cậu đột ngột rút tay về.

Thật ra Wooyoung vẫn hơi thẹn thùng. Mặc dù đã kết hôn nhưng thừa dịp người thực vật không thể cử động để âm thầm phỏng đoán năng lực của anh cũng chẳng phải hành vi đứng đắn gì.

"Thôi kệ đi......"

Choi San nghe cậu vợ nhỏ lẩm bẩm: "Có to cỡ nào chắc cũng không bằng mình đâu."

Choi San: ?

Choi San tức suýt ngất.

Không người đàn ông nào có thể khoan nhượng khi vợ nói mình không được cả.

Cho dù Choi đại thiếu gia cấm dục thì ở phương diện này cũng không ngoại lệ.

Anh rất muốn giục Wooyoung làm cho xong hành động lúc nãy để xem rốt cuộc ai mới không được.

Choi San có linh cảm cưới người này về nhất định mình sẽ tổn thọ, mới kết hôn ngày đầu tiên mà cậu vợ nhỏ đã làm anh thấy bất ổn rồi.

Linh hồn không cần ngủ, bao nhiêu đêm rồi Choi San luôn lẳng lặng nằm trong thân thể mình mà không hề buồn ngủ, nhưng giờ mới bị Wooyoung giày vò một hồi lại thấy mệt mỏi muốn xoa trán.

Một bàn tay lạnh ngắt bỗng nhiên xoa trán anh.

Choi San khựng lại.

Wooyoung hơi ngẩng đầu lên, ánh sáng le lói hắt vào cửa sổ, cậu nhìn chằm chằm khuôn mặt Choi đại thiếu rồi lẩm bẩm: "Sao lại thấy anh già hơn ban ngày nhỉ......"

Choi San: "......"

Wooyoung nằm xuống nắm tay Choi San dưới chăn rồi nhắm mắt lại, khóe miệng nhịn không được cong lên: "Vui quá khó ngủ ghê, đây là lần đầu em ngủ chung giường với người khác đó......"

Tay Choi San lớn hơn Wooyoung, khi nắm rất có cảm giác an toàn, tuy là người thực vật nhưng ngón tay anh vẫn ấm hơn Wooyoung.

Quan trọng nhất là anh không rụt tay về, cũng sẽ không vứt bỏ Wooyoung.

Hơn nữa còn là hốc cây trú ẩn cực kỳ tốt.

Choi San còn đang cáu vì lúc nãy Wooyoung chê mình già.

Trong lòng chỉ muốn lạnh lùng vặc lại già mồm cái gì hả, cậu là cô nhi à? Lúc nhỏ không ngủ chung giường với cha mẹ cậu sao?

Cậu vợ nhỏ dụi đầu tới: "Lúc nhỏ ở cô nhi viện, em và Jowon đều sợ lạnh nên muốn leo lên giường ngủ chung với nhau nhưng quản lý không cho, hễ phát hiện ra thì lại xách tụi em về giường mình......"

Choi San sững sờ.

Đúng là cô nhi thật......

"Nhưng sao ngón tay anh dài thế," sự chú ý của Wooyoung nhanh chóng chuyển hướng, đưa tay đo dưới chăn, "Ừm, dài hơn Choi Shin chút xíu......"

Một giây trước Choi San còn hơi áy náy lương tâm, một giây sau lập tức tăng xông, suýt nữa đã tỉnh lại vì tức quá.

Thảo nào lúc nãy cậu nhích tới gần sờ soạng.

Mặc dù tính cách anh và Choi Shin một trời một vực nhưng dù sao cũng là anh em, nếu muốn tìm điểm tương đồng vẫn có thể tìm được rất nhiều.

Hóa ra chỉ xem mình như bữa ăn thay thế của em trai......

Hóa ra không gả được cho Choi Shin nên đành phải tìm bóng dáng hắn trên người mình.

Tốt, tốt lắm.

Trong lòng Choi đại thiếu hết sức hung ác nham hiểm.

...........

Ở bên này, "bữa ăn chính" Choi Shin vẫn chưa đi.

Hắn thay giày thể thao rồi thấp thỏm nhảy lên trong sân biệt thự ngước nhìn lầu hai hồi lâu, nhưng nửa tiếng trước phòng anh Hai đã tắt đèn nên hắn chẳng thấy được gì.

