Văn án:
Lễ đường trải dài những đóa hồng trắng tinh khiết, tựa như tình yêu vĩnh cửu tinh khôi. Tiếng nhạc du dương vui tươi, người người náo nhiệt chúc phúc cho đôi tân nhân.
Ánh nắng rực rỡ xuyên qua ô cửa kính, chiếu sáng lấp lánh trên hai người đứng nơi trung tâm lễ đường.
"Kudo tiên sinh, ngài có đồng ý kết hôn cùng Mouri tiểu thư, dù cho bệnh tật, nghèo khó cũng mãi mãi không rời xa không?"
"Tôi đồng ý"
"Mouri tiểu thư, cô có đồng ý gả cho Kudo tiên sinh, dù cho bệnh tật, nghèo khó cũng mãi mãi không rời xa không?"
"Tôi đồng ý"
Tiếng vỗ tay vang lên khắp lễ đường, Ran nghiêng đầu, đặt lên môi người đối diện một nụ hôn dịu dàng.
Thời gian như dừng lại khoảnh khắc này, Ran mãn nguyện đắm chìm trong hạnh phúc, tình cảm tích lũy suốt mười năm hôm nay đã có thể đơm hoa kết trái.
Shinichi, từ hôm nay em sẽ là đôi mắt của anh, em sẽ dùng tất cả tình yêu này trở thành ánh sáng cùng anh nhìn ngắm thế giới rộng lớn này.
Nhưng chẳng có gì là mãi mãi. Ngày kết hôn, Ran vẫn cho đó là ngày hạnh phúc nhất, nhưng cô không hề hay biết ngày hôm đó lại chính là khởi đầu tấn bi kịch của đời mình.
"Shinichi, chúng ta ly hôn đi."
Ly hôn, đơn giản như vậy sao? Shinichi chớp đôi mắt đã lấy lại ánh sáng từ lâu, lạnh lẽo nhìn lại Ran.
Khi ngọn lửa bùng lên tại nơi quen thuộc chứa đựng tất cả ký ức của bọn họ. Ran bình thản ngồi giữa biển lửa. Đáy mắt bi thương đến cực độ. Chiếc nhẫn cưới kia đã bị nắm chặt đến in hằn một vòng tròn nhỏ trong lòng bàn tay xinh đẹp. Một giọt nước mắt trượt xuống. Ran cảm giác cả đời này của cô giống như một con rối nằm trong tay kẻ khác. Đã như vậy thì chi bằng tự kết liễu, chấm dứt mọi đau đớn khổ sở này. Cô ngẩng đầu, nhìn khung ảnh cưới trên bàn. Chính là vào ngày kết hôn của cô và Shinichi. Trên tay cô là bó hoa hồng trắng tinh khiết. Shinichi nghiêng đầu về phía cô rồi nở một nụ cười rạng rỡ. Nhưng ngày tháng hạnh phúc đã quá xa vời.
Hôn nhân, vốn nên là nơi dành cho những người yêu nhau kết thành thân thuộc. Giờ đây nó lại là tấm lao tù khóa chặt dùng để dày vò, trừng phạt, là hình phạt dài lâu, đau khổ trong mòn mỏi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com