Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 1: Ê, con ong kìa!!

- Tùng, tùng, tùng..

Trời nắng quá. Nắng chiếu sáng chói như mặt trời chân lý của Đảng. Mà cũng nóng nữa. Cả lớp lại vừa học thể dục xong. Đứa nào đứa nấy ướt đẫm mồ hôi, thở hồng hộc vì thiếu gió và thiếu nước. 

Rầm rập, rầm rập.

Bọn con trai mệt lử mà vẫn hùng hổ chạy vào lớp. Mấy đứa con gái trong tiết chả tập gì, chậm rãi vừa đi vừa buôn chuyện.

 Vù vù. 

Giờ lại là tiếng quạt quay.

Và giờ thì trong lớp, góc nào cũng đầy tiếng nói tiếng cười.

- Ê, cho tao xin ít nước, khát quá!

- Cho tớ ngụm, cậu uống xong rồi mà.

- Wow, nước lạnh mát quá!!

Thế nhưng, mặt trái của việc này là...

- Đ**, có tí nước mà mày cũng keo kiệt.

- Bạn bè như s*** vậy, mày là bạn tao à??

Và còn rất nhiều...

~

Tùng, tùng. Vào lớp.

- Nghiêm!! -- Lớp trưởng của lớp, Hikari, dõng dạc hô.

- Ohayo gozaimashita!!

- Các em ngồi đi. Lấy sách Toán ra nào. -- Cô Tsuki cất giọng trầm ấm. Cô là giáo viên chủ nhiệm của lớp 8A1.

Cả lớp trật tự lấy sách giáo khoa và vở viết đặt lên bàn, chăm chú nghe cô giảng.

- Vậy nên ở đây chúng ta có góc A1 bằng góc A2 do AD là tia phân giác...

Và rồi... 

...một con ong bay vào lớp.

Con ong bay vù vù, liệng qua những cánh quạt trần của lớp. Trong lớp đã có tiếng rì rầm.

- A...sao con ong kia không bay vào quạt đi nhỉ?

- Khỏi nói, hồi trước có rồi. Con ong văng ra chết ngay tức khắc luôn.

- Eo, nghe ghê thế.

- Biết mà.

Con ong tiếp tục lượn thấp xuống, sát tận xuống chỗ ngồi.

- Liệu có nên đập chết nó không nhỉ? - Một vài tiếng xì xào vang lên.

- Đập đi không nó đốt cho đấy! - Yaiba cảnh báo.

- Bốp - Không cần đợi Yaiba nói hết câu, Shuusaku đã cầm quyển sách toán đập chết con ong.

Cả lớp lăn ra cười. Con ong hiện giờ đã bẹp dí dưới đất. Cô Tsuki nhìn chằm chằm vào những học sinh "thân yêu", nhưng bọn nó vẫn tiếp tục ném cho cô quả bơ.

- Shuusaku khinh nhể, không sợ bẩn sách à. Gan thế! - Bọn ở dưới bắt đầu nhao nhao.

- Chúng mày nghĩ đây là sách tao à? 

 Shuusaku giương đôi mắt rất ngây thơ ra nhìn. Ngay sau đó, hắn ta chuyển ánh mắt ngạc nhiên sang ánh mắt gian xảo hết chỗ nói.

- Hưm hưm hưm ! Sách của thằng Rito mà! - Hắn ta chỉ tay sang phía Rito đang xót xa quyển sách.

- Đm mày, sách của tao hu hu!

Akamaru ngồi dãy ba, nhưng lại giơ tay thuyết trình tận sang dãy một:

- Sao chúng mày ác thế! Con ong, tuy nó là ong, nhưng nó cũng là một sinh vật mà. Chúng mày không còn tình người à? Tiết nào cũng ngồi đập ong, hết mẹ giờ xong. Kệ nó đi!

Cô Tsuki im lặng nhìn lớp một hồi lâu, giờ mới lên tiếng. Có thể thấy rõ sự bó tay trong ánh mắt của cô:

- Cô chịu các em rồi đấy! Có mỗi con ong mà cả lớp thi nhau đập. Kệ nó đi, đập nó, nó lại gọi cả đàn vào đốt cho chết bây giờ.

Bên dưới ầm ĩ thảo luận, phần lớn thể hiện sự đồng tình. Nhưng, Kuro - cái đứa lắm mồm nhất lớp - lại nói leo:

- Cả đàn mà đến, cả lớp thi nhau đập, đỡ phải học cô ạ!

Một tràng cười nổi lên. Kuro trông có vẻ đắc ý vì câu nói ban nãy của mình. Nó đứng khoanh tay, giương mắt nhìn cả lớp. 

                                                               -----------------------------------------------

Tiết văn

- Các em cho cô biết, nguyên nhân nào dẫn đến cái chết đầy thương tâm của cô bé bán diêm? - Cô Haruko - cô giáo dạy văn của chúng tôi - đồng thời cũng là hiệu phó của trường Fuyuto - nhẹ nhàng hỏi với chất giọng đặc trưng của một cô giáo dạy văn... kể chuyện cổ tích.

