Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

5.


Đồng đội ngoái đầu nhìn nhưng bóng dáng Choi Shin đã biến mất.

Choi Shin thẫn thờ về ký túc xá leo lên giường nằm.

Một lát sau cửa mở ra, mấy bạn cùng phòng của hắn chơi bóng rổ xong đầm đìa mồ hôi trở về, thấy Choi thiếu gia ban ngày không đi học mà lại nằm ngủ thì trêu chọc: "Ai da Choi nhị thiếu, giữa trưa có người thấy cậu đi uống cà phê với Jung Hayoon trong tiệm, gian khổ theo đuổi nhiều năm rốt cuộc tu thành chính quả rồi hả?"

Choi Shin trên giường đột ngột bật dậy hung tợn trừng hắn một cái.

Bạn cùng phòng: "......"

Thế này là sao? Chẳng phải trước kia ngày nào cũng nói muốn lợi dụng Jung Wooyoung để Hayoon ghen à?

Mục đích đã đạt được mà sao lại dở sống dở chết thế kia?

Wooyoung không hề biết Choi Shin tới rồi lại đi.

Tra xong thông tin về Choi San, cậu hài lòng nhìn số tiền của mình tăng lên chút ít.

Đã kiếm được lợi từ Choi San thì cậu cũng phải làm tròn bổn phận của một người vợ mới được.

Wooyoung định dựa theo sở thích của Choi San mình vừa ghi lại để mua vài cuốn sách đọc trước giường bệnh. Nghe nói làm vậy có thể giúp người thực vật hồi phục lại.

Ở bên này, mẹ Jung sai người tới cửa hàng 4S lấy một chiếc xe đặt theo yêu cầu.

Để kịp ngày lành tháng tốt do pháp sư Choi gia mời đến tính ra, hôn lễ được tiến hành hết sức vội vã, thậm chí mẹ Jung còn chưa kịp chuẩn bị của hồi môn cho Wooyoung.

Đương nhiên lúc đó bà cũng chẳng để tâm vào chuyện này, cứ sợ Wooyoung không đồng ý nên trong đầu chỉ nghĩ xem nên khuyên cậu thế nào.

Giờ chuyện gả thay đã xong xuôi, bà mới nhớ tới chuyện bù đắp cho Wooyoung.

Xe đậu trong sân, thân xe màu trắng thon gọn cực kỳ đẹp.

Tài xế đang bảo trì chiếc xe mới này, làm xong sẽ đưa tới cho Wooyoung.

Cuối tuần không có lớp, hai người bạn theo Jung Hayoon về nhà họ Jung chơi, lập tức trông thấy xe mới đậu trong sân.

"Á đù! Hayoon! Nhà cậu lại mua xe mới nữa à?" Hai mắt Kang Yejun sáng rực toát ra vẻ ngưỡng mộ.

Hình như đây là siêu xe mới ra mắt trên thị trường, bét lắm cũng phải hơn ba triệu (~10 tỷ), tuần trước đến đây còn chưa thấy, thế mà tuần này đã xuất hiện trong sân nhà họ Jung.

"Đèn xe sáng chưa kìa, cả đời tớ chắc cũng không lái nổi quá." Một người bạn khác là Yang Chung Hee trầm trồ.

Jung Hayoon ngờ vực hỏi: "Anh tôi mua à?"

Tài xế ngẩng đầu lên: "Phu nhân muốn tặng cho Wooyoung ạ."

".........."

Hai người càng sốc hơn: "Mẹ cậu tặng đứa họ hàng nghèo kia xe đắt vậy sao?!"

Chẳng lẽ vì Jung Wooyoung gả vào nhà họ Choi à?

Tuy biết nhà họ Jung giàu có nhưng đây cũng chơi lớn quá rồi! Xe xịn thế này đúng là quá hời cho Jung Wooyoung mà!

Nghe thấy ba chữ "họ hàng nghèo", tài xế ngẩng đầu nhìn Jung Hayoon.

Jung Hayoon nhìn chằm chằm chiếc xe kia, bực bội cuộn tròn ngón tay.

