Chương 10 Chung cư (1)
Chung cư đảo hồ Long Thành nằm ở thành phố Thanh Phù có công viên ven hồ là khu công nghệ cao, được đồn đoán là căn hộ cao cấp nhất thành phố.
Lục U mở cửa xuống xe , liền được quản gia dẫn cô vào, dọc theo hành lang khu vườn quanh co với hồ nước và núi non, đến lối vào của căn hộ.
Lục U chú ý, phía dưới tòa nhà là chỗ đậu xe, phía dưới căn hộ Long thành là chỗ đậu du thuyền.
mỗi một hộ có một thang máy, thang máy là thang máy tốc độ cao, chỉ mất chưa đầy mười giây là có thể lên đến tầng cao nhất.
Sau khi thang máy mở cửa ra, liền nhìn thấy nhà Tưởng Đạc.
Căn hộ lớn ở tầng cao nhất này có ba mặt toàn là phong cảnh. Cửa sổ sát đất làm bằng pha lê có hình cánh cung 270 độ tầm nhìn trống trải có thể nhìn thấy toàn bộ khu vực này lọt vào trong tầm mắt đó là non xanh nước biếc
Lục U là một cô gái đã nhìn thấy nhiều chỗ đẹp nhưng không ngờ nhà của Tưởng Đạc lại giống như thế này...... Xinh đẹp!
Căn nhà này ở trên mặt đất Khu công nghệ cao, e là rất đắt đỏ.
Phòng khách trống trơn, phòng tắm bên trái dường như có tiếng nước chảy róc rách.
Lục U không dám đi lại, lúng túng đứng cạnh cửa một lúc, nhìn xuống giày cao gót của mình.
Cô nhanh chóng chạy đến bên cạnh tường, cởi giày để không giẫm lên sàn nhà sạch sẽ có thể phản chiếu bóng người.
Mang theo giày cao gót, cô lục tung tủ giày rất lâu nhưng không thấy. Các tủ quần áo ở đây dường như được gắn vào tường, được kết nối bằng các thiết bị điều khiển thông minh.
Lục U nhìn quanh một lượt, quyết định đem giày cao gót của mình đặt cạnh thang máy, càng xa càng tốt để không quá lộ liễu.
"Ngươi muốn câu nệ như vậy?"
Cô vừa giấu giày đi thì giọng nói lười biếng của Tưởng Đạc truyền đến.Lục U ngơ ngác đứng bên cạnh cửa, nhìn hắn chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu nhạt.
Hắn vừa mới tắm xong, đầu tóc còn hơi ướt, ngược ánh đèn, áo sơ mi mở rộng, cơ ngực, cơ bụng và đường Nhân Ngư ... cô có thể nhìn thấy tất cả.
Hình dáng của hắn gần như có thể được mô tả bằng hai từ hoàn hảo. Lục U chỉ liếc mắt nhìn hắn, sau đó lập tức quay mặt đi chỗ khác, bên tai nóng lên không rõ nguyên nhân.
Tưởng Đạc đi tới, nhấc đôi giày cao gót của Lục U lên, đặt ngay ngắn vào một bên "tùy tiện ngồi đi"
Lục U đánh giá nhà hắn nói: "Ta tưởng ngươi sau khi trở về sẽ ở nhà cũ Tưởng gia."
" Nữ chủ nhân trước kia không hoan nghênh, hiện tại lại càng không."
Tưởng Đạc thản nhiên bước chân trần xuống đất, đến bên bàn cờ bên cửa sổ, chơi cờ vây.
"Ngôi nhà này đẹp quá, tôi có thể tham quan được không?"
"Tự nhiên"
Sự tò mò khiến Lục U giống như một là một chuyến thám hiểm chưa được khai phá, tìm kiếm khắp mọi gian phòng.
Cô thích phòng tắm nhất, không gian bán mở, bầu trời xanh trên đầu, bồn tắm hình vòng cung lớn, và quang cảnh núi non và hồ nước từ cửa sổ kín trong suốt từ trần đến sàn đối diện trực tiếp.
Tắm trong bồn tắm đêm, nhìn lên các vì sao, và ngắm nhìn quang cảnh nhộn nhịp về đêm của Khu công nghệ cao ...
Loại sinh hoạt này, Lục U không còn dám mong đợi. Cô chỉ không ngờ rằng từ nhỏ hắn sống thô lại có được một ngôi nhà khang trang như vậy khi lớn lên.
Tinh vi đến từng chi tiết. ... thể hiện một cảm giác nghệ thuật.
Tưởng Đạc thấy Lục U quan tâm đến nhà mình không có thời gian giả bộ đánh cờ, liền từng bước đi theo cô đi thăm thú giới thiệu.
Đứng bên cạnh cô, anh vô thức nhìn thấy khao khát trong mắt cô.
Tưởng Đạc biết quá rõ về Lục U, cô gái này đã quen với cuộc sống được nuông chiều, là tiểu công chúa, thích nhà cửa tinh xảo, quần áo đẹp, các loại thương liệu ...Cô ấy phải yêu nhà của anh ấy. Như nhà của anh ấy, giống như cách sống của anh ấy, có lẽ ... sẽ thích anh ấy hơn.
"Ngôi nhà này còn tốt hơn nhà tôi trước đây!"
"Sống chung với cha mẹ, đâu thể trang trí ngôi nhà theo ý mình thích "
Lục U trầm ngâm gật đầu.
Những người trẻ thích hiện đại , vì vậy phong cách đơn giản là môi trường sống lý tưởng.
Bọn họ suy nghĩ giống nhau.
"À! Máy pha cà phê La Marzocco của ngươi ! Và hạt Geisha! Tôi ... Tôi có thể pha một tách cà phê không?"
"cứ tự nhiên"
Vừa đổ hạt cà phê ra, cô lập tức bị một tủ đồ khác thu hút: "ngươi còn có hộp molly oa oa a!"
"Trời ạ, Tưởng Đạc ngươi là tiểu công chúa !"
Tưởng Đạc nhìn chiếc hộp molly trong tủ phía trước, khóe miệng giật giật: "ngươi nói phải, chính là."
Anh biết tất cả khẩu vị và sở thích của cô.
Đón ý nói hùa, lấy lòng, hắn hận không thể trao tất cả mọi thứ cho cô ... Nhưng hắn rất thận trọng, vì sợ cô ấy phát hiện.
Không chút nghĩ ngợi, Lục U buột miệng nói: "Tôi phát hiện sở thích của chúng ta rất giống nhau ,nhất định có thể sống cùng nhau cả đời."
Câu nói này lập tức đập vào tim Tưởng Đạc, khóe miệng nhếch lên hết mức có thể: "Vậy thì em có muốn sống cùng tôi không?"
"Hả? Ý tôi không phải vậy."
Lục U phản ứng không rõ lời nói của hắn, đỏ mặt: "Ý của ta là hứng thú...."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com