2
Những năm tiểu học, Jungkook thường chạy sang nhà Taehyung mỗi khi bị mẹ đánh. Lí do đánh thì có cả ngàn, nhưng vị trí trốn của Jungkook chỉ có một. Riêng Taehyung biết, cậu cũng không nói với ai. Mỗi khi nghe tiếng léo nhéo rồi dần dần trở thành gào thét ở cạnh nhà Taehyung, hình ảnh tiếp theo luôn là Jungkook co giò phóng qua hàng rào trước nhà. Cô Jeon cầm chổi lông gà đuổi theo sau, hai mẹ con đuổi nhau một vòng quanh phố rồi kết quả luôn là cô Jeon cắp chổi về nhà ca thán, còn Jungkook đã biến đi đâu mất.
Jungkook rất lì lợm, chuyện lông gà vỏ tỏi cũng làm cậu giận mẹ đến nửa ngày trời. Mẹ Jungkook cũng rất lì lợm, cô biết rằng con trai chỉ trốn quanh nhà và không chịu nổi sức cám dỗ của đồ ăn nên thường cố ý nấu mấy món ăn tỏa mùi thơm khắp phố. Chừng một năm đầu những món ăn ngon còn có tác dụng, nhưng càng về sau Jungkook càng ít xuất hiện khi ngửi thấy mùi đồ ăn trong nhà mình. Đỉnh điểm là có ngày hai mẹ con giận nhau từ sáng, Jungkook chạy đi, đến chiều muộn vẫn không thấy cậu lò dò xuất hiện như mọi lần. Cả nhà nóng ruột đi tìm, cô Jeon mếu máo về nhà lấy ảnh Jungkook để chuẩn bị đi báo cảnh sát thì gặp ông con ngồi chễm chệ ăn cá rán trong bếp. Jungkook ăn hết nửa con cá, cô Jeon nhìn kĩ xem trên người thằng con trời đánh có dấu vết gì của nơi trú ẩn không thì thấy trong túi áo con trai có một túm nhỏ cánh hoa cẩm tú cầu.
Nơi trú ẩn của Jungkook, là vườn cẩm tú cầu nhà Taehyung. Cây cao tới tận vai người lớn, cậu tạo thành một đường mòn ở giữa rồi chui tọt vào đó ngồi chờ cơn giận của mẹ qua đi. Ngày đầu tiên giận mẹ rất lâu vì mẹ không cho phép đi trượt ván nữa, Jungkook nước mắt ngắn dài cả buổi rồi sau đó sụt sùi luồn lách tới bên tường nhà Taehyung. Ném một viên sỏi lên cửa sổ tầng hai, Jungkook mếu máo gọi nhỏ khi Taehyung vừa mở cửa nhìn ra:
"Kim Taehyung, em đói bụng..."
Taehyung thảy xuống cho Jungkook một gói bánh mì rồi đóng cửa sổ lại. Từ trong cửa sổ, cậu thấy mấy bụi hoa cẩm tú cầu rung lên rồi dứt khoát dừng lại tại một điểm gần hàng rào. Về sau, mấy thứ đồ ăn Taehyung chuẩn bị cho Jungkook được đặt trong một chiếc giỏ mây buộc dây treo tòng teng trên cửa sổ. Bánh mì, mứt, xúc xích, kẹo dẻo, Taehyung tìm được thứ gì đều sẽ nhét vào giỏ thả xuống cho Jungkook. Con đường từ cái tổ giữa rừng hoa của Jungkook tới bên dưới cửa sổ của Taehyung đi mãi cũng thành một lối mòn, Taehyung tò mò đi vào rồi thích mê luôn khoảng trống mà Jungkook tạo ra giữa rừng hoa xanh tím. Hai đứa nhỏ mở tiệc ở đó, cùng nằm dài ngắm mây ở đó. Tiếng léo nhéo ở nhà Jungkook, Taehyung thỉnh thoảng lại mong chờ.