Nhà họ Jung cũng chẳng giàu như bạn y tưởng, ở ngoài có thể làm màu giữ thể diện nhưng chỉ có y biết trong giới thượng lưu này Jung gia nằm dưới chót, càng không có cửa để so với Choi gia có lịch sử lâu đời.

Xe mấy triệu bạc mà mẹ lại đem cho Jung Wooyoung......

"Cho tớ mượn lái một ngày được không? Đúng lúc nghỉ hè tớ vừa lấy bằng lái xong."

So với Jung Hayoon và Kang Yejun, Yang Chung Hee chỉ là một sinh viên bình thường, hắn nhịn không được đi tới mân mê đèn xe: "Bạn gái mà biết tớ lái xe này thì dễ gì chia tay với tớ."

Jung Hayoon nhìn tay hắn rồi nhíu mày định từ chối.

Yang Chung Hee háo hức hỏi: "Xe nhà cậu do cậu quyết định đúng không? Hayoon."

"......" Jung Hayoon nuốt xuống lòi đã ra đến miệng.

Đúng vậy, y là cậu chủ Jung gia mà không thể tùy ý xử trí chiếc xe tặng cho một đứa họ hàng, nói ra người ta sẽ nghĩ về y thế nào đây?

Huống chi cũng đâu phải tặng Yang Chung Hee chiếc xe này, chỉ cho hắn mượn lái một ngày thôi.

"Muốn lái thì lái đi." Jung Hayoon đút tay vào túi hời hợt nói.

Y xoay người nhìn tài xế: "Lão Lee, đưa chìa khóa xe cho bạn tôi đi."

Bắt gặp ánh mắt Jung Hayoon, tài xế hơi do dự.

Phu nhân cưng chiều Jung Hayoon như vậy chắc sẽ không tức giận đâu nhỉ.

Yang Chung Hee toại nguyện lấy được chìa khóa xe, hào hứng mở cửa leo lên ghế lái rồi ngoắc ngón tay với Jung Hayoon và Kang Yejun: "Mau lên đây, chở các cậu đi hóng mát."

Cuối tuần Wooyoung ở nhà họ Choi, Choi lão gia thấy cậu cầm mấy cuốn sách định đọc trước giường Choi San thì gọi cậu lại: "Wooyoung à, cháu cầm sách gì vậy?"

Chắc mình không đoán sai sở thích của Choi San đâu nhỉ, Wooyoung nghĩ thầm, mấy sách này cậu đã nghiên cứu kỹ lắm rồi mới mua.

Cậu ngoan ngoãn dừng lại đưa cho ông nội xem: "Sách lịch sử và địa lý ạ......"

Ông nội giở sách ra rồi trả lại cho Wooyoung: "Đừng đọc mấy thứ này, tìm truyện cổ tích mà đọc."

"Dạ?" Wooyoung suýt hoài nghi tai mình có vấn đề: "Truyện, truyện cổ tích ấy ạ?"

Choi lão gia nói: "Từ nhỏ Sanie đã thích rồi, đọc cho nó nghe nàng tiên cá, công chúa tóc mây, hoàng tử hôn công chúa tỉnh lại hay gì đó......"

Nói nửa chừng ánh mắt ông nội trở nên đau xót, chắc hẳn nhớ lại chuyện xưa của cháu trai.

Wooyoung: "......" Lại còn công chúa tóc mây nữa à? Choi đại thiếu gia của các ngài đã hai mươi lăm tuổi rồi chứ có phải năm tuổi đâu!

Choi lão gia: "Có vấn đề gì không?"

Wooyoung nào dám nói có nên vội đáp: "À, dạ."

Wooyoung không kịp mua truyện cổ tích nên chỉ có thể tìm truyện trên điện thoại, lật tới lật lui tìm truyện nào dễ đọc một chút.

Cậu ngồi xuống cạnh giường nhìn Choi đại thiếu gia nằm im lìm trên giường. Bác sĩ mới đến kiểm tra sức khoẻ, Choi San bị giày vò một phen làm sắc mặt hơi tái, mái tóc đen mềm tối qua được cậu và y tá gội phủ lên vầng trán thanh tú.

Ngoại trừ trên giường không có hoa lá cành......

Wooyoung: "Chậc, cũng giống công chúa ngủ trong rừng mà nhỉ?"