Nếu trong biệt thự có trồng cây thì Choi Shin đã nhịn không được leo lên cây nhìn vào phòng ngủ Choi San.

........Chắc sẽ không ngủ chung đâu nhỉ.

Wooyoung chỉ giận hắn thôi, mục đích đã đạt được thì cần gì phải làm khó chính mình ngủ chung giường với một người thực vật.

Mặc dù nghĩ vậy nhưng trong lòng Choi Shin vẫn có một nỗi bất an mơ hồ.

Từ nhỏ đến lớn Choi San luôn nổi trội hơn hắn, đánh bại hắn ở mọi mặt trận, những người từng gặp Choi San đều chướng mắt Choi Shin hắn.

Nhưng giờ Choi San đã biến thành người thực vật chẳng biết lúc nào sẽ chết...... Chắc hẳn không đến nỗi thua cả một người thực vật chứ.

Ông nội bất công thấy rõ, không chỉ thiên vị trong cách giáo dục Choi San và Choi Shin mà số cổ phần nắm giữ trong công ty cũng khác nhau, ngay cả ngôi nhà này cũng không có phòng cho Choi Shin.

Đã hơn nửa đêm nhưng hắn chỉ có thể về chỗ mình ở.

Hắn phiền não lấy chìa khóa đi đến bãi đậu xe.

Vừa mở cửa xe ra, hắn lập tức giật mình.

Dưới ánh đèn vàng ấm, trên ghế lái phụ đặt một chậu sứ trắng tinh trồng một cây xương rồng cảnh to cỡ bàn tay.

Bên cạnh còn có một hộp dâu tây đã rửa sạch.

Choi Shin tìm thử nhưng không thấy tấm danh thiếp nào.

Nhưng hắn vẫn không nhịn được cười.

Wooyoung chính là như vậy, hệt như chú mèo hoang hay làm nũng, tuy hơi khó dỗ nhưng trong lòng vẫn luôn hướng về hắn.

Lúc nãy sau bữa ăn hình như cậu có vào bếp, chẳng lẽ đi rửa dâu sao?

Choi Shin ngồi vào ghế lái khởi động xe rồi mở trang tìm kiếm trên điện thoại.

Thông điệp của xương rồng là...... Ngoài cứng trong mềm, kiên cường bền bỉ, yêu đến tận cùng.

Tình cảm lặng lẽ xen lẫn ưu thương.

Trong lòng Choi Shin đột nhiên mềm nhũn.

Hắn bưng chậu xương rồng kia lên, bỗng thấy hơi hối hận vì quyết định để Wooyoung gả thay.

Nhưng Wooyoung...... mặc dù trách hắn nhưng vĩnh viễn sẽ không rời xa hắn đâu đúng không?

*

Sáng hôm sau, bác sĩ đến kiểm tra sức khỏe định kỳ cho Choi San, Wooyoung đã dậy từ trước đó, trợ lý chờ sẵn bên ngoài để chở cậu đến đại học S.

Lẽ ra mấy ngày nay cậu phải về nhà "lại mặt" nhưng Wooyoung không có ý định này, Choi lão gia cũng chẳng mấy hứng thú quan tâm đến những chuyện vặt vãnh của tiểu bối.

Khi Wooyoung về ký túc xá, Mingi và Yunho đang quét dọn lần đầu tiên, đầu đội mũ giấy, mặt mũi lấm lem bụi bặm, thấy cậu thì giật mình hỏi: "Sao cậu lại về đây?"

Wooyoung kinh ngạc, hai người này là sinh viên nam điển hình, bình thường bít tất cũng không giặt.

Cậu đến trước bàn học của mình, vứt ba lô xuống rồi rót ly nước, phát hiện bàn mình đã được lau sạch sẽ: "Hôm nay mặt trời mọc hướng Tây à?"

"Thì tụi tớ nghĩ tâm trạng cậu không vui, tới ký túc xá thấy bừa bộn sẽ càng bực hơn......" Yunho ngượng ngùng cầm chổi nói.

Kết quả Wooyoung có dấu hiệu nào chứng tỏ tâm trạng không vui đâu?

Cậu mặc áo len rộng màu lòng đỏ trứng, nếu ai khác mặc màu này sẽ là thảm họa nhưng Wooyoung dáng đẹp chân dài, mặt nhỏ da trắng, lông mi vừa rậm vừa dài, hiển nhiên chẳng khác nào người mẫu trên sàn catwalk.

