Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 46: Nhóc Con Hẹp Hòi


Bởi vì bình thường Bùi Châu Hiền và Khương Sáp Kì luyện tập đều rất xuất sắc, cho nên theo lý thường thì bất luận là ở cương vị hay phương diện bố trí vũ đạo cụ thể, hai người đều xem như những nhân vật múa dẫn đầu, nhưng có điều biểu hiện của Sáp Kì lúc này lại thực không tốt.

Không nói đến chuyện cứ đạp vào chân cô Hiền một cước lại một cước, chỉ là biểu tình trên mặt nàng……

Ánh đèn chiếu đến, soi sáng khuôn mặt Sáp Kì, một đám người xếp hàng trước sân khấu nhìn thấy rất rõ.

“Ồ, người múa dẫn đầu sao lại nhìn quen mắt thế nhỉ?”

“Tao biết, là nhân vật phong vân trường ta, có quan hệ với tất cả các lãnh đạo trong ban.”

“Nhân vật phong vân? Chẳng trách, khiêu vũ kiểu gì mà như thể người khác thiếu nợ cô ấy tám trăm vạn vậy.”

“Mày thì biết cái gì, thời đại này đương nhiên phổ biến loại vũ vương mặt mày cau có rồi, rất khí phách mà!”

“……Như thế nào mà cô ấy cứ đạp vào chân bạn nhảy nữ thế?”

“Ừ nhỉ, động tác vũ đạo này chắc là trào lưu mới nhất đây mà.”

“Uầy ~~~ nhìn như vậy, thật sự rất đẹp trai nha!!!”

“……”

Phác Tú Anh ở dưới đài vừa nhai kẹo cao su vừa hưng phấn nghe người khác bàn luận, nghe nói thế này, xem ra quả thật Sáp Kì nổi tiếng không kém, mà nhìn mặt nàng nhăn nhăn nhó nhó như chó ăn phân vậy, nguyên nhân không phải là do Lê Thành Hiền đến đây đấy chứ?

“Aish, tôi nói này Thành Hiền, cậu thật đúng là tệ quá mà, đến đây lại không gặp bạn học cũ bọn này đầu tiên mà lại đi đến hậu trường gặp Sáp Kì trước, thế nào, muốn ra oai phủ đầu với người ta à?”  Kim Nghệ Lâm ngồi một bên đồng dạng cũng đang nhai kẹo cao su, vừa thổi bóng vừa mở miệng, Lê Thành Hiền ngồi bên cạnh cô có chút xấu hổ.

“Này, nghe cậu nói kìa, tôi chỉ là trên đường gặp Châu Hiêng thì đụng phải Sáp Kì thôi, thực không có ý định muốn gây cho cô bé áp lực gì.”

“Vậy là cậu còn muốn gây áp lực cho người ta?” Nghệ Lâm nhướn mày nhìn Thành Hiêng. Thành Hiền trợn mắt với cô, thì sao chứ, bộ dáng hắn phong lưu phóng khoáng tuấn tú lịch sự thế này, tạo chút áp lực cũng không được chắc?

“Đó, cậu nhìn xem, nhìn xung quanh đi.” Nghệ Lâm chân dài vắt chéo, tay chỉ chỉ bốn phía, nói: “Không dám nói trăm phần trăm, nhưng ít nhất có 70% số người đều nhận ra Sáp Kì, mà trong những người này có tới 50% là fan trung thành, phỏng chừng nếu để cho bọn họ biết được nguyên nhân khiến cho biểu hiện của Sáp Kì như vậy là bởi vì cậu thì khuôn mặt nhỏ nhắn anh tuấn kia trong nháy mắt sẽ biến thành cái bánh mì rất to đó.”

“Ồ, không phải nói cậu chứ, cô giáo Mạch, không phải trước đó cậu không đồng ý hai người kia ở bên nhau sao?” Phác Tú Anh ở một bên không nhịn được mở miệng, Nghệ Lâm hay đổi cũng có phần quá lớn đi?

Nghệ Lâm trừng mắt liếc cô một cái: “Tôi đây gọi là yêu ai yêu cả đường đi, không phải là tại Châu Hiền bí mật lên lớp tôi một khóa chính trị sao?”

“Thôi đi, Châu Hiền còn có cái gì có thể kiềm chế được cậu chắc?” Phác Tú Anh quẳng qua một ánh mắt xem thường, trong lòng có chút ghen tị.

