1. 30 days left
Đó là một buổi tối mùa đông khi đội thám tử nhí quyết định ngủ lại nhà của bác Agase. Chính xác là đã gần đến Giáng sinh, ngày 23 tháng 11, và ta đã có thể cảm nhận được làn gió se lạnh mà nó mang lại. Chúng tôi đang ở phòng khách, thẫn thờ xung quanh khi Haibara đột nhiên thông báo điều gì đó khiến chúng tôi thực sự ngạc nhiên.
"Một tháng nữa, tớ sẽ đi Mỹ."
Haibara thậm chí còn không nhìn chúng tôi khi cô ấy nói vậy, cô ấy chỉ nhìn chằm chằm vào lò sưởi một cách khá bình tĩnh. Cứ như thể cô ấy vừa nói với chúng tôi rằng cô ấy sẽ đi mua sắm ở một trung tâm thương mại nào đó. Tuy nhiên, những đứa trẻ, bao gồm cả tôi, đã phải sửng sốt vì bất ngờ.
"C-cậu đang nói gì vậy Ai-chan ?" Đó là Ayumi, người đứng lên trước Haibara. "Cậu không đón Giáng sinh với chúng tớ sao?" Haibara quay lại nhìn Ayumi.
"Tớ không biết."
"Nhưng Haibara-san, tại sao cậu lại đến Mỹ? Nhật Bản là quê hương của cậu mà, phải không?" Mitsuhiko lo lắng hỏi, đứng dậy.
"Đúng vậy, và gia đình của cậu đang ở đây. Tại sao cậu lại đến đó." Genta nói, nhíu mày.
Haibara nhìn chúng tôi, từng người một. Sau đó cô ấy thở dài
"Chà, có lẽ cậu nói đúng. Đừng lo lắng, vẫn còn một tháng trước khi tớ đến đó. Cậu không cần phải xúc động đến thế đâu." Môi của Haibara hướng lên trên. Tôi không biết đó có được coi là một nụ cười hay không.
"Nhưng ..." Ayumi như sắp khóc. Điều làm tôi giật mình là khi Ayumi nhìn tôi và nói, "Conan-kun, nói gì đó đi!"Đó là lúc mọi sự chú ý chuyển sang tôi. Sự thật là tôi không biết phải nói gì. Tôi cũng rất ngạc nhiên, tôi thậm chí còn không đoán được cô ấy sẽ đi Mỹ.Sau mọi chuyện. Sau tất cả những gì chúng tôi đã trải qua, sau khi nỗi sợ hãi của cô ấy không còn nữa. Sau khi tổ chức bị đánh bại, sau khi mọi thứ yên bình và sau khi tôi thừa nhận cô ấy là ... Cô ấy sẽ-
"Conan!" Những đứa trẻ gọi tôi. Tôi chớp mắt và nhận ra họ đang đợi những gì tôi nói.
"Ồ. Ư .. Ừ. Haibara ..."
Haibara nhìn tôi chằm chằm. Cô ấy có thực sự nghiêm túc về nước Mỹ không? Có phải vì tôi và thuốc giải không hoàn chỉnh? Tôi muốn hỏi cô ấy điều đó nhưng những đứa trẻ này không nên nghe nó. Vì vậy, thay vào đó tôi mỉm cười và nói, "Cậu sẽ trở lại sau một thời gian, phải không?" Lũ trẻ quay đầu về phía Haibara.
"Cậu rồi sẽ biết điều đó thôi, Edogawa-kun." cô ấy trả lời một cách thờ ơ.
Tôi không trả lời lại, ngay cả khi tôi vẫn còn bối rối trước câu trả lời của cô ấy. Tôi đã mong đợi rằng cô ấy chỉ đang nói đùa. Nhưng không có chuyện gì xảy ra giống như vậy cả. Cô ấy thực sự nghiêm túc, phải không? Cũng có thể nói chuyện với Bác Agase về điều này. Bác ấy biết về điều này, chắc chắn. Trong suốt thời gian đó, Ayumi, Mitsuhiko và Genta đã cầu xin Haibara ở lại, hoặc trải qua Giáng sinh với họ. Nhưng có vẻ như Haibara đã quyết định và cô ấy sẽ không nói dối dù chỉ một chút. Mặc dù vậy, tôi thấy thật thú vị là ngay cả khi bọn trẻ sắp ngủ, bọn trẻ vẫn nài nỉ như một chú cún con khiến tôi bật cười một chút. Haibara thực sự có những người bạn tốt, huh.
