53.
Wooyoung có ý gì? Lại đang trêu chọc mình sao?
Choi San không dám nghĩ nhiều, nhưng dường như nỗi lo lắng trong lòng anh đã bị hành động kỳ lạ này xua tan quá nửa, không còn thất hồn lạc phách như trước.
Anh gồng mình nhìn mưa to ngoài cửa sổ.
Wooyoung cũng khẩn trương, tim đập loạn xạ, hai tay siết chặt dưới gầm bàn, ánh mắt đảo qua khắp nơi, chỉ là không dám nhìn Choi San.
Quản lý hoàn toàn không ngờ mình tắm xong đi ra mà hai người vẫn còn ngồi bất động ở đó.
Choi San không ngủ thì hắn cũng không được ngủ, giờ chịu hết nổi rồi.
Quản lý ngáp mấy cái rồi sốt ruột đi tới nói: "Choi thiếu vào nghỉ ngơi đi ạ, nghe nói ngài vừa tỉnh lại chưa bao lâu, sức khỏe làm sao chịu nổi chứ?"
Wooyoung nhìn trộm Choi San một cái, đầu tiên là bị khuôn mặt tuấn tú của anh làm choáng ngợp, sau đó nhìn quầng thâm dưới mắt anh, đúng là nên đi ngủ rồi, chắc cả ngày nay Choi San mệt mỏi lắm.
Wooyoung đứng lên trước: "Chúng ta...... vào ngủ đi anh."
Từ giây phút Wooyoung xuất hiện, Choi San nào còn lòng dạ đi ngủ nữa, anh cũng chẳng buồn ngủ mà chỉ muốn tiếp tục ngồi như vậy, giằng co với Wooyoung anh chết em sống.
Nhưng thừa dịp Wooyoung không chú ý, anh nhìn trộm cậu, hình như Wooyoung muốn ngáp mà lại nhịn xuống......
Choi San đứng dậy rồi khoanh tay xụ mặt đi về phòng.
Wooyoung lẽo đẽo theo sau.
Wooyoung nhìn bóng lưng cao to lạnh lùng trước mắt, định hỏi anh có muốn ngủ chung với mình không nhưng lời nói lượn lờ trong cổ trăm ngàn lần, cứ ra đến miệng thì bị cậu nuốt ngược vào, sợ hỏi xong sẽ bị Choi San lạnh lùng cự tuyệt, sợ bị chế giễu, sợ tình cảnh sẽ trở nên lúng túng xấu hổ.
Hơn nữa...... Cậu làm sao giải thích được cảm giác chấn động của mình khi thấy "ngôi nhà" kia, người tuyết, đóa hồng trên áo vest đây.
Làm sao giải thích được tâm trạng hỗn loạn phức tạp hiện giờ của mình đây.
Trước kia ngoại trừ cảm thấy Choi San mang đến cảm giác áp bách quá mạnh cho mình nên muốn trốn chạy, ngay từ đầu cậu chỉ muốn kiếm tiền chứ không muốn có được tình cảm, càng không muốn trao đi tình cảm.
Choi San là thật lòng, còn mình là giả ý.
Choi San đã làm rất nhiều thứ vì mình, còn mình từ hơn ba tháng trước chỉ xem anh là công cụ.
Vì vậy Choi San càng tỏ ra thích cậu thì cậu càng áy náy, càng áp lực và muốn chạy trốn.
Nhưng...... ngay khi nhìn thấy người tuyết thiếu mất trái tim kia, cậu chợt nhận ra thứ mình tha thiết mơ ước hoàn toàn không phải tiền.
Chỉ là cậu tưởng vậy mà thôi.
Giống như truyện cổ tích công chúa ngủ trong rừng, sau khi công chúa tỉnh lại, nếu một ngày nàng phát hiện ra hoàng tử thực chất là thợ săn giả dạng, thợ săn hoàn toàn không yêu mình thì nàng sẽ thế nào.
Wooyoung cứ tưởng câu trả lời là công chúa sẽ chẳng chút do dự đuổi thợ săn đi, sẽ thất vọng, sẽ oán hận, sẽ nhìn thợ săn bằng ánh mắt phẫn nộ, thậm chí còn trả thù thợ săn.
