13
Không khí mùa xuân vẫn còn se lạnh, trường học đã khai giảng được một thời gian.
Fine ngồi im, do dự một hồi lâu mới quyết định hỏi bạn cùng bàn: "Thích một người là cảm giác thế nào?"
Rein chấn động, đồ ngốc này cuối cùng cũng thông suốt rồi sao?
Cô ấy hơi hắng giọng. làm ra vẻ hiểu biết mà nói: "Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm xem phim tình cảm và đọc ngôn tình của tớ, thích một người chính là ngày nào cũng muốn gặp người ấy, khi thấy người ấy thì tim đập nhanh hơn, trong lòng vui sướng hạnh phúc. Thấy họ thân mật với người khác phái thì sẽ tức giận, không chịu được mà so sánh bản thân với đối thủ, sau đó tự sinh ra tâm lý tự ti, cảm thấy mình không bằng người khác..."
Fine trầm tư.
...Tim đập nhanh hơn?... Sẽ tức giận?... Sẽ so sánh?
Cảm giác thích một người là như vậy sao?
Cho nên những hành động lúc trước của mình...
Rein thấy cô trầm tư, cái hiểu cái không, trong lòng nghi hoặc: Chắc là đã thông suốt rồi nhỉ, hay chưa ta? Cô ấy cũng không rõ nữa.
"Này, tớ nói đùa thôi, tớ cũng chưa có thích ai bao giờ, nên cũng không biết cảm giác đó là như thế nào đâu nhé!"
Rein cắt đứt mạch suy nghĩ của Fine, nắm lấy cánh tay cô, vẻ mặt hưng phấn nói sang chuyện khác: "Đầu tháng sau trường chúng ta sẽ có một trận đấu bóng rổ, cậu có muốn đi xem không? Lúc đó sẽ có nhiều anh đẹp trai lắm!"
Nhìn cô không có phản ứng gì, Rein lại nói: " Fine là đội trưởng đội bóng rổ, chắc cũng sẽ tham gia nhỉ?"
"Shade sẽ tham gia sao? Anh ấy đang học lớp 12, chắc là không đâu." Fine nghiêm túc suy nghĩ.
"Có tham gia hay không, cậu đi hỏi là biết."
Buổi tối trước khi đi ngủ, Fine im lặng ngồi trong phòng -- cô quên hỏi Shade mất rồi!
Cô lấy di động, nghĩ nghĩ rồi nhắn: [Anh, anh ngủ chưa?]
Bên kia Shade vẫn chưa ngủ, nhanh chóng trả lời: [Chưa, Fine có việc gì sao?]
Fine hoài nghi, trễ thế này rồi, sao anh ấy còn chưa ngủ? Nhưng lại nghĩ sắp thi đại học rồi, hẳn là anh đang thức để ôn tập bài học.
Ngón tay nhỏ chọc chọc vào màn hình: [Tháng sau anh có tham gia trận đấu bóng rổ của trường không?]
Đối phương hỏi ngược lại: [ Fine có đi xem anh thi đấu không?]
Cô không do dự: [Dạ.]
Shade nhìn chằm chằm chữ "Dạ" trên màn hình, không nhịn được bật cười.
[Fine ngủ sớm nhé, ngủ ngon.]
Cô nhìn vào lịch sử trò chuyện, vài giây sau mới phản ứng lại, tức là anh ấy sẽ tham gia trận đấu bóng rổ sao?
[Dạ, anh ngủ ngon.]
Đặt điện thoại dưới gối, cô nhắm mắt lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Mà tại một nơi nào đó trong ký túc xá, Shade nhìn vào tin nhắn của Fine.
Anh cúi đầu nhìn cây gậy đang sưng to của mình, cắn răng nín thở, trong đầu nhớ đến khuôn mặt quyến rũ của cô, tốc độ trên tay nhanh hơn. Vừa rồi vì trả lời tin nhắn của cô mà dừng lại, giờ đây bên dưới đang kêu gào muốn được giải toả.
Một tháng trôi qua thật mau, đã tới ngày tổ chức trận đấu bóng rổ.
