3.

Nguồn ảnh: Zerochan.
Đêm tịch mịch.
Lão già ngồi vắt vẻo trên nhánh cây cổ thụ, miệng đung đưa một cuống lá xanh ngắt. Cứ chốc lát, lão lại ư hử một khúc chiêu hồn cổ xưa. Trùng tử hồn trắng đục bay lờ lờ quanh lão, thứ ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra từ người chúng hắt lên mặt lão, nửa sáng nửa tối, càng khiến lão trở nên quỷ dị. Đột nhiên bộ ngực gầy gò của lão rung lên dữ dội. Lão cau mày, thở phắt ra một hơi, tay lọ mọ rút ra trong ngực một cái túi vải. Những đốm sáng nhỏ như đom đóm cũng từ đó mà ùa ra, bay toán loạn trên không trung. Lão già thấy thế, liền bực dọc làu bàu.
"Lũ chúng bay hư thật đấy! Xếp hàng, trở lại ngay nào!"
Vừa dứt lời, hai con ngươi trắng đục của lão sáng rực lên. Những đốm sáng liền dừng hết lại, tiu nghỉu xếp thành một hàng theo lời lão. "Một, hai, ba..." Lão mở rộng miệng túi để bọn chúng chui vào, vừa đung đưa đôi cẳng chân gầy nhẳng vừa đếm. "Ba mươi hai! Đến lượt mày đấy, Kizu. Đồ cứng đầu, mày là đứa xúi chúng nó làm loạn, phải không? Thủ lĩnh quân phiến loạn cơ mà... À, tao quên mất. Mày làm gì còn đầu đâu mà cứng?"
Đốm sáng lập tức nhảy dựng lên như đang chửi bới. Lão chỉ cười nhạt, dùng hai ngón tay nhón nó ra khỏi hàng. Bàn tay lão đột nhiên đỏ ửng. Chỉ trong chốc lát, đốm sáng tắt hẳn rồi tan thành cát bụi, bay lả tả vào trong không trung.
Lão giương mắt lên nhìn bọn còn lại.
"Có nhanh lên không? Rồi sẽ đến lượt chúng mày đấy!"
Những đốm sáng nhỏ còn lại im bặt, sợ hãi nối đuôi nhau bay vào túi.
Thình lình gió nổi lên, tốc ngược mái đầu bù xù của lão. Đám linh hồn lại được dịp bay toán loạn. Lão phải mất một lúc để ổn định lại đội hình.
"Nhanh lên! Chúng ta sắp có khách quý đấy!"
Ánh trăng chiếu xuống mặt đất nhàn nhạt, làm bật lên mái tóc bạc của kẻ mới đến. Yêu khí tỏa ra từ người đối diện khiến lão không thể xem thường. Lão yêu nhảy tót xuống mặt đất, tiến tới gần hắn. Trùng tử hồn cũng sà xuống theo bước chân lão.
"Thật vinh hạnh khi được ngài ghé thăm, chủ nhân của Thiên Sinh Nha."
Khi đứng thẳng nhau, lão phải thấp hơn hắn chừng ba cái đầu. Người lão nhỏ thó trông rõ. Lão cúi đầu chào hắn, Sesshoumaru không đáp, chỉ hạ tầm mắt.
"Ngươi là Kẻ săn hồn?"
"Ồ, ngài biết ta." Lão tỏ vẻ không bận tâm đến thái độ của hắn. "Ta có thể săn được mọi thứ trong linh giới, miễn là có một cái giá hợp lí. Ngài muốn tìm gì sao, Sesshoumaru?"
Hắn rút từ ngực áo ra một chiếc lông vũ đã hơi ngả đục. Trùng tử hồn bay đến cạnh hắn, quắp lấy đồ vật trên tay rồi đem về cho lão.
Cầm chiếc lông vũ trên tay, lão nheo mắt, soi qua rồi lên tiếng.
"Mùi của món đồ này làm ta thấy thật hoài niệm." Lão cười nhạt. "Một tay bán yêu đầy ngông cuồng. Tiếc là, hắn bị xoá sổ rồi."
Mày của hắn nhíu lại. "Ta không bảo ngươi tìm hắn."
“Không không, ta biết mà. Ta từng thấy ả phân thân đó mấy lần. Có điều cùng từ một loại mùi, không khỏi khiến người ta hoài niệm.”
Trông Sesshoumaru có vẻ không được kiên nhẫn lắm. Một khoảng lặng thinh. Lão thấy vậy thì thôi dông dài, nói tiếp.
"Nếu ngài muốn ta tìm ả, thì có vẻ khó nhằn đấy."
Lão để trùng tử hồn đem vật trở về với hắn, lắc đầu.
“Phải chịu lượng chướng khí nặng đến vậy, e là ả hồn phi phách tán rồi.”
Lại một khoảng lặng dài như bất tận. Lão ngước mắt trộm nhìn phản ứng của hắn. Gương mặt gã khuyển yêu vẫn vậy, lạnh tanh và vô cảm. Tuy nhiên chẳng hiểu vì sao, lão lại có cảm giác buồn buồn.
Một lát sau, Sesshoumaru mới lên tiếng.
"Ta biết điều đấy."
Suýt thì lão quên hắn là chủ nhân của Thiên Sinh Nha. Kẻ có thể đi lại ở Minh giới, nếu có thể thì hắn đã tìm thấy từ lâu rồi.
“Vậy sao ngài còn muốn ta tìm ả?”
Sesshoumaru nhìn thẳng vào đôi mắt lão.
"Vì ta biết ngươi làm được. Và ngươi không thể từ chối ta.”
Lão yêu nhướn mày, bật cười. Quả đúng là thế. Đúng là lão đang nợ Inutaishou một ân huệ.
"Kể cả chỉ tìm được một mảnh hồn, ngươi cũng sẽ có được thứ ngươi muốn."
Vừa trả được ơn, lại vừa có tiền, chuyến này lão cũng không lỗ lắm.
"Ngài thật sự muốn tìm cô ta đến thế sao?"
Hắn không trả lời lão. Mà thực ra lão cũng chẳng quan tâm. Đám người Khuyển tộc Tây quốc làm gì có ai có thái độ bình thường.
"Thực ra... Nếu chỉ là một mảnh hồn, không phải chính ngài đã có rồi sao, Sesshoumaru?"
Đến giờ ánh mắt kẻ đối diện mới lộ ra vẻ ngạc nhiên. Sesshoumaru nhìn lại chiếc lông vũ trong tay.
"Thứ này không có linh khí."
"Không, ta không nói đến nó. Chẳng lẽ đã lâu vậy rồi, ngài không nhận ra điểm gì khác thường ư?"
Gió lại một nữa nổi lên, xới tung mái đầu lão. Đêm nay quả thật rất lạnh. Tuy nhiên ở phía Sesshoumaru, gió lại hết mực dịu dàng. Tựa như đang có một luồng khí vô hình bao bọc lấy hắn.
"Nói ngắn gọn."
"Xung quanh ngài có mùi gió. Một mảnh hồn nhỏ, à không, phải nói đúng hơn là chấp niệm của ả, vẫn luôn ở bên cạnh ngài."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com