Thế là cậu tìm truyện công chúa ngủ trong rừng trên Baidu để đọc.

Choi San trên giường: "......"

Đọc một hồi, Wooyoung thấy chăn của Choi San chưa được đắp kín, một bàn tay lộ rõ khớp xương, đẹp như tác phẩm nghệ thuật rơi ra ngoài.

Wooyoung nhịn không được nhét bàn tay vào chăn.

Làm người thực vật, sau khi nằm lâu sẽ cực kỳ nhạy cảm với không khí xung quanh, Choi San có thể mơ hồ cảm nhận được Wooyoung vươn tay về phía mình.

Choi San còn tưởng cậu muốn sửa chăn cho mình, kết quả cậu xốc chăn lên rồi vui vẻ nắm chặt tay anh, vừa vuốt vừa đọc.

Choi San: "......"

Gân xanh trên trán Choi San nhảy lên, mấy ngày nay anh đã quen bị vợ sàm sỡ nhưng dù thế nào cảnh tượng hiện giờ cũng hết sức quái dị, cứ như hôn quân thời cổ đại vừa phê tấu chương vừa vuốt ve mỹ nhân vậy, bất kỳ ai vô tình đẩy cửa vào cũng sẽ thất kinh hét lên một tiếng biến thái.

Rõ ràng là truyện cổ tích chữa lành nhưng lại bị động tác của Wooyoung biến thành truyện cổ tích hắc ám.

Cậu vợ mân mê vuốt ve tay anh như chỉ hận không thể chạm vào sâu trong da thịt anh rồi ăn xong lau sạch.

Nếu không biết Wooyoung từng là người yêu của đứa em trai ngu xuẩn, Choi San sẽ thật sự cho rằng cậu có ý định chiếm hữu mình.

Nhưng công nhận giọng Wooyoung rất êm tai, rõ ràng trong trẻo, trầm thấp hiền hòa khiến người ta liên tưởng đến thảm cỏ dưới nắng, cối xay gió và chú chó vàng.

Tựa như đang xoa dịu linh hồn Choi San khiến anh bất giác buồn ngủ.

Sau khi biến thành người thực vật, Choi San vẫn luôn chịu đựng cơn đau nhói buốt trong đầu, thế mà giờ linh hồn mệt mỏi nằm trong thân thể lại được xoa dịu.

Nhưng ngay khi Choi San sắp thiếp đi thì điện thoại của Wooyoung đột nhiên reo vang.

"......."

Choi đại thiếu gia lập tức nổi nóng.

Ai gọi đấy, mi chết, mi chết chắc rồi.

Sau khi nghe điện thoại, hình như Wooyoung có chuyện gì đó nên để tay Choi San về chỗ cũ, sửa chăn cho anh rồi cầm điện thoại đi ra ngoài.

Bên kia, Mingi gọi điện cho Wooyoung bỗng cảm nhận được một nỗi oán hận ngút trời, hắn hắt hơi thật mạnh, suýt nữa đã văng xa tám thước.

"Ai chửi mình thế nhỉ......"

Wooyoung vội vàng chạy tới trường: "Sao vậy?"

Đầu năm nhất phòng ký túc vốn là bốn người, nhưng có một người không biết từ đâu nghe được mấy lời đàm tiếu Wooyoung trèo cao Jung gia nên khinh cậu ra mặt, một hai đòi chuyển sang phòng khác.

Lúc ấy Wooyoung còn rất nghèo, hai bạn cùng phòng Minhi và Yunho luôn giúp đỡ cậu, dù sau này xảy ra chuyện với nhà họ Jung thì họ vẫn đối đãi cậu như xưa.

Biết cậu có tiền nhưng chưa bao giờ muốn kiếm chác gì từ cậu.

Giờ gọi điện cầu cứu chắc hẳn là gặp phải chuyện gì đó.

Phòng ngủ mới quét dọn mấy ngày trước hết sức bừa bộn, Yunho say như chết nằm dưới nền gạch, trên mặt đầm đìa nước mắt.

Mingi bị nôn đầy người, bịt mũi nói: "Cậu ấy uống nhiều quá."

"Sao tự dưng uống rượu thế?"

Mingi ấp úng, bị Wooyoung vặn hỏi mới chịu nói thật.