Nghệ Lâm nhìn thấy cô như vậy thì khóe môi cong lên, gật đầu: “Cũng không hẳn, chỉ là cô ấy nói nếu tôi còn tiếp tục bắt nạt nhóc con nhà cô ấy thì tối nào cũng sẽ gọi cậu đến ăn cơm cùng, tôi vừa nghe thấy thế liền ngay cả một cái rắm cũng không dám phóng.”

“……”

Dưới đài vài người tán gẫn náo nhiệt, mà Bùi Châu Hiêng ở trên sân khấu lại đang xanh mặt nhìn Sáp Kì.

Chân của cô…

Sáp Kì, em đây là cố ý đúng không?

Sáp Kì cúi đầu không nhìn Châu Hiền chỉ cảm giác sàn sân khấu hôm nay đặc biệt mềm mại, may mắn, cuối cùng cũng có chút việc vui vẻ có thể an ủi linh hồn nhỏ bé bị tổn thương của nàng…

"Sáp Kì, chân…”

Lại một lần nữa bị đạp, cô Hiền bùng nổ, môi bất động, chỉ dùng thanh quản phát ra âm thanh, mà “trâu” nhất là trên mặt vẫn duy trì vẻ tươi cười rạng rỡ. Sáp Kì ngẩng đầu nhìn cô một cái, bĩu môi, đồng dạng cũng dùng dây thanh quản đáp lời: "Lê Thành Hiền từ đâu chui ra?”

Nói xong, lại đạp cô Hiêng một cước, tay Châu Hiền đang ôm bên hông Sáp Kì liền siết chặt, dùng sức nhéo nàng một cái.

Á……

Sáp Kì suýt chút nữa kêu thành tiếng, ngẩng đầu căm tức nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Tại sao chứ? Cô thì mới sáng sớm đã tìm một tên tình địch đến thị uy với em rồi, không thể để cho em đạp cô mấy cái chắc? Người kiểu gì thế!

“Nhảy tử tế đi, bằng không có người sẽ đẹp mặt đó.”

Cô Hiền khó có lúc bá đạo, liếc Sáp Kì một cái, không giận tự uy. Sáp Kì vừa thấy lại càng không vui. Em đẹp mặt sao? Cô là muốn “ăn” em lại còn muốn “cưỡng” em? Hoan nghênh hoan nghênh, nhiệt liệt hoan nghênh.

……

Châu Hiền vừa thấy Sáp Kì như vậy liền biết chắc chắn lnàng lại nghĩ ra chủ ý quỷ quái gì đó, mỉm cười liếc nhìn quần chúng, nâng lên đôi giày cao gót 8cm, tao nhã hạ xuống chân Sáp Kì.

……

Trong nháy mắt cả người Sáp Kì cứng đờ, cắn răng nhìn Châu Hiền làm gì vậy? Cô làm gì thế? Muốn đánh nhau sao? Cũng không nhìn trường hợp gì à?

“Ồ, xem ra đạp chân thật đúng là bước nhảy mới mà, tao nhìn thấy cô giáo cũng đạp Sáp Kì một cước kìa, hơn nữa hình như còn đạp rất kiên quyết.”

Người ở dưới sân khấu lại lên tiếng, Sáp Kì ở trên đài nghe được rất rõ, đen mặt nhìn Châu Hiền.

Mấy đôi nhảy bên cạnh do có tiếng nhạc che dấu nên không nghe được hai người đang nói cái gì, nhưng mà đối với biểu hiện của hai người hôm nay rất không còn gì để nói, giáo sư dạy vũ đạo ở sau màn sân khấu nhìn mà buồn bực, cô nhìn Sáp Kì lắc lung tung như thế sớm đã thành thói quen, nhưng mà Châu Hiền như thế nào cũng……

“Haa, cô Hiền trong lúc cấp bách lại vẫn không quên chớp mắt quyến rũ với Lê vương tử ở dưới đài, thật sự là ân ái nha.”

Sáp Kì ngoài cười nhưng trong không cười nói xong, bước chân thay đổi, xoay người một cái, cúi lưng, khiến cho Châu Hiền cũng phải cong người xuống.

