Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Intro.

ᯓ★Thông báo
🔞Fic có từ ngữ thô tục, have sex, tra tấn, máu me, luận loan, cân nhắc trước khi đọc.
🚫Fic được viết nhằm mục đích thõa mãn con thú trong người, không gán ghép lên người thật, tất cả chỉ là giả tưởng.
⋆˙⟡Những mẫu chuyện r18 ngắn do tớ nghĩ ra, xin đừng đem ra khỏi app.
✮⋆˙Xin cảm ơn.

⋆˙⟡----

Sân trường phía sau vắng lạ thường. Mưa vẫn chưa tạnh.

Hyeonmin nắm cổ tay daegeun lôi kéo như món đồ vô tri. Cậu không dám chống cự chỉ khẽ rít lên vì đau - cổ tay đỏ ửng, như sắp chật khớp. Nhưng cậu quen rồi.

Không phải lần đầu bị kéo đến nhà kho.

Cạch!

Cánh cửa gỗ khép lại. Không gian ẩm thấp, mùi gỗ cũ và mùi máu khô trong không khí khiến daegeun buồn nôn. Cậu chưa kịp xoay người thì bị đè mạnh vào tường. Bàn tay của hyeonmin bóp lấy cổ cậu, siết dần.

"Mày nghĩ có thể lơ tao rồi sống yên ổn đúng không?" - giọng gã khàn khàn, vang lên sát tai.

"Không... tớ... chỉ không muốn... bị ai nhìn thấy..."

"Nhìn thấy cái gì? Cái cách mày rên rỉ dưới thân tao?"

Rầm!

Daegeun bị đẩy ngược vào tường. Lưng va vào thanh gỗ mục, đau buốt. Cậu cắn môi đến bật máu, không dám kêu. Đôi mắt run rẩy, cố gắng lẩn tránh ánh mắt đầy giục vọng của hyeonmin - nhưng gã vẫn không tha.

"Nhìn tao."
"Mở mắt ra mà nhìn."

Daegeun khẽ mở mắt. Hyeonmin đã cúi sát, tay luồn vào trong áo sơ mi cậu từ lúc nào, từng nút bị bung mạnh bạo, cúc áo bay xuống đất không thương tiếc. Ngón tay lạnh buốt chạm vào da thịt non mềm, kéo lê từ cổ xuống xương quai xanh, rồi dừng lại ở đó - nghiến chặt.

Daegeun khẽ rên.
"Cậu... đừng..."

"Câm. Tao chưa cho mày được quyền nói."

Hyeonmin cúi đầu, cắn mạnh vào xương quai xanh trắng bệch như muốn lưu lại dấu răng - đánh dấu chủ quyền. Mùi máu tanh thoang thoảng trong miệng. Daegeun giật người theo bản năng, nhưng gã giữ chặt eo cậu, tay luồn xuống dưới lưng, móc kéo quần cậu bị tuột xuống nữa người.

"Dơ bẩn... nhung là của tao."
"Không được khóc...không được cắn mỗi như thế... mày đang khiến to phát điên."

Daegeun không nói gì. Cậu buông xuôi, đầu tự lên vách tường, mắt đờ đẫn nhìn mưa ngoài cửa sổ nhỏ. Bên trong, từng cú đẩy thô bạo khiến cậu đau rát, nhói buốt - nhưng cậu im lặng, không van xin, không kháng cự.

Bởi cậu biết, mọi phản kháng đều vô ích.
Đây là cái giá khi để ánh mắt hyeonmin chạm vào cậu năm đó.
Là cái giá của việc...đã từng cười với gã một lần.

--⋆˙⟡
Hehe các nàng thấy sao, nếu thấy ok thì bình chọn cho tôi nhé, đừng report tội nghiệp cho tôi 🥹😭.

🥀

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com