Thì ra Yunho theo đuổi một nữ thần khoa tiếng Anh suốt ba năm trời, dù mưa to gió lớn cỡ nào cũng mua bữa sáng cho cô, thậm chí nghỉ đông nghỉ hè còn đưa cô về quê. Cứ thế ba năm liền, khó khăn lắm nữ thần mới đồng ý hẹn hò với hắn.

Nhưng hôm nay Yang Chung Hee bên khoa Quản lý lái xe lượn một vòng trước mặt nữ thần, còn tặng nữ thần bó hoa, thế là nữ thần lập tức đòi chia tay Yunho.

(Bỏ nhỏ đó đi em nè anh ớiiii)

Vốn dĩ Mingi không định nói với Wooyoung vì chuyện này cũng có liên quan đến cậu.

Đại học S có rất nhiều sinh viên nữ xinh đẹp, sao Yang Chung Hee cứ phải giành bạn gái với Yunho làm gì? Còn không phải vì bọn họ vốn có hiềm khích với Wooyoung nên muốn bắt nạt người bên cạnh cậu hay sao.

Nhưng giờ Yunho uống say khướt, phòng chỉ có ba người, một mình hắn thật sự lo không xuể.

"Cậu chưa thấy chiều nay Yang Chung Hee bảnh cỡ nào đâu, nó lái xe đến thư viện rồi đón nữ thần của Yunho đi ăn tối trước mặt mọi người, cả đám xúm lại xem làm thằng ranh kia đắc ý chết được."

Mingi mỉa mai: "Nhưng nói đi phải nói lại, hình như xe nó được đặt làm riêng thì phải, tớ nhìn cũng ghen tị chết. Không thể trách nữ thần của Yunho được......"

Yunho vẫn còn hơi tỉnh, nghe Mingi nói vậy thì lập tức oà khóc: "Sao cậu lại bênh người khác hả?"

"Cậu chưa say chết à?" Mingi giật nảy mình, vội vàng xin lỗi.

Đặt làm riêng?

Wooyoung hỏi: "Xe gì?"

Mingi cũng thuộc hội mê xe, còn đưa ảnh cho Wooyoung xem: "Đây này."

Wooyoung nhìn bảng số xe, đây không phải chiếc xe hai ngày trước mẹ Jung nhắn Wechat nói muốn tặng cậu làm của hồi môn sao?

Mặc dù lúc ấy Wooyoung không trả lời nhưng điện thoại đang nằm trong tay nên vẫn thấy được tin nhắn này.

Wooyoung: "......"

Được lắm.

Thật ra chỉ nói suông thôi, quay đầu vẫn tặng cho Jung Hayoon đúng không?

Những chuyện tương tự thế này trong ba năm qua đã xảy ra vô số lần, có khi còn quá đáng hơn nhiều.

Chẳng hạn như gọi cậu về ăn tối nhưng lại quên bày chén đũa cho cậu. Chẳng hạn như khi cậu mới ra khỏi cô nhi viện còn nghèo, trước mặt cậu nói thích quà sinh nhật cậu tặng nhưng quay lưng đi lại đưa khăn quàng cổ mà cậu làm thêm kiếm tiền mua cho người hầu.

Trải qua ba năm, Wooyoung đã chết tâm rồi.

Cậu nghĩ ngợi rồi mở Wechat ra khách sáo trả lời mẹ Jung Hayoon: "Cảm ơn, nhưng con không cần đâu."

Bên kia mẹ Jung đang làm đẹp, đột nhiên nhận được tin nhắn trả lời của Wooyoung thì hơi mừng, kết quả mở ra lại bị tạt một gáo nước lạnh, lập tức ngây ngẩn cả người.

Thế này là sao......?

Để tránh bị điện giật, Wooyoung tìm cái túi ni lông rồi giúp Mingi đỡ Yunho dậy.

Yunho thấy hành vi sạch sẽ của Wooyoung thì khóc càng thương tâm hơn.

"Yang Chung Hee chơi lớn thế kia chỉ sợ sẽ làm Yunho ám ảnh tâm lý thôi," Mingi thở dài, "Wooyoung, cậu có thể mượn chiếc xe nào tàm tạm một chút được không?"