Rein kéo Fine chạy như điên trong trường, xung quanh có nhiều cô cậu học sinh cũng đang vội vã chạy đi, không cần đoán cũng biết là đến sân bóng rổ.
Tuy hai người đã chạy rất nhanh nhưng khi tới được sân thì bên trong đã có một biển người đang chen lấn xô đẩy, không còn chỗ trống nào. Rein và Fine đành kiếm kiếm tìm tìm xung quanh, cuối cùng phải ngồi ở hàng áp chót sau khán đài.
"Xui quá đi mất, lớp chúng ta xa chỗ này nhất, chạy mệt muốn chết mà vẫn phải ngồi ở vị trí không thấy được gì." Rein tức giận, lông mày nhíu chặt.
"Được rồi, chạy như vậy cũng mệt rồi, cậu yên tĩnh nghỉ ngơi một chút đi." Fine đang lấy lại hô hấp, an ủi bạn thân thở hổn hển bên cạnh.
Qua vài phút sau, tiếng người trên khán đài bỗng ồn ào-
"Aaaa! Ngầu quá!"
"Aaa!!!!...."
Fine và Rein cùng bịt tai lại.
Trong sự nhốn nháo giữa làn người, cô nhìn thấy Shade.
Anh mặc đồng phục thể thao màu đỏ, lộ ra cánh tay và đôi chân thon dài mạnh mẽ, màu da trắng khỏe khoắn, cả người vừa cao vừa ngầu, đứng giữa những thành viên khác trông vô cùng nổi bật. Anh nâng cằm, dường như đang tìm kiếm gì đó.
Không biết là do âm thanh xung quanh quá ồn ào hay sao, Fine cảm thấy trái tim mình đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, suýt nữa đã không nhịn được mà gọi tên anh.
Anh đưa mắt nhìn một vòng khán đài, cuối cùng dừng lại chỗ cô.
Anh nhướng mày, hơi nở nụ cười.
"A!... Shade nhìn hướng tớ cười đó!"
"Cậu nhìn nhầm rồi! Rõ ràng là cười với mình!"
"Xì - Với tớ mới đúng!"
"Ọe- Một đám hoa si, anh ấy kia chỉ là đang giãn cơ mặt thôi."
"Cậu cút đi! Cậu bị dị ứng với người đẹp trai à?"
"..."
Tiếng huýt sáo lảnh lót kéo Fine đang trên mây trở về.
Shade, đúng là... Ngầu quá trời quá đất!
Khi trận đấu bắt đầu, tiếng ủng hộ vang lên đợt này đến đợt khác, ánh mắt Fine vẫn dính chặt trên người Shade-
Dây đeo cổ tay màu đen làm nổi bật các đường gân tay đang ẩn hiện, anh nhanh chóng bắt lấy bóng, ánh mắt kiên định, động tác linh hoạt, lúc nhảy lên vô tình lộ ra băng cài màu đen trên đầu, mái tóc ướt đẫm mồ hôi rơi trên trán anh.
Bắt banh, xoay người, né tránh, nhảy lên, trái bóng 3 điểm chuẩn xác chạy vào rổ!
"Oa!! -"
Toàn trường lần nữa vang lên tiếng hoan hô đinh tai nhức óc, Fine cũng không kiềm chế nữa, vỗ tay hò hét vì người kia!
Lúc nghỉ giữa hiệp, Shade đến khu nghỉ ngơi, bắt lấy khăn lông của đồng đội ném đến để lau mồ hôi, anh ngước mắt nhìn khu vực kia của khán đài, cứ như đang chờ mong điều gì đó.
Rein thấy Fine nhìn Shade ngây ngốc, bỗng nhiên lấy đâu ra một chai nước, nói cô đến đó đưa nước cho anh.
Fine vừa đứng dậy, liền thấy Kiana đi đến trước mặt đưa anh một chai nước. Shade ngẩng đầu, nhẹ nhàng nói gì đó, cô ấy hơi cười cười, cố nhét chai nước vào tay anh rồi chạy đi mất.
Shade bất đắc dĩ nhận lấy chai nước.
