Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 5: Ôm Tớ Đi

Tình bạn của họ đã kéo dài được 5 tháng. SeulGi đã bước chân vào thế giới cô, giúp cô tìm lại một Bae JooHyun trước đây. Cô cười nhiều hơn, năng động hơn tuyệt nhiên là chỉ khi đối mặt với SeulGi trên tầng sân thượng quen thuộc, trong mắt của các bạn học cô vẫn không có gì thay đổi ngoài việc luôn biến mất trong giờ ra chơi nhưng họ cũng không mấy quan tâm.

JooHyun gần đây lạ lắm, cô cứ nghĩ về SeulGi mãi thôi. Tần suất cậu xuất hiện trong những giấc mơ của cô ngày một tăng và cô chẳng thể nào kiểm soát nổi nó.

- Lại thẫn thờ nữa rồi, Bae JooHyun.

"Thình thịch" JooHyun có thể nghe được tiếng tim mình đang đập một cách hỗn loạn chỉ vì cái cốc đầu nhẹ của SeulGi.

- Hôm nay chúng ta sẽ ăn gì?

- Món cậu thích Tokbokki này.

Đôi lúc cô tự hỏi SeulGi có phải là định nghĩa cho cụm từ "hoàn hảo" không? Cậu ấy xinh đẹp, học giỏi lại biết cách quan tâm người khác, chẳng có lấy một điều để làm cô có thể ghét SeulGi

- Làm gì nhìn tớ đắm đuối vậy?

- Bởi vì cậu đẹp. Khoa học chứng minh ngắm người đẹp sẽ giúp xả stress.

- Dẻo miệng.

SeulGi nhéo má cô, bật cười. JooHyun thật sự đã thay đổi rất nhiều đây mới chính là tính cách phù hợp với con người cô. Ban đầu JooHyun không thể mở lòng ra với cậu nhưng sau đó cô đã có thể thoải mái bộc lộ cảm xúc thật của mình. Cô kể về ba, kể về người dì cùng đứa em gái cùng ba khác mẹ của mình và cậu cũng đã hiểu lí do cô lại ngại tiếp xúc với mọi người.


SeulGi muốn cô có thêm nhiều người bạn hơn nữa, với tính cách bây giờ của JooHyun muốn kiếm bạn là không khó.

- Cậu cứ định có duy nhất một người bạn như tớ sao?

JooHyun ngẩng đầu nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt trong veo, kiên định. SeulGi đã phải cố ngăn bản thân không lao đến ôm chặt cô vào lòng.

- Ừ. Tớ chỉ cần cậu là đủ.

- Đồ ngốc...Cậu không sợ tớ sẽ bỏ cậu à?

- Sợ nhưng tớ cũng đâu thể giữ cậu lại nếu cậu muốn rời đi. - Cậu vừa nói vừa bĩu môi, mặt buồn xo.

- Bởi vậy nên tìm cách lấy lòng tớ đi đó biết chưa nhóc.

" Làm sao tớ có thể bỏ cậu được khi đã dành cho cậu một vị trí đặc biệt"

- Vậy tớ phải làm sao để lấy lòng cậu?

- Ôm tớ đi.

Cô bất ngờ với lời đề nghị của cậu, mặt hơi hồng lên. SeulGi cũng ngượng ngùng không kém vì câu nói của mình chỉ là vô tình thốt ra. Bầu không khí bỗng trở nên ngại ngùng.

Ở một góc khuất của sân thượng có hai con người đang loi nhoi, chen nhau nhìn trộm. SeungWan ôm đầu

- Tớ không thể tin được SeulGi lại cao tay như vậy! Thua cược mất rồi...

- Tạm thời bỏ qua chuyện đó đi, tớ càng không tin hơn với khuôn mặt của Bae JooHyun, cậu ta đáng yêu kinh khủng.


" RẦM" trong lúc mãi nói chuyện SooYoung vô tình đụng trúng cái xô trên kệ làm nó rơi thẳng xuống đất. Tiếng động phát ra làm cho cả hai người giật mình quay phắt lại. SeulGi nhìn thấy hai con chuột đang vội vàng trốn ra sau bức tường thì nghiêm mặt.

- Son SeungWan! Park SooYoung hai người bước ra đây cho tớ!

- A...chào SeulGi và....JooHyun..trùng...trùng hợp quá tụi tớ lên đây hóng gió hê hê! - SeungWan gãi đầu thúc cùi chỏ vào người SooYoung

- Đúng...đúng trùng hợp quá....hai cậu cũng lên...lên đây hóng gió hả?

- Tớ không ngại buộc dây thả hai cậu xuống ban công để hóng gió một cách "trực tiếp" nhất đâu!

Mặt của SooYoung và SeungWan đổ đầy mồ hôi, Kang SeulGi khi giận lên quả là đáng sợ a (Đáng sợ gêhh :))...nhưng tầm mắt vẫn không ngừng rơi trên mặt người đứng cạnh SeulGi.

JooHyun loay hoay không biết nên làm gì cô vốn đang buộc tóc, mắt kính cũng nằm trên tay SeulGi cậu nói phòng trường hợp cô lại lấy đeo. SeulGi nhìn thấy sự bối rối của cô, cậu đi tới trước mặt cô che khuất đi ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cô của hai con người kia.


- Hai cậu muốn được rửa mắt không?

- Dĩ nhiên là Không! Cơ mà...hai người...

- Cậu ấy là bạn tớ.

- May quá tớ cứ tưởng mình thua...

SooYoung im bặt vì cái nhìn đáng sợ của SeulGi. Cậu là đang sợ cô biết chuyện lí do ban đầu mình muốn làm bạn với cô. SeungWan tinh ý nắm cổ SooYoung lôi đi.

- Bọn tớ xuống trước nhé! Hai cậu cứ tiếp tục trò chuyện đi.

SeulGi đến lúc này mới quay lại, giọng nói lo lắng

- JooHyun thật ra tớ không nói với ai chuyện chúng ta làm bạn cậu phải tin tớ.

- Tớ...biết mà cậu cần gì phải khẩn trương vậy.

Khi cậu chắn trước mặt cô hoàn toàn mang ý bảo vệ, cô nghĩ trái tim đã không còn nằm ở chỗ mình. Hình như cô thích SeulGi mất rồi...

- Tớ tưởng cậu sẽ giận.

Đến giờ JooHyun mới để ý khoảng cách giữa hai người, chỉ cần cô giơ tay là có thể ôm cậu. SeulGi dường như cũng nhận ra điều đó ánh mắt cậu khóa chặt cô làm đôi chân cô vô thức bước lùi về sau.

Không kịp! Cả người cô đã lọt thỏm trong vòng tay ấm áp của cậu. Cánh môi mấp máy gọi tên cậu

- SeulGi...cậu

- Yên nào...cậu muốn lấy lòng tớ cơ mà.

Đôi tay vốn đang buông lỏng của cô từ từ giơ lên, chần chừ giữa không trung một lát rồi nhẹ nhàng đặt lên eo cậu, siết nhẹ. Cô có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể cậu và ngược lại cậu cũng cảm nhận được điều đó. Cảm nhận được nhịp đập hỗn loạn trong lòng ngực.

END CHAP

#GetWellSoonSeungWan

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com