- Cô mời Shuusaku nào!

Shuusaku đứng dậy. Nó vỗ ngực đầy tự tin, rồi trả lời:

- Em thưa cô. Cô bé bán diêm chết .... là tại bà cô bé kéo nó lên trời.

Bên dưới, cả lớp đã bò ra bàn cười. Một số đứa lại nhìn nó với vẻ mặt:"Mày bị dở à?"

- Hay! Ý tưởng độc đáo.

- Ừ đúng rồi đấy. Hồi nhỏ tớ cũng tưởng vậy cơ!

-Hợp lí!

Ầm ĩ một hồi, cô Haruko lại phải dẹp trật tự:

- Cô đã bảo từ nãy cái đó là mộng tưởng rồi mà. Ai có ý kiến khác không? Akamaru nào!

- Em thưa cô, cô bé bán diêm chết do... bị bỏng ạ!

Lần này, cả lớp đơ đến vài giây, rồi mới lăn ra cười. Nhiều đứa vẫn còn... thộn mặt ra vì khó hiểu.

- Sao lại là bị bỏng. Que diêm bé tí như vậy, bỏng bằng niềm tin trong thời tiết âm chục độ như vậy à?

- Chắc ý nó là, bị bỏng do ...lò sưởi.

- Mày điên, đã bảo đấy là mộng tưởng của cái con bán diêm rồi mà.

- Aaaa, tớ biết rồi. - Rin nói to, vỗ tay cái đốp một phát. Khu vực cuối lớp quay ra nhìn con bé rất " trìu mến"

- Cô bé bán diêm chết vì bị ... bỏng lạnh. Có hai loại bỏng, là bỏng nóng và bỏng lạnh mà, đúng không?

Có vẻ mấy đứa bàn cuối đã đập mặt xuống bàn vì .... không nhịn được cười ( -_- ). Cô Haruko lại tiếp tục phải làm " anh hùng cứu nguy cho lớp " lần nữa.

- Cô phải công nhận rằng: Trí tưởng tượng của lớp này rất...phong phú. Cô kết luận này: Cô bé bán diêm chét vì... đói, vì lạnh đúng không? Ngoài ra, nếu mỗi người thấy cô bé như vậy thì mua cho cô bé một cái khăn....

Cô đang nói thì một chú ong khác đã bay vào, chao liệng như chiếc máy bay nhỏ giữa bầu trời bao la. Chắc nó cũng chẳng biết rằng, những cánh tay giơ lên chỉ chực đập chết nó, như người anh em của nó ban nãy đã phải chịu. 

Quanh chỗ lũ Rito, Shuusaku, Yaiba, Bakaito và Ayato cùng Bakayaro - cái khu vực nghịch ngợm nhất lớp - đã chuẩn bị kế hoạch giết ong. 

- Nào, chúng mày chuẩn bị đi!! Cuộn tròn vở vào!! -- Bakaito cùng chất giọng khàn khàn đặc trưng, hất hàm ra lệnh cho mấy đứa còn lại. 

"Ờ." Cái lũ khốn nạn kia trả lời, những ánh mắt gian xảo liếc nhẹ qua nhau. 5 giây sau...

BỐP!! BỐP!! BỐP!!!

Cả lớp quay ra nhìn. Thì ra, trong lúc chuẩn bị đập ong, Ayato đã tranh thủ đập luôn cả đầu "con ong" Bakayaro. 

- Á!!!!! S--SAO MÀY ĐẬP TAO??? -- Bakayaro hét lên, nhưng ở mức vừa đủ để lớp khác không nghe thấy.

Khuôn mặt rõ là ngây thơ, Ayato quay sang cười đểu.

- À, tại tao nhìn thấy con ong trên đầu mày thôi, xin lỗi. 

- Khốn kiếp...

Cô Haruko lườm cả hai tên nghịch ngợm vẫn còn mải mê đấu khẩu, đoạn quay sang nói tiếp:

- Thôi được rồi, chúng ta quay vào bài học. Như các em đã biết....

- Biết rồi thì học làm gì nữa cô....

                                                                    -------------------------------------

Giờ Công nghệ.

- Chúng mày ơi, onggg!!!! Ong kìa!!! 

Có mấy đứa đang chữa bài thì Kagaku hét lên. Trời, bộ nó định doạ lớp hả?

- Đập!!! Đập nhanh lên chúng mày ơi!!! - Từ một "xó xỉnh" nào đó, Naito - đứa con gái nhây lầy hàng top của lớp - vội vã ra lệnh. 

- Chuẩn bị sẵn vũ khí đi, đến là chiến ngay và luôn ! - Bakayaro vừa nói vừa thi hành chính mệnh lệnh của mình bằng cách lấy cuốn sách Công nghệ cuộn lại.

- Tới kìa tụi bây ! - Tomi thông báo điều mà tất cả mọi người đều đang thấy.

Và cả lớp im phăng phắc như nín thở, đôi mắt đứa nào đứa nấy lượn theo con ong.