Anh đặt bình nước sang bên cạnh, Shade đợi thêm một lúc sau đó lắc đầu thở dài.
Cô gái nhỏ ắt hẳn là vội tới đây nên quên chuẩn bị rồi.
Hiệp sau đã bắt đầu, nhưng đôi bạn thân cũng không còn ở đó nữa.
Trên con đường về tòa nhà trường học trải dài hai hàng cây xanh, có hai nữ sinh cùng sóng vai đi về lớp.
Rein phát hiện từ lúc Fine thấy Kiana đưa nước cho Shade, khuôn mặt cô tràn đầy thất vọng. Vì thế cô ấy liền kéo cô ra khỏi sân bóng rổ.
" Cậu sao vậy?"
"Không sao, tớ có hơi mệt." Fine nói qua loa.
Đồ ngốc này, còn không chịu nói đúng không? Đừng để tớ phải ép cậu đấy.
Rein bỗng dừng lại, bắt lấy bả vai Fine, ánh mắt áp bức nhìn cô: "Fine, cậu đã thích ai rồi mà không nói cho tớ nghe, không phải tớ cùng một phe với cậu sao?"
Fine hoảng sợ mở to mắt: "Cậu nói gì vậy, tớ không có -"
"Cậu thích Shade!" Rein lập tức dùng giọng nói cứng rắn phản bác cô.
"Tớ..."
Mình thích Shade sao? Mình thích anh sao?
Đúng vậy, mình rất thích Shade, không biết từ khi nào, cũng không biết nó nảy mầm từ lúc nào. Thời điểm hỏi Rein về cảm giác thích người khác ra sao, mình cũng không biết bản thân có thích anh không. Nhưng hôm nay ở sân bóng rổ, nhìn anh cười với mình, nhìn dáng người đẹp trai mạnh mẽ của anh, trái tim không khống chế được mà đập mạnh liên hồi như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, nhiều lần hò hét cổ vũ anh. Cô khẳng định, tình cảm của mình đối với Shade đã bắt đầu mọc rễ nảy mầm.
Fine lấy hết can đảm, gật đầu thừa nhận: "Tớ thích anh ấy, chỉ là -"
"Cậu lo lắng Kiana?" Rein cắt lời cô, sau đó nói tiếp: "Chị ấy xinh đẹp, cậu cũng không kém. Không tin thì cậu nhớ lại đã có bao nhiêu nam sinh theo đuổi cậu rồi. Cậu và Shade là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã ở cùng nhau, sao phải sợ có người nhảy ra ngán đường chứ? Còn nữa, Shade chưa chắc đã thích chị ấy!"
Rein... Biến Kiana thành tình địch của cô sao? Tuy cô ấy nói cũng có phần đúng, nhưng cái cô để ý không phải là Kiana, mà là Shade, liệu anh có thích cô như vậy không.
" Cậu hiểu lầm rồi, tớ thích Shade, nhưng anh ấy cũng chưa chắc thích tớ."
Fine nhớ đến ngày ấy, ngày mà Shade đã trộm hôn mình.
Anh ấy thích mình sao? Nếu không trộm hôn làm gì?
Thấy Fine hoang mang, Rein bình tĩnh trả lời: "Thích, chắc chắn là thích cậu! Hai người tuyệt đối, chắc chắn, hoàn toàn là một đôi trời sinh!"
Cô ấy rất lạc quan về cặp đôi thanh mai trúc mã mà bản thân chèo thuyền.
Fine: "...?"
Rein là bà mối đang bán người à? Mấy lời nói vừa rồi không khác gì mấy bà mai mối vì để tác hợp hai bên mà tích cực khen lấy khen để.
Nhìn vẻ mặt hoài nghi của cô, Rein thở dài lắc đầu - Quả nhiên trong nhà chưa rõ ngoài ngõ đã tường!
"Nói tóm lại, thích thì phải theo đuổi! Cậu biết chưa! Đi quyến rũ anh ấy! Không được thì cưỡng hôn! Khống chế anh ấy!" Rein nói ra các ý tưởng không tốt cho Fine nghe.