"Được thì được......" Wooyoung vốn định nói đám Kang Yejun kia là thứ đầu to mà óc như trái nho, thích gây sự vô cớ, càng so đo thì bọn họ càng lấn tới, nhưng...... thấy Yunho to xác khóc như con nít ba tuổi thì khó lòng nói ra câu từ chối.

"Để tớ mượn cho các cậu một chiếc." Wooyoung đáp.

Sau khi kiếm được tiền, Wooyoung đã mua một ngôi nhà ở khu vực phồn hoa ven sông nhưng chỉ để đầu tư chứ cũng không thường xuyên ở. Trước đây khi chưa ở ký túc xá, cậu đều ở nhà Hongjoong vì cậu rất sợ lạnh lẽo cô độc.

Còn xe thì cậu không mua chiếc nào, thứ này mua chỉ tổ phí tiền, một sinh viên như cậu cần gì xe hơi để đi lại, mua về ngoại trừ làm màu cũng chỉ có lãng phí.

Nhưng Hongjoong thì có.

Kim Hongjoong là dân chơi siêu xe chính hiệu, tiền kiếm được mấy năm nay quá nửa đều đổ vào xe.

Wooyoung gọi một cú điện thoại, chỉ chốc lát sau Hongjoong đã bảo trợ lý lái xe đến cổng trường.

Chờ Yunho tỉnh rượu, Wooyoung dẫn bọn họ tới.

Vốn tưởng Wooyoung chỉ nói vậy thôi, dù sao Jung gia đối với cậu cũng chẳng ra gì, Choi lão gia một ngày trăm công ngàn việc cũng không để ý mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này. Dù ông nội làm chỗ dựa cho Wooyoung nhưng liệu cậu có dám đi tìm ông không?

Cậu đi đâu để kiếm xe chứ?

Ai ngờ Wooyoung thật sự tìm được một chiếc siêu xe.

Hơn nữa giá cả lẫn kiểu dáng đều ăn đứt chiếc xe Yang Chung Hee khoe khoang chiều nay.

Mingi đi vòng quanh xe suýt phát điên lên: "Phiên bản giới hạn toàn cầu, cậu kiếm đâu ra vậy? Wooyoung cậu đúng là đại bảo bối mà, nói mau, cậu quen với đại gia nào thế hả?"

Wooyoung liếc nhìn, đây là chiếc xe lần trước Hongjoong chở cậu đi dự một buổi tiệc từ thiện ẩn danh.

Hongjoong quả là bạn chí cốt, đây chính là chiếc xe xịn nhất của hắn.

Wooyoung ném chìa khóa xe cho Mingi: "Cậu muốn lái thì lái đi, thích lái bao lâu cũng được, nhưng Yunho uống rượu nên đừng cho cậu ấy đụng vào."

Nói xong lại dặn trợ lý: "Cậu nhớ trông chừng hai người họ nhé, đừng để họ phiêu quá."

Yunho loạng chà loạng choạng muốn ói, Mingi vội vã bịt miệng hắn: "Đừng nôn trên xe, nếu không có bán cậu đi cũng chẳng đền nổi đâu."

Thấy hai bạn cùng phòng rốt cuộc vui vẻ lại, Wooyoung cũng cười rồi đón taxi về.

Bên này Mingi lái xe, Yunho và trợ lý ngồi trên xe chạy một vòng ra ngoại ô Seoul hóng mát. Hai nam sinh lắc đầu theo nhạc ngắm hoàng hôn, đến lúc về đã quên sạch chuyện thất tình.

Hóng gió một buổi hình như cũng đã tỉnh táo lại, trong đầu không còn khó chịu nữa.

"Muốn lái nữa không ạ?" Trợ lý đứng ở cổng trường kính cẩn hỏi.

Vốn định lái xe tới trước mặt Yang Chung Hee tìm lại thể diện nhưng nôn cũng nôn rồi, gió cũng hóng rồi, không còn để ý nữa thì cần gì hư vinh như vậy.

Yunho xua tay nói: "Thôi khỏi, đem xe về đi."

Mingi khoác vai Yunho đi vào trường.