Cái này…hai người thật đúng là múa dẫn đầu mà…động tác vũ đạo đều không giống với mấy đôi bên cạnh…

“Làm sao lợi hại bằng em, có việc gì liền trốn vào trong lòng Thừa Hoan.”

Châu Hiền mỉm cười xoay người thẳng lưng, tao nhã cao quý, hoàn toàn tự nhiên.

“Đúng vậy, lão Tôn rất tốt với em, bọn em cũng coi như môn đăng hộ đối, giống như cô Hiền và Lê vương tử vậy, ở bên nhau rất hài hòa.”

Bị cô Hiền kích động như vậy, trạng thái của Sáp Kì dần dần khôi phục, hơn nữa lần khôi phục này không phải chỉ có một tẹo, từ trạng thái dưới đáy cốc đến trạng thái siêu dài, tuy rằng động tác vũ đạo cũng không tập luyện trước, nhưng xem như cũng hợp với tiết tấu, thậm chí càng phù hợp với thẩm mỹ của người trẻ tuổi.

“Chà, có người ghen tị.”

Châu Hiền học theo thanh âm Sáp Kì nói, Sáp Kì quay phắt đầu lại: “Ghen? Vì cái gì em phải ghen? Em muốn ‘ăn’ cái gì mà không ‘ăn’ được?”

Nói xong, Sáp Kì cúi đầu nhìn nhìn bộ ngực Châu Hiền, cô Hiền vẫn căng thẳng nãy giờ không kiên trì được, mặt đỏ hồng lên, mà Sáp Kì cũng không chiếm được lợi gì, dùng ngôn ngữ quấy rối kết quả chính là chân bị đạp thật lâu thành phẳng như ngực……

Dưới lưỡi gươm mũi kiếm của hai người, một màn khiêu vũ kinh tâm động phách đã hoàn thành.

Người xem ở dưới đài nhiệt liệt vỗ tay khen ngợi, Sáp Kì cúi người, cười cười: “Thấy không, cô Hiền, sự nổi tiếng của chúng ta chưa hết đâu, ở dưới đài tất cả đều là fan của em đó.”

“Đúng vậy, không phải cái gì em cũng có thể ‘ăn’ sao, fan tính là gì?”

“……”

Sáp Kì  bị cô Hiềncười lạnh nói thế làm cho đóng băng, nhìn người ta quả thực có dấu hiệu tức giận, thế này mới kích động nói: “Cái này, cô Hiền, vừa rồi em…”

Sáp Kì đuổi theo Bùi Châu Hiền cô ra sau sân khấu mà vẫn không thèm liếc nhìn nàng một cái, Châu Hiền hừ lạnh một tiếng: “Không phải là vẫn còn muốn kể về tình sử giữa em và Thừa Hoan đấy chứ? Môn đăng hộ đối, hai trẻ vô tư?”

“Không phải, không phải, em không thích lão Tôn, một chút cũng không thích, nó như thể mẹ em vậy, đúng, em đối với nó là tình yêu như thể với mẹ!”

Lão Tôn đang đứng sau khán đài ôm một bó hoa tươi chuẩn bị đón Sáp Kì  nghe được những lời này, trên mặt nổi lên băng giá.

Yêu giống như mẹ vậy! Có lầm không thế, người ta trẻ tuổi xinh đẹp như hoa mà!

Đem bó hoa trong ngực ấn vào lòng Sáp Kì, lão Tôn hừ một tiếng, quay đầu đi, Châu Hiền liếc Sáp Kì một cái, không nói gì, đi vào phòng hóa trang tháo trang sức ra.

……

Vô tội nhìn bó hoa trong tay, Sáp Kì buồn bực, nàng cũng không làm chuyện xấu gì mà, không phải chỉ ăn chút “dấm chua”, phát ra ít tình tình sao…

Sáp Kì cúi đầu, cực kỳ thương tâm đi về phía phòng hóa trang, vừa mở cửa ra, cơn tức giận vừa áp chế lại bùng lên.

Cái gì thế? Như thế nào lại nhiều ra thêm một cô gái nữa?!

Châu Hiền ở một bên tháo trang sức, mà Thành Hiênglf đang đứng bên cạnh cô cười tủm tỉm nói cái gì, đương nhiên cô Hiền vẫn bộ dáng cũ coi hắn như không khí, nhưng mà đối với cô gái mắt to môi hồng như mộng ảo đứng bên cạnh Thành Hiền thì lại không giống, chỉ cần cô ấy nói gì với cô Hiền, cô Hiền liền sẽ đáp trả bằng một nụ cười khuynh thành.