Cô Konomi - cô giáo Công Nghệ đứng đơ trên bục giảng, nhìn trân trân đám học trò ''ngoan ngoãn'' của cô, chả biết nói thế nào để dẹp loạn, thôi thì đành đợi con ong chịu một trong hai kiếp:

1. May mắn thoát khỏi những con mắt và hành động vừa đáng ngờ vừa đáng gờm của đám 8A1.

2. Nói gọn là ''thăng thiên''.

Lúc đó cô mới có thể "dẹp loạn" xứ sở "thần tiên" này... 

Chú ong vàng nhỏ xinh vẫn đang bay lượn trên "nền trời xanh thẳm". Nó lượn lờ, lượn lờ, bay xuyên qua chiếc quạt trần màu xanh lá trên trần nhà một cách incredible (ngu Anh thì tra gg nhá :v ).  Đến lần thứ hai, thì...nó không còn ảo diệu nữa khi mà bạn ong thân yêu của chúng ta thử sức mình (part 2) và,...cánh quạt phũ phàng chém đứt chú ong thân yêu. 

"Bụp."

Cả lớp trân trân nhìn theo chú ong đang hạ cánh từ từ theo hình vòng cung với vẻ mặt "thương tiếc" vô hạn. Và rồi...chú ong nhẹ nhàng hạ cánh xuống một vùng đất mới mọc rất nhiều loại cỏ màu đen - nơi chưa từng được khám phá. 

Đó chẳng phải là...

Cả lớp nghĩ, trong khi đó xung thần kinh đang truyền với tốc độ ánh sáng.... (300000 km/s ; không biết thì tra chị google part 2 :v ) 

...đầu thằng Kagaku sao???

Đúng thời điểm mà chú ong hạ cánh xuống '' vùng đất mới '' là lúc thằng Kagaku đang lộ rõ vẻ mặt ngơ ngơ, liền giật nảy mình lên một cái cùng với tiếng kêu ''Hớ!'',và cả lớp lại cười lăn cười bò. Risa ngồi dưới Kagaku, nhảy ra khỏi ghế để bước lên phía trước một bước, ngắm nghía xác chú ong tội nghiệp.

Đứa nào đứa nấy ôm bụng cười, đứa thì nằm xuống bàn, đứa thì đập tay đập chân như tăng động (VD: Kuro đó, nó mắc bệnh tăng động mà)... Nhưng, đúng lúc lớp còn đang mải cười thì một "nhân vật mới" xuất hiện ở ngoài cửa. 

Vài đứa đã tạm dừng được cười khi thấy nhân vật đó, nghĩ thầm: '' Chết mịa rồi, thầy Haro ! ''

Thầy Haro là thầy hiệu phó của trường, thầy đang đi kiểm tra các lớp với con mắt như rada dò sóng.

Và mấy đứa định hình được tình hình đã kêu lên thông báo làm sao mà nhỏ nhưng đủ cho lũ đang cười nghe thấy:

-Thầy Haro kìa chúng mày! - Akamaru thông báo.

-Trật tự nào! - Lớp trưởng Hikari cố gắng dẹp.

Cô Konomi nhăn nhó lấy cái thước đập lên bảng, vừa đập, vừa liếc ra cửa xem biểu cảm của thầy hiệu phó, vừa quát lớn:

- Các em trật tự !!!

Tiếng cười đã dịu xuống nhưng đâu đó trong lớp, nhất là ở cuối lớp, mấy thánh nhây - lầy - bựa của lớp ( không hiểu tại sao cô Tsuki lại xếp cho mấy thánh ngồi ở cuối lớp )vẫn chưa thể dừng cười. Kuro lấy quyển sách Công nghệ che miệng cười một cách quý sờ tộc, Rito chui xuống gầm bàn ngồi cười nốt, Bakayaro đầu ngoẹo 90 độ, liếc mắt ra phía cuối lớp nhếch mép cười một cách nham hiểm....Nhưng tất cả những cố gắng che dấu đó vẫn làm bật ra những âm thanh ''hí hí''.

Thầy hiệu phó đi dọc theo hành lang, mắt vẫn dõi theo một cách nhiệt tình. Cả lớp nín thở chờ thầy đi khuất. Và rồi, cái bóng trắng, à nhầm, cái bóng mặc áo trắng xa dần cho tới khi tiếng bước chân không còn vọng tới nữa, cả lũ 8A1 mới thở cái phù.

- Khổ thân con ong quá mày ơi ! - Reiko than thở trông rất đau khổ.

''Mày mới thất tình hay sao mà con ong cũng khổ?'' - Ryoko ngồi cạnh nghĩ thầm.

Ayato tỏ vẻ tiếc nuối:

- Chán vãi, tao còn chưa lập chiến công.

- Thôi mai lại có bạn ong ghé thăm ý mà, lo gì. Nhưng mà mai để phần tao, tao còn chưa đập lần nào. Trước chuẩn bị đập thì mày đập luôn mặt tao. - Bakayaro làm bộ thiểu não, đập một cái rõ đau vào vai thằng bạn.

Từ đó...lớp 8A1 không còn thấy Bakayaro đâu nữa...

- The end -

















Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com