Mặt cậu trắng trẻo láng mịn như men sứ, càng khỏi phải nói thần thái sáng láng cỡ nào.

Chẳng có vẻ gì là tiều tụy râu ria lởm chởm như đám bạn cùng phòng tưởng tượng cả.

"Tớ có gì mà không vui chứ."

Wooyoung vừa cười vừa mở ba lô ra, định hôm nay đến lớp học môn chuyên ngành của khoa máy tính.

Còn chưa tìm được sách giáo khoa thì Mingi đã nói: "Tụi tớ xin nghỉ giùm cậu luôn rồi......"

Wooyoung: "......"

Chuyện này ai mà ngờ được, Mingi và Yunho nhủ thầm, họ cứ tưởng Wooyoung chia tay Choi Shin sẽ phải suy sụp mấy ngày.

Trước đây ngày nào Wooyoung cũng chạy đến phòng Choi Shin rồi theo hắn đến lớp học tài chính, còn đoạn tuyệt mọi liên hệ với đàn ông khác nữa, ai nhìn vào cũng trầm trồ cậu yêu thật sâu đậm!

Huống chi lần này còn bị ép gả cho anh trai Choi Shin là người thực vật, chưa biết chừng sẽ trầm cảm mấy ngày không đi học nổi.

Họ chẳng làm được gì nhiều, Wooyoung rất xem trọng học phần, họ sợ Wooyoung vắng mặt sẽ bị mất điểm nên đã xin nghỉ giùm cậu.

......Có phải họ lo chuyện bao đồng quá không?

Hai bạn cùng phòng liếc nhau rồi đột nhiên ỉu xìu.

Wooyoung phát hiện ra ngay.

"Thế thì tốt quá, các cậu cũng không có tiết đúng không?"

Wooyoung đi tới xách túi rác lên rồi hăng hái đề nghị: "Tổng vệ sinh xong tụi mình đi ăn lẩu đi."

Wooyoung không có nhiều bạn nhưng mỗi mối quan hệ cậu đều hết sức trân trọng.

Có qua có lại mà, ai tốt với cậu thì cậu tốt lại.

Và ngược lại......

Cậu thu gom những thứ mình không cần dùng rồi cẩn thận xách hai túi rác lớn, cánh tay duỗi thẳng, đeo tai nghe ung dung đi xuống góc cầu thang.

Đúng lúc gặp mấy người đi lên từ hành lang.

"Ê, đây không phải Jung Wooyoung sao."

Mấy người học ngành quản trị ở phòng 607 ôm thùng giấy đi lên, bọn họ cũng là bạn cùng phòng với Jung Hayoon.

Jung Hayoon dẫn đầu cả đám, trên tay chỉ cầm điện thoại, đang gọi cho ai đó.

"Sao hôm nay lại tới trường thế? Không tìm chỗ nào khóc bù lu bù loa à?"

Tên nhuộm tóc bạch kim đi phía sau lập tức tiến lên mấy bước, khóe miệng lộ ra vẻ châm chọc rõ ràng nhất, mấy người khác cũng nhìn Wooyoung với vẻ đùa cợt.

Đám này là bạn Jung Hayoon nhưng không hề biết quan hệ giữa Wooyoung và Hayoon.

Trong mắt bọn họ, Jung Hayoon là cậu chủ Jung gia đường đường chính chính, còn Jung Wooyoung chỉ là bà con xa nghèo túng.

Bà con xa nghèo túng mà cứ hay dòm ngó đồ của chính chủ là sao?

Nên nhớ Choi Shin và Hayoon đã bên nhau từ nhỏ đến lớn, tình cảm bền chặt khắng khít, cho dù Hayoon không cần thì cũng chẳng tới lượt Wooyoung, huống chi bây giờ Hayoon mới ngoắc ngón tay thì Choi Shin đã lập tức về cạnh y.

Wooyoung mất ba năm cũng chẳng thay thế được Hayoon một phân một hào.

Thế mà không trốn đi khóc sao?

Ngay cả lúc này cũng không nhìn thấy vẻ khổ sở nào, đang cố chống đỡ chứ gì?

"Có nước kìa......" Wooyoung muốn nói lại thôi.

Tên tóc bạch kim nhìn xuống chân.

"Phắc!" Hắn nhảy lên cao ba trượng.