"Haibara-san, đừng đi ..." Genta nói trong giấc ngủ. Tôi chỉ cười và lắc đầu. Như thường lệ, chúng tôi ngủ cạnh nhau. Haibara ở bên cạnh tôi, quay lưng lại với tôi. Ayumi, ở phía bên trái của tôi. Tôi ngồi dậy nhìn cô ấy, cô ấy đã ngủ rồi phải không? Tôi nhìn cô ấy chằm chằm. Tôi thừa nhận, tôi không thể tưởng tượng nổi những thám tử nhí nếu không có Haibara sẽ ra sao nhỉ. Cô ấy đã trở thành một phần của chúng tôi. Tôi không biết tại sao, nhưng có điều gì đó nói với tôi rằng nếu cô ấy đi, cô ấy sẽ không quay lại nữa. Tôi nắm chặt tay lại.
RING! RING!
Và đó là khi điện thoại di động của tôi đổ chuông, tôi mở nó ra và biết rằng đó là Ran, người đang gọi cho tôi. Tôi đã trả lời nó ngay lập tức.
"Ran..."
"Conan-ku- Ý mình là, Shinichi .."Đúng. Cô ấy đã biết tôi cũng là Shinichi, tôi đã nói với cô ấy ngay sau khi tổ chức bị phá hủy. Tôi cũng đã thổ lộ tình cảm của mình với cô ấy, và cô ấy nói với tôi rằng cô ấy cũng cảm thấy như vậy. Nhưng vì lý do nào đó, chúng tôi không thể tuyên bố mình là người yêu của nhau, và tôi không thể tự hỏi cô ấy đã là bạn gái của tôi hay chưa. Nhưng tôi quyết định rằng chỉ cần chúng tôi yêu nhau là được.
" Cậu đang ở bên nhà của bác Agase phải không? Cả đám nhóc kia nữa à?" - Ran hỏi.
"Ừ, chúng đã ngủ rồi. Có chuyện gì vậy? Sao cậu lại gọi?" Những đứa trẻ này vẫn chưa biết tôi thực sự là Shinichi, và tôi cũng định không cho chúng biết điều đó.
"Không. Không có gì sai cả. Mình chỉ muốn hỏi một việc .. cậu biết đấy ... ngày mai ..." Ran nói tiếp. Tôi đã cười.
"Được rồi. Ngày mai có gì?"
"Uhm. Ngày mai cậu có rảnh không?" cô ấy hỏi một câu hỏi khác. Tôi lại nhìn Haibara.
"Uh, ừm. Có lẽ .. Ý tớ là, có."
"Có phải không?"
"Đúng."
"Ờ được rồi." Rồi đột nhiên, cô ấy trở nên trầm lặng. Chuyện gì với cô ấy tối nay vậy?
"Ran?"
"Shinichi ..." cô hít một hơi thật sâu.
"Tớ muốn nói rằng cậu có thể trở lại là cậu mà đúng chứ, ý tớ là Kudo Shinichi, bằng cách uống thuốc giải tạm thời đó, đúng không?"
Nụ cười của tôi tắt dần. "Uh. Tạm thời là có. Tại sao?"
"Tớ biết điều này thực sự ích kỷ .. Nhưng .." Tôi có thể cảm thấy cô ấy đang lo lắng. "cậu có thể uống thuốc giải độc đó không, vào ngày mai í ?"Tôi biết cô ấy sẽ nói điều đó. Rốt cuộc cô ấy không biết hậu quả của việc uống thuốc giải độc đó là gì.
"Xin lỗi Shinichi. Tớ không ngại ở bên cậu khi cậu là Conan nhưng tớ chỉ muốn dành cả ngày với cậu, với tư cách là Shinichi.
"Xin lỗi. Không sao cả nếu cậu không muốn. Tớ biết có lý do tại sao cậu không uống thuốc giải độc đó thường xuyên."
"Vậy tớ đi ngủ đây. Chúc cậu ngủ ngon." Haibara đang nằm thì tôi nắm lấy cánh tay phải của cô ấy. Cô ấy nhìn tôi, trong mắt cô ấy hiện lên sự bối rối.