Bên kia Yang Chung Hee vẫn chưa thỏa mãn lái xe ra khỏi trường học, định trả xe về nhà họ Jung. Trong xe Jung Hayoon lại thấy cảnh này.

"Khoan đã, dừng lại." Jung Hayoon nói.

Yang Chung Hee đột ngột đạp thắng: "Sao thế?"

"Hai tên kia sao lại......" Jung Hayoon cau mày nhìn ra cửa xe.

Kang Yejun cũng ngẩn người: "Đây không phải trợ lý của Kim Hongjoong sao?"

Kim Hongjoong là người thứ hai thu mua công ty cha hắn, thường xuyên có mặt ở các buổi tiệc nên bọn họ từng gặp nhau. Hai người kia sao lại quen biết Kim Hongjoong chứ?

Chốc lát sau Kang Yejun lại khiếp sợ nói: "Hình như xe của người kia đó."

Biển số xe này đã xuất hiện trong bức ảnh duy nhất chụp bóng lưng người kia.

"Cậu đang nói gì thế?" Yang Chung Hee chẳng hiểu ra sao.

Hắn không phải người trong giới nên tất nhiên không hiểu Jung Hayoon và Kang Yejun đang nói gì, nhưng nhìn theo tầm mắt bọn họ thì lập tức trông thấy chiếc xe kia.

Mingi lái xe về, trợ lý còn xuống xe mở cửa cho hai người như thiếu gia vậy.

Hơn nữa đó là dòng xe phiên bản giới hạn mới ra mắt, cả thế giới chỉ có mấy chục chiếc nên hoàn toàn ăn đứt chiếc xe cùi bắp này của Yang Chung Hee.

Sắc mặt Yang Chung Hee lập tức khó coi.

Hắn đang định phàn nàn với hai đứa bạn thì chợt thấy vẻ mặt bọn họ không tốt lắm, quả thực trong xe như chìm vào bóng tối –– Nhất là Jung Hayoon.

Jung Hayoon biết rõ hoàn cảnh Yunho và Mingi đều là gia đình bình thường.

Điều này có nghĩa là không phải hai người họ quen biết Kim Hongjoong mà là Jung Wooyoung.

Nhưng tại sao Jung Wooyoung lại muốn kết giao với người kia? Nhất là sau khi mình add Wechat của người kia nữa.

Jung Hayoon cực kỳ nhạy cảm, phản ứng đầu tiên là Jung Wooyoung muốn giành giật với mình. Cậu giành người nhà họ Jung giành Choi Shin, cướp đi Choi San, giờ ngay cả lựa chọn thứ hai của mình cũng không buông tha nữa sao?

Y sầm mặt lấy điện thoại ra nhìn chằm chằm ảnh đại diện Wechat chỉ có bóng lưng một thanh niên hồi lâu.

Không, không ai biết rõ thân phận người kia cả, làm sao Jung Wooyoung biết được chứ?

Chưa biết chừng Wooyoung chỉ quen Hongjoong, chỉ là Hongjoong tự đưa xe cho Wooyoung mượn mà thôi.

Jung Wooyoung lại đem chiếc xe này cho đám Yunho làm màu.

Nếu người kia biết nhất định sẽ cảm thấy Wooyoung hám danh.

Giây lát sau, y lựa lời nhắn đi một tin.

.........

Bên này Wooyoung vừa về nhà họ Choi thì chiếc điện thoại thứ hai trong túi quần rung lên một cái.

Cậu vô thức lấy ra xem, phát hiện có người nhắn tin cho tài khoản công việc của mình trên Wechat.

Wooyoung ấn mở.

Lại là Jung Hayoon, sao y vẫn còn nhắn cho mình chứ?

Jung Hayoon gửi ảnh tới nói: "Ở cổng trường thấy được xe ngài, ngài cho bạn học ở trường chúng tôi mượn sao ạ?"

Ngữ khí hết sức thận trọng lễ phép.

Nhưng đính kèm là ảnh chụp Wooyoung.

Wooyoung: "......"

Đúng là phải cảm ơn cậu đấy.

Jung Hayoon nghĩ gì Wooyoung còn không rõ hay sao, chẳng phải y cảm thấy Wooyoung mượn xe là hám danh, lén lút mượn Hongjoong mà "boss" không hề biết gì à?