Wooyoung không ở trường thường xuyên. Mingi và Yunho không có bệnh sạch sẽ nên lâu lắm mới tổng vệ sinh một lần, chẳng biết moi móc trong tủ lạnh ra đống đồ hộp hư thối từ năm nào rồi. Túi rác nhỏ nước tong tong nên Wooyoung phải hết sức cẩn thận để nó không đụng vào chân mình.

Thế mà tên tóc bạch kim cứ xáp tới trước mặt Wooyoung.

Lần này đôi giày mấy ngàn tệ bị ngấm nước ướt sũng bốc mùi thúi hoắc.

Hắn lập tức nổi giận: "Mày cố ý đúng không?"

Wooyoung nhìn hắn với vẻ vô tội.

"Thôi đừng nói nữa." Hayoon nhíu mày giữ chặt tên tóc bạch kim: "Tụi bây lên trước đi."

Y liên tục che điện thoại vì sợ lời người này nói lọt vào tai bà Jung bên kia.

Nhưng mới nãy không bịt kín nên bà Jung lập tức nghe được giọng Wooyoung.

Bà Jung mừng rỡ nói: "Hayoonie ah, con gặp Wooyoung đúng không, bảo nó nghe máy đi."

Giọng nói kia cháy bỏng đến nỗi quên cả chuyện tuần tới cắm trại đang bàn với Hayoon.

Jung Hayoon nhói lòng, đợi đám bạn lên lầu xong mới bật loa rồi đưa điện thoại tới trước mặt Wooyoung: "Wooyoung, mẹ muốn nói chuyện với cậu đấy."

"Đợi chút đi." Wooyoung nói: "Rác chưa phân loại xong."

Jung Hayoon: "......"

Bà Jung ở đầu dây bên kia cũng nghẹn họng: "......"

Chờ Wooyoung thong thả phân loại xong hai túi rác to, điện thoại trong tay Hayoon đã bắt đầu nóng lên.

Rốt cuộc Wooyoung liếc y một cái rồi giơ hai ngón kẹp điện thoại như sợ đụng phải tay Hayoon.

Jung Hayoon: "......"

Bà Jung đợi lâu như vậy khiến tâm tình hơi phức tạp, nói qua điện thoại: "Wooyoungie, mấy ngày nữa con về nhà ăn bữa cơm nhé."

"Ồ, việc này à." Wooyoung ngừng một lát rồi nói: "Con không tự quyết định được, mẹ hỏi Choi lão gia đi."

Choi lão gia đời nào quan tâm chuyện lông gà vỏ tỏi này chứ? Rõ ràng Wooyoung không muốn về thì có! Hơn nữa chẳng biết có phải vì âm thanh dòng điện làm giọng nói lạnh lùng hơn không mà bà Jung cứ cảm thấy thái độ của Wooyoung vô cùng xa cách. Trước kia thương lượng với cậu đừng công khai thân phận ra ngoài, cậu cũng đâu có như vậy.

Bà Jung lên giọng: "Wooyoung, con đừng vậy mà, mẹ không còn cách nào mới ——"

Còn chưa dứt lời thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng tút tút tút.

Wooyoung cúp máy?

Bà Jung bàng hoàng nhìn chằm chằm vào microphone.

Wooyoung cúp máy!

Ba năm qua đây là lần đầu tiên cậu cúp điện thoại của bà!

Wooyoung ném trả di động cho Hayoon rồi phủi tay về túc xá.

Jung Hayoon cũng bị sốc nặng vì sự dứt khoát của cậu, vô thức quay người nhìn chằm chằm bóng lưng Wooyoung.

Lấy lui làm tiến à? Biết rõ càng như vậy bà Jung sẽ càng để ý...... càng nhịn không được tìm đến cậu......

Jung Wooyoung có lấy lòng người trong nhà cũng chẳng uy hiếp được Hayoon, y và người nhà họ Jung có nền tảng hai mươi năm chung sống, dễ gì một chiếc đồng hồ hay một cái bánh sinh nhật có thể thay thế nổi.

Nhưng Wooyoung đột nhiên như vậy...... lại khiến Hayoon có cảm giác nguy cơ.

Mí mắt y giật giật.

Suy tư một lát, y nhắn tin cho cửa hàng trang sức đặt làm một sợi dây chuyền để mấy ngày nữa tặng bà Jung.

Bên kia hỏi: "Tiên sinh, xin hỏi ngài họ gì, đề tên ai a?"

