Tác phẩm: Loạn Nhịp Vì Người (Phanh Nhiên Vi Nhĩ)Tác giả: Mẫn NhiênNhân vật chính: Thời Ý x Phó Tư ĐiềmĐộ dài: 164 chươngThể loại: Bách hợp (GxG), Tình yêu chốn đô thị, Yêu sâu sắc, Vườn trường, Gương vỡ lại lành…
Nhà họ Thang có 7OTác giả: Bạch Vân ĐóaNhãn: Sinh tử, tình hữu độc chung, nhiều CP, tinh tế, điềm văn, ABO, 1v1, HE.Tổng cộng: 186 chương + 3 phiên ngoạiEdit: Yonn + Beta: @Annhuocnhien30902 (Wattpad)Ngày bắt đầu : 13/01/2021Ngày kết thúc: 2/10/2025Tình trạng: Hoàn thành..............................................................Ở thời đại khan hiếm Omega, Thang gia sinh được 7 cậu O.Anh cả: Mỗi ngày đều ồn ào đòi ly hôn. (C1-C35)Anh hai: Bạn tình vẫn chưa quên bạch nguyệt quang.(*)(C36-C53)Anh ba: Từ xào cp thành đôi chồng chồng.(C54-C82)Anh tư: Cái tên bị tôi bao dưỡng bảo tôi sinh con cho anh ta.(C83-C101)Anh năm: Bị đối thủ một mất một còn đánh dấu sau đó tận hưởng cuộc sống hạnh phúc.(C102-C131)Anh sáu: ALPHA đều là những cái móng heo bự.(C132-C155)Anh bảy: Anh chồng hôm nay lại ghen tuông.(C156-186)Phiên ngoại: C187-C189(*) Bạch nguyệt quang: thường ám chỉ người hoặc vật trong tim vượt quá tầm với, luôn yêu nhưng không thể chạm vào…
■ Tác giả: Mễ Bối.■ Thể loại: cổ đại, ngược tâm.■ Tình trạng: Hoàn ■ Văn: nhẹ nhàng, cảm xúc.● Kể về một nữ tử ngu ngốc, cười vì tình sầu vì tình khóc vì tình. Đổi lại, nàng chỉ được ánh nhìn lạnh như dao găm của chàng. Cho đến khi nàng tuyệt vọng từ bỏ, nàng vô tâm. Hắn đau đến tê tâm liệt phế.☆☆Cảnh báo: mang truyện đi khi không ghi lại tên tác giả, không xin phép, bổn tác giả xin phép, gõ văn tế cúng các ngươi.❤❤Ảnh bìa truyện tác giả được bạn TrTran05 tặng sau khi bạn ấy đã đọc truyện Tát Nhĩ này, và điều đó thật sự khiến tác giả cảm thấy thật xúc động! Cám ơn bạn rất nhiều!…
Mình không phải tác giả của truyện nha. Mình đọc và thấy hay nên reup lại cho mọi người cùng đọc!!!!Giới thiệu truyện ngôn tình pha chút yếu tố xuyên không này:Huyên Huyên tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong bệnh viện. Cô nhớ rằng bản thân mình rơi từ tầng 16 xuống, tại sao vẫn còn sống?Cô nhớ rất rõ, Đêm đó là sinh nhật lần thứ 25 của cô. Cô định dành cả thanh xuân này dành tặng cho Hạ vũ, người con trai cô yêu thương nhất.Lúc đầu truyện tác giả viết không được cuốn cho lắm nhưng mà về sau chị tác giả có vẻ viết thuận tay hơn nên đọc hay hơn kha nhiều nha mọi người ^^…
Tên gốc: 快穿:男神,有点燃!Tên hán việt: Khoái xuyên: Nam thần, hữu điểm nhiên!Tên truyện: Xuyên nhanh: Nam thần, bùng cháy lên!Tác giả: Mặc LinhThể loại: Ngôn tình, cổ đại, hiện đại, xuyên nhanh, hệ thống, tình cảm, khoa học viễn tưởng, hài hước, HE,...Edit by Hạ Lan Tâm NhiênẢnh bìa: Design by Điềm Doãn#Do not re-up#Văn án:Sơ Tranh vô duyên vô cớ bị phán định tử vong, sau khi chết, phiền não duy nhất chính là - tiêu tiền.Từ khi bị ràng buộc với cái hệ thống này, cô eo không đau, chân không mỏi, đến cả thở gấp cũng không cần nữa, mỗi ngày đều phải tiêu tiền trong sợ hãi.Hệ thống: Tiểu tỷ tỷ, không nên tùy tiện mở hình thức vô địch! (▼皿▼#)Hệ thống: Chúng ta định ra cái mục tiêu nhỏ, trước tiêu hết một trăm triệu!Sơ Tranh: Phá sản cái gì, còn nữa, tên nam nhân không thể hiểu thấu này là thế nào? Đừng ngăn ta! Ta muốn đi chinh phục thế giới!Nam chính nào đó: ( nhanh chóng đổi tên ) Ta họ Thế tên Giới.# tiểu tỷ tỷ, có tiền thật sự có thể muốn làm gì thì làm, tìm hiểu một chút đi #…
Tác giả: A Từ Cô NươngEdit: Sư TửTình trạng bản gốc: Đã hoànTình trạng bản dịch: Đã hoànThể loại: Nguyên sang, hiện đại, huyền huyễn, ngọt sủng, linh dị thần quái, nhẹ nhàng, 1×1, HE…
Tác giả: Lục Dã Thiên Hạc - 绿野千鹤Thể loại: nhất công nhất thụ, cung đình, trọng sinh, ấm áp, công sủng thụ, HETình trạng bản gốc: đã hoànSố chương: 105 chương chính văn và 3 phiên ngoại Văn án.Thê cao nhất, xã tắc thứ hai, phu xếp yếu.Chinh chiến một đời, chiến công hiển hách, cuối cùng trở thành kẻ vắt chanh bỏ vỏ;Sủng thiếp diệt thê, uổng là phu quân, cuối cùng người không rời không bỏ hắn, chỉ có vị nam thê đã bị lãng quên suốt mười mấy năm này...Được một lần trọng sinh, Cảnh Thiều quyết định hối cải triệt để, làm lại từ đầu, nhưng mà...Lúc phải ôm gối đầu đứng trước cửa nhìn trời, Cảnh Thiều nắm chặt tay, bản vương nhất định phải trọng trấn phu cương! Thế là đập cửa nói: "Quân Thanh, ta biết sai rồi mà, cho ta vào đi mà!".…