Cô ấy cũng không thích loại thích nhưng không dám nói này của Shade, cứ từ từ ở bên cạnh, ấp ủ kế hoạch nước ấm nấu ếch, nhưng tốc độ chậm muốn chết, phải chờ tới khi nào mới theo đuổi được chứ? Dù vẫn đang rất tốt, nhưng ai biết được, lỡ vịt đã nấu chín còn bay đi mất thì sao?
"Thích một người thì phải dùng mọi cách để bắt được trái tim của anh ấy! Tớ tin cậu chính là Fine vì tình yêu mà nhất định sẽ làm được!" Bộ dáng đầy sự quyết tâm cùng ý chí chiến đấu mãnh liệt của bạn thân đang nỗ lực động viên cô.
Lông mi Fine hơi run - quyến rũ sao? Không thì cưỡng hôn? Khống chế? Dùng mọi cách để bắt được trái tim anh? Vì tình yêu?
Liệu có như Rein nói không? Cô có thể làm được không?
Nhưng mà... Đối tượng là Shade.
Cũng không phải không được.
Trận bóng rổ kết thúc, Shade thay đồng phục xong chạy ra ngoài nôn nóng tìm Fine.
Thời điểm bắt đầu hiệp sau, anh phát hiện cô không còn ở đó, cho đến khi trận đấu kết thúc cũng không thấy quay về.
Shade lo lắng cho Fine.
Cuối cùng, anh cũng tìm được cô đang ngồi bên hồ nước.
Cô gái nhỏ mặc đồng phục mùa xuân màu trắng đỏ, ngồi trên ghế dài đỏ sẫm nằm dưới tàn cây cạnh hồ. Cô hơi cúi đầu, lộ ra cái gáy trắng như tuyết. Đôi chân nhỏ bên dưới đung đưa, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào mặt hồ, không biết đang suy nghĩ gì.
Nhìn từ xa, giống như một bức tranh tĩnh đang trôi theo thời gian.
" Fine có gì muốn tâm sự sao?"
Nhưng vẫn phải đánh vỡ bức tranh xinh đẹp này.
Cô nghe giọng nói liền nhìn thấy Shade đang được ánh mặt trời chiếu sáng trong làn gió đang khẽ tới gần. Từ khi phát hiện mình thích anh, dường như mỗi lần gặp nhau cô đều cảm thấy xấu hổ.
"Không... Không có ạ."
Shade ngồi bên cạnh cô, nghe câu trả lời ấp a ấp úng, anh nhíu mày, lại hỏi: "Sao chưa hết trận mà em đã đi mất rồi?"
"Em, em đi mua nước cho anh!"
Mua nước mà lâu như vậy? Không chờ Shade hỏi tiếp, Fine tiếp tục nói: "Trên đường đi thì em thấy bạn nữ bị thương ở chân, em và Rein đỡ cô ấy đến phòng y tế, sẵn ở lại trò chuyện với bạn ấy vài câu nên không để ý thời gian. Lúc em mua nước xong thì phát hiện mọi người cũng dần giải tán rồi nên em không quay lại nữa."
Cô viện đại một lý do. Thực tế là cô và bạn thân trò chuyện, lên kế hoạch phải bắt được trái tim anh như thế nào.
Thấy anh không nói gì, Fine nghĩ nghĩ nói: "Anh giận sao?"
"Sao lại giận chứ?" Shade bật cười, dịu dàng nói: "Anh cho rằng Fine không xem trận đấu nữa vì có chuyện gì, anh lo lắng cho em."
Lại nữa, loại quan tâm dịu dàng săn sóc khiến Fine hoàn toàn chìm sâu.
"Anh," Cô cười, kéo cánh tay anh: "Cuối tuần mẹ em trực đêm không có nhà, anh tới dạy em học được không? Em có một số bài tập không hiểu cách làm."
Shade nhìn bàn tay nho nhỏ trắng nõn đang nắm lấy mình, hơi sửng sốt.
"Được không? Anh." Lần nữa lay động cánh tay anh.
"Được."
Vì đang cúi đầu, anh không nhìn thấy được ánh mắt ranh mãnh của Fine vì đạt được mục đích mà hiện lên ý cười.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com