“Cô Hiền…”

Sáp Kì ở một bên chua xót kêu một tiếng, Châu Hiền ngẩng đầu nhìn nàng.

“Oa, chị chính là Khương Sáp Kì!!! Hội trưởng, còn nhớ em ở trong câu lạc bộ hip-hop không?”

Cô gái như mộng ảo kia như mũi tên phóng vọt đến bên người Sáp Kì, kéo tay nàng một phen, Sáp Kì vẻ mặt xấu hổ nhìn cô, đây là ai vậy? Lời kịch bản lại biến thành phiên bản Hạ Vũ Hà* rồi. Câu lạc bộ hip-hop? Có lầm không vậy? Nàng là hội trưởng câu lạc bộ ghita, có quan hệ gì với câu lạc bộ hip-hop chứ?

(* ng tình của vua Càn Long, trong phim Hoàn châu cách cách thì là mẹ của Hạ Tử Vy, còn trong tr này thì ko biết là ý gì)

“Em là……”

Xuất phát từ lễ phép và cũng là vì dò xét tình hình địch, Sáp Kì coi như hòa nhã hiền lành hỏi, thiếu nữ mộng ảo vừa thấy Sáp Kì dịu dàng nói chuyện với mình như thế, lại càng kích động.

“Em là Lê, em gái của anh trai em!”

Lê Dong Dong cực kỳ hưng phấn nói xong, Sáp Kì vẻ mặt hắc tuyến, “em gái của anh trai” cô, là cô ngốc hay vẫn là tôi khờ?

“E hèm…”

Lê Thành Hiền ho một tiếng, nhìn lướt qua Lê Dong Dong: “Được rồi, Dong Dong, đừng dọa người ta.”

“……”

Tính tình tích cực của Lê Dong Dong bị anh trai đả kích, đứng một bên bĩu môi. Châu Hiền nhìn Sáp Kì, mở miệng: “Sáp Kì.”

“Có mặt!”

Sáp Kì được huấn luyện nghiêm chỉnh trả lời, Thành Hiền cùng Dong Dong nghẹn họng trân trối nhìn, vẻ mặt không thể tin được.

“Tôi muốn thay quần áo, em đi vào làm giá áo.”

“…Vâng.”

Sáp Kì nhỏ giọng đáp lời, giá áo? Là nói thân thể nàng giống như cái giá treo áo sao? Cô Hiền à…cô không thể cho em chút mặt mũi ở trước mặt người ngoài sao?

Không để cho Sáp Kì nghĩ nhiều, cô Hiền liền đứng lên, như thể lão phật gia tiêu sái đi thẳng vào phòng thay đồ, Sáp Kì vội cúi đầu khom lưng đi theo.

Lê Dong Dong nhìn chằm chằm bóng dáng hai người cả nửa ngày, quay đầu, chớp chớp mắt nhìn Thành Hiền thăm dò: “Đó là Sáp Kì ?”

Thành Hiền cũng có chút ngẩn người, ngây ngốc hỏi: “Đó là Châu Hiền?”

“Này, hai người kia đâu?” Nghệ Lâm cùng Phác Tú Anh sóng vai đi đến, không phát hiện ra Châu Hiền mà lại thấy hai anh em đứng ngây người.

Lê Dong Dong chỉ chỉ vào phòng thay đồ, nói: “Cùng nhau đi vào cởi quần áo.”

“Cái gì?!”

Nghệ Lâm cùng Phác Tú Anh đồng thời mở to hai mắt nhìn Lê Dong Dong, Thành Hiền thấy thế liền nóng nảy: “Không phải, không phải, là Châu Hiền cởi, Sáp Kì hỗ trợ.”

“……”

_Hết chương_



















Chắc các đồng chí chờ mòn mỏi nát dép rồi đúng không -.- xin lỗi là chắc có lẽ tui drop bộ này 😔 do là không có thời gian với lại lười chiếm vị trí hàng đầu 😑.

Đây coi như chap cuối cùng vậy, xin lỗi các đồng chí và chúc các cậu năm mới vui vẻ khỏe mạnh 💪💙💚💜💛

Happy New Year 🎊

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com