"Gì?" Tôi nắm tay cô ấy chặt hơn.
"Haibara ... Nói cho tớ biết, có cách nào để cậu ở lại đây không?"
Cô ấy chớp mắt vài lần. "Kudo-kun, tôi đã quyết định đến đó để-"
"Vì thuốc giải độc thì tớ có thể đợi. Tớ không cần nó bây giờ. Tớ biết cậu có thể làm cho nó ngay cả khi cậu ở đây. Tớ chắc chắn về điều đó." Tôi gần như hét lên. Đôi mắt cô ấy trở nên to tròn.
"Cậu mất trí rồi à? Cậu có biết mình cần nó không ."
"Nghe này, nếu có cách nào để cậu ở lại đây. Hãy nói cho tớ biết. Tớ sẽ làm điều đó. Bất cứ điều gì. Mình biết cậu không muốn rời đi .. mình chỉ biết điều đó." Tôi tiếp tục nhấn mạnh những lời của tôi với cô ấy.
Sau đó, biểu hiện của Haibara dịu đi. "Tại sao Kudo-kun? Tại sao cậu lại làm điều này?" Tôi thả tay cô ấy ra.
"Tớ ... Là bởi vì ..." Tôi không biết. Tôi thực sự không biết. Nhưng cô ấy không thể chấp nhận một lý do như vậy nên tôi nên suy nghĩ nhanh. Hãy suy nghĩ nhanh Conan!
"Là do cậu . Tớ đã nói rồi, đừng trốn tránh số phận của mình rồi mà." Tôi giải thích, và tôi đang đổ mồ hôi.
"Thật sao? Vậy cậu làm vậy chỉ để chứng minh quan điểm của mình?" cô ấy nhìn tôi nghi ngờ. Tôi nhìn sang chỗ khác, nhưng vẫn gật đầu.
Cô ấy nhếch mép. "Chà, lúc nãy cậu đã nói rằng sẽ làm bất cứ điều gì để khiến tớ ở lại đây, đúng không?"
Tôi lại gật đầu. Vậy vẫn có cách để khiến cô ấy ở lại? Khi tôi nhìn lướt qua cô ấy, tôi thấy cô ấy cười, một nụ cười rất nguy hiểm. Tôi bắt đầu hối hận vì đã nói những lời đó.
"Vậy thì tốt lắm. tớ sẽ chỉ ở lại nếu cậu hôn tớ."
"C-Gì cơ?" Trong khoảnh khắc đó, tâm trí tôi hoảng loạn. Tôi không mong đợi điều đó. Tôi rất kinh ngạc khi nghĩ rằng mình sắp lên cơn đau tim. Cô ấy chỉ nói tôi nên hôn cô ấy. Vì lợi ích tốt đẹp! Tôi và Ran thậm chí chưa (chính thức) hôn nhau!
Và sau đó là Haibara, cô ấy-"Cậu biết điều đó có nghĩa là gì nhỉ?
Haibara đột nhiên xuất hiện trong tâm trí tôi."Tớ hy vọng cậu hiểu. Kudo-kun ... Không bao giờ có chuyện tôi không rời đi."
Cô ấy nói khi bắt đầu nằm xuống, quay mặt về phía bên kia. Tôi chết lặng. Phải mất một phút sau tôi mới nhận ra, Haibara không thực sự muốn tôi hôn cô ấy. Tôi không biết phải nói gì. Ngay cả khi tôi nói tôi sẽ làm bất cứ điều gì, sự thật là tôi không thể. Haibara thực sự biết giới hạn của tôi. Cô ấy đang cố nói với tôi rằng không thể để cô ấy ở lại và tôi không thể làm gì được. Nhưng có thực sự không thể ngăn cản cô ấy rời đi? Hay chỉ là không thể hôn cô ấy?
"Haibara-"
"Không, Kudo-kun. Chỉ cần thả nó xuống và để tớ ngủ một chút."Tôi trừng mắt nhìn vào lưng cô ấy. Nhưng cuối cùng, tôi chỉ có thể thở dài. Tôi ép mình nằm xuống và ngủ trong khi nghĩ cách khác để làm cho cô ấy ở lại. Mà thôi, tôi vẫn còn 30 ngày. Tôi cười toe toét khi một kế hoạch đang dần hình thành trong đầu tôi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com