Wooyoung chưa bao giờ nghĩ tới câu trả lời "Cho dù là vậy thì anh vẫn yêu em".
Cậu cảm thấy mình giống hệt một kẻ kỳ quái, lúc báu vật nằm trong tay thì không cần, không muốn, sau khi mất đi lại buồn bã.
Tiếng bước chân hai người hòa vào nhau trên sàn gỗ như bản hòa âm, ngay cả bóng cũng gần như chồng lên nhau.
Hành lang không dài nên dù cố ý đi thật chậm thì vẫn mau chóng đến cửa phòng Choi San.
Rốt cuộc Choi San quay lại nhìn chằm chằm đỉnh đầu Wooyoung: "Em còn đi theo anh nữa thì phải vào phòng anh đấy."
Giọng Choi San nặng nề, còn lạnh như băng.
Hoàn toàn trái ngược với hệ thống nhỏ cà lăm.
Trong lòng còn rất nhiều điều muốn nói nhưng không biết làm sao mở miệng, Wooyoung ngước nhìn đôi mắt đen thẫm của Choi San, thầm nghĩ chắc anh mệt lắm rồi nên gật đầu nói: "Em về phòng trước đây, anh...... ngủ ngon nhé."
Choi San nhíu mày, muốn nói lại thôi.
Wooyoung định chờ anh vào phòng rồi mới đi.
Nhưng Choi đại thiếu gia để tay trên chốt cửa hồi lâu mà vẫn chưa kéo lại.
Nếu không phải tay anh không có bất kỳ động tác nào thì Wooyoung đã tưởng cánh cửa kéo này bị kẹt.
Giây lát sau, bỗng nhiên Choi San quay người lại, đôi mắt đen lạnh lùng nhìn cậu chằm chằm: "Em có biết phòng mình ở đâu không?"
Wooyoung: "Dạ?"
Chẳng phải gian phòng ở cuối hành lang sao.
Nhưng Wooyoung không biết Choi San muốn làm gì nên im lặng.
Suy nghĩ một hồi, Wooyoung nói dối: "Không ạ."
Choi đại thiếu gia quay đầu nhìn vách tường, mím môi thản nhiên nói: "Vậy anh dẫn em đi."
"...... Dạ." Wooyoung nói.
Hai người lại tiếp tục đi tới trước, bóng chồng lên nhau, nhưng phòng Choi San rất gần phòng Wooyoung nên đi chưa được mấy bước đã tới, hai người đành phải dừng lại trước cửa phòng trên hành lang.
Lần này nhất định phải xa nhau rồi, Wooyoung nghĩ thầm.
"Ngủ ngon." Wooyoung nói.
Choi San cũng lạnh nhạt chúc cậu ngủ ngon.
Hai người cứ thế về phòng mình.
Nhưng...... hoàn toàn không ngủ được.
Wooyoung trằn trọc trên giường, rất nhớ cảm giác yên bình khi ôm ông xã thực vật ngủ trước đây, nếu thời gian có thể quay ngược về lúc đó thì tốt quá, mọi chuyện đều có thể bắt đầu lại từ đầu.
Nghe tiếng mưa bên ngoài hơi nhỏ đi, bỗng nhiên cậu lo lắng nghĩ tới một vấn đề.
Lỡ mình ngủ quên, ngày mai phát hiện Choi San đi rồi thì sao.
Lúc nãy mình dừng xe trước sơn trang hình như không thấy chiếc xe nào khác...... Chẳng phải Choi San lái xe tới sao?
Nhưng trên núi này chỉ có ba người là mình, anh và quản lý, anh không lái xe tới thì làm sao lên núi?
Hiện giờ Wooyoung tràn ngập tò mò về Choi San, sốt ruột lấy điện thoại ra nhắn tin cho quản lý qua Wechat.
Trước khi quản lý dẫn mình đi tắm, hai người đã add nhau.
Sơn trang quá rộng, không liên lạc qua điện thoại sẽ rất phiền phức.
Wooyoung hỏi: "Anh quản lý, cho tôi hỏi chừng nào Choi tiên sinh đi vậy?"
Quản lý vừa nằm xuống thì điện thoại rung lên.
