Cô ta, kẻ thứ ████, bước đi trên hành lang. Mái tóc cô đen tuyền, bộ đầm đen láy, tay cầm một quyển sách ngôn tình hoặc có thể là triết học. Hơi hậu đậu và bất cẩn. Cô ta đấy, Mong Muốn Khả Thi.
Tên: 这群男人有毒Hán việt: Giá quần nam nhân hữu độc (NPH)Tác giả: Cần Lao Đích Tiểu Dã MiêuTình trạng conver: Hoàn thànhTình trạng edit: đang lết~~Nguồn: QingJuan/ wikidich.comBìa: Bông from DLThể loại: Ngôn tình, hiện đại, HE, đô thị tình duyên, NP, H văn, ngược luyến, ngọt sủng, cường thủ hào đoạt.Văn ÁnChuyện của một nữ tác giả trên mạng cùng với sáu nam nhân cực phẩm. Cốt truyện phần lớn là ngọt, có một chút ngược, kết cục NPNam chính có xử nam cũng có người không phải xử nam…
Tác giả: Tĩnh Phi TuyếtThể loại:loli x đại thúcĐộ dài: 104 chương.Nguồn:tuncoi.wordpress.comhttps://tuncoi.wordpress.com/ngay-em-den/....."Vệ Cẩm Huyên hôn lên vành tai cô, bàn tay ở bên trong quần áo quấy phá, vuốt ve chỗ này, nhào nặn chỗ kia, nhẹ nhàng xoa bóp, vô cùng mãn nguyện. Khi anh hôn lên môi cô, môi và răng đan xen vào nhau, tay anh bắt đầu không thành thật hướng xuống phía dưới, Trương Tư Ninh nhíu mày, hai chân vặn vẹo muốn tránh bàn tay của anh, Vệ Cẩm Huyên khẽ thì thầm: "Tư Ninh, anh chỉ sờ một chút thôi, trước kia cũng đã chạm qua, em yên tâm, anh không làm gì khác. Em đừng loay hoay được không, đụng vào chân trái của anh."Trương Tư Ninh:......Đợi đến lúc anh cởi bỏ đồ ngủ của cô, chuẩn bị cởi luôn cả quần lót....cho dù Trương Tư Ninh có ngốc cũng biết anh đang muốn làm gì rồi, cô đẩy cái đầu đang nằm trên ngực mình ra, nghiến răng hỏi: "Vệ Cẩm Huyên, anh muốn làm gì?!"Vệ Cẩm Huyên ngẩng đầu nhìn cô, trong bóng tối đôi mắt lấp lánh lóe tia sáng rực rỡ hơn cả ánh sao trên trời, anh nói: "Anh muốn em." Vô cùng hào hùng, quang minh chính đại."…
HÃY ĐỌC TRUYỆN TRÊN WATTPAD CHÍNH CHỦ VÌ BẢN BETA CHỈ ĐƯỢC CẬP NHẬT TRÊN WATTPADEditor: Nghiên Tịnh GiaiNguồn QT và raw: khotangdammyfanfic.blogspot.com (cảm ơn chủ nhà đã làm QT)Giới thiệu:Tống Thanh Hàn sống lại.Trước khi sống lại cậu là một diễn viên nhỏ flop bị tên bạn trai cũ khốn nạn ngáng chân khổ sở.Sau khi sống lại một cái đùi vàng ngang trời xuất hiện, quấn quít lấy muốn Tống Thanh Hàn ôm.Sở đại cẩu: Đùi của anh cho em ôm hết, mau ôm mau ôm (≧ω≦)/Đơn giản là một câu chuyện thụ khổ sở sống lại vả mặt bạn trai cũ sau đó nắm tay công nhiều tiền trung khuyển rải cơm chó.Gỡ mìn: thụ song tính, không gái tính.Giới giải trí hư cấu, tác giả định đoạt.Nội dung: sinh con, giới giải trí, trùng sinh ngọt văn, thụ nữ vương x công tổng tài moe moe, Kim bài đề cửNhân vật chính: Tống Thanh Hàn ┃ phụ: Sở Minh ┃ khác: một bước lên mâyPLEASE DO NOT TAKE OUT WITHOUT ASKING FOR PERMISSION, THANKS.…
Tác giả: Khởi Nguyên Dương ThiiWattpad: @khoinguyenduongthiiCre minh họa: Kịch Truyền Thanh Ma Đạo Tổ SưDesign cover: @khoinguyenduongthiiTên nhân vật thuộc về tác phẩm "Ma Đạo Tổ Sư" của tác giả Mặc Hương Đồng Khứu, cốt truyện có thể có chi tiết được dựa trên tác phẩm gốc, fanfic tuyệt đối không phải là tác phẩm gốc!Lưu ý* OCC * Cấm reup* Truyện chứa toàn bộ cảnh 18+, ai không thích clickback* Fanfic của Vong Tiện, Vong Tiện, Vong Tiện…
VĂN ÁN1.Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…
Tên Hán Việt: Trùng sinh chi tái vi hầu môn phụ (重生之再为侯门妇)Tên khác: Sống lại, lần nữa làm con dâu hầu mônTác giả: Tô Tiểu Lương (苏小凉)Độ dài: 123 chương chính văn + 3 phiên ngoạiEdit + Design: Ndmot99 🐬🐬🐬…