Còn bày đặt đâm thọc nữa.

Wooyoung miễn cưỡng nhắn lại: "Cảm ơn đã nhắc nhở, nhưng tôi biết rồi."

Jung Hayoon không ngờ sẽ được hồi âm nên ngạc nhiên mở ra xem.

Nhưng nội dung lại làm y cứng đờ.

Mình còn chưa quen người kia mà Wooyoung đã quen thật sao?!

Nhưng người kia trả lời mình thì chứng tỏ lần trước hắn có thấy mình chào hỏi, đây chính là cơ hội tốt để tiến thêm một bước.

"Thế thì tôi đỡ lo rồi." Jung Hayoon nhắn tiếp: "Ngài ăn tối chưa? Tôi biết có mấy nhà hàng mới mở ngon lắm."

Wooyoung: "......"

Còn bắt chuyện với mình nữa à?!

Cậu là người có chồng rồi đấy nhé!

Wooyoung tắt điện thoại, mắt không thấy tâm không phiền.

Cậu đi vào sân nhà họ Choi, y tá và quản gia đang bế Choi San lên xe lăn để đẩy ra phơi nắng.

Nắng chiều không gắt lắm nên rất thích hợp để phơi, đây cũng là lịch trình thiết yếu mỗi ngày của ông xã hôn mê.

"Để tôi làm cho." Wooyoung nhét di động vào túi áo rồi đi tới.

Cậu ngồi xổm xuống nhặt tấm chăn mỏng bị rơi trên bãi cỏ, giũ một cái rồi đắp cho Choi San.

Choi San có bệnh sạch sẽ: "......"

Nếu không phải Wooyoung đang cố tìm hiểu thông tin của anh, còn đọc truyện cổ tích cho anh nghe thì Choi San sẽ cho rằng Choi Shin phái Wooyoung tới đây để trừng trị mình.

Quản gia nói: "Lão gia không có nhà, ngài trông cậu ấy giùm nhé, để tôi vào nấu bát canh giải rượu."

Wooyoung hỏi: "Trong nhà có ai uống rượu à? Có cần cháu giúp gì không?"

Sao hôm nay đi đâu cũng gặp người say thế?

"Lúc nãy Nhị thiếu gia về, hình như tâm trạng không vui nên uống chút rượu, giờ đang nằm trên ghế salon trong phòng khách đấy ạ."

Wooyoung: "......"

Thôi nằm tiếp đi, có nhờ cậu cũng chẳng giúp đâu.

Khi y tá hết giờ làm việc, Wooyoung bảo cô cứ về trước đi, còn mình từ từ đẩy Choi San ra bãi cỏ.

Quản gia đi vào chưa bao lâu thì Choi Shin lại chạy ra.

Choi Shin bị chuyện lần trước kích thích đến nỗi mất ngủ mấy đêm liền-- Từ nhỏ đến lớn Choi San luôn là cái gai trong lòng hắn, giờ đã biến thành người thực vật mà sao vẫn hấp dẫn được Wooyoung chứ?

Rõ ràng sau khi nói rõ ở quán cà phê, Wooyoung phải tha thứ cho hắn mới đúng.

Nhưng sao cậu cứ mãi trốn tránh hắn thế?

Hắn sải bước đi tới muốn kéo Wooyoung đến cạnh mình.

Nhưng nghe thấy tiếng gió sau lưng, Wooyoung đang đẩy xe lăn cho Choi San quay người lại rồi lui ra sau mấy bước, cảnh giác nhìn Choi Shin: "Đừng qua đây!"

Wooyoung cậu thà mất mạng chứ không thể mất tiền được!

Choi Shin: "......"

Động tác của Wooyoung làm Choi Shin càng thêm suy sụp: "Wooyoungie, rốt cuộc em đang nghĩ gì vậy hả, em thật sự coi anh trai anh là chồng em sao?! Anh ta chỉ là người thực vật thôi!"

Choi San cười lạnh trong lòng.

"Xin tôn trọng một chút, giờ tôi là anh dâu của anh đấy, đừng có ăn nói bừa bãi." Wooyoung nhíu mày.