Mặc dù trong lòng rất thắc mắc sao cậu không hỏi thẳng Choi thiếu nhưng hắn vẫn đáp: "Không biết nữa, cậu ấy không nói với tôi, nhưng chắc sẽ không ở lại lâu đâu, dù sao cậu ấy cũng mới tỉnh lại, Choi thị còn nhiều việc phải lo mà...... Ấy là tôi đoán vậy thôi."
Wooyoung lại hỏi: "Vậy xe anh ấy đâu?"
Quản lý nói: "Choi thiếu vừa tới đây thì xe bị nổ lốp, mấy tiếng trước gọi người kéo đi sửa rồi."
Wooyoung yên tâm, xem ra Choi San muốn xuống núi chỉ có thể ngồi xe mình thôi.
Khoan đã, nếu anh gọi điện bảo trợ lý Chu tới đón thì làm sao bây giờ?
Wooyoung tính toán thời gian, mình lái xe đến đây mất ba tiếng, lúc nãy không thấy Choi San gọi điện, nếu anh về phòng rồi mới gọi cho trợ lý Chu thì ít nhất tám giờ sáng mai trợ lý Chu mới tới.
Cho nên chỉ cần mình dậy trước tám giờ sáng thì sẽ không rơi vào cảnh vừa ngủ dậy thì Choi San đã rời đi.
Nghĩ vậy, Wooyoung yên tâm cài đồng hồ báo thức.
Thấy Wooyoung không hỏi gì nữa, quản lý thở phào nhẹ nhõm, đang định ngủ thì điện thoại lại rung lên.
Choi San lạnh lùng nhắn tới: "Dậy hút hết xăng trong xe vợ tôi ra đi."
Quản lý: "......" Chi vậy trời?!
Mặc dù trong đầu đầy dấu chấm hỏi nhưng quản lý vẫn hấp tấp đứng dậy mặc đồ, vào kho tìm tuốc nơ vít, kìm cá chép, thùng đựng xăng rồi trùm áo mưa đi ra sân.
Đêm hôm khuya khoắt làm chuyện này, hắn cảm thấy mình chẳng khác nào sát nhân mặc áo mưa vàng trong phim cả.
Nhưng...... ai bảo Choi thị đưa ra đãi ngộ cao quá làm gì, quanh năm chẳng có mấy người nhà họ Choi tới du lịch nên mình có thể độc hưởng chỗ này, còn được trả lương cao nữa...... đành phải ráng mà làm thôi.
Khó khăn lắm mới hút xong trở về, Choi đại thiếu gia lại ra lệnh: "Bật máy sưởi trong phòng Wooyoung chưa."
Các phòng đều nối với máy điều hòa trung tâm nên việc này không khó, quản lý tới quầy lễ tân bật điều khiển từ xa.
Cứ tưởng đã được ngủ nhưng hắn thật sự quá ngây thơ, chưa kịp về phòng thì Wooyoung lại thấp thỏm nhắn tới: "Chẳng biết lúc lên núi Choi thiếu có mắc mưa không nữa, sức khỏe anh ấy vốn yếu...... Anh nấu canh gừng cho anh ấy chưa?"
Quản lý buồn ngủ đến nỗi mí mắt đánh nhau loạn xạ, lần lượt trả lời.
"Choi thiếu, hút cạn xăng xe Wooyoung rồi ạ, một giọt cũng không còn."
Wooyoung nhận được tin này: ?
"Yên tâm đi, canh gừng nấu xong lâu rồi, đại thiếu gia Choi thị của chúng tôi mà, lão gia quý cậu ấy như báu vật, làm sao tôi có thể lơ là được chứ."
Choi San nhận được tin này: ?
Nhắn xong mới nhận ra mình gửi nhầm người, quản lý lập tức giật mình tỉnh ngủ, vội vã xóa đi hai tin nhắn kia.
Nhưng Wooyoung và Choi San đều đã đọc.
Quản lý đẩy cửa phòng ra, đang định nằm sấp xuống giường thì chợt phát hiện hai người kia đang gõ chữ.....
Hắn nhìn đồng hồ, năm giờ sáng rồi!!
Còn không ngủ thì sẽ đột tử mất.
Quản lý thực sự chịu hết nổi, bất chấp rủi ro đắc tội Quý đại thiếu gia, lập nhóm chat ba người rồi kéo hai người kia vào.