Sắc mặt Jung Hayoon thay đổi liên tục, y nói: "Đề tên Jung Wooyoung đi."

Cúp điện thoại xong, Jung Hayoon thở phào nhẹ nhõm, đang định quay lưng lên lầu thì dưới hành lang có một người cao ráo đẹp trai đi lên, mặc toàn đồ hiệu đắt tiền, hớn hởn ôm chậu cây lên lầu.

Jung Hayoon vừa quay lại nên hai người suýt va nhau.

"Không sao chứ?" Choi Shin vội đỡ y.

"Anh Choi Shin." Hayoon xoa xoa thái dương lộ vẻ mừng rỡ: "Sao anh lại ở đây?"

Ký túc xá khoa tài chính nằm ở tòa nhà khác, bình thường Choi Shin không bao giờ tới đây. Nếu hắn muốn gặp Wooyoung nhất định sẽ gọi điện bảo cậu tới.

Nếu hắn đã đến đây thì chỉ có thể là muốn gặp mình thôi.

Choi Shin ôm cây xương rồng ngập ngừng.

Hắn đâu thể nói mình đến tìm Wooyoung để cảm ơn cậu tối qua tặng chậu cây, nhân tiện làm lành với Wooyoung chứ.

Jung Hayoon giơ ngón tay chạm vào cây xương rồng, xuýt xoa một tiếng rồi rụt tay lại cười nói: "Nó ưa nắng và chịu hạn tốt nên rất hợp để trồng ngoài ban công, cũng dễ sống nữa, thế nào, anh có thích nó không?"

Vậy cũng không thể nói trước mặt Hayoon đây là thứ tốt mà Wooyoung tặng được.

Mặc dù Choi Shin là thiếu gia, luôn làm theo ý mình chứ không thèm quan tâm đến ý nghĩ của người khác nhưng EQ cũng chẳng đến nỗi nào.

Hắn nhướng mày nói: "Cũng tạm thôi, hay đâm tay lắm."

Jung Hayoon sửng sốt: "...... Hả?"

Thấy bộ dạng này của Hayoon, Choi Shin cũng giật mình, đột nhiên một dự cảm không tốt xuất hiện trong đầu, hắn hỏi: "Cây xương rồng này chắc không phải là......"

"Em tặng đó, tối qua về nhà một chuyến, chẳng phải anh và Wooyoung chia tay à, em vốn định an ủi anh nhưng đợi mãi không thấy anh ra nên đặt cây xương rồng này vào xe anh đấy."

Hayoon ngờ vực hỏi: "Anh...... tưởng ai tặng co?"

Choi Shin: "......"

Nghĩa là hôm qua Wooyoung làm ngơ hắn suốt bữa cơm tối nhưng sau đó không hề tặng quà đền bù cho hắn sao?

Nghĩa là từ khi kết hôn với Choi San đến nay, Wooyoung hoàn toàn không hề chủ động tìm hắn sao?

"Dâu tây cũng là......"

"Cũng là của em đó, em rửa sạch ở nhà rồi mới đem đi."

Đầu Choi Shin ong ong, thậm chí còn chẳng buồn quan tâm Hayoon nghĩ gì, sắc mặt dần trở nên khó coi, quả thực so với cây xương rồng hắn ôm trong ngực chỉ hơn chứ không kém.

Hắn hít sâu một hơi, đang định nói tiếp thì ánh mắt vô tình liếc sang thùng rác bên cạnh.

Trong thùng rác ló lên một tấm ảnh sticker của hắn đang cười hết sức tươi tắn.

?

Máu lập tức dồn lên đầu, hắn sải bước đi tới xem Không chỉ có hình ảnh mà còn những thứ khác nữa, quà hắn tặng Wooyoung, quà Wooyoung tặng hắn.

Wooyoung gom hết mọi thứ của bọn họ để vứt đi sao?!

Còn phân loại rác nữa.

"....... "

Thấy hắn như vậy, Jung Hayoon cũng hiểu ra gì đó.

Y cứ ngỡ Choi Shin chỉ chơi qua đường mà thôi, nhưng sao chia tay với Wooyoung xong hắn lại phản ứng mạnh thế chứ?

Wooyoung đã gả cho anh trai hắn mà hắn còn tới tìm Wooyoung làm gì?

................

Vẻ mặt Jung Hayoon cũng cứng đờ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com