Một đêm nọ lại nghe tiếng loảng xoảng như là Jungkook đánh vỡ đồ ở nhà bên, Taehyung mở cửa nhìn ra thì thấy một bóng đèn bão chạy vùn vụt giữa rừng hoa. Taehyung ôm chiếc giỏ mây rón rén đi xuống nhà, ngang qua phòng khách thì có tiếng gọi giật lại:
"Kim Taehyung!"
"V..vâng."
"Jungkook lại chạy trốn rồi đúng không?"
"Vâng ạ."
"Qua đây."
Cô Kim vẫy tay, Taehyung cố gắng che bớt bánh kẹo tích trữ trong giỏ lại. Cô Kim liếc vào rồi lắc đầu:
"Có ai dạy con ăn nhiều bánh ngọt vào buổi tối thì dễ bị sâu răng chưa?"
"Con đánh răng mà..."
Taehyung lúng búng trả lời, cô Kim mở tủ lạnh lấy ra mấy chai nước quả, vài trái táo và bánh nhân thịt đặt vào giỏ của Taehyung. Phì cười nhìn con trai một tay ì ạch xách giỏ đồ ăn, tay kia cắp thêm ba chiếc ghế nhựa và một tấm chăn mỏng đi ra khỏi cửa, cô Kim gọi điện sang nhà hàng xóm để báo tin rằng không cần phải chạy đi tìm Jungkook nữa.
Jungkook khóc rưng rức giữa vườn hoa. Cậu bao giờ cũng vậy, oan ức dù nhiều hay ít cũng đều khóc một trận cho hả dạ rồi thôi. Taehyung mặc kệ Jungkook khóc lóc, cậu đặt ba chiếc ghế xuống rồi xách giỏ để lên một trong ba chiếc. Với tay lấy một quả táo, Taehyung cắn một miếng rồi đưa phần còn lại cho Jungkook.
"Này, ăn đi."
"Hức... Em.. huhu... không thèm ăn.. đồ thừa.. hức... của anh."
Taehyung nhún vai mở chai nước quả. Miệng méo xệch thế kia, mắt nhòa đi vì nước, Jungkook đưa hai chiếc răng cửa to cộ ra ngoạm một miếng táo rõ to.
Hai đứa nhỏ ăn hết nửa giỏ bánh, lại lờ đờ tựa vai nhau nhìn sao. Taehyung giỏi tìm mấy chòm sao, Jungkook lại chăm sáng tác ra mấy chòm sao mới. Ngón tay nhỏ xíu của Taehyung chỉ theo một hình dạng trên trời:
"Kia là chòm gấu lớn."
"Chòm khủng long thì có."
"Đồ ngốc, khi con người xuất hiện thì khủng long tuyệt chủng rồi, ai biết khủng long là gì mà đặt tên."
"Kim Taehyung ngốc, bởi vì không có khủng long nên con người mới gọi là gấu lớn. Nếu lúc đó còn khủng long, chắc chắn người ta sẽ gọi là chòm khủng long lớn."
Taehyung nghe cũng thấy hợp lí. Sau này khi tự sắm cho mình chiếc kính thiên văn rất lớn, Taehyung đánh dấu lại những chòm sao theo trí tưởng tượng của Jungkook. Chòm khủng long lớn, khủng long nhỏ. Chòm mòng biển, chòm chim sẻ, chòm tôm càng và tôm hùm chẳng có gì khác nhau.
Đêm hôm đó, hai đứa nhỏ bẻ mấy cành cẩm tú cầu làm thảm, kê ba chiếc ghế thành hình tam giác rồi phủ mảnh chăn lên trên để che sương. Mấy ông bố bà mẹ tìm thấy hai đứa con ôm nhau ngủ dưới chiếc lều xập xệ tự tạo liền bế hai đứa về phòng Taehyung. Buổi sáng ra cả hai không thèm thắc mắc vì sao lại có sự dịch chuyển kì diệu đó, Taehyung đuổi Jungkook về nhà để đánh răng ngay lập tức. Taehyung rất sợ sâu răng, sợ Jungkook phải nhổ đi hai chiếc răng cửa to cộ của mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com