Mắt Choi Shin đỏ lên: "Em muốn làm khổ anh đúng không? Em muốn trả thù anh đúng không?!"

Wooyoung: "......"

Ơ kìa.

Chẳng phải hắn tự nói chia tay à, sao lại kích động thế?

Nếu không cắt đứt những tưởng tượng phong phú của hắn thì hắn còn định dây dưa tới khi nào nữa? Wooyoung thật sự không muốn lâu lâu lại mất một khoản tiền vì Choi Shin đâu.

"Thật ra......" Wooyoung suy tư giây lát rồi nghiêm túc nói: "Tôi chỉ tiếp cận anh vì anh trai anh thôi."

Choi Shin hoàn toàn không ngờ Wooyoung sẽ nói ra lời này nên đầu óc lập tức nổ tung, giọng hắn run rẩy: "Em...... Em nói sao cơ?"

Choi San: ?

Giả bộ chứ gì.

Wooyoung nói: "Anh tưởng lần đầu tôi gặp anh ấy là lúc cắt băng khánh thành công ty hai năm trước à? Không đâu, ba năm trước vừa vào đại học tôi đã gặp anh ấy rồi, hôm đó anh ấy nhận lời phỏng vấn gần trường, đúng lúc tôi ở ngay trong quán cà phê kia, vừa gặp anh ấy lần đầu tiên tôi đã bị thu hút rồi. Lúc đó anh ấy trẻ hơn bây giờ nhưng dáng dấp lan chi ngọc thụ, đẹp như tác phẩm nghệ thuật vậy, tôi vừa thấy đã yêu ngay."

Choi San: "......?"

Ba năm trước đúng là anh có nhận một cuộc phỏng vấn như vậy.

Wooyoung biết rõ bịa chuyện phải nửa thật nửa giả, pha lẫn chút sự thật sẽ khiến người ta tin hơn. Ví dụ như ba năm trước cậu đã từng gặp Choi San thật.

Nhưng lúc đó bên cạnh Choi San có vệ sĩ và ở cách cậu rất xa, dễ gì cậu thấy được gương mặt kiêu ngạo của Choi đại thiếu gia trong truyền thuyết kia chứ?

Thoạt nhìn Choi Shin đã hơi tin tưởng, hai mắt tuyệt vọng đỏ ngầu.

Wooyoung nói tiếp: "Anh thử nghĩ xem tại sao sau này tôi luôn đến quán cà phê kia hả? Đương nhiên là muốn hồi tưởng lại ngày đầu gặp anh ấy rồi."

Đương nhiên cái này cũng là Wooyoung bịa đặt lung tung.

Nhưng dù sao ông xã hôn mê cũng không nghe được nên không có chứng cứ.

Wooyoung tiếp tục mở miệng: "Anh......"

Sắc mặt Choi Shin lúc xanh lúc trắng, cả người run bần bật: "Em đừng nói nữa!"

Hắn lui lại hai bước rồi hốt hoảng bỏ chạy.

Thấy hắn rời đi, Wooyoung thở phào nhẹ nhõm.

Vì Jung Hayoon mà ném cậu cho Choi San, giờ lại muốn đòi cậu về, ở đâu ra chuyện tốt này vậy! Choi Shin còn cái nịt!

Sắc trời dần tối, Wooyoung đẩy xe lăn vào biệt thự.

Cảm nhận được bàn tay kia lại bắt đầu không an phận xoa cổ mình, Choi San rơi vào trầm tư......

009 bỗng nhiên nhảy ra trong đầu Choi San: "Thảo nào mỗi ngày cậu ấy đều mân mê tay anh, nửa đêm chỉ hận không thể lột đồ anh ra cọ cọ, sau khi gả cho anh cũng chẳng đau lòng chút nào mà còn vui phơi phới nữa, chẳng lẽ vì anh nên mới tiếp cận em trai anh thật à?"

"Vậy phải trù tính bao lâu chứ, ba năm lận sao?! Tình yêu này hơi bệnh hoạn à nha!"

"Sợ quá sợ quá, Choi San mau trốn đi thôi!"

"Im mồm." Choi San nạt.

Nhưng không hiểu sao trên mặt người thực vật lại ửng lên sắc đỏ mờ nhạt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com