Hắn nịnh bợ nói trong nhóm: "Có gì chúng ta cứ nói trong đây luôn đi ạ."
Wooyoung và Choi San: "......"
Nhóm chat lại rơi vào sự im lặng đầy khó xử.
Mới nãy hai người còn hăng hái gõ chữ mà giờ không nhắn bất cứ tin nào.
Choi San ngồi trên giường, đôi mắt đen nhìn chằm chằm ảnh đại diện của Wooyoung trên điện thoại.
Tin nhắn vừa bị xóa chắc là quản lý muốn gửi cho Wooyoung, vậy cậu cũng chưa ngủ......
Cậu đang quan tâm mình sao? Hay chỉ là áy náy thôi?
Wooyoung không thể nào hiểu được mạch não hút cạn xăng xe này, vậy ngày mai hai người họ làm sao xuống núi?
Trả thù mình à? Hay là...... trong lòng cũng giấu tâm tư giống mình? Không muốn mình xuống núi?
Wooyoung cầm điện thoại, tim đập thình thịch, bỗng nhiên có thêm can đảm.
Cậu nhịn không được vén chăn xuống giường, mở cửa đi thẳng đến phòng Choi San.
Vốn dĩ có tới 200% dũng khí nhưng đi mấy bước ngắn ngủi đến trước phòng Choi San, nhìn cánh cửa đóng kín kia, dũng khí này bỗng nhiên tiêu tan. Dù gì bây giờ cũng khuya rồi, mình có còn cho người ta ngủ hay không.
Nghĩ tới đây, bàn tay định gõ cửa của Wooyoung lại hạ xuống.
Cậu quay người định đi, nhưng cửa phòng Choi San bất thình lình kéo ra trước mặt cậu.
Bốn mắt nhìn nhau, hơn nữa còn đứng rất gần, đây là lần đầu tiên gần nhau như vậy trong đêm nay, hơi thở Choi San phả vào mặt Wooyoung, cậu vô thức đưa tay tới chạm vào góc áo anh.
Dưới ánh đèn hành lang mờ ảo, trong đêm mưa gió, hai người nhìn nhau, hơi thở đều ngưng trệ, không khí như đông lại.
"Vào đi." Choi San chợt nói rồi quay người vào trong.
Wooyoung nuốt nước bọt, sợ anh đổi ý nên hấp tấp vào theo.
Hai người ngồi trên giường, Choi San nhìn chằm chằm mặt Wooyoung, ánh mắt như chỉ hận không thể khoét tim cậu ra xem cậu đang nghĩ gì, nghiến răng hỏi: "Sao lại nói quản lý nấu canh gừng cho anh?"
Wooyoung bị anh nhìn chằm chằm làm cho khẩn trương, cậu nói: "Sợ anh bệnh mà."
Choi San khẽ giật mình.
Lo lắng? Nhưng lo lắng cũng đâu phải là thích......
Dù vậy tim Choi San vẫn hẫng đi một nhịp.
Anh cụp mắt nhìn xuống đất, bỗng nhiên hận mình quá vô dụng.
"Em còn biết lo cho anh à?" Choi San khoanh tay, không hiểu sao ngữ khí hơi chua chát: "Chỉ sợ em quan tâm Choi Shin còn nhiều hơn anh ấy chứ."
Nói gì vậy.
Làm sao có thể.
Bất kể lúc làm người thực vật hay sau khi tỉnh lại, anh đều hơn Choi Shin gấp trăm vạn lần.
Có lẽ vì anh tự so sánh mình với Choi Shin hèn mọn như thế nên trong lòng Wooyoung hơi chua xót, buột miệng thốt lên: "Nói về mức độ quan tâm thì anh và Choi Shin cách nhau một ngọn núi Himalaya lận."
Choi San chỉ muốn cười nhạo: "Anh ở dưới chân Himalaya chứ gì?"
"Trước đây anh ở trên núi," Wooyoung nói: "Còn bây giờ ở trên mây rồi."
Hoàn toàn không ngờ đến câu trả lời này, Choi San đột nhiên sửng sốt, yết hầu lập tức căng cứng.
Mặc dù đã cố hết sức kiềm chế nhưng mi mắt anh vẫn run lên.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com